Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng qua bao lâu.
Một bàn chân của Ninh Tri thò khỏi chăn bông, ngón chân màu hồng nhạt cong lên, chịu nổi nữa, khó nhịn vô cùng.
Đôi mắt đen sóng sánh đầy nước, khóe mắt cũng ửng lên một màu đỏ nhạt.
Ninh Tri vốn tưởng rằng Lục Tuyệt gì, sẽ cần cô hướng dẫn.
cô nhầm .
Trong chuyện thế , như lợi thế trời sinh.
Hai tay cô từ từ tuột khỏi vai , yếu ớt, nhưng càng đ.á.n.h càng hăng, đôi mắt đen càng ngày càng sáng.
"Tri Tri, Tri Tri..." Trên trán và ch.óp mũi Lục Tuyệt đây mồ hôi, tóc mái trán cũng ướt sũng, đầu tiên loại hoạt động còn thoải mái sung sướng hơn cả hôn.
Trong khung hiển thị đầu Lục Tuyệt, những mặt trời nhỏ vẫn điên cuồng b*n r* thành một đống dày đặc, mỗi đong đưa, Ninh Tri cảm giác gần hai mươi, ba mươi mặt trời nhỏ b*n r* cùng lúc.
Ánh vàng ngày càng ch.ói mắt, Ninh Tri đành nheo mắt , cô chẳng còn sức lực và tâm trạng để đếm xem bây giờ bao nhiêu mặt trời nhỏ nữa .
"Tri Tri ." Lục Tuyệt cúi đầu, bờ môi mỏng tìm kiếm cái miệng nhỏ nhắn của Ninh Tri, cực kỳ dịu dàng hôn lên khóe miệng cô, thích sự động chạm như thế vô cùng.
Chắc chắn là Tri Tri cũng thích, lâu hơn một chút, còn tới nửa giờ.
Lục Tuyệt mặt cô tham lam, giống như mệt mỏi là gì. Cô tức giận, yếu ớt đến gần c.ắ.n cằm : "Nhìn nổi."
Chung quanh tối quá, đầu thì ngày càng nhiều mặt trời nhỏ, ánh sáng vàng ch.ói mắt như cô thể mở mắt nổi!
Màn đêm dày đặc, khí trong phòng tràn ngập hương hoa ngào ngạt, ngọt ngào đến mức khiến rung động.
Trong phòng đèn, chỉ vị trí đầu giường là sáng.
Lục Tuyệt bật đèn bàn bên cạnh, giẫm lên cánh hoa mặt đất, chân dính đầy hoa hồng đỏ. Anh bước phòng tắm, tìm chiếc khăn ướt sạch sẽ lau cho Ninh Tri.
"Đỏ ." Lục Tuyệt sợ hãi, khăn tắm rơi đùi Ninh Tri.
"Đừng gì nữa." Ninh Tri nhấc chân, yếu ớt đá : "Đó cũng là do đó."
"Thổi giúp Tri Tri."
Trong đôi mắt đen ướt át của Lục Tuyệt hiện vẻ sốt ruột, cúi đầu hướng về phía chỗ đó của Ninh Tri. Ninh Tri dọa cho bật dậy, nắm c.h.ặ.t chăn bông, cô đỏ mặt, gương mặt như sắp rỉ m.á.u, đẩy : "Đừng lộn xộn."
Tri Tri cho thổi, Lục Tuyệt cầm khăn tắm lên, trong lòng vẫn còn lo lắng: "Tri Tri đau ?"
"Đau c.h.ế.t." Cô ngờ rằng sức chịu đựng của mạnh mẽ đến , c.h.ế.t sống chịu dừng .
"Anh thổi giúp Tri Tri." Nói xong Lục Tuyệt nghiêng qua.
"Không ! Không cần!" Ninh Tri sợ kiên quyết , bèn ôm lấy mặt : "Anh học mấy cái ở ?"
Chàng ngốc kỹ xảo như , chắc chắn là học ở đó .
Trên đầu Lục Tuyệt thêm một đám mặt trời nhỏ b*n r*, ánh sáng của mặt trời nhỏ cũng đủ để chiếu sáng xung quanh.
