Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi cô mở mắt , Ninh Tri dần dần lắc đầu, cô trở .
Cô Lục Tuyệt bên cạnh, ngủ ngon, thẳng tắp, giống cô, thích ôm chăn mền ngủ, còn thích cọ xát lung tung.
Ninh Tri liếc mắt thời gian, lúc cách khi đó mấy ngày, hiện tại mới trôi qua hone mười phút, xem , cô đổi một chút, ở bên đó trôi qua một ngày, hiện tại mới năm phút.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Nếu cô ở đó một tháng, tương đương một trăm năm mươi phút ở đây.
Ninh Tri , mỗi cứu Tiểu Lục mất bao nhiêu thời gian, đến đó ban đêm là lựa chọn nhất.
Ngày hôm , bầu trời tối tăm mù mịt tỏa chút ánh sáng, Ninh Tri tỉnh dậy.
Bên cạnh, Lục Tuyệt cũng dậy đúng giờ. Anh ngơ ngác , đôi mắt đào hoa đầy vẻ buồn ngủ, ngân ngấn nước, khuôn mặt vô cùng thanh tú, quả thực tú sắc khả xan.
Ánh mắt Ninh Tri dời xuống, rơi bộ đồ ngủ màu xanh đỏ ưa thích của , khỏi mắt chỗ khác.
Thật là bắt mắt.
Lục Tuyệt phát hiện gì, vén chăn bông lên, lẽ thấy bộ đồ ngủ của nhăn, âu yếm kéo chỗ nhăn , đó mới dậy rửa mặt.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Tri nghĩ thật buồn .
Sau khi lớn lên Lục Tuyệt vẫn đáng yêu.
——
Ninh Tri tìm thấy quản gia, cô hỏi ông về việc của Dì Phùng.
Quản gia ngạc nhiên khi Ninh Tri đột nhiên nhắc tới : “Nhị thiếu phu nhân, mười mấy năm dì Phùng sa thải.”
Ninh Tri: “Tại bà là sa thải?”
“Bà lấy trộm một cái vòng tay của phu nhân, nên phu nhân đuổi việc.”
Quản gia nhớ rõ, lúc đó ông cũng kinh ngạc, dù mỗi giúp việc ở nhà họ Lục đều trải qua một thời gian huấn luyện, mà dì Phùng thuê khi đại thiếu gia đến nhà họ Lục, thỉnh thoảng sẽ chăm sóc nhị thiếu gia.
Dì Phùng đến việc ở nhà họ Lục lâu , ngờ xảy chuyện như .
Ninh Tri liếc mắt, quả nhiên, bọn họ cũng rằng dì Phùng từng đ.á.n.h Lục Tuyệt.
“Quản gia, chú địa chỉ của dì Phùng ?”
“Mọi nhà họ Lục thuê đều sẽ đăng ký thông tin chi tiết của họ. Chỗ ghi chép, nhưng đó là mười mấy năm .” Quản gia dừng : “Nếu nhị thiếu phu nhân địa chỉ hiện tại của dì Phùng, thể cho mau ch.óng điều tra.”
Ninh Tri mỉm , khó trách chú Lý thể quản gia nhà họ Lục: “Làm phiền , chú Lý.”
Hiệu quả xử lý công việc của quản gia cực kỳ nhanh ch.óng, buổi trưa, Ninh Tri lấy địa chỉ hiện tại của dì Phùng.
Khi Ninh Tri đưa Lục Tuyệt ngoài, miễn cưỡng bộ quần áo sặc sỡ, mặc một chiếc áo len màu đỏ.
Nhìn đám mây đen trong khung hiển thị đầu, Ninh Tri với : “Lát nữa đưa mua đồ lót, hoa.”
Hiển nhiên, Lục Tuyệt nhớ rõ chuyện , Ninh Tri , lông mi dài của khẽ run lên, đám mây đen đầu lập tức biến mất.
Xe chạy ngõ nhỏ.
Trên mặt đất nhiều vết nước, tường của những ngôi nhà xung quanh nham nhở, dột nát, ngõ còn nhiều dây điện chằng chịt, cảnh vật xung quanh lộn xộn, xe sang trọng màu đen lái , vẻ đột ngột.
Người lái xe với Ninh Tri: “Nhị thiếu phu nhân, cánh cửa màu đỏ phía chính là nhà của dì Phùng.”
