Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt của Ninh Tri thoáng mơ hồ.
Cách một màn nước mắt, cô nhận rõ sự sốt ruột và hoảng loạn gương mặt của Lục Tuyệt. Anh đang nắm ống tay áo của định lau nước mắt cho cô.
Động tác của quá gấp gáp và vụng về. mà chỉ dùng sức thôi mà ống tay áo chà mặt cô đến phát đau.
Ninh Tri vỗ tay : "Anh em đau."
Cô trừng mắt như phát tiết hết tất cả những tủi hờn và khó chịu trong lòng.
Lục Tuyệt hề nổi giận chút nào. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, bèn bất giác nhẹ giọng dỗ dành: "Xin , sẽ nhẹ tay hơn."
Anh lau bằng ống tay áo nữa mà chuyển sang dùng đầu ngón tay.
Dưới tàng cây, Lục Tuyệt cúi đầu, đầu ngón tay ấm áp của đặt khóe mắt Ninh Tri, nhẹ nhàng lau cho cô. Giọng khàn khàn vô cùng rõ ràng trong màn đêm tĩnh mịch: " thành thật xin . sai . Cô đừng nữa."
Ninh Tri bình thản : "Vậy em là ai?"
Nước mắt của con gái thiêu đốt đầu ngón tay Lục Tuyệt. Trái tim như c.ắ.n xé dữ dội, đau đớn đến mức hoảng loạn. Nghe câu hỏi của cô, mờ mịt cô.
Cô là ai?
Tại phản ứng lớn như thế?
Ban nãy chỉ thoáng qua cửa xe thôi mà trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c điên cuồng đập thình thịch mất kiểm soát, cứ như thế nếu ôm c.h.ặ.t thì nó sẽ vọt thẳng ngoài.
Nhìn thấy sự trống rỗng và mờ mịt trong mắt Lục Tuyệt, cõi lòng của Ninh Tri trầm sụp xuống.
"Nếu em là ai thì tại quan tâm đến chuyện em ?" Ninh Tri chất vấn.
Đôi mắt đen nhánh của Lục Tuyệt thẫm màu: " cũng đang đây, chúng từng quen ?"
Xuôi theo hốc mắt, đầu ngón tay trượt xuống ch.óp mũi cao thon và sườn mặt trơn bóng của Ninh Tri. Cảm giác non mịn quen thuộc đến nỗi khiến sợ hãi. Hơn nữa, còn cảm giác mặt cô đang nóng.
Ninh Tri hất tay , hung hăng trừng mắt . Anh còn nhớ cô nữa mà vẫn dám sờ mặt cô lung tung như thế ư?
Ánh mắt của Lục Tuyệt như dính c.h.ặ.t gương mặt con gái rời : "Cô tên là gì?"
Ninh Tri chẳng cách nào để giải thích những chuyện với Lục Tuyệt. Hiện tại quên cả tên cô. Mặc dù điều đó thể trách nhưng cô vẫn khỏi tủi và tức giận: "Anh tự suy nghĩ ."
Đôi mắt đen nhánh của Lục Tuyết lặng lẽ cô. Anh phát hiện gương mặt trắng nõn của cô đang đỏ ửng một cách bất thường.
Ninh Tri để tâm đến nữa. Cô lưng rời .
Giờ cô mệt đói và khát, đầu óc choáng váng thật sự. Lúc vì một mực phủ nhận một điều rằng Lục Tuyệt quên mất cô nên cô thể ngốc nghếch đến để xác nhận. Giờ chứng thực điều đó là sự thật , Ninh Tri hụt hẫng và thất vọng vô cùng.
Cô rời .
Làn váy xanh màu sương nhạt lướt qua mu bàn tay . Trái tim Lục Tuyệt run rẩy, bất giấc nắm cổ tay Ninh Tri.
Dưới lòng bàn tay cô, làn da cô nóng bỏng.