Đôi mắt đen láy của chiếu ánh vàng, ướt át sáng rực, liếc mắt Ninh Tri thật nhanh, đó đưa mắt chỗ khác, dối Ninh Tri, thành thật đáp : "Học trong sách."
Ninh Tri kinh ngạc: "Anh lấy sách ở ?"
Đối với Lục Tuyệt thì một trợ lý như Ngụy Tinh thậm chí còn bằng một sợi tóc của Tri Tri, cho nên lập tức phản bội đối phương chút do dự nào: "Ngụy Tinh cho ."
Và thế là, chiến hữu Ngụy Tinh Lục Tuyệt phản bội sạch sành sanh còn chút cặn.
Ninh Tri nhàn nhạt liếc Lục Tuyệt, khá lắm, cô còn đang hiểu tuy Lục Tuyệt lưu loát lắm nhưng vẫn hiểu nguyên lý, thậm chí còn học cả kỹ xảo trêu chọc, hóa là học trong sách .
Ninh Tri nhớ tới lúc thường trốn phòng việc khi tan ca, hóa là "sách", chẳng trách mỗi khỏi phòng việc tai đều đỏ bừng
Cô thể tưởng tượng hình ảnh Lục Tuyệt mặc bộ đồ thể thao màu đỏ ở bàn sách, tay cầm cuốn sách k.h.i.ê.u d.â.m, vùi đầu "chăm chỉ học hành" đỏ bừng hai tai.
Thật đúng là buồn đáng yêu.
Lục Tuyệt ném khăn tắm , xích gần Ninh Tri: "Tri Tri hài lòng."
Anh hơn nửa giờ đồng hồ nhiều, khẳng định là Tri Tri sẽ hài lòng.
Tóc Lục Tuyệt rối bù, khóe mắt ươn ướt, ch.óp mũi còn mồ hôi, ánh mắt rạng rỡ cô, giống như một con sói nhỏ đang cầu xin khen ngợi, xin v**t v*. Vẻ hoang dã rút , chỉ còn sự nũng nịu: "Tri Tri, Tri Tri..."
Dưới lớp chăn bông, hai chân Ninh Tri như nhũn , ngón chân cong lên hổ, cô hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn vuốt lông cho : "Hài lòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-107.html.]
Lần đầu tiên vẫn khích lệ.
Nghe , trong khung hiển thị đầu Lục Tuyệt b*n r* một hàng mặt trời nhỏ, liên tục ngừng, chen chúc trong khung hiển thị, lúc Ninh Tri thu hoạch mặt trời nhỏ, chúng lập tức b.ắ.n về phía cô tới tấp.
Lục Tuyệt vén chăn lên chui trong. Trong màn đêm yên tĩnh, giọng của khàn: "Tri Tri, mở quà tiếp !"
Anh thích thấy dáng vẻ trong mắt Tri Tri chỉ thấy .
Anh thích bàn tay của Tri Tri ôm c.h.ặ.t lấy .
Anh thích Tri Tri gọi tên .
...
Ngày hôm , ánh nắng chiếu thẳng phòng qua tấm kính lớn sát sàn, cả phòng tràn ngập ánh nắng.
Khi Ninh Tri tỉnh dậy thì mặt trời lên cao.
Toàn cô bất lực, mềm nhũn.
Vừa mở mắt bắt gặp một đôi mắt đen sáng ngời.
"Chào buổi sáng Tri Tri." Lục Tuyệt thức dậy từ lâu, tràn đầy năng lượng, khung hiển thị đầu vẫn đầy những mặt trời nhỏ màu vàng đáng yêu.
Thấy Ninh Tri tỉnh , liền cúi tới gần, quang minh chính đại hôn lên cái miệng ửng hồng nhỏ nhắn của cô.
Sau một hồi vận động thể mật và thoải mái, Lục Tuyệt bỗng cảm thấy Tri Tri thực sự thuộc về , chỉ thuộc về thôi, thể chiếm hữu.
Ninh Tri cong mắt: "Chào buổi sáng." Nói xong cô mới nhận giọng khàn, cổ họng cũng khô khốc.
