Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri rõ thưởng thức của : “Vậy thì mặc bộ đồ .”

Lục Tuyệt trả lời, nhưng cũng từ chối.

Ninh Tri cũng đổi lễ phục, cô cẩn thận chọn một chiếc váy màu đen, nước da của cô bây giờ đủ trắng nên thể để lộ khuyết điểm mà chọn một chiếc váy sáng màu.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

một chút may mắn là hôm đó cô đổi cả 5 mặt trời nhỏ lấy hào quang, ít nhất mặc đồ đen, nước da của cô trắng lên một chút.

Ninh Tri chỉ yêu cầu thợ trang điểm trang điểm nhẹ cho cô.

“Ninh tiểu thư, sắc mặt của cô thật .” Nội tâm thợ trang điểm thầm kinh ngạc.

Mỗi chỗ ngũ quan của Ninh tiểu thư đều tinh xảo, cô là nhất trong nhiều phu nhân thiên kim giàu , thậm chí là cả những nổi tiếng mà cô từng tiếp xúc.

Điều kỳ lạ là ngoại hình của đối phương thoạt trông bình thường, ngũ quan xinh xắn đều tụ với , bắt mắt chút nào.

Thợ trang điểm một cảm giác ngỗ ngược khó tả.

luôn cảm thấy rằng Ninh tiểu thư là một đại mỹ nhân, tươi sáng ch.ói mắt, động lòng .

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri mỉm , trong gương trang điểm nhẹ, nước da nhợt nhạt hơn một chút, cô hài lòng gật đầu, khi trang phục, bây giờ cuối cùng cô cũng xinh .

Khi thợ trang điểm thấy Ninh Tri mặc một chiếc váy nhỏ màu đen, cô khoa trương : “Ninh tiểu thư, hình của cô thật chuẩn, gầy . Nhiều nữ minh tinh mỗi ngày đều giảm cân, chỉ vì gầy như .”

“Cô cảm thấy vóc dáng hiện tại của ?”

Ninh Tri trong gương, eo thon, chân dài, nhưng cảm giác kinh ngạc, bởi vì mất hào quang.

“Đương nhiên.” Thợ trang điểm thành thật gật đầu.

Ninh Tri lấy nhan sắc, mảnh mai duyên dáng, nổi bật, một đôi chân dài trắng nõn mịn màng, thậm chí vòng eo cũng thon thả mềm mại. Và bây giờ nó quắt , giống như một cành hoa gió thổi khô.

Ninh Tri đôi giày cao gót quai đen, cô : “Hiện tại cho lắm.” Sau lấy tất cả hào quang, đó mới gọi là .

Thợ trang điểm cho rằng Ninh Tru khiêm tốn: “Ninh tiểu thư quá khiêm tốn .”

Mặc quần áo xong, Ninh Tri đến gặp Lục Tuyệt.

Bước phòng, thấy Lục Tuyệt mặc một chiếc áo sơ mi màu sắc hoa văn bên trong, bên ngoài phối hợp một bộ đồ màu đỏ thuần, Ninh Tri cảm thấy mắt đau một chút.

Thật là bắt mắt.

“Bên trong thể mặc màu sắc hoa văn.” Ninh Tri cầm một chiếc áo sơ mi đen nguyên bộ về phía Lục Tuyệt: “Phải cái .”

Lục Tuyệt lưng , im lặng từ chối.

Ninh Tri vỗ nhẹ lưng , nhưng đáp .

Nghĩ đến điều gì đó, Ninh Tri lập tức bước đến bên cạnh .

Cô ngẩng đầu ghé tai nhẹ giọng : “Nếu , tý nữa sẽ ném hết quần l/ót hoa của .”

Bóng lưng cao ngất của Lục Tuyệt chấn động, hiển nhiên là thấy.

Anh ngẩng đầu, đôi mắt xinh đào hoa chút khó tin, sắc mặt chút ủy khuất về phía Ninh Tri, như thể đang tố cáo sự tàn nhẫn của cô.

Trái tim Ninh Tri khống chế run lên, cô cảm thấy chút áy náy: “Nhanh, nhanh đổi .”

Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, miễn cưỡng cầm lấy chiếc áo sơ mi đen nhánh trong tay Ninh Tri, bất mãn khịt mũi: “Xấu.”

