Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , Lục phát hiện con trai bệnh .
"Sao tự dưng cảm thế ?"
Mẹ Lục gương mặt tái nhợt của con trai, bờ môi cũng khô khốc, gương mặt mặc dù trông vẫn lạnh lùng xa cách nhưng vô cùng yếu ớt vì bệnh tật.
Mẹ Lục sốt ruột. Không con trai bà đổ bệnh vì thất tình đó chứ?
"Ban đầu định hai ngày nữa dẫn con đến Nam Thành tham dự tiệc nhận của nhà họ Ninh. giờ còn bệnh , vẫn nên nghỉ ngơi cho khỏe , bảo ba con dự." Mẹ Lục .
"Nhà họ Ninh?"
" thế. Gần đây ông cụ Ninh tìm thấy cô cháu gái thất lạc nên tổ chức ăn mừng linh đình lắm. Con bệnh thì đừng bôn ba nữa, ở nhà nghỉ ngơi thật ."
Gương mặt tuấn tú của Lục Tuyệt tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy vô cùng. Ánh mắt của dừng thư mời trong tay bà. Nhìn chữ "Ninh" màu vàng bên , : "Con ."
"Con á?"
Mẹ Lục ngờ con trai chủ động đề nghị dự tiệc: " con đang ốm mà."
"Không , chỉ là cảm vặt thôi ạ." Lục Tuyệt giọng mũi nặng, hề giống cảm vặt như .
Mẹ Lục nghi ngờ quan sát con trai: "Vậy , lát nữa bảo bác sĩ Kim khám cho con."
Lục Tuyệt nhận bức thư mời từ tay : "Dạ."
...
Nam Thành.
Chẳng mà cô ghét lượn lờ mặt, cuộc sống của Ninh Tri ở nhà họ Ninh dễ chịu, gương mặt nhỏ xinh càng ngày càng tươi tắn hồng hào, càng ngày càng xinh .
"Cô chủ, thư mời gửi đến nhà họ Lục . Phía nhà họ Lục cũng trả lời sẽ đến tham dự đúng giờ." Quản gia báo cáo.
Quản gia tại cô chủ cố tình gửi thư mời cho nhà họ Lục.
"Cảm ơn chú Tưởng." Ninh Tri còn định hỏi quản gia xem ai trong nhà họ Lục sẽ tham dự yến hội, Lục Tuyệt đến . mà trông thể thành cố tình quá nên cô đành giữ im lặng.
Nếu tham dự là Lục Tuyệt thì đến lúc đó cô chỉ thể tìm thôi, dù giờ cô vẫn đang thiếu mười bảy nghìn mặt trời nhỏ.
Chuyện trong yến hội quản gia xử lý nên Ninh Trị cần lo lắng. Ngày nào cô cũng pha ở bên tâm sự cùng ông cụ Ninh, dỗ ông cụ đến nỗi tinh thần và khí sắc hơn nhiều, ngày nào cũng tươi vui vẻ.
Có thể là vì cô đơn và tịch mịch quá lâu nên trái ngược với một ông cụ nghiêm túc và lầm lì, ít của , giờ ông cụ Ninh nhiều, lúc nào cũng nhắc đến Ninh Tri.
Quần áo đẽ, những trang sức châu báu đắt đỏ đưa đến tay Ninh Tri liên tục. Ông chỉ một cô cháu gái thôi, là công chúa nhỏ nhà họ Ninh nên đương nhiên ông sẽ nâng trong lòng bàn tay để thương yêu và cưng chiều.
Số lượng khách khứa tham dự yến hội hôm nay nhiều. Mọi đều ông cụ Ninh coi trọng đứa cháu gái đến nỗi thiếu đường tuyên bố cô là thừa kế nhà họ Ninh.
Ninh Tri từng tham dự tiệc nhận nên hiện giờ cô ứng phó thuận buồm xuôi gió.
Cô theo ông cụ Ninh thuần thục chào hỏi khách khứa. Sau hai ly rượu vang đỏ, gương mặt cô ửng hồng.
"Cô Ninh." Người đàn ông mặc một bộ âu phục màu xanh lam, hình cao ráo, gương mặt khôi ngô văn nhã bước tới.
