Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Tuyệt thật sự quỳ xuống.

Cũng vì quá mức kích động , Ninh Tri thể tiếng "bụp" do đầu gối đập mạnh xuống đất.

Chỉ cần tiếng thôi là cô cảm thấy đau lòng c.h.ế.t, nhưng vẻ mặt Lục Tuyệt vẫn đổi, giống như đau, đôi mắt đào hoa xinh của cô, chỉ cô thôi.

Anh giơ chiếc nhẫn tay lên, đeo giúp cô.

Ninh Tri vươn tay , cô chăm sóc tay , bàn tay trắng nõn và mảnh mai, đầu ngón tay ửng hồng, ánh mặt trời càng thêm tinh xảo và xinh như một viên ngọc đẽ.

Lục Tuyệt nắm tay cô, ngay khi đeo nhẫn thì cô gái bỗng dưng rụt tay , kinh ngạc ngước mắt cô: "Tri Tri?"

Ninh Tri cúi đầu, trong mắt cô chứa đầy ý : "Hiếm lắm em mới trở độc , vẫn hưởng thụ đủ cuộc sống độc vui vẻ ."

Lục Tuyệt sững sờ, trong con ngươi đen láy lộ vẻ ấm ức, giống như ngay giây tiếp theo sẽ Ninh Tri vứt bỏ: "Tri Tri gả cho ?"

Anh quá vội vàng, nhưng luôn tha thiết mong cưới cô về càng sớm càng , giống như cô nên vợ .

Cô là của .

Ninh Tri duỗi tay chạm mái tóc lộn xộn trán Lục Tuyệt, đôi mắt của cô cong lên: "Sau đều chiều ý em chứ?"

Lục Tuyệt gật đầu.

"Sau mặc cho em bắt nạt?"

Lục Tuyệt tiếp tục gật đầu.

"Anh đều theo em?"

Bờ môi mỏng của Lục Tuyệt nhếch lên: "Đều Tri Tri hết."

Trong ánh mắt Ninh Tri chứa đầy lấp lánh: "Vậy cho em ngủ."

Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng của Lục Tuyệt lập tức đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng ửng đỏ. Hàng mi dài của run rẩy, mặt trời nhỏ đỉnh đầu tăng vọt, ánh sáng vàng lấp lánh khiến thể thẳng .

Anh nắm tay của Ninh Tri, đeo nhẫn , con ngươi đen nhánh chằm chằm cô, chậm rãi : "Cho Tri Tri ngủ."

Anh cúi đầu, hôn thật mạnh lên mu bàn tay, lòng bàn tay, và cả đầu ngón tay của Ninh Tri.

Con quái thú nhỏ bé trong n.g.ự.c điên cuồng nhảy nhót và kêu gào rằng nó vui sướng bao nhiêu.

Lục Tuyệt đưa lưng về phía Ninh Tri, cúi xuống khom lưng , thần phục với cô: "Mời công chúa Tri Tri lên."

Tấm lưng của Lục Tuyệt rộng lớn và mạnh mẽ, Ninh Tri cõng vững vàng, chậm rãi xuyên qua từng đám hoa hồng, đến lâu đài cổ.

Ninh Tri ghé sát tai của : "Bây giờ ngủ với ?"

Phía , Lục Tuyệt mím môi, trong giọng trầm thấp đè nén sự bất đắc dĩ: "Tri Tri..."

Ninh Tri thấy tai của đỏ đến mức sắp nhỏ m.á.u, ánh mặt trời, cô còn thể thấy rõ ràng từng chiếc lông tơ nhỏ đó: "Ban nãy đồng ý , thể đối ý ."

Cô vươn tay xoa vành tai của , đỏ nóng, cực kỳ giống chú cún con đang xù lông tỏ cứng rắn để chống đỡ.

"Chờ khi kết hôn, chúng ..."

Sau khi Lục Tuyệt trở bình thường, bảo thủ giống như một ông già cố chấp!

