Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri Lục Tuyệt xổm mặt cô, vẻ sùng bái trong mắt khiến trái tim cô như ngâm trong lọ đường mật.
Người đàn ông thật sự quá ngọt ngào, quá phạm quy.
Đôi mắt đen láy của trong sáng và chân thành, như thể cô thực sự là công chúa của .
Trong thế giới bọc bằng lớp vỏ cứng, nhỏ bé, tăm tối của thì cô chính là công chúa của riêng .
Ninh Tri đôi chân .
Dưới làn váy đỏ, bàn chân cô trắng như tuyết, tinh xảo, ngón chân cũng ánh lên màu hồng nhạt.
Hơi thở ấm áp phả mu bàn chân, Ninh Tri dọa, vô thức rụt , nhưng Lục Tuyệt giữ c.h.ặ.t thả.
Lục Tuyệt hôn nhẹ một cái, hôn thêm một cái, trong ánh mắt chỉ Ninh Tri: "Chân em còn đau ?"
Ninh Tri thể cảm nhận lòng bàn tay thiêu đốt nóng bỏng khiến cô đỏ mặt của , trong lòng như một con kiến nhỏ đang c.ắ.n từng vết nhỏ, ngứa đến tê dại.
Cô lắc đầu, chiếc vương miện nhỏ đầu cũng đung đưa theo, xiêu vẹo mà đáng yêu thể tả: "Chân của em đau, chỉ là em sức."
Người mở quà mệt mỏi vô cùng, mà món quà mở là Lục Tuyệt thì nhẹ nhàng khoan khoái, đầu óc tươi
tỉnh.
Lục Tuyệt Ninh Tri sức liền chớp mắt, đấy lên: "Anh ôm Tri Tri."
Ninh Tri kịp phản ứng thì bế cô gái mặc chiếc váy đỏ, đầu đội chiếc vương miện đang giường lên tay, bước phòng tắm.
Chiếc váy đỏ buông xuống khỏi cánh tay Lục Tuyệt, lộ đôi chân thon dài trắng nõn của Ninh Tri đung đưa trong khí, khóe môi Lục Tuyệt khẽ nhếch lên: "Công chúa Tri Tri đ.á.n.h răng."
Ninh Tri dở dở , ép trong n.g.ự.c, ôm phòng tắm đặt lên bồn rửa mặt.
Váy đỏ rũ xuống bồn rửa tay, chân Ninh Tri cũng treo bồn rửa, ẩn hiện lớp váy, che màu da tuyết trắng đáng kinh ngạc.
Lục Tuyệt chu đáo bắt đầu rửa cốc và bóp kem đ.á.n.h răng cho cô.
Ninh Tri đầu trong tấm gương lưng mới phát hiện cổ mấy dấu đỏ rõ ràng.
Cô còn nhớ tối hôm qua Lục Tuyệt cúi đầu ngừng loạn tới cổ cô, hôn loạn xạ, mặt trời nhỏ đầu ngừng b*n r*, tốc độ thu hoạch của cô còn nhanh bằng tốc độ mặt trời nhỏ b*n r* nữa.
"Giúp Tri Tri đ.á.n.h răng."
Nói đến chuyện của Ninh Tri thì Lục Tuyệt luôn thích tự , đây cũng đầu tiên giúp Ninh Tri đ.á.n.h răng.
Ninh Tri thấy mặt trời nhỏ ngừng b*n r* đầu liền trong lòng đang vui, vì thể liền để hầu hạ .
Dù thì việc Lục Tuyệt học cách chăm sóc khác cũng là một dấu hiệu của sự tiến bộ.
Lục Tuyệt đ.á.n.h răng cho Ninh Tri, tìm một chiếc khăn sạch, nhúng nước nóng, vắt khô xong mới đưa đến mặt Ninh Tri.
Một tay ôm cằm Ninh Tri, tay cầm khăn tắm, bắt đầu lau mặt cho cô.
Mặt Tri Tri trắng trẻo, be bé.
Mũi Tri Tri thanh tú.
Đôi mắt của Tri Tri đen và sáng, hình trong đó, mặt trời nhỏ đầu Lục Tuyệt vui vẻ b*n r*.
Lau mặt cho Ninh Tri xong để khăn sang một bên, xích gần Ninh Tri: "Muốn hôn công chúa Tri Tri."
Ninh Tri ôm mặt , buồn trêu đùa : "Nếu em là công chúa thì là ai."
Lục Tuyệt chớp mắt, mờ mịt .
