Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trước cửa nhà họ Ninh, khi bảo vệ cô chủ bước nhanh ngoài, lâu trở .

Bên cạnh cô chủ một đàn ông cao lớn mặc âu phục màu đỏ tươi. Tay của trói, để mặc cho cô chủ kéo đầu dẫn .

Lúc , nhà họ Ninh yên tĩnh. Ông cụ Ninh ngủ từ sớm, quản gia cũng nghỉ ngơi.

Lục Tuyệt đề mặc Ninh Tri kéo tay . Anh bên cạnh cô, khóe miệng kéo lên cực sâu.

Lúc sắp sửa bước nhà, Ninh Tri đầu. Cô đặt một ngón tay miệng, nén giọng lén lút với Lục Tuyệt: "Không quấy rầy ông nội."

Trong đêm đen, cô thấy mặt trời nhỏ đang lượt xuất hiện trong khung tâm trạng đầu Lục Tuyệt. Ninh Tri cong mắt, cô dẫn về nhà mà vui đến như thế ?

Nhìn gương mặt đỏ ửng và đôi mắt long lanh của con gái, Lục Tuyệt cảm thấy cô đáng yêu c.h.ế.t . Anh gật đầu hợp tác.

Ninh Tri nhà thăm dò, thấy ai, cô mới lén lút dẫn Lục Tuyệt lên lầu.

Hai giống học sinh tiểu học trốn tiết, sợ gặp bố .

Lục Tuyệt của từng ở trong phòng Ninh Tri một thời gian. đối với Lục Tuyệt hiện tại, đây là đầu tiên đến đây.

Trước đó Ninh Tri cho đổi bộ căn phòng màu hồng trở nên thanh lịch và đơn giản như hiện tại. Trong phòng một chiếc bàn nhỏ, những chậu cúc nhỏ đặt cửa sổ để tô điểm cho căn phòng thêm chút phong cách của thiếu nữ, hương thơm của con gái cũng thoảng thoảng trong khí.

Lục Tuyệt mặc bộ đồ màu đỏ tươi trong căn phòng thanh lịch và đơn giản , trông lạc quẻ.

Anh cảm giác như bản là một kẻ khốn nạn, xa xông khuê phòng của một nàng thiếu nữ .

Là ác lòng tham lam, thèm công chúa sống trong lâu đài lâu.

Trái tim đập dồn từng nhịp và từng bước tăng tốc.

Đây là phòng của Tri Tri.

Thật .

khác với căn phòng tone xám lạnh lẽo của .

Ninh Tri sốt ruột. Nhìn Lục Tuyệt đang liên tục b.ắ.n mặt trời nhỏ, cô bắt nhiều hơn nữa.

Cô kéo đầu của chiếc cà vạt đang buộc cổ tay của Lục Tuyệt đến bên giường, hạ giọng chỉ huy: "Anh xuống ."

"Tri Tri?" Lục Tuyệt hoang mang.

Ninh Tri thúc giục: "Nằm xuống nhanh . Lục Tuyệt, càng ngày càng chậm chạp đấy." Trước lúc cô đổi ý, Lục Tuyệt nhanh ch.óng trèo lên năm tháng giường, cầu xin cô tha cho.

Lục Tuyệt lúng túng hắng giọng một cái: "Tri Tri, em ngủ thôi, lát nữa sẽ về."

Anh coi những gì cô lúc say là sự thật.

Ninh Tri say rượu chẳng chút kiên nhẫn nào. Cô thẳng thừng duỗi tay đẩy Lục Tuyệt ngã xuống giường. Cô thấy đắc chí. Hiện giờ kinh nghiệm của Lục Tuyệt bằng còn cô thì khác, cô còn là mặc cho chỉ huy nữa.

Giờ cô đổi vai cho . Cô thể chỉ huy và bắt nạt .

Nghĩ thế, Ninh Tri đỏ bừng mặt vì kích động, là cảm giác k*ch th*ch của một tay già đời dẫn dắt ma mới.

Lục Tuyệt đẩy xuống giường, ngả lưng xuống ở chăn mềm mại. Giường của cô gái mềm, chăn mang theo mùi thơm cơ thể cô.

Trái tim của Lục Tuyệt như cào nhẹ. Anh mất kiểm soát nuốt nước bọt, giọng khàn khàn: "Tri Tri?"

Ninh Tri cúi , nâng hai bàn tay trói của Lục Tuyệt lên, đặt đầu đè xuống.

Đôi môi đỏ mọng xinh nhếch , đôi mắt ngấn nước long lanh đong đầy ý . Cô dỗ : "Anh đừng căng thẳng."