Chân của Ninh Tri đang rũ bên eo của đá nhẹ một cái: "Không ." Cô giận dỗi, cúi đầu c.ắ.n nhẹ xuống vành tai của , hàm hồ : "Ngay bây giờ."

Vành tai rơi cái miệng nhỏ ướt nóng, cả Lục Tuyệt run lên. Quai hàm cũng c.h.ặ.t, con ngươi đen nhánh càng thêm sâu thẳm, nhịn , trầm giọng gọi cô một tiếng: "Tri Tri!"

Trên đỉnh đầu Lục Tuyệt điên cuồng b*n r* mặt trời nhỏ, từng cái từng cái lao về phía Ninh Tri.

Ninh Tri ngờ bây giờ Lục Tuyệt càng mẫn cảm hơn , lẽ bởi vì ký ức của những chuyện đó nên khi những hành động mật như thì sẽ phản ứng mạnh.

Từ lúc đồng ý lời cầu hôn đến bây giờ cô c.ắ.n nhẹ lỗ tai của , mà cô gần một ngàn mặt trời nhỏ.

Ninh Tri giống như một con hồ ly nhỏ ăn trộm thành công, cô buông lỏng vành tai c.ắ.n khiến nó càng đỏ hơn của Lục Tuyệt , thuận tiện dùng tay nhéo nhéo. Nhìn vành tai của Lục Tuyệt đỏ đến mức giây tiếp theo sẽ nhỏ m.á.u, cô vô cùng sảng khoái.

"Tri Tri, Tri Tri..." Trong đáy mắt Lục Tuyệt chứa đầy vẻ nhẫn nhịn và cơn kích động sắp phun trào.

Ninh Tri vô cùng đắc ý, cô hừ hừ: "Đi nhanh chút ."

Đôi chân dài của Lục Tuyệt bước nhanh hơn, lưng, chiếc vương miện nhỏ ở đầu Ninh Tri lắc qua lắc , tinh xảo đáng yêu đến chịu .

Trong lâu đài cổ lớn, vốn dĩ Ninh Tri còn tưởng rằng trong sẽ lạnh bằng và trống rỗng. mà, giống như tưởng tượng của cô, bên trong trang trí giản dị và ấm áp, nơi nào cũng lộ vẻ tinh tế và ấm cúng.

Giống như đây là nơi mà công chúa nên ở.

Lục Tuyệt cõng cô lưng, bước từng bước một hành lang thật dài, hai bên còn nhiều phòng.

Một lúc lâu , Lục Tuyệt ngừng một cánh cửa, đó đẩy cửa .

Bên trong là phòng ngủ chính to rộng và đẽ, cửa hướng ban công rộng, trong phòng sáng sủa.

Bắt mắt nhất chính là chiếc giường lớn đặt giữa phòng, chiếc giường trải chăn màu đỏ lớn đủ để mười ngủ.

Trên chiếc chăn màu đỏ còn một chữ hỷ thật to.

Ninh Tri nhịn mà bật thành tiếng, cô dựa sát tai Lục Tuyệt, hỏi : "Đây là phòng tân hôn do chuẩn ?"

hề thấy, ở phía khuôn mặt trai của Lục Tuyệt đỏ bừng. Anh rũ mắt xuống che giấu vẻ ngượng ngùng, một lúc lâu , lên tiếng: "Ừm."

Lục Tuyệt đặt Ninh Tri xuống cạnh giường, giúp cô sửa chiếc vương miện nhỏ đỉnh đầu: "Tri Tri đói bụng ? Anh sai nấu chút gì cho em ăn."

"Không đói bụng." Ninh Tri lắc đầu, vương miện nhỏ cũng lắc lư theo.

Cô ngẩng đầu , đầu ngón tay trắng nõn quấn lấy vạt áo của Lục Tuyệt, bằng đôi mắt ngấn nước long lanh: "Bây giờ thể chứ?"

Lục Tuyệt sắp điên .