"Hoắc Hiểu Dương?" Ninh Tri kinh ngạc vì gặp trong bữa tiệc.
Kể từ khi cứu , cô từng chạm mặt .
Ninh Tri chân . Chân dài, vẫn một cách bình thường, nguyên vẹn, cần xe lăn. Vóc dáng cũng cao, chỉ thấp hơn Lục Tuyệt một chút mà thôi.
"Cô ?" Gương mặt tuấn tú của Hoắc Hiểu Dương thoáng kinh ngạc, đôi môi đồng ý trông càng khôi ngô, nho nhã.
Ninh Tri , vẻ quen cô, cũng Hoắc Hiểu Dương nhớ cô là do chuyện cô cứu qua quá lâu ký ức của cũng hệ thống xóa sạch.
"Danh tiếng nhà họ Hoắc rần rần ở ngoài như thế, cũng từng thấy báo ." Ninh Tri .
Hoắc Hiểu Dương bỗng khựng một nhịp : "Cô Ninh, chúng từng gặp ở đó ?" Ban nãy khi mắt Ninh Tri, chẳng hiểu cảm giác quen thuộc như từng gặp qua.
Ninh Tri nhếch môi: "Chắc là thế."
Dưới ánh đèn, Ninh Tri mặc một bộ lễ phục màu hồng n*d* tôn lên nước da trắng như tuyết, gương mặt nhỏ nhắn thoáng ửng đỏ, đôi mắt đen láy cong cong, khiến khác cực lóa mắt.
Lục Tuyệt cô gái đang dịu dàng với đàn ông mặt cách đó xa. Đôi mắt tối sầm, l.ồ.ng n.g.ự.c chua xót khó tả, khóe mắt khỏi cay cay. Chẳng hiểu , cảm giác tủi .
Cứ như vứt bỏ cần nữa .
Ninh Tri phát hiện Lục Tuyệt từ lúc mới xuất hiện.
Anh trông cao lớn, mặc một bộ âu phục đỏ tươi như m.á.u, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả ngay lúc xuất hiện.
Ninh Tri tưởng rằng khi bình phục thì Lục Tuyệt sẽ đổi, thích mặc màu đỏ nữa. Không ngờ hiện tại màu đỏ mà thích sáng và ch.ói hơn cả , đỏ rực như m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-118.html.]
Cô , đ.á.n.h mắt một cái thấy ba đám mây đen đang phóng điện ở khung hiển thị đầu Lục Tuyệt.
Ninh Tri nhớ tới Lục Tuyệt tham dự yến hội, vô vàn những đám mây đen tia chớp chồng chất đầu như Lôi Thần hành tẩu. Cô nhịn mà híp mắt .
Bây giờ, Lục Tuyệt vẫn thích ghen như .
"Cô Ninh, đây là thông tin liên lạc của , vui gặp cô." Hành vi và cử chỉ của Hoắc Hiểu Dương lịch thiệp, gương mặt tuấn mang ý nho nhã. Chẳng hiểu mà cực kỳ thiện cảm với Ninh Tri.
Ninh Tri nhận lấy danh mà đưa cho, : " cũng thế."
Đang lúc Hoắc Hiểu Dương còn hết, một bóng màu đỏ xuất hiện bên cạnh . Người đó mím môi, đôi mắt đen láy cực kỳ lạnh lùng.
Bóng dáng Lục Tuyệt phản chiếu trong mắt Ninh Tri, bước đến.
"Anh Hoắc, vẫn còn chút việc nên xin thứ , thể tiếp ." Ninh Tri lưng rời .
Lục Tuyệt trầm mặc, ngóng trông bước theo như một chú cún con bỏ rơi.
Ninh Tri bộ như thấy . Cô bước đến bên ông cụ Ninh: "Ông nội."
Thấy Ninh Tri, ông cụ Ninh mỉm , đấy dẫn Ninh Tri tiến lên chào hỏi khách khứa khắp nơi.
Lục Tuyệt theo cách đó xa như cái đuôi của Ninh Tri. Cô đến là xuất hiện đến đó.
Khí chất lạnh lùng, trong trẻo nhưng mặc bộ vest màu đỏ ch.ói lọi tôn lên gương mặt khôi ngô, sống động và yêu nghiệt.