Lục Tuyệt:...

Đôi tay nhỏ bé của Ninh Tri linh hoạt cởi bỏ bộ âu phục màu đỏ của Lục Tuyệt, bởi vì hai tay trói, thể cởi nên cô chỉ thể kéo áo khoác của sang hai bên sườn.

Lục Tuyệt mặc một chiếc áo sơ-mi trắng bên trong khiến gương mặt sáng sủa tuấn tú thêm phần lạnh lùng, xuất thần và sạch sẽ.

Cảm nhận đôi tay nhỏ bé, mềm mại như hoa của con gái đang sờ loạn l.ồ.ng n.g.ự.c , đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt tối sầm. Nhịp thở của cũng trở nên hỗn loạn: "Tri Tri, ."

Anh tưởng cô chỉ linh tinh vì say rượu thôi, chứ nghĩ sẽ thật.

Ninh Tri cúi đầu Lục Tuyệt từ cao. Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi môi cũng đỏ thắm ngon miệng. vài sợi tóc đen dính gương mặt trắng trẻo của cô sinh nét minh diễm và động lòng hơn cả.

Cô đè tay , chớp mắt thì thào: "Đàn ông thể ."

Bàn tay cô bắt đầu cởi cúc áo sơ mi từng chiếc từng chiếc. Yết hầu, xương quai xanh, l.ồ.ng n.g.ự.c dần dần phơi bày.

Ninh Tri cong môi cúi đầu : "Em chuẩn mở quả đây."

Hơi thở ấm áp phả trán , mềm mại, còn mang theo hương thơm nữa.

Sau đó, là ch.óp mũi .

Ninh Tri trông thấy gương mặt khôi ngô của Lục Tuyệt căng đến nỗi đỏ bừng, mặt trời nhỏ b.ắ.n điên cuồng đầu. Cô cong mắt, giọng điệu khẳng định: "Anh thích em hôn như thế ."

"Tri Tri."

Bờ môi mỏng c.ắ.n nhẹ một cái. Đôi tay trói của Lục Tuyệt bỗng siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

Sắp phát điên, sắp phát điên mất .

Những cảnh tượng trong mơ, trong dầu và hiện tại khiến Lục Tuyệt hỗn loạn đến nỗi là mơ là thực.

Mí mắt mỏng đỏ lên, lông mi cũng run khẽ. Lục Tuyệt trúc trắc đáp cô.

Anh nếm một chút vị ngọt ngào và mềm mại.

Mặt trời nhỏ đầu bùng nổ, ánh vàng rực rỡ điên cuồng lao về phía Ninh Tri.

Đôi mắt Lục Tuyệt sâu thẳm ẩm ướt, d*c v*ng đầy tràn tuôn trào. Hai tay siết c.h.ặ.t, cơ thể căng thẳng.

"Tri Tri." Lục Tuyệt hít thật sâu, thở hổn hển. Anh ngẩng đầu, yết hầu nổi bật trượt lên trượt xuống toát nên sự gợi cảm vô thanh.

Mặt trời nhỏ đầu b*n r* càng nhiều.

Gân xanh hiện rõ cánh tay trói của Lục Tuyệt: "Tri Tri, thả tay ."

Ninh Tri ngẩng đầu, như một cô nàng đểu cáng: "Không thả."

Lục Tuyệt bên . Đôi mắt ẩm ướt, mí mắt mỏng thoáng ửng hồng, gương mặt tuấn tú căng đến nỗi đỏ ửng, bờ môi mỏng cũng cô c.ắ.n đến nỗi thành hồng, đôi tay trói c.h.ặ.t đang giơ lên đỉnh đầu, chiếc áo sơ-mi trắng cơ thể nhàu nhĩ, trông như bắt nạt đến cực hạn, đáng thương và bất lực.

Ninh Tri kiêu ngạo. Cô lắc đầu, từ chối yêu cầu của Lục Tuyệt: "Không thả!"

Lần chủ động.

Cô nghiêng đầu, dịu dàng dỗ dành Lục Tuyệt: "Anh đừng sợ, thả lỏng thoải mái nào."

"Em sẽ nhanh thôi."

"Em sẽ nhẹ nhàng."

Lục Tuyệt:...

Quả nhiên say thật , cô dành hết lời thoại của .

Lục Tuyệt đưa tay lên, phần vận sức, xoay đổi vị trí với Ninh Tri.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-120.html.]

