Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Lục Tuyệt như thế, khóe môi Ninh Tri nhếch lên, cô lặng lẽ dùng đầu ngón tay gãi gãi lòng bàn tay của Lục Tuyệt.
Ninh Tri hỏi Lục Tuyệt rằng ông nội tỏ thái độ như thế nào, đồng ý . giây tiếp theo, ông cụ ở phía đột nhiên xoay .
Ninh Tri kịp buông tay của Lục Tuyệt nên ông nội lập tức thấy cô và đang nắm tay .
Bỗng dưng sự hoảng loạn và căng thẳng khiến cô cảm thấy thẹn thùng, ảo giác như lớn trong nhà phát hiện yêu sớm.
Ông cụ Ninh tức giận trợn tròn mắt, trong mắt ông , chắc chắn cháu gái của tên nhóc xa Lục Tuyệt dạy hư, cô dụ dỗ .
"Tiểu Tưởng, tiễn khách." Ông cụ Ninh lập tức gọi quản gia đuổi Lục Tuyệt .
"Thằng nhóc , còn buông tay ?" Ánh mắt sắc bén của ông cụ Ninh dừng bàn tay Lục Tuyệt đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu gái . Ông gõ mạnh cây gậy xuống đất, ý bảo Lục Tuyệt nhanh ch.óng buông tay.
"Cậu chủ Lục Tuyệt, mời bên ." Quản gia theo lời ông cụ Ninh phân phó, bước tới mời Lục Tuyệt rời khỏi đây.
Ninh Tri ông nội sẽ thái độ như nên cô cũng cảm thấy bất ngờ. Ông nội vẫn phản đối như .
Đã kinh nghiệm một , Ninh Tri , chỉ cần thích thì ông nội cũng sẽ kiên quyết phản đối. Tất cả những gì ông cụ đều đặt cảm nhận của cô lên đầu.
Vì , cô cũng lo lắng nôn nóng gì cả.
Lúc , Lục Tuyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y cô xoa nhẹ một chút, đó mới buông tay.
"Ông nội Ninh, hôm khác cháu sẽ đến chào hỏi ông ạ." Trên mặt Lục Tuyệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khi về phía Ninh Tri, ánh mắt long lanh mang theo một chút ấm ức, giống như ông nội thích .
Ninh Tri mím môi trộm, thật sự vẫn giống như , Lục Tuyệt sợ ông nội của cô.
Bên phía công ty còn việc, Lục Tuyệt chỉ thể bay trở về thành phố B.
Trong thời gian tiếp theo, Ninh Tri hề rảnh rỗi, cô thành lập một quỹ cứu trợ những mắc bệnh tự kỷ.
Đối với một gia đình nghèo khó, bọn họ đủ khả năng lo chi phí trị liệu lớn như . Rất nhiều trẻ em bệnh tự kỷ mất cơ hội can thiệp từ ngay lúc đầu, khiến bệnh càng ngày càng nặng, trở thành gánh nặng cho gia đình, thậm chí tan cửa nát nhà.
Ninh Tri bao giờ là lương thiện bụng, nếu vì Lục Tuyệt, cô sẽ quan tâm nhiều như , thậm chí để ý đến tin tức về loại bệnh tự kỷ .
bây giờ, tâm cảnh của cô đổi, cô cảm thấy mỗi một ngôi đều cần bảo vệ.
Cô mong cơ hội tận dụng hết khả năng của để giúp đỡ những ngôi thầm lặng đó.
Ninh Tri cảm thấy chỉ quyên góp tiền để giúp bệnh tự kỷ cũng chỉ là trị ngọn trị gốc. Vậy là dùng quỹ thành lập một cơ quan huấn luyện, tuyển dụng tình nguyện viên và mời giáo viên chuyên nghiệp để dạy bệnh nhân mắc bệnh tự kỷ học một vài kỹ năng công việc. Thậm chí, cô còn cung cấp một công việc phù hợp cho bọn họ trong các sản nghiệp thuộc nhà họ Ninh.
Ông cụ Ninh kinh ngạc khi cháu gái suy nghĩ . ông vẫn luôn ủng hộ những gì cháu gái , còn cử nhiều đến hỗ trợ cô.
Quản gia báo cáo với ông cụ Ninh một ít việc trong quỹ hội, cuối cùng, ông nhịn mà : "Ông chủ, tính cách của cô chủ giống ông."
Kiên định, lương thiện, tính cách mạnh mẽ nhưng cũng dễ mềm lòng.
Ông cụ Ninh buông tách trong tay xuống, gần đây tinh thần của ông , quản gia như thế, ông khỏi bật : "Con bé là con cháu nhà họ Ninh, đương nhiên tính cách của nó giống ."