Vốn dĩ chẳng chút sức chống cự nào Ninh Tri, cô còn ba bốn lượt dụ dỗ .

Đôi mi rũ xuống của Lục Tuyệt run rẩy, ánh mắt của dừng ngón tay của cô gái đang níu lấy vạt áo của , đó là chiếc nhẫn đeo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-122.html.]

Ngón tay của Ninh Tri xinh , đeo nhẫn càng thêm hơn.

Anh vươn tay, bắt đầu cởi cúc áo của chiếc sơ mi màu đỏ mặc , môi mỏng dần cong lên: "Là tự em yêu cầu đấy, đợi lát nữa đừng ."

Ninh Tri nhạy bén cảm nhận mối nguy hiểm, nhớ sức lăn lộn của Lục Tuyệt lúc , cô vội vàng bổ sung: "Một là đủ ."

Bây giờ cô hơn bốn nghìn mặt trời nhỏ, chỉ cần một thể nhận ít.

Số còn thể nghỉ ngơi vài ngày tiếp tục, vì dù chỉ một thôi khiến cô khó đỡ nổi.

Trên má của Lục Tuyệt lộ lúm đồng tiền nhỏ mờ nhạt, đáp lời.

Chiếc áo sơ mi màu đỏ rơi mặt đất, Lục Tuyệt về phía Ninh Tri, xổm xuống, bắt đầu giúp cô cởi giày chân.

Cổ chân của Ninh Tri trắng nõn thon gọn, ngay cả da thịt mu bàn chân cũng trắng như tuyết như ngọc. Cả bàn chân nhỏ nhắn tinh xảo và đáng yêu, khiến Lục Tuyệt nhịn véo cổ chân của cô. Được lòng bàn tay ấm áp v**t v* khiến Ninh Tri tê dại đến nổi da gà.

Ninh Tri nhịn mà rụt chân , giấu làn váy.

Lục Tuyệt cong môi, ngẩng đầu cô: "Tri Tri thể hôn ."

Anh cứ xổm như bên chân Ninh Tri, chờ đợi nụ hôn của cô.

Hoàn thần phục với cô.

Trái tim nhỏ bé của Ninh Tri Lục Tuyệt cho run rẩy dữ dội, cô dụ dỗ bao giờ chứ? Rõ ràng chính sắc của quyến rũ .

Môi cô dừng đôi lông mày lạnh lùng của Lục Tuyệt, đó là hàng mi mỏng. Hơi thở thơm tho của cô gái khiến chiếc cằm của Lục Tuyệt căng cứng.

Công chúa nhỏ của đang hôn .

Trên đỉnh đầu Lục Tuyệt bắt đầu b*n r* mặt trời nhỏ, tốc độ b.ắ.n cực kỳ nhanh, khiến Ninh Tri lúc Lục Tuyệt đang vui như thế nào.

Cô c.ắ.n nhẹ một cái lên đôi môi mỏng của , giây tiếp theo, cô thấp giọng nặng nề hừ một tiếng, như tiếng phát từ trong cổ họng. Vừa khó chịu vui vẻ thích thú, gợi cảm đến mức khiến bối rối.

Lục Tuyệt ngẩng đầu khiến yết hầu cổ càng thêm rõ ràng.

Yết hầu của Lục Tuyệt ngừng động đậy lên xuống, giống như nhịn mà nuốt lấy thở thơm ngọt .

Cuối cùng cũng kìm nén nữa, và cũng kìm nén nữa. Lục Tuyệt dậy, thể cao lớn mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ đè xuống Ninh Tri đang tấm ga giường màu đỏ thêu chữ hỷ.

Mãi tóc đen xõa , làn da trắng nõn tôn lên nhờ màu đỏ tươi của tấm chăn, trắng như ngọc ngâm trong tuyết.

Đôi mắt đen của Ninh Tri cong cong, cô Lục Tuyệt, chút thẹn thùng chút căng thẳng.