“Được .” Ninh Tri đầu , Lục Tuyệt bên cạnh, từ lúc lên xe, lập tức ngay ngắn, trầm mặc.
Cô ghé sát tai : “Anh còn nhớ mụ phù thủy ? dẫn đến dạy cho bà một bài học.”
Lúc cô còn cách nào khác, chỉ thể sắp xếp đối phương một chút để bà tránh xa Tiểu Lục Tuyệt, nhưng chỉ đuổi việc, điều quá tiện nghi cho bà .
Tầm mắt Lục Tuyệt khẽ nhúc nhích.
Ninh Tri : “Không nhớ cũng , nhớ là .”
Cô đang định đẩy cửa bước xuống xe thì thấy lớp sơn tẩy , cánh cửa sắt màu đỏ cũ nát mở , một phụ nữ bốn mươi tuổi xách thùng rác bước .
Tóc của bên chải chuốt và buộc ở đầu, lộ khuôn mặt tròn trịa, Ninh Tri nhận đối phương là dì Phùng.
Chỉ thấy bà lén mang thùng rác đến nhà bên cạnh, đó bà đổ rác cái thùng ở cửa nhà bên cạnh.
Vẻ mặt dì Phùng đắc ý , giây tiếp theo, cửa nhà bên cạnh mở , một phụ nữ trung niên tóc ngắn nhảy .
“Phùng Phương, bà , cuối cùng cũng bắt bà , đồ hôi thối hổ, bà mau nhặt rác rưởi về .” Người phụ nữ trung niên đuổi kịp kéo dì Phùng .
“Hôm , bà ném vỏ trái cây cửa nhà khiến ngã, bây giờ đổ rác là tiện nghi cho bà .” Dì Phùng nhướng mắt, vẻ mặt kiêu ngạo.
Người phụ nữ trung niên cũng dễ trêu: “Bà cái gì chứng minh hại bà ngã? Hiện tại thấy bà đổ rác...”
Ninh Tri đang trong xe, cô khỏi tặc lưỡi khi hai đang mắng c.h.ử.i, đ.á.n.h bên ngoài xe.
Người lái xe hỏi Ninh Tri: “Nhị thiếu phu nhân, chúng đến đó ?”
“Không cần, xem kịch là .” Ninh Tri từng thấy một vở kịch lóc om sòm như , kéo quần áo, vò đầu bứt tóc đều .
Dì Phùng tương đối mạnh, phụ nữ trung niên cũng là đối thủ của bà , chẳng mấy chốc, phụ nữ trung niên dì Phùng đè tát mặt.
Ninh Tri với lái xe: “Anh xuống giúp phụ nữ tóc ngắn. Nếu phụ nữ đ.á.n.h trả, hãy để bà đ.á.n.h đầu dì Phùng, còn vặn lỗ tai của bà .”
Để bà nếm trải cách mà bà đối xử với Tiểu Lục Tuyệt đây.
“Vâng, nhị thiếu phu nhân.”
Lái xe là vệ sĩ của nhà họ Lục, chỉ thể đ.á.n.h mà hình thể cũng đáng sợ, tay khiến cả phụ nữ trung niên và dì Phùng hoảng sợ.
Khi phụ nữ trung niên thấy lái xe khống chế dì Phùng, rằng đang giúp đỡ , mặt phụ nữ trung niên tát còn dấu tay tỏ vẻ phấn khích.
Theo lời chỉ dẫn của lái xe, bà tát từng cái mặt và trán dì Phùng, thậm chí còn véo mạnh tai dì Phùng: “Phùng Phương, quả báo của bà đến.”
Dì Phùng đau đớn hét lên.
Ninh Tri vươn tay che mắt Lục Tuyệt.
Lông mi dài trong lòng bàn tay cô khẽ run lên, cô ghé sát tai nhẹ nhàng : “Tiểu Tuyệt Tuyệt, đừng .”
Người phụ nữ trung niên thở một , lái xe buông dì Phùng .
Dì Phùng đau tức, che đôi tai vặn tới đỏ bừng, lỗ tai đau nhức, con mắt như ngâm chất độc chằm chằm phụ nữ trung niên và lái xe.