"Còn nữa, đây là những tư liệu liên quan đến chủ Lục Tuyệt, cử báo cáo . Cậu chủ Lục Tuyệt lập gia đình, từng yêu đương với ai, luôn giữ trong sạch. Trước bệnh tự kỷ, một năm , khi bắt cóc thì đột nhiên bệnh nặng một trận, đó khỏi hẳn. Sau đó nữa tập đoàn Lục Thị việc, năng lực học tập mạnh, trong vòng nửa năm mà thành một hạng mục lớn."
"Bệnh tự kỷ?" Trước ông cụ Ninh cũng qua với ông cụ Lục, nhưng khi ông cụ Lục qua đời, quan hệ giữa nhà họ Ninh và nhà họ Lục phai nhạt nhiều, nên từ đó đến giờ ông cụ cũng chú ý nhiều đến nhà họ nữa.
Bây giờ ông mới Lục Tuyệt mắc bệnh tự kỷ.
Ông nhớ đến lúc thằng nhóc ở mặt chuyện lưu loát, thậm chí thể coi là khéo ăn khéo , căn bản liên quan gì đến ba chữ bệnh tự kỷ. Tuy nhiên, gần đây cháu gái đột nhiên thành lập quỹ cho bệnh nhân bệnh tự kỷ, vì Lục Tuyệt ?
Nghĩ đến đây, ông cụ Ninh cảm giác như tim chọc thủng.
Ông dự cảm rằng sớm muộn gì thằng nhóc xa Lục Tuyệt đó cũng sẽ cướp viên ngọc quý của nhà họ Ninh.
Mà bên phía thành phố B, Lục Tuyệt, mơ ước cô công chúa nhỏ của nhà họ Ninh, đang bận rộn cả ngày để chuẩn cho cô một niềm vui bất ngờ.
Mẹ Lục thấy khi con trai trở về từ Nam Thành, cả vui vẻ thoải mái trở , quét sạch hết những âm trầm và buồn bã đó, thậm chí một bà còn thấy mỉm .
Từ khi con trai trở bình thường, bà từng thấy con trai nở nụ , cách khác, từ nhỏ đến lớn con trai ít khi mỉm .
Mẹ Lục tò mò, chuyện gì mà khiến tâm tình của con trai trở nên vui vẻ như , còn nữa.
Mẹ Lục đoán thể con trai đang yêu đương, nhưng bà hỏi trợ lý Ngụy Tinh của con trai thì đối phương mỗi ngày Lục Tuyệt tan đều ngoài hẹn hò.
Lúc bà mới nén lòng tò mò chuyện của .
Hôm nay, một bạn của Lục tới nhà họ khách, bà còn dẫn theo con gái mới du học nước ngoài trở về.
"Đây là đứa con gái thường nhắc đến. Nó mới từ nước ngoài trở về." Bà Lý hiệu cho con gái chào hỏi.
"Chào dì Lục ạ." Con gái của bà Lý tên là Tạ Hiểu Đình, cô mỉm ngọt ngào mở miệng : "Mẹ cháu thường khen dì Lục xinh , bây giờ cháu mới phát hiện dối."
Mẹ Lục nở nụ : "Đứa nhỏ thật ăn ."
Bà quan sát Tạ Hiểu Đình vài , cô gái khá xinh , chút thần thái, tuy vẻ ngoài nổi bật lắm nhưng dễ gây cảm tình.
"Bà đừng vội vàng kết luận như . Những lúc con bé cãi , nó cả đống lý lẽ khiến đau đầu luôn đấy." Ngoài miệng bà Lý tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng trong giọng điệu đầy vẻ kiêu ngạo: "Rõ ràng nó còn nhỏ tuổi mà thể một đống lời ngụy biện khiến khác thể ."
"Tính cách đấy, giống như con trai của , cả ngày một câu." Mẹ Lục thuận miệng : "Nếu tính cách của nó thể bù qua sớt với Hiểu Đình thì quá ."
"Nghe bà . Con trai thích nhiều hơn . Nếu nó mà thích tám chuyện, liên thanh thì mới ." Cả khóe mắt lăn đuôi mày của bà Lý đầy ý : " cuộc đời mà, một thích chuyện thì nhất nên tìm một tính cách cởi mở, hoạt bát, thể nhiều để bù đắp cho thì mới ."
Mẹ Lục gật gật đầu: "Bà đúng."
Không lâu , Lục Tuyệt trở về. Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ tươi, bên là quần tây đen. Lúc bước từng bước dài , màu đỏ tươi bên càng phụ họa cho khuôn mặt lạnh lùng, khiến càng thêm nổi bật.
