Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe câu hỏi của Lục Tuyệt, Ninh Tri khựng sững, cảm giác mặt càng nóng hơn.
Cô định nhịp tim, trừng mắt Lục Tuyệt một cái, trả lời câu hỏi của : " ăn xong ."
Đôi mắt của Lục Tuyệt tối sầm, chậm rãi rời mắt khỏi bờ môi cô. Anh : "Để đưa cô về."
Hiện giờ Lục Tuyệt vẫn thích mặc đồ màu đỏ như , thậm chí chúng còn đỏ hơn cả nữa, đỏ như m.á.u. Màu sắc đó tôn lên làn da trắng lạnh, càng điểm thêm gương mặt nét yêu nghiệt.
Anh lên. Thân hình cao lớn và khí chất lạnh lùng cảm giác áp bức chẳng rõ nguyên do.
Ninh Tri từ chối.
Bữa tiệc lầu vẫn kết thúc. Các tân khách đang thoải mái tán gẫu.
Lục Tuyệt đưa Ninh Tri xuống đường thang máy để tránh đám đông. Có điều, vì giá trị nhan sắc của hai quá cao nên họ vẫn thu hút sự chú ý của ít .
Các tân khách trông thấy cô gái bên cạnh Lục Tuyệt mặc một chiếc váy xanh màu sương nhạt, làn da trắng như tuyết. Một cái thoáng qua ít kinh diễm.
Lục Tuyệt cho chuẩn xe từ .
Bước hoa viên, bất giác định kéo tay Ninh Tri đang bên cạnh , cứ như thể điều đó cả ngàn .
Lục Tuyệt ý thức hành động của bản . Anh thoáng sững sờ, siết c.h.ặ.t t.a.y .
Bầu khí trong xe vô cùng yên tĩnh.
Ninh Tri và Lục Tuyệt ở ghế xe, mỗi mỗi bên.
Mặc dù uống t.h.u.ố.c nhưng Ninh Tri vẫn hạ sốt, đầu óc cô vẫn cuồng. Giờ cô chỉ nhanh ch.óng nghỉ ngơi thôi.
Lục Tuyệt đang bên cạnh cô, cực kỳ im lặng.
Mãi cho đến lúc chiếc xe dừng cửa nhà họ Lâm, thấy Ninh Tri xuống xe, Lục Tuyệt cũng xuống xe theo.
"Nhớ uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi sớm một chút." Lục Tuyệt dặn dò.
Ninh Tri mà chút quen. Sau khi Lục Tuyệt bình phục còn quan tâm đến khác.
Ninh Tri thuận miệng đáp một tiếng, đó lưng bước nhà họ Lâm.
Dưới màn đêm, bóng dáng mảnh mai của con gái biến mất trong căn nhà. Lục Tuyệt bất giác ôm n.g.ự.c.
Nơi đó đang đập điên cuồng. Một cảm giác giác xa lạ quái dị gần như nhấn chìm .
...
Trong nhà.
Lâm Điềm Điềm và Lâm vẫn trở về.
Ninh Tri về thẳng phòng. Có định ngày mai lấy ấn ngọc là sẽ rời khỏi nhà họ Lâm ngay.
Cô giường gọi Bá Vương : "Cậu bảo trí nhớ của Lục Tuyệt hệ thống xóa sạch, nhưng tại vẫn cảm giác với ? Anh vẫn còn nhớ gọi là Tri Tri."
Bá Vương: "Chủ nhân, cũng hiểu rõ tình cảm của con các cô ."
Ninh Tri cực kỳ tần cho Bá Vương một trận. Cô hít sâu một : "Có thể khôi phục trí nhớ cho Lục Tuyệt ?"
Bá Vương: "Chủ nhân, cô từng hỏi câu hỏi ."
" ." Đương nhiên là Ninh Tri từng hỏi câu hỏi đó nhiều , nhưng cô vẫn từ bỏ. Cô tham lam, cô Lục Tuyệt bình phục Lục Tuyệt ký ức .
