Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri về đến nhà họ Ninh.

Lúc việc nhận còn nhanh hơn , nhanh đến nỗi khiến Ninh Tri khiếp sợ.

Ngay đầu tiên ông cụ Ninh gặp cô, dường như ông chắc chắn ngay cô là cháu gái của .

Dù thế, Ninh Tri vẫn giám định huyết thống với ông cụ.

Sau vài hôm chờ đợi ở nhà họ Ninh, Ninh Tri khỏi bệnh, sắc mặt cũng .

Buổi chiều, cô uống cùng ông cụ Ninh.

"Chờ một quãng thời gian nữa, ông sẽ tổ chức một bữa tiệc nhận để báo cho cháu là cháu gái của ông." Gương mặt nhiều những nếp nhăn của ông cụ tràn đầy niềm vui thể kìm chế.

Ninh Tri kinh nghiệm nhận một nên cô cũng kinh ngạc: "Dạ, ông vui là ạ." Cô cũng .

Giống như , ông cụ Ninh thương Ninh Tri. Sau một thời gian dài mong mỏi, cuối cùng ông cũng tìm của .

Quản gia đang bên cạnh cũng mừng cho ông cụ Ninh, lâu thấy tinh thần và khí sắc ông chủ như thế.

Lúc , một hầu đến báo: "Ở ngoài một cô gái tới đây ạ." Cô hầu ngập ngừng : "Cô đến tìm ông chủ để nhận ."

Gần đây ông chủ tìm cô chủ, một cô khác đến bên ngoài nữa.

Ninh Tri nhếch môi. Lần cô cũng Lâm Điềm Điềm đến nhà họ Ninh nhận . mà lúc đó cô mặt, ngờ bây giờ cô bắt kịp buổi phát sóng trực tiếp thế .

Ông cụ Ninh cháu gái: "Cháu đừng lo, ông sẽ cho quản gia đuổi cái nhàm chán ." Ý của ông cụ là tin cô.

Đối với ông cụ Ninh, lúc nhận Ninh Tri về là ông cảm giác quen thuộc thể giải thích nổi, cứ như cảm giác giữa với . Chắc chắn ông sẽ nhận sai, báo cáo giám định cũng chẳng phạm . Dù hiện tại giúp việc báo thế thì ông vẫn hề d.a.o động.

"Không cần đầu ông. Cháu tò mò là ai đến nhận ." Ninh Tri xem thử Lâm Điềm Điềm sẽ biểu cảm gì lúc thấy cô.

Ông cụ Ninh lúc nào cũng đặt cháu gái lên hết: "Được, theo ý cháu." Ông cho quản gia đưa .

Bước nhà họ Ninh, Lâm Điềm Điềm cố gắng kìm nén sự kích động trong tâm tưởng. Ninh Tri rời khỏi nhà họ Lâm chẳng đầu vô cùng mừng rỡ. Như thì cô mới cơ hội quang minh chính đại đến nhà họ Ninh.

"Bên ạ, mời cô." Quản gia vẫn luôn chú ý đến biểu cảm và cử chỉ của phụ nữ xa lạ . Cô thua kém cô chủ.

Lâm Điềm Điềm bên cạnh quản gia. Đôi mắt cô vô cùng hưng phấn.

"Ông chủ, đưa đến ."

Lúc Lâm Điềm Điềm thấy cô gái xinh đang ghế gỗ đỏ, sự hưng phấn trong mắt cô lập tức rút . Cô choáng váng, giọng điệu cũng đổi: "Ninh Tri, ở đây?"

Ninh Tri hài lòng với biểu cảm khiếp sợ của Lâm Điềm Điềm. Cô nhếch môi và hỏi : "Thế ở đây?"

Da đầu Lâm Điềm Điềm tê dại. Cô chẳng bao giờ ngờ đến nơi sẽ gặp Ninh Tri. Cô c.ắ.n môi, căng da đầu : " tới việc quan trọng."

Ninh Tri gật đầu: " , cô đến để nhận . Cô tài sản của nhà họ Ninh."

"Cô đừng linh tinh." Lâm Điềm Điềm tức c.h.ế.t .

Ninh Tri thưởng thức biểu cảm khó chịu của Lâm Điềm Điềm như mèo vờn chuột. Cô chậm rãi : " đúng ? Không cô đến để nhận ?"

Bởi vì bận tâm nơi là nhà họ Ninh, Lâm Điềm Điềm hít sâu một , tiếp tục tranh chấp nữa.