Ninh Tri thấy một đám mây đen hiện lên trong khung đầu Lục Tuyệt.

Anh chậm rãi cởi bỏ chiếc áo sơ mi tơ lụa màu xanh lam điểm hoa đào hồng yêu thích , cẩn thận đặt lên giường, còn cẩn thận gấp gọn gàng khoác lên chiếc áo sơ mi đen tuyền thủ công tinh xảo đó.

Mỗi sáng thức dậy Lục Tuyệt đều tập thể d.ụ.c, hình của .

Lồng n.g.ự.c rộng rãi, một lớp cơ bắp cân đối, cơ bắp rắn chắc, giữa các động tác, cơ bắp kéo căng uy lực, căng phồng, như tràn đầy sức mạnh.

Khoác lên chiếc áo sơ mi đen, khuôn mặt tuấn tú của lạnh hơn một chút, thật tuyệt.

Lục Tuyệt cài nốt khuy quần, cho chiếc áo sơ mi đen trong quần, vòng eo rộng của càng thêm thẳng và mạnh mẽ.

Đặc biệt là khi Lục Tuyệt khoác lên bộ âu phục màu đỏ, màu đen và đỏ cực hạn va chạm , đàn ông đúng là yêu nghiệt.

Ninh Tri bất đắc dĩ nháy mắt.

Vai rộng, eo theo, chân dài.

Ngoài còn một khuôn mặt hảo, chẹp, nhóc mọt sách thực sự phát triển hơn thẩm mỹ của cô.

Nếu đàn ông mặt mắc chứng bệnh tự kỷ, e rằng chỉ riêng ngoại hình và gia cảnh cũng khiến bao mê đắm.

“Đi thôi.” Ninh Tri chủ động khoác lên tay , đầu ngón tay đan xen giữa các ngón tay , giữ c.h.ặ.t.

Cô còn cố ý dùng đầu ngón tay mềm mại xoa xoa xương ngón tay : “Lát nữa chúng ăn tối, sẽ nhiều vây quanh, nhưng sợ, sẽ luôn ở bên cạnh , nếu cảm thấy ở đó vui, với , sẽ đưa , ?”

Lục Tuyệt cảm thấy ngón tay ngứa, giống như cái gì mềm mại cọ , nhanh ch.óng liếc Ninh Tri một cái, để cô tùy ý nắm tay .

Trên đầu, đám mây đen nhỏ biến mất.

Nhà họ Lâm mua một biệt thự nhỏ gần khu nhà giàu từ lâu.

Lần là sinh nhật Lâm, bà đặc biệt cho trang trí một chút, đồ trang trí ngang dọc trong nhà, thứ đều tinh tế và sang trọng, bà mời ít và bạn bè đến nhà họ Lâm để dự tiệc.

Lâm Điềm Điềm nhà họ Lâm.

Hôm nay cô cố ý ăn mặc , mặc một chiếc váy trắng xinh và đắt tiền, làn da của cô bây giờ trắng nõn, cả như phát sáng lên.

Hôm nay tâm trạng Lâm , bà lôi kéo con gái kiểm tra.

thấy rằng mỗi về nhà con gái xinh , sang trọng và cao quý hơn, bà gần như nhận đây là dáng vẻ ban đầu của con gái, nước da trắng trẻo, dáng gầy guộc.

Nhìn thấy cô bên cạnh Lục đại thiếu gia trai tuấn tú, vẻ mặt Lâm tràn đầy tự hào: “Bữa tiệc trưa còn bắt đầu, Điềm Điềm, đưa con Thâm Viễn một lát , ba con cũng đang ở ghế sofa bên .”

“Mẹ, đây là quà sinh nhật mà Thâm Viễn chuẩn cho .” Lâm Điềm Điềm đưa quà cho Lâm.

Lúc , nụ mặt Lâm kìm nữa.

Vẻ mặt những khách mời xung quanh cực kỳ hâm mộ, họ kiếp nhà họ Lâm việc thiện lớn gì, tu luyện phúc khí mà leo nhà họ Lục.

“Mấy năm thấy Lâm Điềm Điềm, cô vẻ ưa cho lắm. Tại bây giờ vẻ trở thành một con khác ?”