Lục Tuyệt bình phục và ký ức của mới là phiên bản chỉnh.
Bá Vương đang định giả c.h.ế.t.
" thể đổi bằng mặt trời nhỏ ?" Ninh Tri Bá Vương thích mặt trời nhỏ: "Hiện giờ vẫn còn hơn ba nghìn mặt trời nhỏ. thể cho hết, chỉ cần khôi phục ký ức cho Lục Tuyệt thôi."
Bá Vương ngập ngừng: "Không ."
"Năm nghìn mặt trời nhỏ."
"Tám ngàn mặt trời nhỏ?"
Ninh Tri nghiến răng: "Mười nghìn mặt trời nhỏ, ký ức của Lục Tuyệt."
Bá Vương nuốt nước bọt: "Chủ nhân, lúc cô thành nhiệm vụ xong thì vẫn còn một nhiệm vụ mở khoá."
Ninh Tri sửng sốt: "Chẳng bảo đó là cuối cùng xuyên trở về ? Vẫn còn nhiệm vụ khác nữa?"
Bá Vương: " lừa dối chủ nhân. Đó là cuối cùng cô xuyên trở về. Lục Tuyệt cũng bình phục . Nhiệm vụ phụ mở khoá ảnh hưởng đến bệnh tình của Lục Tuyệt nên cô cần để tâm đến nó."
Ninh Tri trầm mặc một lúc: "Đó là nhiệm vụ gì? Nếu thành nhiệm vụ đó thì thể khôi phục ký ức của Lục Tuyệt ?"
Bá Vương: "Dòng thời gian nhiệm vụ là ở tương lai, ngăn Lục Tuyệt tự sát. Nếu nhiệm vụ thất bại thì nó sẽ ảnh hưởng gì cả. Còn nếu nhiệm vụ thành công thì chủ nhân thể nhận phần thưởng."
Nghe Bá Vương thế, trái tim của Ninh Tri trầm xuống.
Cô nhớ rằng trong sách, kết cục của Lục Tuyệt là c.h.ế.t vì tự sát.
"Giờ Lục Tuyệt bình phục , chắc chắn sẽ tự sát nữa. Vậy chuyện tự sát là ?" Ninh Tri hết sức nghi hoặc.
Bá Vương: " cũng chẳng rõ lắm. Tuy nhiên, để thành nhiệm vụ thì cần tiêu tốn hai mươi nghìn mặt trời nhỏ."
Ninh Tri:...
Quá độc ác.
Bá Vương nịnh nọt: "Nhiệm vụ độ khó cao, tỉ lệ thành công thấp. Nếu thất bại thì hai mươi nghìn mặt trời nhỏ sẽ đổ sông đổ bể. Lục Tuyệt bình phục , chủ nhân thể quen với từ đầu chứ cần cố chấp với quá khứ."
Bá Vương cho rằng chủ nhân cần nhiệm vụ bổ sung đó. Nếu hệ thống vứt nhiệm vụ một góc thì đương nhiên nó cũng quan trọng. Cho nên lúc Bá Vương bỏ qua nó luôn.
Ninh Tri nghiến răng: "Cậu thật sự thực thể ?"
Chất giọng sữa của Bá Vương bỗng mang chút ngượng ngùng: "Chủ nhân gặp ?"
" đ.á.n.h c.h.ế.t ."
Bá Vương: "Chủ nhân, chúng thực thể !"
...
Bóng đêm mỗi lúc một tăm tối.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, nhà họ Lục trở với sự an tĩnh vốn .
Lục Tuyệt đang giường. Đôi mắt nhắm c.h.ặ.t.
Trong phòng, đang ôm gối, mặc một bộ đồ thể thao màu đỏ. Đôi con ngươi đen nhánh cô gái gương mặt mơ hồ mắt: "Ngủ chung ."
"Muốn ngủ chung."
Cô gái bó tay với nên đành gật đầu đồng ý.
Anh vui vẻ kéo cô lên giường của .
