Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:37:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri nghiến răng, hung hăng hỏi Bá Vương: "Năm nghìn mặt trời nhỏ thì kiếm nổi."
Bá Vương nịnh bợ: "Chủ nhân của là giỏi nhất, nhất định sẽ lấy mặt trời nhỏ để thành nhiệm vụ."
Ninh Tri nặng nề hừ một tiếng: "Lần cần năm nghìn mặt trời nhỏ, sẽ cần cả trăm nghìn mặt trời nhỏ luôn ?"
Bá Vương với cô: "Chủ nhân, đây là cuối cùng xuyên trở về ."
"Lần cuối cùng á?" Ninh Tri kinh ngạc vô cùng vui vẻ.
Cô vui vẻ bật dậy, vốn dĩ còn đang buồn ngủ cũng nhanh ch.óng tỉnh : "Có nghĩa là khi nhiệm vụ kết thúc thì tình trạng bệnh của Lục Tuyệt sẽ
chữa khỏi đúng ?"
Bá Vương: "Vâng thưa chủ nhân."
Trong mắt và mặt Ninh Tri đều là vẻ vui mừng.
Giọng sữa trẻ con của Bá Vương đột nhiên trở nên ngập ngừng: "Tuy nhiên, khi bệnh tình của Lục Tuyệt khỏi hẳn thì nhiệm vụ cứu vớt của cô cũng kết thúc, hệ thống sẽ tự động xóa một phần trí nhớ của Lục Tuyệt."
Vẻ mặt Ninh Tri cứng : "Ý là gì? Lục Tuyệt sẽ quên đây cứu ?"
Bá Vương: "Bởi vì khi cô xuyên là từ khi Lục Tuyệt còn bé cho đến khi lớn lên, việc ngoại hình của cô giữ nguyên là hợp lý. Vì , hệ thống sẽ xóa trí nhớ của Lục Tuyệt về diện mạo của cô, sẽ chỉ nhớ một cứu , nhưng thể nhớ dáng vẻ của đó."
Vẻ mặt Ninh Tri đầy kinh ngạc, Lục Tuyệt sẽ quên mất cứu , liệu quên chị gái kỳ lạ mà vẫn luôn nhớ mong ?
Bá Vương nhắc nhở: "Nếu chủ nhân lựa chọn từ bỏ nhiệm vụ nghĩa là nhiệm vụ thành, hệ thống sẽ luôn lưu giữ trí nhớ của Lục Tuyệt về cô."
Ánh mắt Ninh Tri tối sầm : "Nếu chọn Lục Tuyệt vẫn nhớ thì nghĩa là sẽ khỏi bệnh, ?"
Bá Vương: "Vâng thưa chủ nhân."
Ninh Tri giật khóe môi: "Vậy thì còn lựa chọn gì nữa? sẽ thành nhiệm vụ, chỉ cần Lục Tuyệt thích là . So với bệnh tình của thì ký ức cứu quan trọng."
Làm gì chuyện quan trọng!
Trong đầu Ninh Tri hiện hình ảnh đầu tiên cô xuyên qua thấy Lục Tuyệt nhỏ bé ngốc nghếch ngơ ngác trong bộ quần áo màu đỏ, đầu tiên cô gọi là Tiểu Lục Tuyệt, đầu tiên Tiểu Lục Tuyệt kéo váy cô ngăn cho cô , cầm những dải ruy băng đầy màu sắc giúp cô, Tiểu Lục Tuyệt cho cô rời ...
Ngực Ninh Tri ngột ngạt, ê ẩm chua xót khó chịu vô cùng.
Sau trong ký ức của Lục Tuyệt chị gái kỳ lạ chỉ còn một khuôn mặt mơ hồ.
...
Ngày hôm , Lục Tuyệt tỉnh liền bắt gặp ánh mắt của Ninh Tri.
"Tri Tri, chào buổi sáng." Đôi môi mỏng của nhếch lên, vui vì thể thấy Ninh Tri ngay khi tỉnh dậy.
"Chào buổi sáng." Tối hôm qua Ninh Tri ngủ ngon giấc, hôm nay cũng tỉnh sớm.
Lục Tuyệt đầu , thấy Tiểu Tống Tụng lưng còn tỉnh ngủ, đôi mắt đen liền sáng lên, thể hôn Tri Tri .
Nghĩ như xong, liền xích gần Ninh Tri, hôn cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Ninh Tri ý đồ của , cô vươn tay, trực tiếp chặn môi . Cô đột nhiên hỏi: "Anh thích chị gái kỳ lạ thích Tri Tri?"
Lục Tuyệt hôn Tri Tri, đôi mắt đen đầy vẻ tủi , Ninh Tri xong liền khó hiểu: "Tri Tri là chị gái kỳ lạ, chị gái kỳ lạ là Tri Tri, đều thích cả."
"Vậy nếu chị gái kỳ lạ thì còn thích em ?" Bỏ qua phận là cứu , lớn lên cùng , cùng trải qua gian khổ thì còn thích cô nữa ?
"Thích Tri Tri, thích chị gái kỳ lạ, Tri Tri là chị gái kỳ lạ, đều thích như ." Lục Tuyệt với vẻ nghiêm túc.
Nói đưa tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Ninh Tri, áp l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch mạnh mẽ của , sách đây là đại biểu cho việc yêu thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-104.html.]