Đương nhiên là ông cụ Ninh phát hiện một đàn ông mặc âu phục màu đỏ đang theo cách đó xa. Ông cháu ông đến thì theo chân đến đó. Ông nhanh ch.óng nhận rằng mục tiêu của đối phương là cháu gái ông!
Ông cụ Ninh khó chịu. Khó khăn lắm mới tìm minh châu trân bảo mà chớp mắt một cái một thằng nhãi con theo dõi .
Ninh Tri Lục Tuyệt đang theo cô. Cô cố tình thế, bộ như nhận sự tồn tại của suốt cả quãng đường.
Mãi cho đến khi ông cụ Ninh trông mỏi mệt, khi đưa ông cụ phòng nghỉ, cô mới bước đại sảnh.
Mới đến góc rẽ hành lang, tay cô bàn tay to lớn của đàn ông nắm c.h.ặ.t.
Ninh Tri chẳng hề kinh ngạc chút nào. Đầu cô va l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn. Hơi thở mát lạnh quen thuộc của đàn ông đ.á.n.h úp về phía cô. Sau đó, cô bắt gặp đôi mắt đen u ám của Lục Tuyệt.
Đôi mắt đào hoa xinh của tủi và ướt át như thể chỉ ngay giây là sẽ rơi nước mắt, mà đầu thì đang chất phủ mây đen tia chớp dày đặc.
Ninh Tri:...
Cô vẫn kịp sực tỉnh thì Lục Tuyệt cúi đầu, bờ môi mỏng chạm vành tai cô.
Trong góc cua yên tĩnh, Ninh Tri thấy giọng tủi và cô đơn của : "Chị gái kỳ lạ cần nữa ?"
Nói xong, đôi môi liền chạm phớt vành tai cô, thở ấm áp phả tai khiến trái tim Ninh Tri run rẩy.
Cô sững .
Giọng khàn khàn của Lục Tuyệt mang theo sự oán giận, đáng thương vô cùng: " tìm em lâu nhưng chẳng thấy em cả."
"Ban nãy thấy em vui vẻ với một đàn ông khác."
"Rõ ràng em thấy mà phớt lờ ."
"Chị gái kỳ lạ cần nữa ?"
Tai Ninh Tri mềm nhũn. Ban nãy tính trong cô nổi lên, cố tính để Lục Tuyệt nếm thử cảm giác cô đợi lâu cửa nhà họ Lục ngày đó.
Tuy nhiên, giờ tủi oán trách, cô bỗng cảm thấy cực kỳ đuối lý, như thể một điều vô cùng xa và tồi tệ.
"Anh gọi em là gì cơ?"
Môi Lục Tuyệt nhẹ nhàng chạm tai Ninh Tri: "Chị gái kỳ lạ, chị gái kỳ lạ."
Đôi mắt Ninh Tri sáng bừng. Cô : "Anh nhớ gì ?"
" mơ." Lục Tuyệt lẩm bẩm: "Trong giấc mơ, xin em hôn ."
Ninh Tri im lặng lắng . Cái hôn của tai cô ngứa ngáy, ngứa đến nỗi đưa tay gãi.
" thấy rõ mặt em nhưng , đó chính là em." Lục Tuyệt với cô: " tìm sổ nhật ký của , bộ trong đó đều là những lúc em hôn ."
Ninh Tri trợn trừng mắt. Cô hề Lục Tuyệt còn nhật ký. Hơn nữa, ai chuyện hôn hít trong nhật ký như thế!
Hóa ngốc ngoài lạnh trong nóng thế ?
Những ngón tay thon dài của Lục Tuyệt nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông của Ninh Tri, đan ngón thật c.h.ặ.t.
Anh nhẹ nhàng c.ắ.n tai Ninh Tri, giọng điệu tủi như đang xin xỏ: " tại quên mất chị gái kỳ lạ, nhưng em vứt bỏ ."
Nhìn cô với đàn ông khác và cố tình phớt lời , Lục Tuyệt cảm thấy con quái thú nhỏ trong l.ồ.ng n.g.ự.c đau khổ đến nỗi gần như c.h.ế.t .