Sau khi xuống, ngửi mùi hương thoang thoảng bên cạnh, tài nào ngủ , như thể một chiếc vuốt nhỏ đang mềm mại gãi l.ồ.ng n.g.ự.c .
Anh dịch đến gần cô gái và kề sát lưng cô, đó lẩm bẩm : "Chị gái kỳ lạ, hôn."
Cô gái đối mặt với . Sau đó, thấy một đôi mắt đen long lanh đang công . Cô xa, cố tình trêu : "Hôn ở ?"
Anh thốt nên lời mà đôi môi mềm mại của cô gái đậu trán .
Trái tim cũng rung động.
Dần dần nụ hôn lan đến mũi.
Cô gái tính quá, cố tình tránh miệng mà hôn lên cằm .
Lục Tuyệt cảm thấy nhịp đang đập điên cuồng.
"Còn nữa ?" Đôi môi hồng hào của con gái nhếch .
Lục Tuyệt nuốt nước bọt. Anh kìm mà ấn tay gáy cô gái. Yết hầu trượt lên trượt xuống mất kiểm soát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-116.html.]
Anh thấy giọng của khàn cả : "Tri Tri, hôn ."
Cô gái cong mát.
Trong đôi mắt cô gái , Lục Tuyệt thấy dáng vẻ đang ngẩng đầu lên, biểu cảm tham lam và say đắm: "Tri Tri, Tri Tri..."
Anh nếm hương vị ngọt ngào trong miệng cô gái.
Anh trầm luân trong đó, hút mà chẳng mỏi mệt.
Mãi cho đến lúc đốt xương cụt tê dại, Lục Tuyệt mở choàng mắt. Anh cảm giác điên mất .
...
Ngày hôm .
Ninh Tri phát hiện vẫn đang sốt nhưng nhiệt độ còn cao như hôm qua.
Lúc , ai đó gõ cửa phòng cô.
"Có chuyện gì thế?" Người đang ngoài cửa là giúp việc của nhà họ Lâm.
"Bà chủ chuyện tìm cô nên cho đến thông báo cho cô một tiếng ạ."
Ninh Tri gật đầu. lúc cô cũng đang chuyện tìm Lâm.
Ở lầu một, Lâm Điềm Điềm đang một bên chờ xem kịch.
Mẹ Lâm đang tiếp khách: "Dư Gia, bác cho gọi Tiểu Tri xuống . Con một lát ."
"Không vội ạ." Dư Gia ngừng lau mồ hôi trán. Cơ thể mập mạp chiếm hơn phân nửa chiếc ghế sô pha.
"Lúc con từng đề cập đến việc cưới Tiểu Tri, sẵn sàng chia một nửa cổ phần công ty của gia đình để lễ hỏi, đúng ?" Mẹ Lâm hỏi: "Gia đình con đồng ý chứ?"
"Mẹ con chuyển một nửa cổ phần cho con từ . Chỉ cần Tiểu Tri bằng lòng cưới, con sẽ cho cô tất cả cổ phần." Gương mặt mập mạp của Dư Gia thoáng ngượng ngùng.
"Dì chắc chắn con thật lòng với Tiểu Tri mà. Dì tán thành để con kết hôn với nó." Mẹ Lâm .
Lâm Điềm Điềm đang bên cạnh cũng : "Chị cũng coi như tán thành."
Ninh Tri nên kết đối với một như Dư Gia.
Nghe cả hai đều ủng hộ, Dư Gia xúc động đến nỗi khó yên: "Sau cháu nhất định sẽ đối xử với Tiểu Tri thật ."
Mẹ Lâm hài lòng gật đầu: "Con trông cũng thành thật, dì tin chắc chắn con sẽ thương yêu Tiểu Tri."
Lúc , Ninh Tri xuống lầu.
Nhìn thấy bóng cầu thang, đôi mắt gần dính c.h.ặ.t của Dư Gia mở to hơn một chút. Gã vui mừng Ninh Tri.