Ninh Tri ngã ổ chăn, hoang mang chớp mắt. Ngay đó, cô thấy Lục Tuyệt đưa hai tay trói đến bên miệng. Anh cúi đầu, c.ắ.n cà vạt cổ tay, đó kéo nhẹ.

Thật sự trông gợi cảm c.h.ế.t .

Trái tim Ninh Tri run rẩy. Đôi mắt long lanh ngơ ngác.

Chiếc cà vạt màu đỏ buông lỏng, rơi xuống cơ thể Ninh Tri. Lục Tuyệt cổ tay, tóc mái che trán, đôi mắt đen láy sâu hun hút: "Tri Tri."

Gương mặt Ninh Tri nóng rực, đỏ ửng lên. Cô cũng thẳng nuốt nước bọt, bắt đầu đòi hỏi: "Em ." Cô từng thử bao giờ.

Lục Tuyệt cô gái với mái tóc dài tung xóa, gương mặt diễm lệ, môi đỏ răng trắng . Anh khẽ, đôi tay to lớn siết c.h.ặ.t bàn tay đang toan loạn của cô, đưa đến bên môi hôn: "Trong cái đầu bé nhỏ của em chứa mấy chứ đồi trụy gì thế? Hửm?"

Đầu ngón tay Ninh Tri nóng lên, ngứa. Có cong tay rút .

Cô đỏ mặt, thủ thỉ : "Ngủ với ."

nhanh ch.óng tìm về ký ức của Lục Tuyệt.

Ngủ với Lục Tuyệt là cách nhanh nhất để thu mặt trời nhỏ.

Lục Tuyệt Ninh Tri chọc . Anh nhếch môi để lộ lúm đồng tiền nhạt đôi má, cúi đầu hôn cô một cái, nhẹ giọng dỗ dành: "Tri Tri ngoan, giờ vẫn ."

Ninh Tri chớp mắt, kinh ngạc Lục Tuyệt: "Anh là đàn ông thế?"

Trước Lục Tuyệt ham thích chuyện , lúc nào cũng thích đeo bám quấn lấy cô.

Bây giờ cô chủ động mà mà Lục Tuyệt trở thành từ chối?

Lục Tuyệt duỗi tay kéo chăn qua đắp cho Ninh Tri.

"Anh là đàn ông nhưng giờ lúc." Lục Tuyệt giúp cô đắp chăn ngay ngắn.

Ninh Tri:...

Cô cứ cảm thấy cảnh tượng cực kỳ quen thuộc, cực kỳ giống cảnh lúc cô kéo chăn lên đắp cho Lục Tuyệt.

Ninh Tri khó chịu. Cô dậy, chăn trượt xuống cô. Cô đang toan nổi giận thì ngay đó, mắt cá chân cô Lục Tuyệt giữ c.h.ặ.t.

Thân hình cao lớn của quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng giúp cô cởi giày.

Những ngón tay thon dài linh hoạt theo khóa, kéo quai giày xung quanh mu bàn chân.

Tâm trạng đang bồn chồn xao động của Ninh Tri bỗng bình tĩnh trở . Cô ngoan ngoãn cúi đầu Lục Tuyệt đang ôm chân cô, trái tim mềm nhũn: "Anh giờ lúc, thế khi nào mới là đúng lúc?"

Đối với Ninh Tri, Lục Tuyệt và cô chuyện nên cũng xa lạ gì cả. đối với Lục Tuyệt của hiện tại, kinh nghiệm gì, cũng mong họ sẽ tùy tiện như thế: "Tri Tri, chờ đến lúc chúng kết hôn."

Ninh Tri trợn tròn mắt. Cô khỏi duỗi tay nhéo mặt : "Đây là đầu tiên em bảo thủ như thế đấy." Cô hầm hừ, bất mãn lẩm bẩm: "Hơn nữa, em gả cho ?"

Lục Tuyệt cởi giày chân cô, cúi đầu hôn lên mu bàn chân cô với giọng điệu chắc nịch: "Tri Tri sẽ chỉ gả cho thôi."

Ninh Tri đỏ mặt, rút chân về: "Ai thế?"

Lục Tuyệt mím môi đáp.

Anh một cảm giác mạnh mẽ rằng vợ sẽ chỉ là Ninh Tri, đích thị là Ninh Tri mà thôi.

...

Hôm , lúc Ninh Tri thức giấc, Lục Tuyệt còn trong phòng cô.

dỗ dành một chốc ngủ mất. Cô cũng đêm qua rời khi nào và bằng cách nào.