Lục Tuyệt nhanh ch.óng bước đến mặt Ninh Tri. Anh vươn tay kiểm tra nhiệt độ trán cô, đấy đôi mắt đông cứng : "Cô sốt ."
Ninh Tri nghiêng đầu. Đương nhiên cô đang sốt.
"Cô khám ?" Lục Tuyệt thấp giọng hỏi cô.
Ninh Tri mím c.h.ặ.t môi.
Ngay giây , Lục Tuyệt cúi bế ngang cô lên: " đưa cô khám."
Ninh Tri kinh ngạc đến ngơ .
Lục Tuyệt lập tức bế cô lên, cô vùng vẫy : "Để em xuống. Em tự đến bệnh viện."
"Đi nhờ xe từ đây ngoài cũng hết mười lăm phút, đến bệnh viện mất hơn hai mươi phút nữa. Hiện giờ nhiệt cô đang nóng. Nếu để sốt lâu thêm một lúc nữa thì khi đầu óc cô sẽ hỏng mất." Lục Tuyệt ôm c.h.ặ.t cô, sải bước về phía nhà họ Lục.
Ninh Tri sững sờ. Đây là đầu tiên cô Lục Tuyệt nhiều như thế. Quả nhiên, hiện giờ bình phục như bình thường .
Lục Tuyệt sải bước, ôm Ninh Tri về phía cổng nhà họ Lục.
Ninh Tri cả giận: "Em cần ôm."
"Ngã đấy, Tri Tri đừng nháo nào." Giọng điệu của Lục Tuyệt hết sức nuông chiều.
Nghe thế, Ninh Tri chấn động.
Lục Tuyệt cũng giật . Anh nghi hoặc hỏi: "Cô tên là Tri Tri ư?"
Ninh Tri chớp mắt, ngẩng đầu . Nương theo ánh đèn vàng ấm áp bên đường, cô bắt gặp sự ngỡ ngàng và kinh ngạc trong đôi mắt đen láy của .
Đó là cái tên mà bất giác gọi từ trong tiềm thức.
Trái tim Ninh Tri run bần bật. Hiện giờ chẳng liên quan gì đến cô cả nhưng tại vẫn thể gọi đúng tên cô?
Có cô thể hy vọng xa vời một chút nữa ?
Không nhận câu trả lời, Lục Tuyệt ôm c.h.ặ.t con gái trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cơ thể cô mềm mại và thoang thoảng hương thơm. Đó là một mùi hương vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến nỗi tưởng như ngửi hàng ngày, cũng khắc nó tận xương tủy.
"Tri Tri."
Lục Tuyệt cúi đầu cô, giọng chắc nịch, gọi tên cô nữa: "Tri Tri..."
"Có nên gọi cô như thế ?" Dù Lục Tuyệt hỏi nhưng câu trả lời trong lòng .
Ninh Tri do dự : "Anh nhớ gì đó ?"
"Không." Mặc dù lúc bệnh nhưng cũng nhớ rõ những chuyện bệnh tật của bản . Trong trí nhớ của cô.
Vậy tại tên cô? Tại gặp cô, trái tim đập loạn lên mất kiểm soát?
Đôi mắt Ninh Tri tối sầm .
"Giữa chúng từng chuyện gì ?" Lục Tuyệt chuyện gì xảy .
"Anh tự suy nghĩ ." Ninh Tri nên giải thích những chuyện cho như thế nào nữa, quá huyền huyễn. Hơn nữa, Bá Vương từng cô tiết lộ thông tin của hệ thống, nếu thì ngay cả ký ức của cô cũng sẽ xóa sạch.
Lục Tuyệt trầm mặc cô, tiếp tục ôm cô bước đến cổng nhà họ Lục.
Hai bảo vệ cửa kinh hoàng khi phát hiện chủ Lục Tuyệt của họ đang ôm một cô gái bước .
Điều họ chậc lưỡi chính là con gái trong lòng chủ Lục Tuyệt chính là đợi mãi ban nãy.