Lục Tuyệt mặt mặc một chiếc áo sơ mi den, ánh đèn, khuôn mặt tuấn tú trong trẻo lành lạnh của như một hoàng t.ử nhỏ ngây thơ mà lạnh lùng.
Ninh Tri nhớ tới tối hôm qua khi quấn cực ghê, lộ vẻ hoang dã, trong đôi mắt đen láy h*m m**n, trông lúc đó càng giống con ác long cướp công chúa hơn.
Một con ác long nhỏ tham lam.
Thân thể Lục Tuyệt áp Ninh Tri bồn rửa tay, bàn tay to tìm kiếm bàn chân nhỏ lớp váy đỏ, nắm c.h.ặ.t dần hướng lên .
Anh thì thầm: "Là quà của Tri Tri, Tri Tri sẽ mở món quà một nữa."
Ninh Tri sững sờ mất một lúc, thật sự luôn nhớ mong chuyện nhỉ.
Trong gương.
Chiếc váy đỏ treo lộn xộn Ninh Tri, hình cao lớn của Lục Tuyệt dính sát gần cô.
Chiếc vương miện nhỏ đỉnh đầu đung đưa như sắp rơi xuống.
Cũng qua bao lâu.
Ngoài cửa vang lên tiếng chuông, hết tiếng đến tiếng vang lên, là phục vụ mang đồ ăn sáng đến.
Tóc tai Ninh Tri rối, hai mắt ngân ngấn nước, hai tay ôm lấy cổ Lục Tuyệt, thấy tiếng chuông cửa liền khẽ c.ắ.n vai Lục Tuyệt, lẩm bẩm: "Bữa sáng, bữa sáng đến ."
Trên vai c.ắ.n lưu một dấu răng nhưng Lục Tuyệt cảm thấy đau, chỉ thấy ngứa, giọng khàn khàn trong phòng tắm đặc biệt rõ ràng: "Tri Tri chờ chút."
Trong đôi mắt đen nhánh của tối tăm, mặt trời nhỏ đầu điên cuồng b*n r*.
Ninh Tri còn quan tâm đến mặt trời nhỏ nữa, giây tiếp theo chiếc vương miện nhỏ vặn vẹo đầu cô rơi xuống đất, Lục Tuyệt rên khẽ một tiếng bên tai cô.
Sau đó, vành tai Ninh Tri hôn, hôn mãi nóng ẩm.
...
Nhân viên phục vụ đẩy xe đẩy nhỏ , kinh ngạc căn phòng trải đầy hoa, trang trí cảnh tượng thế thật sự tốn nhiều tiền.
cả một căn phòng đầy hoa cũng thể lộng lẫy hơn cô gái mặc váy đỏ đang bàn ăn.
Đôi mắt sáng, hàm răng trắng, làn da như tuyết, mái tóc như mực, xinh động lòng khiến thể rời mắt.
Nhân viên phục vụ cẩn thận đẩy xe tới bàn: "Thưa cô, đây là bữa sáng hai gọi."
"Cảm ơn." Giọng Ninh Tri khàn, nhưng âm cuối tăng lên, giống như một vòng xoáy xoáy lòng, khiến thấy nhũn cả tai.
Nhân viên phục vụ khỏi lặng lẽ liếc cô gái mặt qua khóe mắt, chỉ thấy hai bên khuôn mặt trắng như tuyết của đối phương ửng hồng, xinh tươi tắn.
Nhân viên phục vụ lơ đãng đối mặt với đôi mắt đen ngẩn nước của cô, chợt ngẩn trong vô thức, đôi mắt của cô gái thật .
Khi cô gái nhận thấy ánh mắt của đối phương thì cong mắt đáp .
Cô phục vụ dọa đỏ mặt, nhanh ch.óng cúi đầu xuống, cô căng thẳng, cẩn thận đặt bữa sáng xe đẩy lên bàn ăn.
Trong phòng còn một đàn ông mặc áo sơ mi đen nhàu nhĩ đang .
Khi đàn ông mở cửa nhân viên phục vụ chỉ liếc mắt thoáng qua, thể giá trị nhan sắc của hai vị khách quá cao, còn hơn cả minh tinh điện ảnh.
Nhân viên phục vụ định nhịp tim, dọn bữa sáng xong liền nhanh ch.óng đẩy xe , chỉ sợ trở thành bóng đèn sáng ch.ói.