Ninh Tri vẻ xinh hơn gã gặp cô nhiều.
"Tiểu Tri, con đỡ ? Dư Gia đặc biệt đến thăm con ." Mẹ Lâm .
"Tiểu Tri ốm ư?" Dư Gia hỏi Lâm.
" thế. Hôm qua nó đột nhiên sốt. Con bé cứ lung tung suốt thôi. Dì bảo nó khám nhưng nó cũng , dì lo lắng." Mẹ Lâm thở dài: "Dì vẫn hằng mong sẽ một chăm sóc nó thật ."
Dư Gia lo lắng: "Con thể đưa Tiểu Tri khám."
Lâm Điềm Điềm một bên, Ninh Tri bằng ánh mắt tối sầm. Lúc Ninh Tri mang một cảm giác mỹ cảm bệnh tật yếu ớt khiến đau lòng xót xa, hận chẳng thể nâng trong lòng bàn tay để yêu thương.
Thảo nào chủ Lục Tuyệt quan tâm đến Ninh Tri.
Lâm Điềm Điềm hừ lạnh, chuẩn xem kịch.
"Tiểu Tri, là để Dư Gia đưa con khám thử ." Mẹ Lâm : "Hôm nay thằng bé Dư Gia đến để bàn chuyện cưới xin của con và nó đó."
"Dì và bà Dư là bạn lâu năm. Bà tình lắm, còn thiện dễ hòa hợp. Hơn nữa, thằng bé Dư Gia cũng thích con, nó sẽ luôn yêu thương con. Nó trông cũng thật thà, con cần lo nó đa tình phong lưu như những con cháu hào môn khác."
Mẹ Lâm : "Sau con ở bên nó thì chắc chắn sẽ hạnh phúc."
Ban nãy Ninh Tri vẫn m.ô.n.g lung, giờ Lâm thế, cô giận quá hóa : "Dì bảo kết hôn với một xa lạ ?"
"Các con từng gặp nhiều mà. Sao mà là xa lạ ?" Mẹ Lâm .
Ninh Tri lạnh: " quan tâm là lạ chẳng lạ, thích . Hơn nữa, dì tư cách xen chuyện của , kể cả hôn nhân."
Mẹ Lâm lấy tự tin mà cho rằng bà thể chủ hôn nhân của cô thế?
Lâm Điềm Điềm khó chịu vô cùng: "Ninh Tri, cô thái độ gì thế? Mẹ thế là vì cho cô thôi."
Ninh Tri nhếch môi: "Nếu con hai thấy thì cô cưới là mà."
"Cô..." Lâm Điềm Điềm cả giận: "Cô ăn của nhà , ở nhà mà giờ hóa gia đình nuôi nấng một kẻ ăn cháo đá bát vô ơn."
Ninh Tri buồn : "Nếu tiền bồi thường bảo hiểm của ba thì công ty nhà họ Lâm sớm phá sản từ lâu . Số tiền đó cũng đủ để nuôi cả đời."
Đôi mắt của Ninh Tri lạnh lẽo: " nợ gì nhà họ Lâm cả."
Cô sang Lâm: "Bà trả di vật của cha cho . Bây giờ sẽ rời khỏi nhà họ Lâm."
"Tiểu Tri, đừng ầm ĩ." Mẹ Lâm tán thành, cô.
"Trả di vật của ba cho ." Ninh Tri nhắc .
Thấy biểu cảm Ninh Tri lạnh lẽo, Lâm lo lắng nếu Ninh Tri tiếp tục giằng co thì thành ầm ĩ mất mặt mặt khách khứa. Vậy là bà bèn : "Con chờ một chút."
Một lúc , Lâm trở . Bà giao chiếc hộp nhỏ cho Ninh Tri: "Ban đầu dì định để khi con kết hôn thì sẽ giao nó cho con. Nếu hiện tại con thì dì sẽ trả nó cho con luôn."
Ninh Tri nhận lấy chiếc hộp. Cô mở , bên trong chỉ còn một bức ảnh thôi, ấn ngọc biến mất.
