Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên tai, Lục Tuyệt đang thầm thì lên án rằng cô cần , vứt bỏ bằng một giọng điệu hết sức tủi và đáng thương.
Giống hệt một chú ch.ó con chủ nhân vứt bỏ, đang rầm rì lóc kể lể tại chủ nhân cần nó nữa.
Trái tim Ninh Tri run lên.
Lục Tuyệt trông thấy bờ môi cô đang nhếch cao và đôi mắt phát sáng. Dù mất trí nhớ thì ở mặt cô, Lục Tuyệt vẫn là Lục Tuyệt của .
Dưới ánh đèn, đôi má Ninh Tri đỏ ửng. Cô vui mừng đến mức đặt tay vai Lục Tuyệt, hỏi : "Anh bắt đầu nhận ký từ lúc nào?"
"Cấp 2."
Lục Tuyệt : "Trong cuốn nhật ký , tại bữa tiệc sinh nhật, nhận lúc chị gái kỳ lạ chú ý, trộm hôn em ở nơi mà thấy."
Ninh Tri sửng sốt. Cô nhớ đó là do Lục Tuyệt gặp khác hôn sân thượng nên bắt chước theo.
Hóa từ lúc đó ghi chuyện nhật ký .
Ninh Tri khẽ thành tiếng. Tiểu Tuyệt Tuyệt thật sự quá đáng yêu.
Ban nãy Ninh Tri uống rượu nên đôi mắt long lanh nước mang men. Gương mặt cô thoảng nét xa, cố tình hỏi Lục Tuyệt: "Anh còn ghi gì sổ nhật ký nữa? Có ghi chép chúng hôn như thế nào ? Đưa em xem thử ."
Dưới cái của Ninh Tri, gương mặt trắng trẻo, lạnh lùng của Lục Tuyệt bỗng đỏ ửng. Anh im lặng.
Ninh Tri ngạc nhiên. Trước cô từng bắt gặp Lục Tuyệt đỏ tai, nhưng đây vẫn là đầu tiên cô thấy đỏ mặt.
Cũng đúng thôi. Trước Lục Tuyệt hổ là gì, những gì mà thể hiện đều là phản ứng bản năng của cơ thể. Còn bây giờ Lục Tuyệt bình phục , hổ là gì, chuyện gì sẽ hồ.
Ninh Tri cảm thấy mới lạ. Cô đến gần : "Là như thế ?"
Đôi môi mềm mại cố tình chạm môi Lục Tuyệt. Ngay đó, khung trạng thái đầu cứ như bùng nổ, lập tức b*n r* mười mặt trời nhỏ. Những đám mây đen phóng điện ban đầu biến mất tăm.
Chỉ một cái chạm nhẹ trái tim Lục Tuyệt cuồng loạn mất kiểm soát.
Hiện tại chỉ những kinh nghiệm rời rạc trong giấc mơ. Giờ là đầu tiên hôn một cách chân thật.
"Tri Tri..."
Cảm giác mềm mại và tê dại Lục Tuyệt luống cuống chân tay. Rõ ràng ở công ty trở thành giám đốc Lục trong miệng khác. bây giờ ngây thơ và luống cuống hơn cả .
Con quái thú nhỏ trong l.ồ.ng n.g.ự.c gầm gào bật ngoài.
Ninh Tri thấy những mặt Lục Tuyệt đỏ mà đến cổ cũng ửng đỏ.
Cô kìm nổi nữa mà cúi đầu bật thành tiếng, gục đầu n.g.ự.c run rẩy. Anh vẫn là bảo bối Đại Tuyệt Tuyệt của cô.
Lục Tuyệt nhận cô gái đang nhạo , đôi mắt đen nhánh của vô cùng hổ. Tay mất kiểm soát ôm eo cô, bất lực tàn nhẫn với cô: "Chờ nhớ ..."
Ninh Tri cong mắt: "Ừ, mau nhớ ."
...
Đến lúc bữa tiệc gần kết thúc, Ninh Tri trở bên cạnh ông cụ Ninh.
Lục Tuyệt mặc một bộ âu phục màu đỏ tươi đang lặng lẽ trong góc, Ninh Tri từ xa.