Bảo vệ vô cùng kinh hãi. Hóa quý cô quen chủ Lục Tuyệt thật ? Hơn nữa, chủ Lục Tuyệt ôm sát cô gái đó thế , chắc chắn quan hệ của hai bình thường.
Hai bảo vệ đ.á.n.h mắt . Cũng chẳng chủ Lục Tuyệt trách mắng họ vì phát hiện họ để cô đợi cửa hàng giờ đồng hồ nữa.
Ninh Tri quen thuộc với ngóc ngách trong nhà họ Lục . Vì đang tổ chức tiệc nên đèn trong sân nhà họ Lục bật sáng. Khoảng sân vẫn sáng sủa màn đêm.
Ninh Tri đèn đuốc sáng ch.ói nơi xa, bên trong đang tổ chức yến tiệc, cô nhanh ch.óng : "Em dự tiệc ."
" mang cô đến dự tiệc." Lục Tuyệt : "Cô ốm . Hôm nay bác sĩ Kim đang ở nhà họ Lục. Lát nữa sẽ bảo ông khám cho cô."
Để tránh những t.a.i n.ạ.n đáng trong bữa tiệc hoặc ốm, họ mời bác sĩ Kim đến từ để đề phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-115.html.]
Ninh Tri đẩy : "Anh thả em xuống , em tự ."
Lúc Lục Tuyệt bình phục là thường giở trò khôn vặt với Ninh Tri , chứ huống hồ bây giờ bệnh tình khỏi hẳn, trở nên khôn khéo hơn nhiều. Anh vẫn tiếp tục bước tiếp: "Giờ cô đang bệnh, cũng lảo đảo. bế cô sẽ nhanh hơn."
Lục Tuyệt rảo bước nhanh hơn, nhắc nhở cô: "Bữa tiệc nhiều lắm. Nếu cô họ thấy thì ôm c.h.ặ.t ."
Ninh Tri còn kịp từ chối thì bế cô bước cửa đại sảnh, Ninh Tri giận đến nỗi chỉ c.ắ.n một nhát. Cô nhanh ch.óng vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c .
Chỉ chốc lát , cô cảm nhận ánh mắt đ.á.n.h giá của tất cả .
Gương mặt Ninh Tri kề sát l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Tuyệt, chỉ để lộ phần đầu cho . Cô cứ thế giả c.h.ế.t luôn.
Ngay lúc xuất hiện, Lục Tuyệt mặc chiếc áo sơ mi tơ tằm màu đỏ tươi lập tức thu hút sự chú ý của tất cả quan khách. Quả đúng như trong lời đồn, Lục Tuyệt trông vô cùng tuấn tú. Dáng vóc cao ráo, dung mạo khôi ngô, cả gương mặt lạnh lẽo mang trong một sức hút khó cưỡng.
Điều khiến sửng sốt chính là đang ôm một cô gái trong lòng!
Cảnh tượng ...
Không ít các thiên kim và phu nhân hào môn đều nhận tin tức răng tối nay bà Lục dự định tìm bạn gái cho chủ nhà họ Lục. hiện giờ xuất hiện với vẻ đang bế một cô gái thế ?
Lục Tuyệt phớt lờ cái và sự soi mói của khác như thường lệ. Anh ôm c.h.ặ.t Ninh Tri lòng, thẳng trong. Lúc đến lối cầu thang, dặn dò quản gia đang bên: "Cho bác sĩ Kim đến phòng một chuyến."
"Vâng thưa chủ."
Lục Tuyệt bế Ninh Tri lên lầu.
Mọi chỉ thể thấy phần gáy và mái tóc đen dài buông xõa cánh tay Lục Tuyệt của con gái trong lòng . Đôi chân cô thon thả trắng nõn quá đỗi xuất hiện làn váy.