Bà hỏi lái xe: “Cậu là ai? Có là nhân tình của phụ nữ ?”
Người phụ nữ trung niên tát bà một cái: “Phùng Phương, lau sạch miệng của bà.”
Lái xr vỗ vỗ bụi tồn tại : “ là lái xe nhà họ Lục.”
Nhà họ Lục?
Dì Phùng mất một lúc mới phản ứng, tay bịt c.h.ặ.t lỗ tai : “Cậu...”
Người lái xe phớt lờ bà , lên xe.
Lúc dì Phùng mới nhận cách đó xa một chiếc xe sang trọng khả năng xuất hiện ở chỗ , qua cửa sổ, bà thể lờ mờ thấy hình dáng của đàn ông trong xe.
Dì Phùng nghĩ đến lái xe kêu phụ nữ trung niên đ.á.n.h trán, vặn tai, đây đều là chuyện bà với tiểu thiếu gia ngốc nhà họ Lục.
Anh tìm bà để trả thù chứ?
Dì Phùng bàng hoàng, trong phút chốc như mất hồn, hoảng hốt loạng choạng chạy nhà, thùng rác cũng cầm.
Ninh Tri bĩu môi, một kẻ xa như dì Phùng cũng chỉ dám bắt nạt kẻ nhỏ.
Bàn tay đàn ông lạnh nắm lấy cổ tay cô, Ninh Tri sững sờ, đó cô mới thả bàn tay đang che mắt Lục Tuyệt .
Đôi mắt hoa đào xinh của nhàn nhạt liếc cô, đó dời chỗ khác.
Hai tay Ninh Tri ôm lấy mặt .
Mi mắt run rẩy của nhướng lên, đoi mặt với ánh mắt của cô, sợ hãi cúi đầu xuống.
mà, khuôn mặt của giữ , cử động .
Nhìn lông mày Lục Tuyệt nhíu , Ninh Tri híp mắt: “ trút giận cho , vui ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-11.html.]
Lục Tuyệt đáp .
Ninh Tri đổi ý : “Đi thôi, dẫn mua đồ lót hoa.”
Lục Tuyệt giương mắt, nhanh ch.óng liếc cô một cái, giọng khàn khàn êm tai: “ mua cô.”
Cô mua cho .
Ninh Tri câu môi, cố ý trêu chọc : “Anh mua ? đắt.”
Lục Tuyệt mím môi, một lúc mới chậm rãi trả lời: “Xấu, nên.”
Nghe đến đây, Ninh Tri tức giận đến mức c.ắ.n , cô ghét bỏ vì là đồ ngốc, mà ghét bỏ cô vì xí?
Khi đến cửa hàng, Ninh Tri yêu cầu bán hàng lấy đồ lót nam in hình hoặc màu sắc rực rỡ.
Nhìn nhiều kiểu dáng như , Ninh Tri mới đàn ông cũng khó chịu.
“Anh thể mua bất cứ thứ gì thích.” Ninh Tri hào phóng với Lục Tuyệt.
Sau đó, bán hàng thấy đàn ông trai mặc áo len màu đỏ chọn một kiểu phần màu xanh lá cây, hoa hồng đỏ lớn in đó.
Ninh Tri khả năng chịu đựng nhất định, thấy mặt trời nhỏ ló dạng đầu Lục Tuyệt, cô dịu dàng với : “Anh còn thích gì nữa ? đều mua cho .”
Sau đó, Lục Tuyệt còn chọn màu đỏ cam, vàng tươi, in nhiều họa tiết hoa quả khác .
Ninh Tri sang một bên, nụ mặt sáng lạn, một mặt trời nhỏ ló dạng đầu Lục Tuyệt, ánh mắt cô sáng lên!
Nhân viên bán hàng bối rối.
Lúc , cô còn nghi ngờ liệu ông chủ mang những kiểu đồ lót nam lạ mắt về, thể bán .
Bây giờ năng lượng vui vẻ khi chọn của đàn ông trai, còn khách nữ liên tục khen tài chọn của đàn ông , bán hàng cảm thấy rằng thẩm mỹ của vấn đề.
——
Bước khỏi cửa hàng, mặt Ninh Tri tràn đầy nụ .
“Chủ nhân, chủ nhân, cô đổi lấy hào quang ?”