Trong chăn, bàn tay Lục Tuyệt lặng lẽ đưa tới, đầu ngón tay khẽ chạm cũng thấy vô cùng trơn nhẵn mềm mịn, kiềm chế , đề nghị nữa: " Tri Tri bóc quà nữa ."
Ninh Tri:...
Cô nhịn mà lườm , nắm lấy bàn tay to lớn bắt đầu lộn xộn của : "Phải chừng mực thôi!"
"Món quà của tối hôm qua mở nhiều ! Quà chỉ cần mở một là đủ." Cô nhéo đầu ngón tay : "Con quỷ tham lam."
Con quỷ tham lam Lục Tuyệt thế nào là chừng mực, cũng . Thứ đang quanh quẩn trong đầu lúc chính là cảm giác tối hôm qua, sống lưng tê dại, cảm giác xa lạ kỳ quái dị thường đó khiến thoải mái, chỉ tiếp tục như thế.
Ninh Tri sợ quấn , cô bèn cố ý thả nhẹ giọng, nắm lấy tay , với vẻ vô cùng đáng thương: "Em đói ."
"Tri Tri đói bụng, tìm đồ ăn cho Tri Tri." Lục Tuyệt vội vàng dậy.
Anh còn mặc quần áo, Ninh Tri thoáng qua vòng eo thon thả, đôi chân dài rắn chắc và cả vị trí quá mức dễ thấy của nữa.
Cô đ.á.n.h mắt một cái nhanh ch.óng dời mắt nơi khác, ngón chân cô lớp chăn cũng căng lên vì hổ.
"Anh mặc quần áo t.ử tế , gọi đặt đồ ăn." Ánh mắt Ninh Tri lấp lóe, gương mặt Lục Tuyết thanh tú nhã nhặn mà nơi đó thì tương phản .
Lục Tuyệt mặc chiếc áo sơ mi đen từ tối hôm qua, hiện tại đang nghĩ đến việc Ninh Tri đói bụng nên dù ghét bỏ màu đen cũng thèm quan tâm.
Ninh Tri tranh thủ lúc Lục Tuyệt gọi điện thoại mà nghiêng nhặt váy đất lên, chui lớp chăn bông mặc .
Lục Tuyệt cúp điện thoại: "Gọi món Tri Tri thích ăn ."
Nếu là Lục Tuyệt đây thì sẽ quan tâm ai thích ăn gì, nhưng tình trạng của càng ngày càng , bắt đầu để ý xem Ninh Tri thích những thứ gì, sở thích là gì.
Sau khi Lục Tuyệt cúp điện thoại thì Ninh Tri cũng mặc quần áo t.ử tế, chui từ trong chăn chuẩn xuống giường, khi đặt chân mặt đất thì tê dại, mềm nhũn.
Cô nhanh ch.óng trở mép giường.
"Tri Tri." Lục Tuyệt vội vàng tới, nửa xổm mặt Ninh Tri, cúi xuống xem chân cô, cho rằng chân cô thương nên mới định.
Ninh Tri vươn tay hung tợn vần vò tóc Lục Tuyệt: "Trách , trách hết, tại tham lam vô độ đấy."
Lục Tuyệt ngây chớp mắt, sai ở chỗ nào, nhưng nếu Tri Tri cảm thấy sai thì chính là sai.
Anh ngoan ngoãn gật đầu: "Trách ."
Lục Tuyệt mặt mặc áo sơ mi đen, mặt mày trong trẻo quá xuất sắc, quá trai, nhưng mái tóc thì bù xù rối loạn, trai mà còn dễ thương, còn ngoan ngoãn nữa.
Làm Ninh Tri còn nỡ tức giận chứ?
Lục Tuyệt nhặt chiếc vương miện nhỏ tối hôm qua Ninh Tri ném xuống đất lên đội lên đầu Ninh Tri trong ánh mắt kinh ngạc của cô, lệch, phối với mái tóc đen dài của Ninh Tri, cô trông giống như một công chúa xinh .
Con quái vật nhỏ trong n.g.ự.c Lục Tuyệt bắt đầu đập loạn lên, giữ lấy cổ chân mảnh mai của Ninh Tri, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn chân trắng như tuyết của cô.
"Chân công chúa Tri Tri đau."