Vài thấy Lâm Điềm Điềm rạng rỡ, so với ấn tượng quá nhiều đổi.

“Nghe bây giờ cô là một minh tinh lớn, các minh tinh nữ đều phong cách ăn mặc.”

“Không sai, tướng mạo Lâm Đại Hải và Phương Tinh cũng yếu kém. Tại Lâm Điềm Điềm đột nhiên nổi bật như ? Hai năm thấy cô , cô là một cô gái tướng mạo xinh .”

“Hiện tại Lâm Điềm Điềm gả nhà họ Lục. Cô là phu nhân hào phú, trang phục đắt tiền, khí chất , dĩ nhiên là mắt.”

“Không cháu gái nhà họ Lâm cũng gả nhà họ Lục ? Vận may của nhà họ Lâm như ?”

“Cháu gái thể vận may như con gái ? Các cô cháu gái kết hôn với tên ngốc nhà họ Lục, mà Lâm Điềm Điềm kết hôn với đại thiếu gia, thừa kế nhà họ Lục.”

“Nhị thiếu gia nhà họ Lục từng lộ mặt, đầu óc vẻ lắm, nhà họ Lâm gả cháu gái ?”

...

Khách khứa bàn tán xôn xao một hồi, đặc biệt rõ con gái của nhà họ Lâm và cô cháu gái kết hôn với hai vị thiếu gia nhà họ Lục, bọn họ nhao nhao so sánh.

“Phu nhân, bữa tiệc trưa chuẩn xong.” Người giúp việc với Lâm.

“Tiểu thư tới ?” Mẹ Lâm đồng hồ, nhưng bà vẫn thấy Ninh Tri xuất hiện.

“Chưa tới.”

Mẹ Lâm đưa tay vuốt tóc bà : “Không cần chờ, dọn đồ ăn lên , đừng để Lục đại thiếu gia đợi lâu.” Mặc dù Lục Thâm Viễn là con rể của bà , nhưng Lâm cũng dám khoác cái khí phách của chồng đối với .

Bên đó, ba Lâm, Lâm Đại Hải đang trò chuyện với Lục Thâm Viễn, khen ngợi trẻ và đầy triển vọng.

“Nghe lúc con và ông Lục khai triển một dự án mới ở nước ngoài. Việc chuẩn suôn sẻ ?” Ba Lâm ngập ngừng hỏi.

Thâm âm Lục Thâm Viễn ôn hòa, khí chất lạnh lùng, chỉ cần ở chỗ đó, cũng uy nghiêm: “Ừm, chuyện thuận lợi. Nhà họ Lục công nghệ, , còn tài chính, nên mở lãnh địa mới cũng thành vấn đề.”

Ba Lâm liên tục gật đầu phụ họa.

Ông về dự án mới của tập đoàn Lục thị, ông kiếm một chút, nhưng đầu ông vẫn còn sáng suốt, cách giữa công ty nhỏ của và tập đoàn Lục thị.

Bên cạnh, vẻ mặt Lâm Điềm Điềm ngượng ngùng, cô nắm lấy tay Lục Thâm Viễn, với ba Lâm: “Ba, đến giờ ăn tối, hiếm khi Thâm Viễn mới nghỉ ngơi, ba đừng chuyện công việc với .”

Lâm Đại Hải lớn: “Được , chuyện nữa.”

Bầu khí hòa hợp của mấy khiến những và bạn bè xung quanh càng thêm chua xót.

Lâm Điềm Điềm nhận thấy những ánh hâm mộ xung quanh cô , nụ khuôn mặt cô càng nồng đậm, đó là những hào quang mà chỉ trong mơ Ninh Tri mới .

Bây giờ, đối tượng ghen tị của trở thành cô .

Lúc , cô thấy giọng trầm thấp của những vị khách gần đó.

Theo ánh mắt của , Lâm Điềm Điềm thấy Ninh Tri đang khoác tay Lục Tuyệt bước .

Lục Tuyệt đang mặc một bộ âu phục màu đỏ, màu sắc cực kỳ mạnh mẽ như , một đàn ông cao gầy, cũng trai mặc sẽ xí và chất phác.

mà Lục Tuyệt chỉ cao lớn, còn khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, mặc một bộ âu phục màu đỏ, giống như một kẻ yêu nghiệt ngông cuồng khiến dám thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-12.html.]