Gương mặt trắng trẻo và lạnh lùng của ửng hồng, đôi mắt ươn ướt. Đầu ngón tay cứ chịu khống chế chạm khóe môi mãi.
Ban nãy khi Ninh Tri rời , cô xa vô cùng, cố tình c.ắ.n khẽ lên khóe môi Lục Tuyệt, đó bỏ chạy ngay ánh mắt kinh ngạc của .
Ông cụ Ninh lớn tuổi . Sau bữa tiệc suốt tối, ông trông vô cùng mệt mỏi.
Thấy cháu gái trở , đặc biệt trong cô còn tươi rạng rỡ, tâm trạng , ông cụ Ninh lấy lạ hỏi: "Làm ? Xảy chuyện gì mà cháu vui thế?"
Ninh Tri bước đến bên cạnh ông nội, hào hứng : "Cháu nghĩ thông suốt một việc."
Quả thật là tâm trạng Ninh Tri đang . Những gánh nặng đè trái tim cô quãng thời gian qua biến mất ngay lúc gặp mặt Lục Tuyệt.
Cô phát hiện rằng mặc dù trí nhớ của Lục Tuyệt xóa sạch nhưng mỗi lúc gặp cô, vẫn sẽ thích cô như .
Trái tim Ninh Tri như ngâm trong một lọ mật, từ từ mật ngọt thấm , dần dần trở nên ngọt ngào.
Sau khi yến hội kết thúc, đường trở về, Ninh Tri phát hiện xe của Lục Tuyệt vẫn luôn theo xe cô.
Lúc xe cô nhà, xe Lục Tuyệt dùng cổng nhà họ Ninh.
Ninh Tri thôi nữa, trông cô bình tĩnh. Sau khi tiễn ông nội về phòng nghỉ ngơi, cô trở về phòng ngủ.
Có thể là do uống rượu nên lúc giẫm lên t.h.ả.m, Ninh Tri ảo giác hẫng nhẹ, gương mặt cô nóng lên. Cô bước ban công, những cơn gió mát lạnh ban đêm thổi đến xua một ít nóng mặt cô. Ninh Tri lấy điện thoại di động .
Lúc , Lục Tuyệt nhanh ch.óng bắt máy.
"Tri Tri."
"Anh đang ở ?" Trong màn đêm yên tĩnh, Ninh Tri cầm điện thoại di động, nhàn nhã dùng mũi chân chọc mặt đất.
Giọng trầm khàn của Lục Tuyệt vang bên tai cô, dễ đến mức tai tê rần: "Ở khách sạn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-119.html.]
Nghe thế, Ninh Tri hừ lạnh: "Lục Tuyệt, bao giờ dối em."
Ở đầu bên , thở Lục Tuyệt chợt khựng . Ngay đó, Ninh Tri : "Giờ đang ở cửa nhà em. Xin Tri Tri. Sau sẽ như thế nữa ."
Sau sẽ dối cô.
Ninh Tri trả lời thẳng tay cúp điện thoại của Lục Tuyệt luôn.
Đầu bên , Lục Tuyệt cầm điện thoại cúp máy mà sửng sốt, đó vô cùng hối hận. Tri Tri nổi giận mất .
Anh nên dối cô.
Lục Tuyệt gọi , nhưng cô gái điện thoại nữa.
Dưới tàng cây, Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt đen láy tối tăm hơn cả bóng đêm.
Anh cúi đầu, dáng vẻ cô đơn vô cùng.
Lục Tuyệt phát hiện rằng Ninh Tri ảnh hưởng quá lớn đến . Ngay từ đầu tiên gặp mặt, trái tim của mất kiểm soát, đầu tiên nếm trải cảm giác lo lo mất.
Cảm xúc ảnh hưởng sâu sắc bởi khác là một chuyện nguy hiểm.
"Lục Tuyệt."
Giọng nhẹ nhàng của con gái vang lên trong đêm đen.
Lục Tuyệt ngẩng đầu lên thấy Ninh Tri đang mặc một bộ lễ phục màu hồng n*d* bước nhanh về phía .
Dưới ánh trăng, Ninh Tri xinh như một nàng công chúa trốn thoát từ lâu đài cùng làn váy tung bay, phơi
phất.