Nhân viên phục vụ ngoài, chuẩn đóng cửa thì liền thấy đàn ông cao lớn bên cạnh cẩn thận bế cô gái ghế lên, để cô lòng .
Đầu áp sát cô gái, như thể đang nũng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-108.html.]
Cô phục vụ cảnh tượng cho kinh ngạc, tim run cả lên, đây là cặp đôi thần tiên gì !
Cô lặng lẽ đóng cửa .
Ở bàn ăn, Ninh Tri đang đùi Lục Tuyệt, cô kịp hồn thì thấy giọng Lục Tuyệt lẩm bẩm bên tai: "Tri Tri mở quà còn sức, đút cho Tri Tri."
Chân Ninh Tri mềm nhũn, eo mềm nhũn, ngay cả ngón tay cũng mềm, cô cũng từ chối, để cho Lục Tuyệt động tác vụng về đút cho cô ăn.
Chiếc vương miện nhỏ rơi xuống ở phòng tắm nhặt lên để bàn ăn, trong mắt Lục Tuyệt chỉ thấy công chúa nhỏ trong lòng .
Lúc họ về đến nhà họ Lục thì trời là chạng vạng tối.
Mẹ Lục đang uống trong phòng khách, thấy động tĩnh ngoài cửa liền sang, thoáng qua thì thấy con trai nắm tay Ninh Tri cùng .
Hai trẻ tuổi mới trở về buổi tiệc riêng từ yến tiệc tối hôm qua, bọn họ ăn mừng ở .
Mẹ Lục bỏ chiếc chăn mềm trong tay xuống, : "Các con về ? Bữa tối chuẩn sắp xong , mau rửa tay ."
"Mẹ, chúng con ăn cơm ." Ninh Tri đỏ mặt, ngượng ngùng mở miệng: "Con mệt, con về phòng nghỉ ngơi ."
"Chơi mệt lắm ? Phòng bếp canh nấu . Con nghỉ ngơi . Lát nữa sẽ bảo mang canh cho con." Mẹ Lục .
Ninh Tri gật đầu lên lầu.
Lục Tuyệt cũng buông tay, theo Ninh Tri lên lầu, dính quá c.h.ặ.t.
Mẹ Lục bóng dáng hai , quan sát thật kỹ, bà luôn cảm thấy quan hệ giữa con trai và Ninh Tri khác , thậm chí cách con trai Ninh Tri cũng khác.
Trước Lục Tuyệt còn vẻ ngu ngơ hiểu chuyện gì, nhưng hiện tại Ninh Tri như sói thịt, chằm chằm đồ ăn của .
Không Lục nghĩ tới gì gì mà trong nháy mắt, khuôn mặt của bà lập tức tràn ngập vẻ vui sướng, đôi tay còn khẽ run lên vì phấn khích.
Lúc ba Lục cũng mới về.
Mẹ Lục vội vàng tiến lên, tốc độ cũng nhanh hơn một chút: "Vừa em thấy Tiểu Tuyệt, dáng vẻ của nó y như lúc mới kết hôn đấy."
"Con trai thì giống cũng bình thường thôi." Đối mặt với vợ, vẻ mặt nghiêm túc của ba Lục lập tức dịu , trong mắt tràn đầy tình cảm dành cho bà.
Mẹ Lục liếc ông: "Em về ngoại hình."
"Hả?" Ba Lục hiểu ý vợ.
Mẹ Lục để ý đến ông, vui sướng đến mức lông mày nhướng lên, bước bếp, dặn phòng bếp nấu thêm một món canh khác để bồi bổ khí huyết và cơ thể cho hai .
Phòng bếp nấu xong canh, Lục liền tự bưng lên lầu hai.
Lục Tuyệt mở cửa thấy ở ngoài thì chớp mắt, như thế tự hỏi tại đến đây.
"Tiểu Tri ? Mẹ mang canh lên cho con bé." Mẹ Lục bước .
"Mẹ ạ?"
Ninh Tri từ trong phòng tắm, thấy là Lục bưng canh tới thì kinh ngạc, vội vàng tới, cầm lấy khay: "Sao tự mang lên thế ?"
"Không , canh nấu xong, nóng, con chờ một lát nữa uống." Mẹ Lục dặn dò, giọng ấm áp, ánh mắt hiện lên ánh sáng dịu dàng Ninh Tri.
"Vâng, con ." Ninh Tri ngoan ngoãn đáp .