Mẹ Lục tươi : "Tiểu Tuyệt, hôm nay con bay về ? Đã xong việc ?"
Lục Tuyệt khẽ gật đầu.
"Dì chính là bạn của , con thể gọi là dì Lý, đây là con gái của dì , tên là Tạ Hiểu Đình. Tuổi tác hại đứa cách bao nhiêu, cơ hội thì tiếp xúc nhiều một chút, kết giao bạn bè." Mẹ Lục .
Lục Tuyệt lượt gật đầu chào hai , đó với Lục: "Con còn chút việc, về phòng đây ạ."
"Ừ, ." Thấy con trai lên lầu, bà Lục mới thu mắt vệ.
"Dì Lục, chủ Lục Tuyệt mới từ nơi khác bay về ạ?" Khuôn mặt Tạ Hiểu Đình ửng hồng, trong mắt chứa vẻ thẹn thùng. Bây giờ cô mới con trai của dì Lục trai như , còn hơn cả idol mà cô thích, hơn nữa còn thần thái vượt trội hơn hẳn.
"Gần đây nó vẫn luôn chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, cũng đang bán dự án gì nữa." Trước lúc con trai bệnh cứ ở nhà cả ngày khiến bà lo lắng, bây giờ khỏi bệnh , cả ngày công tác ở bên ngoài cũng khiến bà lo lắng.
Mẹ Lục thở dài, : "Cậu chủ Lục Tuyệt gì chứ, Hiểu Đình cần gọi nó như . Nó chỉ lớn hơn cháu ba tuổi, thế hệ trẻ các cháu đều thích gọi đó ? Cháu cứ xung hô như bình thường là ."
Khuôn mặt thanh tú của Tạ Hiểu Đình đỏ bừng, cô gật gật đầu: "Vậy cháu sẽ gọi là Lục Tuyệt."
Mẹ Lục và bà Lý trò chuyện vô cùng vui vẻ, bà còn bảo hai ở ăn cơm chiều.
"Dì Lục, để cháu giúp dì gọi Lục Tuyệt xuống ăn cơm." Tạ Hiểu Đình tự động xin trận.
"Làm gì chuyện để khách gọi nó chứ." Mẹ Lục .
"Bà cứ sai bảo Hiểu Đình , còn bé lâu như , thấy nó yên nữa ." Bà Lý thử hỏi: "Bà để nó , để hai đứa nhỏ cơ hội giao lưu kết bạn."
Mẹ Lục ngốc, lập tức hiểu ý của bà Lý. Bà cũng cảm thấy cô gái Tạ Hiểu Đinh đoan trang lễ phép, xinh hòa nhã, trông khá xứng đối với con trai. Nếu hai đứa nhỏ cơ hội phát triển thì bà sẽ ngăn cản.
Bà cũng mong con trai tìm bạn gái mà nó thích.
"Vậy thì đành phiền Hiểu Đình . Tiểu Tuyệt ở căn phòng thứ ba tầng hai, cháu gõ cửa là ." Mẹ Lục cũng can thiệp đến việc con trai tìm bạn gái, bà chỉ thuận đường đầy thuyền thôi, nhưng chủ yếu vẫn xem con trai thích .
Sau khi Lục Tuyệt xuống máy bay về đến nhà, việc đầu tiên chính là trò chuyện video củng Ninh Tri. Khoảng thời gian bận, chỉ thể liên lạc qua video.
Trên màn hình, cô gái khuôn mặt trắng trong thuần khiết, nhàn nhã ghế bập bênh ngoài ban công, ánh hoàng hôn màu cam vàng trải cô như mạ thêm một lớp ánh sáng, đến mức lòng rung động.
Con ngươi đen nhánh của Lục Tuyệt chằm chằm màn hình, rõ ràng mỗi ngày đều gọi video, nhưng thế nào cũng đủ: "Anh xong việc ."
Ninh Tri khi rời khỏi Nam Thành, một tháng nay Lục Tuyệt luôn bận, hai thời gian gặp mặt, công cuộc thu thập mặt trời nhỏ của cô cũng đành gác .
Bây giờ bận xong việc, cặp mắt cô lập tức tỏa sáng.
"Tri Tri nhớ ." Lục Tuyệt với giọng khẳng định.
Đôi mắt Ninh Tri cong cong nhưng chịu thừa nhận.
Lục Tuyệt dùng một tay cởi hai chiếc cúc áo, yết hầu gợi cảm lập tức lộ , khẽ một tiếng: "Anh cũng nhớ Tri Tri."