Những khách khứa xung quanh bàn tán sôi nổi. Họ đoán già đoán non xem rốt cuộc mà Lục Tuyệt đang bế là ai, là thiên kim nhà nào.
Bên cạnh đó, Lâm và Lâm Điềm Điềm hoảng sợ đến nỗi gần như thất thố.
Lâm Điềm Điềm là phản ứng tiên. Người chứ cô thoáng qua là nhận trong lòng Lục Tuyệt chính là Ninh Tri!
Chiếc váy xanh màu sương nhạt giống hệt chiếc váy mà cô mặc ngày hôm nay. Hơn nữa, thể phủ nhận rằng chỉ Ninh Tri mới thể một làn da trắng nõn và trơn mịn như thế thôi.
Lâm Điềm Điềm gần như nghiến răng nghiến lợi: "Mẹ, Ninh Tri hổ quyến rũ chủ nhà họ Lục thật kìa!"
Nghĩ đến Ninh Tri trơ trẽn chực cửa nhà họ Lục ban nãy, cô tức giận bất mãn vô cùng: "Chắc chắn Ninh Tri sử dụng thủ đoạn gì đó để quyến rũ chủ Lục bắt ôm nó bất chấp cái của tất cả như thế."
Cô tức c.h.ế.t . Ban đầu cô còn tưởng thể nhà họ Lục tham dự yến tiệc là cơ hội tiếp cận chủ nhà họ Lục, còn Ninh Tri thì chỉ thể chực ở ngoài công với dáng vẻ tội nghiệp đó thôi.
Nghĩ đến cảnh Lục Tuyệt căng thẳng ôm c.h.ặ.t Ninh Tri để ngăn khác trộm dung mạo của cô, Lâm Điềm Điềm giận đến nỗi gần như hộc m.á.u.
Nói cho cùng Lâm vẫn trấn tĩnh hơn Lâm Điềm Điềm. Bà kéo con gái , hiệu cho cô đừng thất thổ: "Có nhiều xung quanh lắm đấy, để về hẵng ."
Đương nhiên Lâm Điềm Điềm vẫn bận tâm đến những khách khứa xung quanh. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi như gió thổi rụng lá.
Cách đó xa, Lục cũng bất ngờ chẳng kém gì những tân khách .
Bà kéo tay chồng, thể nào tin nổi: "Ban nãy em hoa mắt đúng ? Có ban nãy con chúng bế một cô gái lên lầu ?"
"Em lầm . Thằng nhãi , về mà chẳng chào hỏi chúng một tiếng nào hết." Cha Lục hừ lạnh.
Mẹ Lục khỏi gật đầu lẩm bẩm: "Nếu nó dẫn bạn gái về thì tại đưa đến chào hỏi chúng ?"
Mẹ Lục ngầm thừa nhận mà Lục Tuyệt đang bế chính là bạn gái của . Bà rõ tính cách của con trai. Dù chữa khỏi bệnh tự kỷ nhưng vẫn thích chạm khác như đây. Nếu thích thì chắc chắn sẽ bao giờ bế con gái như thế.
"Em đừng nôn nóng, chắc lát nữa chúng sẽ gặp thôi."
Lúc Lục mới , mặt tràn đầy vẻ chờ mong
Mặt Ninh Tri đỏ bừng, cũng chẳng do sốt cao hổ nữa. Cô ngẩng đầu lên trừng mắt Lục Tuyệt: "Anh vẫn chịu thả em xuống nữa ?"
Một tay Lục Tuyệt bỗng buông lỏng.
Cơ thể Ninh Tri trượt xuống một chút. Cô sợ đến nỗi nhanh ch.óng ôm choàng cổ Lục Tuyệt: "Anh cái gì thế?"
"Thành thật xin nha. Ban nãy trượt tay." Lục Tuyệt cực kỳ thích cái cách mà cô ôm thật c.h.ặ.t như thế , khiến chợt cảm nhận một sự
mật khó tả, cứ như thể từng ôm cô vô như thế .
