Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai khỏi hội trường xa liền quản gia tìm ngăn .
"Cậu Lục Tuyệt, mợ chủ, bà chủ là đúng lúc ông cụ Ninh đang ở đây, gọi cùng chụp chung một tấm ảnh." Quản gia đến truyền lời.
Ninh Tri thoáng sửng sốt, cô gật đầu, quả thực hiếm lúc ông nội đến đây một chuyến: " hiểu , chúng sẽ đến đó ngay."
Cô Lục Tuyệt ở bên cạnh, quả nhiên, bờ môi mỏng của mím c.h.ặ.t, vẻ mặt thất vọng, ngay cả tóc mái tạo kiểu cũng rủ xuống vài sợi, trông đáng thương bao.
Ninh Tri nghĩ cũng thấy buồn , an ủi : "Chúng về chụp ảnh , đó em sẽ cùng xem quà sinh nhật nhé."
Đôi mắt của Lục Tuyệt u ám, cứ như đang tối sầm : "Được."
Ninh Tri đưa Lục Tuyệt trở sảnh tiệc, Lục thấy hai liền vội vàng : "Nào, chúng chụp ảnh gia đình nào."
"Vâng." Ninh Tri tới.
Khi ông cụ Ninh thể chụp ảnh chung với cháu gái thì vui, cực kỳ phối hợp.
Ninh Tri và Lục Tuyệt ngoan ngoãn bên cạnh lớn. Cảm nhận sự cô đơn của Lục Tuyệt, cô liền ghé tai nhỏ: "Em mong món quà sinh nhật tặng, em cũng nhanh ch.óng thấy đó."
Con ngươi đen nhánh của Lục Tuyệt sáng sực, khóe miệng nhếch lên, " nhóc đáng thương" mất hứng nhất thời an ủi: "Tri Tri chờ một chút, đợi chút nữa thôi là cho Tri Tri xem ngay."
Ninh Tri nhịn , ngờ cũng đang an ủi cô.
Sau khi chụp ảnh xong, ông cụ Ninh và bà ngoại Tống đều mệt mỏi, dù họ cũng già . Ba Lục bảo đưa hai về chỗ nghỉ ngơi, Lục ở bên cạnh hỏi Ninh Tri và Lục Tuyệt với họ về cùng một chiếc xe .
Ninh Tri vẻ sốt ruột trong mắt Lục Tuyệt liền từ chối: "Lát nữa Lục Tuyệt và con còn chuyện khác."
Mẹ Lục ngạc nhiên, bà về phía con trai thi là con trai bà tổ chức sinh nhật riêng cho Ninh Tri.
Quan hệ giữa con dâu và con trai như vốn là điều bà ngày đêm mong mỏi, là Lục vui mừng đồng ý: "Được , hai con ăn mừng , ba phiền hai đứa nữa."
Nghe , Lục Tuyệt liền dẫn theo Ninh Tri rời .
Tốc độ của nhanh, vẻ như kịp chờ đợi.
Mẹ Lục ngả trong n.g.ự.c ba Lục, chạm khoé mắt ướt của : "Tiểu Tuyệt như bây giờ thật ."
Thằng bé để thích và cũng thích .
Ba Lục ôm c.h.ặ.t vợ gật đầu.
Xe sớm chờ ở bên ngoài, Lục Tuyệt kéo Ninh Tri lên xe.
Đóng cửa , Ninh Tri bên cạnh , cô tò mò hỏi: "Anh đưa em ?"
"Không ." Lục Tuyệt thẳng eo, gương mặt tuấn tú vẻ thần bí.
Ninh Tri cũng truy hỏi, yên tâm chờ sự ngạc nhiên do mang tới.
Xe chạy đường lâu, cuối cùng dừng ở một khách sạn nghỉ dưỡng ven biển.
Lục Tuyệt nắm tay Ninh Tri xuống xe, tim cô chợt vô cớ đập nhanh hơn.
Cô để mặc dẫn khách sạn.
Ninh Tri vẫn mặc váy hội màu đỏ trong bữa tiệc, Lục Tuyệt cũng mặc một bộ âu phục màu đỏ, hai cùng , xét cả trang phục lẫn ngoại hình đều thu hút nhiều khách du lịch trong khách sạn suốt dọc đường .
Lúc thang máy, Lục Tuyệt nhấc tay Ninh Tri lên, mở lòng bàn tay cô , vẻ tò mò: "Tri Tri đang đổ mồ hôi ."
Ninh Tri:...