Bá Vương rằng lúc Ninh Tri lấy năm mặt trời nhỏ, bé còn vui mừng hơn cô.
Ninh Tri ngờ rằng mua đồ lót hoa cho Lục Tuyệt, thể vui đến mức cô thể nhận nhiều mặt trời nhỏ như .
Cô tự hào : “ đổi tất cả để lấy hào quang.”
Nói xong, cô đầu về phía đàn ông năm mặt trời nhỏ bên cạnh, sách, các mặt trời nhỏ phát ánh vàng rực rỡ, Ninh Tri nghĩ rằng bây giờ Lục Tuyệt trai hơn!
“Lục Tuyệt, chúng về nhà thôi.” Ninh Tri chủ động nắm lấy tay Lục Tuyệt.
Khoảnh khắc chạm , mặt trời nhỏ màu vàng lóng lánh vọt trong đầu Ninh Tri.Ninh Tri ngay lập tức đưa mặt trời nhỏ cho Bá Vương để đổi lấy 5% hào quang.
Đổi lấy khoảnh khắc đó, Ninh Tri thấy bàn tay cô đang nắm Lục Tuyệt lập tức tái mặt.
Cô nhanh ch.óng lấy trong túi một chiếc gương nhỏ.
Trong gương, gương mặt của cô dường như gỡ một lớp gạc mỏng màu xám, lộ một chút thần sắc, nếu như lúc là bình thường thì bộ dáng hiện tại của cô liên quan đến Tiểu Thanh Tú.
Nghĩ Lục Tuyệt khi còn bé, sắc mặt cô khôi phục trở nên tươi tắn, xinh động lòng , xinh đến mức khiến thể rời mắt, tâm trạng Ninh Tri vô cùng .
Nhanh, nhanh, chỉ cần cho Lục Tuyệt hạnh phúc, vẻ của cô sẽ trở .
Khi nhà họ Lục, Ninh Tri thấy Lâm Điềm Điềm đang trò chuyện với Lục trong phòng khách.
“Tiểu Tri, em về?” Lâm Điềm Điềm chồng cô là Lục Thâm Viễn từ nước ngoài về, ngày hôm cô vội vã từ đoàn phim về nhà họ Lục.
Ánh mắt cô rơi mặt Ninh Tri, vì , cô cảm thấy nước da của Ninh Tri vẻ trắng hơn một chút.
“Ừm.” Thái độ của Ninh Tri đối với Lâm Điềm Điềm lạnh nhạt.
Lâm Điềm Điềm nhẹ: “Gần đây chị bận quá, Tiểu Tri, em giận chị cùng với em ?”
Ninh Tri hào quang cô gần như cô cướp , Lâm Điềm Điềm ý định tốn thêm tâm tư Ninh Tri, cho nên mấy ngày nay khi gia nhập tổ phim, cô liên lạc với Ninh Tri.
Ninh Tri: “Tại giận cô?”
Cô chẳng biểu diễn cảnh chị em thâm tình với Lâm Điềm Điềm, cô mong Lâm Điềm Điềm đừng phiền cô.
“Mấy ngày nay Tiểu Tri đều ở cạnh Tiểu Tuyệt.” Mẹ Lục : “Hôm nay con đưa Tiểu Tuyệt ?”
Bà vui khi thấy Ninh Tri đưa Lục Tuyệt ngoài, cũng vui khi thấy Ninh Tri ở cùng Lục Tuyệt.
Ninh Tri với Lục: “Đi mua quà, đây con hứa với Lục Tuyệt .”
Nụ mặt Lục càng đậm hơn, ngay cả ánh mắt về phía Ninh Tri cũng dịu : “Quà gì?” Bà thấy túi giấy trong tay con trai , chút tò mò.
Ninh Tri chớp mắt với Lục: “Đây là bí mật của con và Lục Tuyệt.”
Nghe đến đây, Lục vui hơn, đó là điều bà thấy nhất: “Cái miệng nhỏ của hai đứa còn bí mật.”
Ở bên cạnh Lâm Điềm Điềm lắng , vẻ mặt kinh ngạc.
Cô rõ hơn ai hết Ninh Tri ghét Lục Tuyệt, nhưng bây giờ cô với Lục Tuyệt?