Ninh Tri mặc một chiếc váy đen.

Màu đen màu đỏ, cực kỳ tương phản.

Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt đến bàn chính trong ánh mắt của .

Trái tim của Lâm Điềm Điềm như thắt , dường như cô thấy Ninh Tri cao cao tại thượng đáng ghen tị trong giấc mơ của .

Lòng bàn tay vô thức nắm c.h.ặ.t, cảm giác đau nhói trong lòng bàn tay khiến Lâm Điềm Điềm rõ dáng vẻ hiện tại của Ninh Tri, khác hẳn trong mơ, dáng vẻ hiện tại của Ninh Tri bình thường.

“Tiểu Tri, bây giờ cháu mới tới?” Mẹ Lâm hiệu cho giúp việc mang thêm hai bộ đồ ăn.

Ánh mắt bà rơi đàn ông bên cạnh Ninh Tri, nếu cụp mắt xuống , hôm nay bà thật sự Lục nhị thiếu gia mắc chứng tự kỷ.

“Xin , đường chút tắc.” Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt xuống chỗ trống đối diện Lâm Điềm Điềm.

“Đã đến là . Con lâu về gặp dì. Có ngày nào dì cũng nhớ con, sống trong nhà họ Lục ?” Mẹ Lâm Ninh Tri, con gái càng ngày càng xinh , nhưng cháu gái ngày càng xanh xao.

Khi Lâm hỏi, ánh mắt của nhiều đều đổ dồn về phía họ, họ sửng sốt vì nhị thiếu gia nhà họ Lục lớn lên trai xuất chúng đến mức cả đại thiếu gia nhà họ Lục cũng xếp xuống .

Không nhị thiếu gia là kẻ ngốc ? Sao bây giờ trông giống như ?

Khóe mắt Ninh Tri nhướng lên, khóe miệng mang theo ý : “Con ở nhà họ Lục , dì cần lo lắng cho con.”

“Dì con giống như gầy nhiều?”

Ninh Tri : “Gần đây con giảm cân.”

Ánh mắt Lâm rơi Lục Tuyệt, nay luôn trầm mặc , cho dù bên ngoài đến , chỉ cần bà quan sát kỹ một chút, sẽ Lục Tuyệt khác với bình thường.

Những khác cũng nhận điều đó, nhịn nhỏ giọng bàn tán.

Ninh Tri thấy hai chữ “kẻ ngốc, thiểu năng, bệnh tâm thần”, nụ khóe miệng đổi, nhưng trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

Mẹ Lâm lắc đầu: “Đứa nhỏ , con gầy như , cần giảm cân chỗ nào?”

Những khách mời bên cạnh thấy tiếng Lâm thiết với Ninh Tri như , khỏi mỉm : “Bà Lâm thật sự yêu quý cháu gái.”

Mẹ Lâm : “Tiểu Tri ở nhà họ Lâm nhiều năm như , nuôi dưỡng với nó như nuôi dưỡng con gái Điềm Điềm. đương

“Ninh tiểu thư thật sự may mắn khi một dì như bà.”

“Được , , bà nhiều lời như gì? Còn mau cho dọn đồ ăn lên?” Bên cạnh, ba Lâm vẻ hài lòng với tình yêu của Lâm dành cho Ninh Tri.

Ánh mắt Lâm Ninh Tri, thật .

Trong trí nhớ của Ninh Tri, nào cũng như , chỉ cần Lâm đối với nguyên chủ, Lâm Đại Hải sẽ bất mãn với Lâm mặt Ninh Tri, đến nỗi Ninh Tri cảm thấy Lâm yêu nhiều.

cô để ý ba Lâm rót cho Lâm, đặt chiếc cốc tay bà .

Ninh Tri nheo mắt .

“Tiểu Tri, hôm nay là sinh nhật của chị, em thể để Lục Tuyệt ăn mặc như thế ...” Ban đầu Lâm Điềm Điềm bảo Ninh Tri đưa Lục Tuyệt đến đây, vì cô chê Ninh Tri, cô gả cho Lục Thâm Viễn, Ninh Tri chỉ kết hôn với Lục Tuyệt, mắc chứng bệnh tự kỷ.

ngờ Ninh Tri để Lục Tuyệt ăn mặc lòe loẹt như , thu hút sự chú ý và ánh mắt của khách mời.