Lâm Điềm Điềm chợt một cảm giác khủng hoảng khó tả trong lòng. Cô tại Ninh Tri xuất hiện ở nhà họ Ninh, lẽ nào cô nhận ?

Lúc , hầu mang đến một ít điểm tâm tinh xảo, là thứ mà ông cụ Ninh đặc biệt dặn dò nhà bếp , Ninh Tri cũng thích ăn.

Cô cầm một miếng bánh hoa quế đáng yêu và chế biến giống như thật lên. Nó hình cánh hoa, ở giữa sốt hoa màu hồng. Cô ăn thoải mái, trái ngược với Lâm Điềm Điềm đang căng thẳng mặt.

"Thưa cô, chuyện cùng ông chủ chúng ?" Quản gia thấy cô thất thần bên nhắc nhở.

Lâm Điềm Điềm nhéo lòng bàn tay đau đến nỗi tê dại: "..."

chẳng ngốc đến mức trò nhận mặt Ninh Tri. Hơn nữa, tư thái hiện giờ của Ninh Tri chứa đựng sự thanh nhàn thoải mái của chủ nhân nhà họ Ninh. Trong lòng cô chợt suy đoán chẳng lành.

Sau khi ăn một miếng điểm tâm, Ninh Tri uống một ngụm hoa. Tất cả đều là những hương vị mà cô thích.

Thấy Lâm Điềm Điềm trong căn phòng chỉnh nhiệt độ vặn mà đổ hôi lạnh, biểu cảm bối rối và hổ, Ninh Tri hài lòng vô cùng. Cô cố tình đấy, khiến Lâm Điềm Điềm cảm giác bất an, khó chịu và khủng hoảng trong lòng.

Một lúc , Ninh Tri mới : "Ông nội ơi, cô trộm ấn ngọc của cháu. Hiện giờ chắc chắn ấn ngọc đang ở đấy ạ."

Nghe thế, Lâm Điềm Điềm kịch ngạc đến nỗi trợn trừng mắt: "Ninh Tri, cô..."

thấy gì thế?

Ninh Tri gọi ông cụ Ninh là "ông nội"? Làm mà thế ?

Ninh Tri rời khỏi nhà họ Lâm là để đến nhà họ Ninh ? Không những thế còn là về để nhận ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-117.html.]

"Nếu trộm thì lấy thôi." Ông cụ Ninh cháu gái bằng ánh mắt chiều chuộng, nhưng giọng thì là giọng điệu uy nghiêm.

Quản gia phục vụ ông cụ Ninh nhiều năm nên đương nhiên hiểu ý của ông cụ: "Vâng thưa ông chủ."

Quản gia cho hai giúp việc tiến lên: "Lấy ấn ngọc của cô chủ về."

Hai cô giúp việc quen với công việc chân tay, động tác cũng nhẹ nhàng văn nhã gì cho cam. Một đè xuống Lâm Điềm Điềm xuống, chế tay của cô . Còn thì chuẩn lục túi của Lâm Điềm Điềm.

Lâm Điềm Điềm điên cuồng giãy dụa: "Các gì thế? Các quyền lục soát cơ thể . Ninh Tri, cô điên ?"

Ninh Tri chậm rãi : "Ông nội, kẻ trộm đồ của chúng . Có chúng nên báo cảnh sát ?"

Đằng , quản gia nhanh ch.óng đáp: " là nên báo cảnh sát."

Lâm Điềm Điềm sắp phát điên: " . Ninh Tri, cô thể ác độc như thế !"

Ninh Tri cũng tự nhận chẳng . Nếu Lâm Điềm Điềm tự giác đưa đến cửa để cô trị thì chắc chắn cô sẽ nương tay. Hơn nữa, tất cả những thứ đều là đáng đời cô thôi. Trộm đồ của thì quả thật chịu sự trừng trị của pháp luật.

Quản gia nhanh ch.óng gọi điện thoại.

Cuối cùng Lâm Điềm Điềm cũng thể kìm chế nữa mà mắng Ninh Tri ác độc.

"Ồn ào quá." Ninh Tri hỏi ông cụ Ninh: "Ông nội ơi, mua một công ty gia đình nhỏ mất bao nhiêu ngày thế ông?"

Ông cụ Ninh ôn hòa với cháu gái. Nếu cháu gái trăng thì dù đó là trắng trong nước, ông cũng sẽ vớt lên cho bằng : "Đâu cần đến mấy ngày, ông chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là xong ngay."