Bước khỏi thang máy, Ninh Tri thấy Lục Tuyệt lấy một thẻ phòng, cô còn đặt phòng khách sạn từ lúc nào.
Lục Tuyệt mở cửa, kéo Ninh Tri . Bên trong tối như mực, thời điểm đèn bật sáng, Ninh Tri chợt thấy căn phòng bao quanh bởi đầy ắp những bông hồng đỏ đang nở rộ, chẳng trách trong khí đều là hương vị ngọt ngào.
Ninh Tri thấy bên mỗi bó hoa hồng đều một tấm thẻ nhỏ, cô tiện tay nhặt từ chân lên, đó : "Tri Tri hôn nhiều hơn."
Ninh Tri mỉm , cô nhặt một tấm khác: "Tri Tri nhiều hơn."
Cô lượt xem thêm một vài tấm nữa: "Tri Tri ôm nhiều hơn, Tri Tri nhiều hơn, Tri Tri chỉ thích ..."
Ninh Tri cầm tấm thẻ nhỏ, hỏi Lục Tuyệt: "Hôm nay là sinh nhật của em, nên để em ước ? Tại đều là điều ước của ?"
Trong đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt vẻ ngượng ngùng: "Điều ước của Tri Tri?"
Ninh Tri xoa đầu , cố ý vuốt phẳng mái tóc tạo hình của an: "Điều ước của em là tất cả những điều ước của đều thành hiện thực."
Lúm đồng tiền nhỏ mặt Lục Tuyết lặng lẽ xuất hiện, Tri Tri thương kìa.
"Có bao nhiêu bông hồng ở đây ?" Gần như lấp đầy căn phòng luôn .
Lục Tuyệt cho cô : "Nhà kính trồng hoa trống ." Anh hái tất cả những bông hoa trong nhà kính tầng thượng.
Những bông hồng đều do Lục Tuyệt tự tay trồng và chăm bón.
Trong những chuyện liên quan đến Ninh Tri, Lục Tuyệt đều đặc biệt nghiêm túc.
Ninh Tri xoa mặt : "Em thích lắm."
Ninh Tri cho rằng những bông hoa chính là quà sinh nhật của Lục Tuyệt tặng cho , là cô bèn cởi giày cao gót, đôi chân trần bước lên tấm t.h.ả.m mềm mại màu trắng, từ từ nhặt hết những tấm thẻ mặt đất lên xem.
Nét chữ của Lục Tuyệt , từng nét đều mạnh mẽ, cẩn thận.
Lúc Ninh Tri thu hết tất cả, trong tay cô một xấp thẻ dày cộp, bao nhiêu điều ước ?
Ninh Tri chợt nhận Lục Tuyệt yên lặng, cô đầu sang, động thẻ nhỏ màu đỏ cô thu ở trong tay đồng loạt rơi xuống đất.
Cô thấy Lục Tuyệt mặt mặc một bộ âu phục chỉnh tề màu đỏ, dáng cao. Không từ khi nào một dải ruy băng màu sắc rực rỡ buộc quanh cổ thành hình một chiếc nơ bướm thật lớn. Trên đầu đội một chiếc vương miện nhỏ bằng vàng.
Đẹp trai mà dễ thương vô cùng.
Phối với bộ đồ màu đỏ của khiến trông giống y như một món quà.
Ninh Tri lặng tại chỗ , trái tim loạn nhịp thể tự chủ .
Dưới ánh đèn, đôi mắt hoa đào xinh của Lục Tuyệt thật ch.ói mắt, khóe miệng nhếch lên, ngay cả vành tai cũng lặng lẽ đỏ lên, nhấc đôi chân dài về phía Ninh Tri.
"Tri Tri, mở quà ." Lục Tuyệt nắm lấy tay Ninh Tri, đặt lên chiếc nơ sặc sỡ .
Ninh Tri thấy kinh ngạc quái lạ, bật : "Quà sinh nhật của em là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-106.html.]
Tóc mái của Lục Tuyệt che di vầng trán, nhưng giấu vẻ ngượng ngùng và ngoan ngoãn của . Anh gật đầu, chiếc vương miện nhỏ đỉnh đầu cũng lắc lư theo, đáng yêu chịu nổi: "Anh là quà sinh nhật của Tri Tri."
Anh nắm tay cô: "Tri Tri bóc quà ."
Anh đợi lâu, giờ Tri Tri thể "mở " .
Ngón tay Ninh Tri chạm dải ruy băng cổ , đầu ngón tay như nhũn , nóng rực lên, dường như cô đột nhiên hiểu ý tứ trong món quà sinh nhật của Lục Tuyệt, nhưng đôi mắt trong trẻo của cô thể chắc chắn: "Anh tặng minh cho em ? Tặng thế nào?"
Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo lạnh lùng của Lục Tuyệt đột nhiên đỏ lựng lên, ánh đèn, ngay cả mí mắt mỏng của cũng ửng đỏ, lông mi dài khẽ run lên: "Cho Tri Tri, học kỹ ."
Anh tiếp thu xong tri thức về mặt lý thuyết , giờ thì thể thực hiện bước tiếp theo là thực hành.
Ninh Tri vốn thông minh, hiểu ý của Lục Tuyệt chứ, đầu ngón tay cô khẽ run, cổ họng khô khốc.
"Tri Tri, thể bóc ." Lục Tuyệt liếc đồng hồ tường, Ngụy Tinh rằng quà sinh nhật nhất tặng ngày sinh nhật của cô.
Đã mười giờ đêm, chỉ còn hai giờ nữa là qua sinh nhật của Ninh Tri.
Đầu ngón tay Ninh Tri quấn quanh một vòng dải ruy băng, cô đôi mắt mờ mịt và sốt ruột của Lục Tuyệt, nhếch môi: "Được, em mở quà đây."
Đầu ngón tay móc lấy một góc của dải ruy băng, kéo nó , chiếc nơ nới lỏng, dải ruy băng tuột khỏi cổ Lục Tuyệt rơi xuống đất.
Ninh Tri để chân trần giẫm lên dải dây, đầu ngón tay khẽ run, bắt đầu cởi cúc áo bộ đồ màu đỏ của Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt cúi đầu xuống.
Những ngón tay trắng nõn thon mảnh lượt cởi từng cúc áo của .
Anh nuốt nước bọt, yết hầu trượt lên xuống thể kiểm soát nổi.
Tri Tri đang mở .
"Tri Tri thích quà sinh nhật ?" Giọng khàn khàn trầm thấp của Lục Tuyệt vang lên, vẻ căng thẳng.
Ninh Tri cũng căng thẳng: "Em còn dùng, thích ."
Lục Tuyệt lập tức thẳng thắt lưng: "Tri Tri thích."
Chiếc áo khoác đỏ cởi , Lục Tuyệt mặc một chiếc áo sơ mi đen bên trong. Mặc dù thích màu đen, nhưng thể mặc đồ đen cảm giác lạnh lùng trong sáng khó tả, đầu còn đeo một cái vương miện nhỏ nữa, thật là một mềm mại trai.
Hàng cúc áo sơ mi dễ cởi như của áo vest, Ninh Tri thả chậm động tác, đầu ngón tay lơ đãng chạm da n.g.ự.c , khiến bỏng đến tê dại.
Lần đầu tiên Ninh Tri phát hiện việc mở quà thể k*ch th*ch như .
Lục Tuyệt c** q**n áo , n.g.ự.c rộng, eo thẳng. Anh mặt Ninh Tri, cô bằng ánh mắt ngượng ngùng mong đợi, Ninh Tri thấy mà đỏ mặt.
"Đến lượt ." Lục Tuyệt tích cực: "Đến lượt cởi cho Tri Tri."
Lục Tuyệt phần là công việc của .
Dưới ánh đèn rực rỡ, khuôn mặt trắng như tuyết của Ninh Tri ửng hồng, cô ngăn cản động tác của Lục Tuyệt, ngốc hiểu chuyện gì, đầu tiên vẫn cần cô dạy dỗ, cô thể nhát gan d.ư.ợ.c.
"Được , kéo khóa giúp em ." Ninh Tri lưng với Lục Tuyệt.
Chiếc váy đỏ bó sát eo Ninh Tri, cô vén mái tóc dài lưng lên.
Cái cổ trắng ngần mảnh mai lộ ngoài, Lục Tuyệt khỏi liếc thêm vài , ngón tay thon dài của cầm đầu khóa bộ lễ phục, cẩn thận kéo xuống.
Giống như một lớp vỏ đỏ lột , lộ lớp da trắng nõn và mềm mại nhất ở bên trong. Nhìn tấm lưng tuyết trắng mịn màng tì vết mặt, Lục Tuyệt liền ngây dại, lưng Tri Tri thật .
Ninh Tri cảm thấy váy nới lỏng , một giây tiếp theo chợt lòng bàn tay ấm áp áp lưng cô, khiến cô nóng bỏng run cả lên.