Ninh Tri rót một ly nước trái cây cho Lục Tuyệt, xong lời của Lâm Điềm Điềm lập tức nhếch môi: “Anh ăn mặc thế vấn đề gì ? Sinh nhật dì nhỏ là ngày vui, nên mặc đồ đỏ là hợp lý.”

Lâm Điềm Điềm cứng , giọng điệu dạy dỗ, chỉ trích : “Một màu đỏ, sẽ cướp ánh đèn sân khấu của nhân vật chính.”

Khéo miệng Ninh Tri nhếch lên, giọng điệu nhẹ nhàng: “Vừa dì nhỏ coi như con gái bà đau lòng đẻ , bây giờ cô là chủ nhân, là khách ?”

Mẹ Lâm liếc Lâm Điềm Điềm một cái, với Ninh Tri: “Bây giờ các trưởng bối chúng cũng như , Điềm Điềm chỉ quy củ quá thôi.”

Ninh Tri vốn thông minh, tại ý tứ trong lời của Lâm?

Vừa chắc nên thái độ như thế nào đối với Lâm, nhưng giờ thì rõ ràng .

“Trong nhà họ Lục, quá nhiều phong cách.” Ninh Tri đến gần Lục Tuyệt, cô : “Hơn nữa Lục Tuyệt mặc đồ đỏ , cô từng thấy nào mặc đồ đỏ hơn ?”

Trong giọng của cô về Lục Tuyệt tràn đầy tự hào.

Lâm Điềm Điềm cảm thấy đang nhầm, Ninh Tri đang khoe khoang về Lục Tuyệt ?

Lời của Ninh Tri đột nhiên đổi: “Nếu thật sự giả vờ giả vịt, chú ý quy củ như , cô mặc màu trắng càng thích hợp ? Đây là tiệc sinh nhật, là...”

Sắc mặt Lâm Điềm Điềm tái nhợt, cô ngờ Ninh Tri dường như trở thành một con khác, thái độ cứng rắn, chuyện cũng khó như .

“Được , bây giờ chuyện nữa, ăn , đồ ăn chuẩn xong.” Sắc mặt Lâm khó coi, bà cụp mắt xuống, miễn cưỡng tươi để dùng bữa.

Tiếp theo, chủ đề của ba Lâm Lâm đều xoay quanh Lục Thâm Viễn, coi Lục Tuyệt như tồn tại.

Không là do hai ngày nay đưa Lục Tuyệt ngoài, là vì cô cứu Lục Tuyệt hai , Ninh Tri thấy rằng khi đối mặt với nhiều xung quanh, Lục Tuyệt vẫn thể yên lặng xuống, sợ đông như , siết c.h.ặ.t t.a.y cô.

Ninh Tri gắp cho một chút đồ ăn, nhưng hợp khẩu vị của , ăn ít.

Lục Tuyệt kén ăn.

Trong nhà họ Lục, đầu bếp chuyên môn nấu cho . Nếu món ăn hợp khẩu vị của , Lục Tuyệt thà ăn cơm trắng, cũng sẽ đụng tới những món ăn .

Ninh Tri cũng ăn vài miếng, dù yến tiệc cũng vô nghĩa, nhàm chán, cô định đưa Lục Tuyệt .

Mẹ Lâm thấy sự thiếu kiên nhẫn của Ninh Tri, bà : “Tiểu Tri, khi ăn uống xong con đừng rời , chỗ nhiều việc dì giao cho con.”

Ninh Tri: “Làm ?”

Mẹ Lâm với cô: “Trước đây con đưa cho dì một ít di vật, bây giờ con gả nhà họ Lục, cũng nên giao cho con, để con tự giữ lấy.”

Di vật?

Ninh Tri chỉ thể đáp ứng.

Lục Tuyệt mặc một bộ âu phục màu đỏ, cộ the bên ngoài của , thật bắt mắt, khách mời thỉnh thoảng đ.á.n.h giá nhị thiếu gia trong truyền thuyết của nhà họ Lục.