Lục Tuyệt còn căng thẳng hơn cả cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt sâu thẳm: "Tri Tri."

Bờ môi mỏng của tìm tới miệng nhỏ của cô, bắt đầu tách , điên cuồng thăm dò.

Chiếc chăn màu đỏ bao phủ hai họ.

Ninh Tri thấy đỉnh đầu Lục Tuyệt b*n r* một đống mặt trời nhỏ, lượng nhiều đến mức cô đếm xuể.

Lục Tuyệt hề kinh nghiệm nên vô cùng trúc trắc, trong lòng Ninh Tri chuẩn , nhưng cô vẫn những cử chỉ ngây ngô của giật .

, lúc còn ngốc nghếch, vì chuẩn quà sinh nhật cho cô nên mượn sách của Ngụy Tinh để nghiên cứu và học tập hơn nửa tháng, còn kiêu ngạo với cô rằng nửa tiếng trở lên mới là tiêu chuẩn bình thường.

bây giờ, cô đột nhiên yêu cầu, Lục Tuyệt hề chuẩn nên thật sự trúc trắc thẹn thùng bối rối.

Ninh Tri thấy đôi mắt đào hoa xinh của sáng ngời, khuôn mặt trai đỏ bừng, vành tai cũng ửng hồng, ch.óp mũi đầy mồ hôi, mặt trời nhỏ đỉnh đầu nhảy như điên.

Anh hôn xuống cổ cô, giọng khàn khàn thì thầm: "Tri Tri, Tri Tri..."

Không từ khi nào mà vương miện nhỏ tuột khỏi chăn, đó rơi xuống đất, tạo một tiếng "tang" nhẹ nhàng.

nó nhanh ch.óng giọng khàn khàn và nặng nề của Lục Tuyệt che lấp.

Vương miện nhỏ đáng thương mặt đất.

...

Hoàng hôn buông xuống, sắc trời bên ngoài ban công tối dần.

Dưới lớp chăn, cánh tay trắng như tuyết của cô gái lộ ngoài, ngón tay mảnh khảnh đeo một chiếc nhẫn tuyệt .

Tóc mái trán Lục Tuyệt ướt đẫm mồ hôi, con ngươi đen nhánh lóng lánh, d*c v*ng nơi đáy mắt vẫn tan, khuôn mặt lạnh lùng sáng sủa mang đầy vẻ thỏa mãn.

Anh cầm tay cô gái lên, đưa đến bên môi hôn hôn.

Bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t , mười ngón tay đan c.h.ặ.t .

Anh khẽ thành tiếng.

Ninh Tri còn sức lực trừng mắt , để ý tới nữa.

So với cô mở quà, bây giờ Lục Tuyệt coi cô như món quà mà mở .

Cho dù khi mất trí nhớ khi mất trí nhớ, năng lực học tập của Lục Tuyệt đều mạnh, chỉ cần kinh nghiệm một thể học một

ba.

"Tri Tri đói bụng ?"

Lục Tuyệt dậy, đầu vẫn còn mặt trời nhỏ b*n r* liên tiếp, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu sáng cả căn phòng.

Ninh Tri khịt mũi.

"Anh chuẩn một chút đồ ăn."

Lục Tuyệt xoay , chân vô tình đá chiếc vương miện nhỏ mặt đất, vương miện nhỏ đáng thương lăn xa.

Anh khẽ một tiếng, đó cúi nhặt nó lên, cài lên đầu của Ninh Tri một nữa. Đôi môi của cô gái còn xinh hơn cả viên hồng ngọc chiếc vương miện nhỏ.

Lục Tuyệt nhịn cúi đầu hôn cô, ăn một thưởng thức tiếp: "Công chúa nhỏ vất vả , hầu hạ khiến em hài lòng ?"

Ninh Tri uể oải giơ tay lên, véo khuôn mặt của , mềm giọng : "Lục Tuyệt, giữ chút mặt mũi ."

 

 

Loading...