Cô sầm mắt, thẳng Lâm Điềm Điềm: "Cô cầm ấn ngọc . Trả cho ngay."
Chẳng cần suy nghĩ cũng , chắc chắn Lâm Điềm Điềm cầm ấn ngọc .
Lâm Điềm Điềm ngờ Ninh Tri trong đó một chiếc ấn ngọc, còn là do cô cầm mất. Giọng điệu cô khỏi luống cuống: "Ấn ngọc gì? . cũng lấy. Ninh Tri, cô đừng tùy tiện vụ oan cho khác."
Trong giấc mơ cô phát hiện chiếc ấn ngọc quan trọng, nên khi tỉnh giấc, điều đầu tiên cô chính là xin giữ giấu .
" nhắc một nữa, trả ấn ngọc cho . Cô tưởng nếu cô tham lam thì nó sẽ thuộc về cô chắc?" Ninh Tri lạnh lùng Lâm Điềm Điềm tham lam ngu xuẩn.
Lâm Điềm Điềm khăng khăng : " ấn ngọc gì hết!"
Ninh Tri sang Lâm: "Dù chắc sẽ trả ấn ngọc cho ? Dì đó là di vật mà để cho mà."
Cuối cùng Lâm vẫn về phía con gái: "Tiểu Tri, cha con qua đời đột ngột nên chỉ để cho con một bức ảnh thôi."
Dư Gia góp lời: "Tiểu Tri, sẽ chăm sóc em thật cha em."
Ninh Tri hề liếc gã ga lấy một cái: "Lấy trộm thứ thuộc về thì một ngày nào đó cũng sẽ trả về cho chủ nhân của nó thôi."
Ninh Tri mỉa. Lâm Điềm Điềm giữ ấn ngọc cũng vô dụng, chắc chắn ông nội sẽ nhận cháu gái chỉ bằng chiếc ấn ngọc .
Sau khi bỏ một câu như thế, Ninh Tri cũng lười chẳng buồn dây dưa với họ nữa. Dưới ánh mắt hổ và khó chịu của Lâm Điềm Điềm và Lâm, cô rời khỏi nhà họ Lâm.
...
Tới chiều.
Cuối cùng Lục Tuyệt cũng thể kìm chế nữa. Anh đến nhà họ Lâm.
Lúc thấy Lục Tuyệt, Lâm Điềm Điềm kích động đến nỗi đỏ mặt.
" tìm Tri Tri."
Hôm nay Lục Tuyệt vẫn mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ tươi như bao ngày. Màu đỏ đỏ như m.á.u, tôn lên làn da trắng lạnh và đôi mắt đen nhánh của , khiến gương mặt thêm phần lạnh lùng và hấp dẫn trí mạng.
Nụ mặt Lâm Điềm Điềm đông cứng , cô định nhịp tim , với Lục Tuyệt: "Cô khỏi nhà họ Lâm cùng một đàn ông khác , chẳng ."
Lục Tuyệt dò xét Lâm Điềm Điềm.
"Thật đó. Sáng nay cô rời khỏi nhà họ Lâm." Dưới cái chằm chặp của Lục Tuyệt, da đầu Lâm Điềm Điềm tê dại: "Cô yêu, bỏ cùng đó . Trước lúc rời cô còn mắng và một trận nữa."
Lâm Điềm Điềm lén lút đ.á.n.h giá biểu cảm của Lục Tuyệt: "Gia đình chúng nuôi nấng Ninh Tri bao nhiêu năm qua nhưng cô chẳng , vô ơn m.á.u lạnh. Vì cô mà giận đến nỗi gần như phát bệnh, tới giờ bà vẫn còn đang trong phòng. Ninh Tri đúng là điều chút nào hết."
Đôi môi mỏng của Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t. Nếu Ninh Tri đó thì chắc chắn cô sẽ thấy một đám mây đen đang phóng tia chớp xuất hiện trong khung hiển thị đầu Lục Tuyệt.