Bờ môi mỏng của khẽ nhếch lên.
Ninh Tri thấy một mặt trời nhỏ xuất hiện trong khung tâm trạng đầu Lục Tuyệt.
Ninh Tri:...
Bây giờ Lục Tuyệt học cái thói hư hỏng . Ban nãy cố tình dọa cô.
Ninh Tri hừ lạnh, thu hoạch mặt trời nhỏ của về, lấy cũng .
Bác Sĩ Kim quản gia bèn đến phòng Lục Tuyệt ở tầng hai. Ban đầu ông còn tưởng Lục Tuyệt ốm, nhưng ngờ lúc đến ông bỗng phát hiện một cô gái xuất hiện trong phòng Lục Tuyệt.
Trong căn phòng gam lạnh màu xám, một cô gái xinh và tươi trẻ.
Lục Tuyệt bên cạnh con gái, ánh mắt luôn dán c.h.ặ.t cô gái , kiềm chế nhưng cảm giác kiềm nổi.
"Cậu chủ Lục Tuyệt" Bác Sĩ Kim bước đến.
"Cô sốt ." Lục Tuyệt .
"Chào bác sĩ Kim." Ninh Tri từng quen bác sĩ Kim , cô bất giác gật đầu chào ông.
Bác sĩ Kim tưởng Lục Tuyệt bảo với cô nên xưng hô với ông thế nào: "Chào cô."
Mà bên cạnh, ánh mắt của Lục Tuyệt tối sầm. Anh chắc chắn Ninh Tri bác sĩ Kim, nhưng hình như ông cô.
Hình như cô quen tất cả những thứ liên quan đến .
Sau khi giúp Ninh Tri chẩn đoán, bác sĩ Kim kê đơn, dặn dò một điều cần lưu ý rời .
Lục Tuyệt đích rót một cốc nước ấm cho Ninh Tri: "Uống mấy ngụm uống t.h.u.ố.c."
Ninh Tri yên tâm thoải mái nhận cốc nước mà Lục Tuyệt đưa đến chẳng hề khách sáo. Cô uống nước cho đỡ khô họng. Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, cô dậy chuẩn rời .
Bây giờ cô chẳng quan hệ gì với Lục Tuyệt cả nên cô tư cách để ở đây.
Lục Tuyệt thấy cô gái đột nhiên dậy: "Làm ?"
"Muộn , về."
Lục Tuyệt vô thức cau mày, đột nhiên bảo cô ở . Chẳng hiểu tại cảm giác cô nên ở nhà họ Lục, cô nên ở bên .
Anh thu mắt về, cảm thấy bản thật điên rồ. Hôm nay là đầu tiên gặp cô, tại nhiều suy nghĩ như thế?
" cho mang ít thức ăn lên. Cô vẫn ăn tối, ăn xong sẽ đưa cô về." Thấy cô đang định từ chối, Lục Tuyệt : "Bữa tiệc vẫn kết thúc, các khách khứa vẫn đang ở bên đấy. Cô để họ thấy cô khỏi phòng ?"
Trước là Ninh Tri bắt nạt Lục Tuyệt, mà hiện giờ, Lục Tuyệt, cô trở thành bắt nạt!
Lục Tuyệt cho giúp việc mang cháo hầm nhừ và một món thanh đạm lên. Giờ cô đang bệnh nên nên ăn những món quá dầu mỡ.
Lục Tuyệt bên cạnh Ninh Tri, yên lặng cô ăn.
Dưới ánh đèn, đôi môi Ninh Tri đỏ thắm, đôi gò má trắng trẻo phồng lên. Trái tim Lục Tuyệt nóng rực, như thể đang một chiếc móng vuốt nhỏ cào nhẹ l.ồ.ng n.g.ự.c . Đột nhiên, bật thất thành lời: "Có từng hôn cô ?"
Nếu thì tại hương vị ở nơi đó tuyệt vời?