Bên im thin thít, chẳng thấy động tĩnh gì cả.

Ninh Tri ghé lỗ tai Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt, vệ sinh, chờ ở đây, sẽ ngay, ?”

Lục Tuyệt chớp mắt, ngây cô, âm thanh trong cổ họng như nén : “Hừ.”

Ninh Tri phát hiện trong phòng vệ sinh ở tầng một, cô chỉ thể lên tầng hai.

Một lúc , khi cô trở vị trí ban đầu, Ninh Tri phát hiện Lục Tuyệt đang uống rượu, ly gần như cạn đáy.

Ninh Tri giật lấy ly rượu tay , lạnh giọng hỏi: “Ai bảo uống rượu?”

Ở phía đối diện, Lâm Điềm Điềm : “Cậu cầm nó lên và tự uống, chúng thậm chí còn để ý rằng đang uống rượu.”

Vẻ mặt cô hổ: “Em cũng Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ. Cho dù chúng uống rượu, chúng cũng thể thuyết phục . Dù cũng lời khác.”

“Ai, dì cho thêm đồ ăn, nhị thiếu gia uống rượu?” Mẹ Lâm tới: “Nhị thiếu gia sẽ chuyện gì chứ? Có thể uống ?”

Ninh Tri sờ mặt Lục Tuyệt, sắc mặt mờ mịt, thấy gì.

“Sao con đưa lên lầu về phòng nghỉ ngơi một lát, phòng con mỗi ngày đều dọn dẹp sạch sẽ.” Mẹ Lâm : “Chút nữa khi tiếp khách xong dì sẽ mang đồ cho con”.

Ninh Tri gật đầu, cô nắm tay Lục Tuyệt vẻ mặt lạnh lùng lên lầu.

Tron trí nhớ, cô tìm thấy căn phòng.

Căn phòng lớn, phong cách trang trí, lắp đặt thiết nữ tính.

Ninh Tri kéo Lục Tuyệt đến bên giường, so với giường trong phòng Lục Tuyệt, giường mặt vẻ chật, đặc biệt là đôi chân dài và cao của Lục Tuyệt, xuống, chiếc giường dường như càng nhỏ hơn.

“Anh uống bao nhiêu rượu ? Có đau đầu ?” Ninh Tri lo lắng hỏi .

Môi mỏng của Lục Tuyệt dính rượu, màu môi trơn bóng, khuôn mặt trắng nõn lạnh lùng dường như ửng đỏ.

Những ngón tay mảnh khảnh của bắt đầu cởi cúc áo khoác.

Ninh Tri: “Anh ngủ ?”

Lục Tuyệt cởi áo khoác đỏ, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi đen.

“Khi ngủ cần cởi chiếc áo .” Ninh Tri nắm tay .

“Nóng.” Giọng của Lục Tuyệt khàn, mím môi: “Nóng, .”

Ninh Tri sững sờ: “Nóng ?”

Lục Tuyệt đưa tay và cởi chiếc quần tây màu đỏ của .

Ninh Tri thấy quần l/ót sặc sỡ chút biến sắc, cô vội vàng nắm tay : “Không cởi .”

Lục Tuyệt mím môi, một đám mây đen hiện lên đầu .

Ninh Tri hít một : “Được , cởi áo, cởi q/uần.”

Lục Tuyệt chỉ mặt của : “Nóng.”

Ninh Tri vươn tay sờ lên mặt, cảm giác , so với lúc Tiểu Lục Tuyệt béo sữa mềm mại cũng tệ chút nào.

Lục Tuyệt thoải mái đặt mặt của tay Ninh Tri, thèm sự mát mẻ của cô.

Có lẽ cảm thấy vẫn đủ, Lục Tuyệt chủ động ôm Ninh Tri, đặt đầu lên vai Ninh Tri, tựa hồ chút đáng thương, ngừng áp mặt da cổ cô.

Bên tai Ninh Tri thấy giọng khàn khàn trầm thấp của : “Ôm .”

Ninh Tri sững sờ một lúc, đó cô nhẹ: “Được , ôm .”

thấy, ôm đám mây đen nhỏ đầu Lục Tuyệt biến mất, và những mặt trời vàng nhỏ lượt ló .

 

 

Loading...