Hàng lông mi dài của rung nhẹ, đôi mắt đen nhánh, mặt mày lạnh lùng sáng sủa, hệt như ánh trăng sáng xuất trần, nhưng lời khiến Ninh Tri đỏ mặt: "Tối hôm qua mơ, trong mơ, Tri Tri mang vương miện nhỏ, mở quà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-121.html.]
"Tri Tri, em mở quà ?"
Ninh Tri ánh mắt mờ mịt của Lục Tuyệt, lẽ thật sự , cũng nhớ rõ, cô hàm hồ : "Anh đưa thì em sẽ mở!"
Lục Tuyệt trầm thấp thành tiếng: "Được."
Lúc , cửa phòng gõ vang.
Lục Tuyệt dậy, cầm theo di động dậy mở cửa phòng.
"Anh Lục Tuyệt, dì Lục bảo em gọi xuống nhà ăn cơm tối." Khuôn mặt Tạ Hiểu Đình đỏ ửng, ở mặt Lục Tuyệt, cô mới phát hiện cao, áp lực, khiến trái tim nhịn mà đập tăng tốc.
Lục Tuyệt thèm liếc cô gái mặt lấy một cái: "Ừ." Anh chuẩn đóng cửa .
Tạ Hiểu Đình vội vàng mở miệng: "Anh Lục Tuyệt, dì Lục bảo chúng thể bạn, em thể trao đổi một chút thông tin liên lạc với ?"
Lục Tuyệt nhíu mày: "Không thể."
Lục Tuyệt nhảm thêm câu nào nữa, thẳng tay đóng cửa phòng .
Anh di động, ở đầu bên video, khuôn mặt nhỏ xinh và tinh xảo của Ninh Tri chiếm trọn màn hình, cô híp mắt tỏ nguy hiểm: "Anh Lục Tuyệt cơ ?"
"Anh quen cô ."
"Anh chuyện vượt quá ba câu với cô ."
Trong con ngươi đen láy của Lục Tuyệt hiện lên ý nhợt nhạt: "Anh là của Tri Tri."
Ngay cả cơ hội để Ninh Tri tức giận cũng , l.ồ.ng n.g.ự.c mới căng phồng sắp tức giận Lục Tuyệt chọc thủng.
Anh tự phận tới mức quá đáng luôn đấy.
...
Trong lúc ăn cơm tối, Lục và bà Lý vẫn luôn chuyện vui vẻ, Lục Tuyệt yên lặng thưởng thức bữa tối, còn bên , Tạ Hiểu Đình cũng im lặng quá mức.
Chờ khi bà Lý dẫn con gái rời khỏi nhà họ Lục.
Mẹ Lục thử hỏi Lục Tuyệt: "Con cảm thấy cô gái Tạ Hiểu Đình thế nào?"
"Cô thể nào cũng liên quan đến con." Lục Tuyệt dậy: "Mẹ, cần nặng lòng suy nghĩ gì , con thích ."
Lúc đầu Lục sửng sốt, ngay đó bà lập tức vui vẻ! "Thật á? Thằng bé , con cho từ sớm, hại cả ngày còn lo lắng rằng con độc cả đời đấy."
"Con sẽ dẫn cô tới gặp ."
"Đấy là chuyện đương nhiên ." Mẹ Lục hỏi : "Có là cô bé ở trong buổi tiệc ?"
Lục Tuyệt gật đầu.
"Trước đó con vui là vì cô gái đó ?" Mẹ Lục từ mò.
"Dạ."
Mẹ Lục vô cùng vui mừng, cuối cùng con trai bà cũng nghĩ thông suốt : "Tiểu Tuyệt, yêu cầu gì cả, chỉ mong con mau ch.óng dẫn con dâu về đây để gặp mặt thôi."
Mặt Lục Tuyệt bất ngờ đỏ lên: "Con vẫn cầu hôn, con dâu."
Mẹ Lục còn nóng vội hơn cả Lục Tuyệt: "Con trai, con nắm chắc đấy."
...
Ninh Tri ngờ ngày hôm Lục Tuyệt bay tới Nam Thành.
"Anh dẫn em ?"
Trên máy bay, Ninh Tri vẫn còn đang ngơ ngác Lục Tuyệt dẫn khỏi nhà họ Ninh.
"Dẫn em mở quà." Lục Tuyệt bận tới bận lui suốt bao ngày qua chính là vì chuẩn cho món quà .
Ninh Tri tò mò đến mức tâm tình ngứa ngáy, Lục Tuyệt chuẩn món quà gì cho cô.