Cô giẫm lên ánh trăng bước đến mặt , từng bước chân của cô như đang giẫm lên trái tim Lục Tuyệt.
Đôi mắt đen nhánh của Lục Tuyệt sáng bừng. Trái tim của mất kiểm soát đập điên cuồng.
Trong khung trạng thái đầu, hết mặt trời nhỏ đến mặt trời nhỏ khác liên tục xuất hiện, sáng rực trong đêm tối.
Ninh Tri bằng một đôi mắt long lanh nước, khúc khích : "Sao về khách sạn?"
Lục Tuyệt vươn tay ôm n.g.ự.c, cố gắng kìm chế con quái thú đang điên cuồng va chạm bên trong.
Anh từ bỏ phản kháng, để mặc cho trái tim đập nhanh hơn: "Anh lo thể tìm em nữa."
"Nơi là nhà của em, em thể bỏ chứ?"
Lục Tuyệt mím môi. Anh ảo giác như từng chứng kiến cô biến mất mắt bao nhiêu .
Đôi mắt đen nhánh của cô chằm chặp: "Anh mơ thấy em tìm một sợi ruy băng nhiều màu để trói tay , cho rời ."
Ninh Tri nhịn mắng: "Giấc mơ trái với hiện thực. Em sẽ bao giờ chuyện ngu xuẩn như thế . Rõ ràng là lấy ruy băng trói em, để em rời cơ mà."
Lục Tuyệt cong môi. Dưới tàng cây, cởi chiếc cà vạt màu đỏ cổ áo bằng một tay.
Ngón tay mảnh khảnh của linh hoạt, rõ ràng một động tác đỗi bình thường nhưng toát nên một chút mùi vị d*c v*ng.
Cổ áo của Lục Tuyệt nới lỏng để lộ yết hầu nổi bật. Anh rút cà vạt đưa cho Ninh Tri.
Anh ghé tai cô, thì thầm : "Lần đến lượt Tri Tri trói nhé?"
Nghe Lục Tuyệt thế, đôi mắt của Ninh Tri sáng bừng.
Trói Lục Tuyệt ư?
Bởi vì nhuốm men nên Ninh Tri can đảm hơn nhiều. Gương mặt xinh của cô thoáng hưng phấn. Cô cầm chiếc cà vạt đỏ tươi, bắt đầu quấn quanh cổ tay Lục Tuyệt.
Cách đó xa, tài xế trong xe đang khiếp sợ cảnh tượng mắt. Ông thể tin nổi, chỉ thấy tay chủ nhà ông đang cô Ninh trói c.h.ặ.t mà vẫn cô Ninh bằng ánh mắt cưng chiều.
Trong bóng đêm.
Ninh Tri Lục Tuyệt. Cô hài lòng kéo đầu của chiếc cà vạt buộc quanh cổ tay : "Đi thôi."
Lục Tuyệt cong môi. Anh thầm thì hỏi cô: "Tri Tri dẫn ?"
"Đến nhà em, ngủ với ."
Cô thu thập mặt trời nhỏ để giúp Lục Tuyệt khôi phục trí nhớ.
Lục Tuyệt sửng sốt. Anh đôi mắt đen đẫm men của cô bật , tiếng khàn khàn khiến lỗ tai tê dại: "Được, cho em ngủ."
Công chúa Tri Tri bước ánh trăng, mang bề của cô trở về lâu đài.
—————————————————————
Tác giả lời : Sắp kết thúc , cố gắng rải đường nhiều nhiều.
Sắp xếp dòng thời gian một chút thời gian hề thụt lùi mà chỉ đổi ở một thời điểm nhất định): Dòng thời gian ban đầu: Tri Tri để cứu Tiểu Tuyệt Tuyệt (bắt đầu nhật ký lúc đang học cấp hai) - Lục Tuyệt bắt cóc - Bệnh tình trở nặng – cưới Tri Tri - Dòng thời gian hiện tại Tri Tri nhận ông nội: Tri Tri cứu Tiểu Tuyệt Tuyệt (bắt đầu nhật ký lúc đang học cấp hai) – Lục Tuyệt bắt cóc, giải cứu thành công - Bệnh tình bình phục, ký ức xóa - Không cưới Tri Tri - Tri Tri nhận ông nội.