Lúc Ninh Tri xuống lầu, ông cụ Ninh thức dậy từ sớm, uống trong phòng khách.

"Chào buổi sáng, ông nội."

"Dậy ? Bữa sáng chuẩn xong , chúng ăn ." Hôm nay khí sắc của ông cụ Ninh .

Ninh Tri bước đến đỡ ông phòng ăn dùng bữa.

Sau khi ăn sáng xong, Ninh Tri thấy quản gia bước thông báo: "ông chủ, chủ nhà họ Lục đến, thăm ông."

"Nhà họ Lục?" Ông cụ Ninh gật đầu: "Dẫn ."

Ninh Tri đang bên cạnh Lục Tuyệt đến bên vô cùng kinh ngạc.

Tối hôm qua lén lút theo cô phòng mà để nhà phát hiện. Không ngờ sáng nay quang minh chính đại trực tiếp đến thăm ông nội.

Lục Tuyệt nhanh ch.óng bước . Anh một bộ đồ khác. Bộ vest ngày hôm qua Ninh Tri nhàu nhĩ nên khi khỏi nhà họ Ninh, lập tức chạy đến khách sạn để quần áo.

"Chào ông nội Ninh, cháu tên là Lục Tuyệt."

Ông cụ Ninh đ.á.n.h mắt một cái nhận Lục Tuyệt là thanh niên luôn theo cháu gái của ông trong bữa tiệc tối hôm qua. Ông đ.á.n.h giá Lục Tuyệt bằng ánh mắt sắc bén: "Lục Đông Chu là cha của ?"

Lục Tuyệt đáp đúng mực: " thưa ông."

"Cậu gọi là ông Ninh là ." Ông cụ Ninh tên nhãi ăn hôi, đừng tưởng ban nãy ông thấy Lục Tuyệt bước cháu gái ông đầu tiên.

Thằng nhãi con dám mơ ước viên ngọc của nhà họ Ninh, gan lớn thật sự.

Ninh Tri ngoan ngoãn một bên, khác với tiểu yêu tinh quấn lấy Lục Tuyệt để bắt mặt trời nhỏ tối hôm qua. Cô hiểu chuyện : "Ông nội, cháu từng ông kể quan hệ giữa nhà họ Ninh và nhà họ Lục , để gọi ông là ông nội Ninh ạ, cho thuộc."

Ông cụ Ninh luôn yêu thương cháu gái của . Ông sẽ phản đối những gì mà cô .

"Cậu đến tìm chuyện gì?" Ông cụ Ninh hỏi Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt liếc mắt Ninh Tri, chậm rãi trả lời: "Cháu ba đến thăm ông ạ."

Gương mặt ông cụ Ninh dịu đôi chút.

"Ngoài , cháu còn gặp Ninh Tri nữa." Lục Tuyệt thành thật.

Ông cụ Ninh giận đến nỗi trừng mắt vểnh râu: "Từ khi nào mà cháu gái đến lượt gặp?" Thằng nhãi con háo sắc, dám tơ tưởng tới cháu gái ông ngay mặt

ông.

Thấy ông cụ Ninh tức giận, Ninh Tri bèn vội vàng giải thích: "Ông ơi, Lục Tuyệt là bạn trai của cháu."

Bầu khí trong phòng sách vô cùng nghiêm túc.

Lục Tuyệt đang ngoan ngoãn bàn sách, ông cụ Ninh hỏi chuyện.

Ngoài cửa, Ninh Tri đang bình tĩnh chờ đợi. Cô từng trải qua một nên chẳng lo lắng và sốt ruột chút nào hết.

Lục Tuyệt của còn thể khiến ông cụ hài lòng thì Lục Tuyệt bình phục ở hiện tại, để đối phó với ông cụ chắc chắn sẽ thành vấn đề.

Cũng qua bao lâu , cửa phòng sách mở .

Ninh Tri thấy ông cụ Ninh bước tiên.

"Ông ơi."

sang Lục Tuyệt đang lưng ông cụ. Chỉ thấy nhếch miệng , đôi mắt đen láy ươn ướt.

Chờ khi ông cụ , Ninh Tri bước đến bên cạnh Lục Tuyệt. Cô lặng lẽ hỏi : "Anh chuyện gì với ông thế?"

Gương mặt Ninh Tri nhỏ nhắn, trắng nõn cùng với đôi mắt đen long lanh dịu dàng đang tò mò đáng yêu trông c.h.ế.t .

Lục Tuyệt lén nắm tay cô: "Anh xin ông giao công chúa nhà họ Ninh cho ."

 

 

Loading...