Không trải qua bao lâu, máy bay tư nhân của nhà họ Lục đáp xuống một bãi đất trống.
Tiếp theo, Lục Tuyệt dẫn Ninh Tri lên du thuyền.
Không Lục Tuyệt lấy một dải lụa màu sắc rực rỡ, Ninh Tri : "Em nhắm mắt ."
Nhìn dải lụa quen thuộc, đôi mắt đen láy lóng lánh của Ninh Tri trợn tròn: "Anh trói em ?"
"Không , cho em sự bất ngờ." Lục Tuyệt cúi đầu, bờ môi mỏng dừng trán của cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Tri Tri, nhắm mắt ."
Ninh Tri nhắm mắt .
Lục Tuyệt dùng dải lụa mềm mại bịt kín đôi mắt của cô, đấy thắt một cái nơ hình con bướm phía gáy cô.
Trước mắt Ninh Tri là một mảng đen nhánh.
Cô thể rõ tiếng nhịp hô hấp của Lục Tuyệt ở bên cạnh.
Đôi mắt thấy, các giác quan khác sẽ càng thêm mẫn cảm, Ninh Tri cảm giác thở ấm áp của Lục Tuyệt phả gáy và vành tai cô, thở ấm áp khiến cô ngứa ngáy chịu nổi.
"Lục Tuyệt?" Ninh Tri chút căng thẳng.
Lục Tuyệt cầm lấy tay cô, vành tai cô hôn nhẹ một cái, đó giọng trầm thấp của Lục Tuyệt chui lỗ tai cô: "Tri Tri cần sợ."
Tiếp đó, Ninh Tri cảm giác cả nhấc bổng lên, rơi trong lòng n.g.ự.c Lục Tuyệt.
Cô theo bản năng duỗi tay ôm bờ vai của .
Xung quanh truyền đến tiếng sóng biển dễ chịu.
Ninh Tri cảm giác Lục Tuyệt bước xuống khỏi du thuyền.
Tiếng sóng biển càng ngày càng xa dần.
Cô ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của hoa cỏ.
Ninh Tri đặt xuống đất.
"Có thể cởi dải lụa xuống ." Lục Tuyệt khẽ hôn lên mặt cô một cái lùi .
Ninh Tri duỗi tay kéo nút thắt hình con bướm gáy, dải lụa nhẹ nhàng trượt xuống.
Trước mắt sáng lên, Ninh Tri thấy xung quanh từng mảng từng mảng hoa hồng đỏ như m.á.u, rực rỡ đến ch.ói mắt.
Mà Lục Tuyệt mặc quần áo màu đỏ ở giữa rừng hoa, nhưng còn lóa mắt hơn cả hoa.
Ninh Tri thấy trong tay đang cầm một chiếc vương miện màu vàng, mặt khảm đầy hồng ngọc, về phía cô. Mà mặt cô là một tòa lâu đài cổ kính.
Lục Tuyệt ở mặt của cô, cài chiếc vương miện nhỏ l*n đ*nh đầu cô: "Nơi là quà cho Tri Tri, em thích ?"
Anh tặng lâu đài cho công chúa nhỏ, từ giờ trở , nuôi cô.
"Hoa là do trồng ?"
Lục Tuyệt gật đầu, kinh ngạc vì Tri Tri .
Ninh Tri cúi đầu bàn tay của Lục Tuyệt, quả nhiên, đó nhiều vết thương màu đỏ nho nhỏ, tất cả đều là vết thương do hoa đ.â.m.
Trong lòng Ninh Tri vô cùng cảm động, trong mắt chứa đầy ý : "Em thích."
Lục Tuyệt lấy một cái hộp nhỏ, bên trong một chiếc nhẫn xinh : "Công chúa Tri Tri thể đeo nó ?"
Cánh môi của Lục Tuyệt mím , tóc mái dán trán nhưng che đậy hết vẻ căng thẳng khuôn mặt.
Dưới ánh mặt trời, Ninh Tri thấy hình bóng của trong con ngươi đen nhánh của Lục Tuyệt, cô gật đầu.
Giây tiếp theo, khung hiển thị đầu Lục Tuyệt lập tức b*n r* hơn một trăm mặt trời nhỏ. Ánh sáng màu vàng rực rỡ, còn rực rỡ hơn cả vầng thái dương bầu trời.
Mặt trời nhỏ càng lúc càng nhiều, ánh sáng vàng càng lúc càng ch.ói.
Ninh Tri cong cong mắt, cô lúc Lục Tuyệt đang vui vẻ đến thế nào.
Trong lâu đài nhất định là công chúa và hoàng t.ử, thể là công chúa và con sói sữa tham ăn.