Lâm Điềm Điềm vô cùng hoảng sợ Ninh Tri. Cô nhũn chân, những câu mắng c.h.ử.i lập tức dừng bên khóe môi: "Xin Ninh Tri, sai , nên lấy ấn ngọc của cô, xin cô đừng thu mua công ty. xin cô."

Nếu công ty thì nhà họ Lâm chẳng còn gì cả.

"Công ty nhà họ Lâm đổi lấy từ tiền bồi thường bảo hiểm của ba , lẽ biến mất từ sớm ." Ninh Tri sẽ nhân từ nương tay.

Ninh Tri lấy ấn ngọc. Cô từng , là đồ của cô thì sớm muộn gì cũng về bên cô thôi.

Lâm Điềm Điềm sợ đến nỗi nhũn , mất hết sức lực, mặt cắt còn giọt m.á.u. Xong , xong hết .

Chẳng mấy chốc cảnh sát đến, mang Lâm Điềm Điềm đang chật vật .

Mẹ Lâm vẫn đang chờ ở khách sạn, hề rằng con gái bà những thất bại, cảnh sát bắt mà công ty nhà họ Lâm cũng sắp sửa thu mua.

...

Nhà họ Lục.

Mẹ Lục thở ngắn than dài: "Anh xem, mấy ngày nay con trai nó ? Cả ngày nó cứ lạnh lùng lầm lầm lì lì, còn chút đáng thương nữa? Mà em cứ luôn cảm giác nó đang tâm sự."

"Không là nó thất tình đó chứ?" Trước đó bà còn hỏi con trai về chuyện bạn gái nhưng nó chẳng năng gì.

"Hồi lúc theo đuổi em mà em để ý đến , trông cũng y như nó." Mẹ Lục càng nghĩ càng cảm thấy đoán đúng. Con trai của bà lúc thì ngu ngơ, giờ lạnh nhạt, chắc chắn dỗ dành con gái.

Mẹ lục thở dài: "Chỉ e Tiểu Tuyệt bạn gái đá mất ."

Con dâu bà mất mà bà còn kịp mặt.

Ba Lục cũng chẳng nghĩ nhiều như vợ. Ông cầm thiệp mời của nhà họ Ninh lên: "Ông cụ Ninh gửi thư mời đến. Ông cụ tìm thấy cháu gái nên hai ngày sẽ tổ chức tiệc nhận ."

"Cuối cùng ông cụ cũng còn cô đơn nữa."

Mẹ Lục cảm khái: "Nhà họ Ninh ở Nam Thành. Hay là chúng để Tiểu Tuyệt tham dự yến hội , cho con nó giải sầu. Nó thất tình mà vẫn vùi đầu công việc như thế, cơ thể chịu nổi? Cầu trời đừng bức bối thành bệnh."

Ba Lục luôn theo vợ: "Cứ theo ý em là ."

Ban đêm, Lục Tuyệt giường. Đầu mỗi lúc một đau đớn, cứ như thể thứ gì đó sắp nổ tung.

Chị gái kỳ lạ luôn xuất hiện trong giấc mộng của hàng đêm.

Anh từng thấy mặt cô.

Anh càng thì càng thể thấy rõ, dường như một làn khói trắng chen kín gương mặt của cô.

Anh cố gắng để , để hồi tưởng , nhưng dường như thứ gì đó đang giam cầm đầu óc , ngăn thể nghĩ sâu.

Nghĩ đến Ninh Tri biến mất, đôi mắt Lục Tuyệt tối sầm.

Mấy ngày nay tìm thấy cô. Người mà phái cũng lùng tin tức gì. Cô đột nhiên xuất hiện đột nhiên biến mất.

Dường như cuộc gặp gỡ hôm đó chỉ là ảo giác của mà thôi.

Mới tắm xong, Lục Tuyệt vẫn lau khô tóc mái. Mái đầu rối bời và ẩm ướt để lộ gương mặt sáng sủa của , đôi môi mím c.h.ặ.t cùng đôi mắt đen tối.

Con quái thú nhỏ trong l.ồ.ng n.g.ự.c như vứt bỏ, cô đơn, lạnh lẽo, cần trấn an ngay lập tức.

Trong màn đêm yên tĩnh, Lục Tuyệt nghiêng , vô thức lẩm bẩm: "Tri Tri..."

 

 

Loading...