Ninh Tri mới tắm xong, đuôi tóc mềm mại ướt sũng, rơi tự nhiên xuống vai.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô Còn lấm tấm vải giọt nước, trong tuyết trắng lộ phấn hồng, cảnh rơi trong mắt Lục càng thấy Ninh Tri hiện giờ giống như một đóa hoa nở rộ, đến kinh động lòng .
"Tóc Tiểu Tri ướt , con lấy khăn lau tóc cho con bé ." Mẹ Lục thấy con trai một bên trong mắt là Ninh Tri thì khỏi dở dở .
Bây giờ Lục Tuyệt thể giao tiếp với Lục, tuy còn ít nhưng tai và đáp .
Lục Tuyệt trả lời, cúi đầu trầm giọng đáp một tiếng bước phòng tắm.
Sau khi con trai rời , Lục liền hạ giọng với Ninh Tri: "Nếu Tiểu Tuyệt nó quấn con loạn thì con cũng đừng chiều nó quá."
Bà tiếp: "Sau sẽ để ý, sẽ dặn nhà bếp nấu canh và nước đường cho con bồi bổ. Con gầy quá, ăn đồ bổ nhiều ."
Cùng một thế giới, cùng một kiểu , lúc nào cũng thấy con gầy, chỉ cho con da thịt.
Lời của Lục và ánh mắt của bà đều ý tứ ám chỉ, ý riêng, Ninh Tri thông minh, lập tức liền hiểu.
Khuôn mặt cô nóng, đỏ lên, ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Tuyệt cầm một chiếc khăn sạch bước .
Mẹ Lục với : "Mấy ngày nay con phép loạn với Tiểu Tri nữa, cũng quấn lấy con bé, để con bé nghỉ ngơi cho ."
Con trai bà hiểu gì cả, bà lo lắng nó sẽ chu đáo với con dâu.
Nói xong bà mới ngoài.
Trong lòng Lục nóng rực, bà đang mừng cho hạnh phúc của con trai.
Đã những lúc bà nghĩ rằng với tình huống và tính khí như con trai thì nó sẽ cô đơn cả đời.
Bây giờ thì quá .
...
Buổi sáng, Lục Tuyệt trở phòng thí nghiệm.
"Cậu Lục Tuyệt, chào buổi sáng." Ngụy Tinh đến sớm, tinh thần sảng khoái, bưng bữa sáng yêu thương do vợ sắp cưới Phương Du Chúc chuẩn cho.
Lục Tuyệt gật đầu.
Dù gì thì đó vẫn luôn quân sự quạt mo cho Lục Tuyệt, đồng thời cũng là chiến hữu đáng tin cậy. Ngụy Tinh cũng tại hôm qua Lục Tuyệt đến việc.
Thấy đồng nghiệp xung quanh vẫn tới, Ngụy Tinh chỉnh kính, hỏi với vẻ thần bí: "Cậu Lục Tuyệt, ngày hôm qua thành công ?"
Ngụy Tinh cũng là mới, nhưng dù cũng từng "lái xe", còn Lục Tuyệt thì còn chẳng là mới, thậm chí còn trắng hơn cả giấy. Mặc dù xem sách, nhưng đó đều là kiến thức lý thuyết, cũng lo Lục Tuyệt chuẩn nhiều nhưng thành công.
Ngụy Tinh kết hợp với tình huống của chính , lúc đó cực kỳ mất mặt.
Cậu chủ Lục Tuyệt còn ngây thơ hơn , chắc là cũng đả kích nhỏ đây.
Ngụy Tinh an ủi: "Những chuyện thế đầu tiên đều như thế cả, thời gian sẽ tương đối ngắn. Bình thường đến nửa giờ là chuyện bình thường, về luyện thêm thì sẽ hơn. Cậu Lục Tuyệt, đừng áp lực tâm lý."
Hôm nay Lục Tuyệt mặc đồ thể thao mà mặc áo sơ mi lụa màu đỏ, hai hàng cúc ở cổ áo thả , để lộ yết hầu gợi cảm.
Anh ngẩng đầu, trong đôi mắt đen mấy phần đắc ý: "Tri Tri thích quà sinh nhật."
Sau đó, chậm rãi : "Nửa giờ, hề khó."
Anh còn hơn nửa giờ kìa nhiều nữa kìa.
Ngụy Tinh:...
Không hiểu mà cảm giác sự kiêu ngạo trong giọng điệu của Lục Tuyệt. Là ?
Anh còn cảm giác ý khinh bỉ của Lục Tuyệt với nữa, rốt cuộc là !