Ánh mắt rơi cổ tay Ninh Tri, Lâm Điềm Điềm thấy Ninh Tri đang đeo chiếc vòng tay vương lục của Lục, màu xanh lục ch.ói mắt, khiến cô đau mắt.
Trong giây lát, Lâm Điềm Điềm dường như hiểu rằng Ninh Tri đổi thái độ với Lục Tuyệt là để lấy lòng Lục.
“Tiểu Tri, chủ nhật là sinh nhật của chị, bà hy vọng em thể về ăn tối.” Lâm Điềm Điềm ngập ngừng : “Bà cũng hy vọng em thể dẫn Lục Tuyệt cùng.
Cảm nhận ánh mắt của Lục, Lâm Điềm Điềm nhanh ch.óng giải thích: “Mẹ con rằng Tiểu Tri kết hôn nửa năm, em vẫn đưa Lục Tuyệt về ăn tối...”
Mẹ Lục từ nhỏ Ninh Tri sống nhờ ở nhà họ Lâm, Lâm Điềm Điềm cũng là dì của Ninh Tri, vì bà ăn cơm cùng cháu gái và chồng của cháu gái là chuyện bình thường.
Tình huống của Lục Tuyệt đặc biệt, khi Ninh Tri và Lục Tuyệt nước ngoài đăng ký, Lục Tuyệt bao giờ đến thăm trưởng bối của Ninh Tri.
Mẹ Lục cũng phản đối việc Ninh Tri đưa Lục Tuyệt về, Ninh Tri ở bên, cho dù Lục Tuyệt mất kiểm soát, cô cũng thể trấn an .
Lâm Điềm Điềm thêm: “Thâm Viễn chủ nhật thời gian để về cùng chị. Có ở đó, Lục Tuyệt sẽ vấn đề gì.”
Trong trí nhớ, dì của nguyên chủ với nguyên chủ.
Ninh Tri gật đầu: “Nếu đó là ý định của dì, sẽ đưa Lục Tuyệt trở về ăn tối.”
——
So với nhà họ Lục thuộc hàng giàu hàng đầu, nhà họ Lâm sở hữu một công ty nhỏ coi là cuộc sống giàu , nhưng cũng thể gọi là gia đình giàu một chút nào.
Kể từ khi Lâm Điềm Điềm tình cờ cứu Lục Thâm Viễn, gả nhà họ Lục, nhà họ Lâm như bật đèn xanh, một đường thăng chức.
Sau , điều ngờ tới là ngay cả cô cháu gái sống trong nhà họ Lâm cũng gả nhà họ Lục, đều nhà họ Lâm và nhà họ Lục ràng buộc với , địa vị cũng khác .
Hôm nay sinh nhật của Lâm, nhiều tìm cơ hội để bám lấy nhà họ Lâm, những lời dễ liên tục ngừng.
“Bà Lâm, bà chăm sóc như thế nào? bà trẻ hơn mười tuổi.”
“Bà Lâm, bộ váy là style mới nhà họ Hương tung ? Rất hợp với bà.”
“Nghe hôm nay Lục đại thiếu gia cũng tới dự tiệc sinh nhật của bà Lâm?”
Có kêu lên: “Lục đại thiếu gia? Đại thiếu gia của tập đoàn Lục thị ?”
“ cháu gái của bà Lâm kết hôn với nhị thiếu gia nhà họ Lục. Chuyện là thật ? Nhị thiếu gia đó...”
Mẹ Lâm mỉm : “Hôm nay chúng sẽ đến dự tiệc sinh nhật của .”
“A, hai vị thiếu gia nhà họ Lục đều mặt? Bà Lâm, bà thật may mắn.”
Nhà họ Lâm cơ hội kết với một gia đình giàu bậc nhất như nhà họ Lục khiến ghen tị, thậm chí nhiều còn thầm hận con gái của họ cơ hội gả nhà họ Lục.
Trong phòng.
Ninh Tri cầm một bộ đồ tây màu đen: “Anh thử một ?”
Lục Tuyệt nhếch môi, bộ quần áo đặt may thủ công màu đen mặt.
Ninh Tri thở dài, cô yêu cầu giúp việc lấy một âu phục khác mà cô chuẩn đó.
Bộ đồ màu đỏ thuần túy, thẳng tắp tinh xao, bắt mắt.
Lúc Lục Tuyệt nhướng mắt đồ.