Lục Tuyệt ghé sát tai cô, vương miện nhỏ đầu dán tóc cô, căn phòng yên tĩnh khiến giọng trầm thấp vô cùng rõ ràng: "Tri Tri, hôn lưng em."
Ninh Tri còn đáp thì Lục Tuyệt cúi đầu, bờ môi mỏng rơi tấm lưng màu tuyết trắng.
Hơi thở ấm áp thiêu đốt trái tim Ninh Tri, hai tay cô vô thức níu c.h.ặ.t váy, áo mềm nhũn.
Cô thấy mười mặt trời nhỏ ló trong khung hình đầu Lục Tuyệt.
"Tri Tri, Tri Tri..." Lục Tuyệt ôm lấy cô từ phía , giọng khàn mà chính cũng , còn nhiều hơn nữa.
Anh học theo trong sách, vụng về hôn lên lưng và vành tai Ninh Tri, như một chú ch.ó con đang ngâm nga, để lấy lòng chủ nhân, cần sự an ủi của chủ nhân.
Khóa kéo lưng nới lỏng, Ninh Tri chỉ thể lấy tay che n.g.ự.c, lưng và tai Lục Tuyệt hôn ẩm ướt vô cùng. Cô xoay , đôi mắt đen sóng sánh nước cũng ngượng ngùng đến cực hạn: "Anh giường ."
Trong khung hiển thị đầu Lục Tuyệt một đám mặt trời nhỏ màu vàng rực rỡ, lúc thấy Ninh Tri bảo xuống giường, những mặt trời nhỏ càng b*n r* một cách điên cuồng hơn.
Vương miện nhỏ của cũng xiêu vẹo, trông ngốc ngếch dễ thương, gật đầu, chiếc vương miện nhỏ lắc lư, nhưng thể rơi .
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Tuyệt nhảy thình thịch, hệt như một con quái vật nhỏ điên cuồng ngừng đ.á.n.h . Anh nắm lấy tay Ninh Tri, đặt cô ở giường cùng , ở Ninh Tri ở , trái tim trong n.g.ự.c càng đập dữ dội hơn.
Cứ như thể chỉ một tích tắc là con quái vật nhỏ bên trong sẽ ăn sạch Tri Tri của .
Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt lặng lẽ Ninh Tri, ánh đèn, mặt cô mặc váy đỏ, da trắng như tuyết, xinh đến tột cùng.
Lục Tuyệt cúi đầu, đôi môi mỏng tìm đến cái miệng nhỏ nhắn thích hôn lên.
Trao bản cho Tri Tri.
Khung hiển thị đầu Lục Tuyệt đang điên cuồng b*n r* những mặt trời vàng rực rỡ, Ninh Tri đột nhiên cảm thấy lẽ chỉ trong tối nay thôi là cô thể nhận 5.000 mặt trời nhỏ.
Ninh Tri vươn tay qua đầu Lục Tuyệt cởi bỏ vương miện nhỏ cho , hoàng t.ử nhỏ trong sáng sạch sẽ chuẩn chuyện .
Chiếc váy đỏ n.g.ự.c tuột xuống đất, quần tây đỏ cũng rơi xuống phủ lên cái váy.
Đèn trong phòng tắt, ánh sáng xung quanh mờ ảo.
Con ngươi đen nhánh của Lục Tuyệt rõ, mắt là một hình trắng nõn, Tri Tri của là nhất.
Lục Tuyệt như khám phá một vùng đất mới, mới lạ vô cùng thần thánh, đầu tiên lời Ninh Tri mà học hỏi mệt mỏi.
Sự hoang dã của chú sói nhỏ dần bộc lộ , tham lam nếm vị ngon của mỹ thực trong n.g.ự.c .
Đôi mắt hoa đào xinh ướt át, vành tai đỏ bừng, ngay cả trán cũng lấm tấm đầy mồ hôi, vội vàng hôn lên khóe môi Ninh Tri, giọng khàn khàn bắt chước lời dỗ dành nhẹ nhàng của Ninh Tri: "Sẽ mất nửa giờ, Tri Tri chờ chút thôi..."
Mặt trời nhỏ vàng ch.ói điên cuồng b*n r* đầu Lục Tuyệt.
Năm mươi cái, trăm cái, hơn mấy trăm cái, một đống, một đống mặt trời nhỏ lũ lượt kéo về dâng cho Ninh Tri.
Ánh sáng vàng của mặt trời nhỏ soi sáng cả căn phòng tối tăm.
Dưới ánh đèn, Ninh Tri chỉ thể thấy đôi mắt đen láy đầy h*m m**n của Lục Tuyệt.