Một trái tim tràn đầy yêu thích.
Dưới lòng bàn tay cô là l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của Lục Tuyệt, rung động mạnh mẽ khiến đầu ngón tay cô trở nên mềm nhũn.
Ninh Tri che l.ồ.ng n.g.ự.c , yêu cầu: "Vậy càng thích Tri Tri, thích em hơn gấp bội phần nhé."
Lục Tuyệt ngoan ngoãn gật đầu.
Ăn sáng xong, Ninh Tri đưa Lục Tuyệt và Tiểu Tống Tụng công viên giải trí, hai bọn họ đều từng đến đây.
Một lớn một nhỏ đều mặc đồ thể thao màu đỏ, giá trị ngoại hình lên sóng, khi dạo chơi trong công viên giải trí trông bắt mắt.
Tay Ninh Tri Lục Tuyệt giữ c.h.ặ.t, bây giờ thể né tránh ánh mắt của những khác, đến chỗ đông cũng ngại, nhưng vẫn khác chạm .
Lục Tuyệt chỉ cho phép Ninh Tri chạm , Tiểu Tống Tụng cũng chỉ thể kéo vạt áo của thôi.
Tiểu Tống Tụng mới đến công viên giải trí đầu tiên, dù cũng là một đứa trẻ, bé đến mức hào hứng như những đứa trẻ khác nhưng cũng sẽ tò mò về thứ xung quanh, đôi mắt đen sáng ngời chuyển động ngừng, trông cứ như vẻ cực kỳ bận rộn.
Lúc , một nhân viên mặc váy công chúa cầm máy ảnh tới, lịch sự mỉm : "Chào hai chị, để chụp cho gia đình ba một tấm ảnh nhé."
Lục Tuyệt thấy nhân viên gọi là "gia đình ba " liền sang Ninh Tri ở bên cạnh, sang Tiểu Tống Tụng bé bé con con đang ngẩng đầu , gật đầu: "Chụp ảnh ."
Đây là gia đình nhất mà nhân viên từng gặp , vợ ngũ quan tinh xảo, màu da như tuyết trắng, cực kỳ cảm giác thiếu nữ thuần khiết, tướng mạo của chồng cũng xuất chúng, thậm chí còn trai hơn cả các nam.
Trong ảnh, Ninh Tri đầu Lục Tuyệt, bắt gặp ánh mắt của cũng đang tập trung cô.
Ninh Tri cong mắt, ánh mặt trời trong ánh mắt như chứa đầy trời.
Người nhân viên cảm thấy như đột nhiên nhét cơm ch.ó đầy họng.
Vẻ mặt cô đầy hâm mộ, đưa cho họ tấm hình chụp in ngay: "Chúc gia đình chị bình an hạnh phúc."
Lục Tuyệt nhận lấy bức ảnh, vui vẻ giấu trong túi tiền của .
Không chơi bao lâu, Tiểu Tống Tụng mệt, quấn lấy Lục Tuyệt đòi ôm.
Ninh Tri mua kem tới, thấy Lục Tuyệt mặc đồ đỏ, Tiểu Tống Tụng cũng mặc đồ đỏ ôm trong tay, một lớn một nhỏ, hai cặp mắt đen cùng cô một lúc, cô sự đáng yêu mặt tấn công đến mức trái tim cũng run rẩy.
Cô bỗng cảm thấy nếu và Lục Tuyệt một đứa con thì lẽ sẽ giống như bây giờ, Lục Tuyệt bế đứa trẻ, cô bên cạnh trông coi hai bọn họ.
Đột nhiên, Ninh Tri nghĩ tới năm ngàn mặt trời nhỏ, lẽ tiếp xúc mật hơn mới thể lấy .
...
Hai ngày , Tiểu Tống Tụng gia đình đón về.
Trước khi , nhóc ôm c.h.ặ.t lấy đùi Lục Tuyệt, đôi mắt to tròn buồn bã đỏ hoe.
Cuối cùng, đến khi Tống Nguyên và Từ Y Y hứa với con trai rằng họ sẽ đưa đến gặp Lục Tuyệt trong kỳ nghỉ hè năm thì mới ôm món đồ chơi Lục Tuyệt tặng, cúi cái đầu nhỏ buồn bã rời .
Trong thời gian , Ninh Tri phát hiện Lục Tuyệt bí mật với cô, mỗi ngày khi tan sở sẽ đến phòng việc một lúc, khi trở đôi mắt ướt át long lanh, bên tai thì đỏ bừng.
Cứ như đang chuyện gì .
Ninh Tri truy hỏi, Lục Tuyệt bí mật nhỏ của cũng coi như là biểu hiện của sự tiến bộ.
Lúc , trong phòng việc, Lục Tuyệt đang mặc một bộ đồ thể thao mũ trùm đầu màu đỏ, đội mũ lên như thể giấu .
Dưới chiếc mũ, cổ và tai đỏ bừng, như sắp rỉ m.á.u.
Anh lặng lẽ lật xem cuốn sách mà Ngụy Tinh đưa cho , trong đó đầy đủ hướng dẫn cho các động tác. Lục Tuyệt nghiêm túc, học nhanh hơn, sắp đến sinh nhật của Tri Tri .
Ngụy Tinh nhắc nhở đầu tiên quan trọng, chỉ thể thành công, thất bại, nếu sẽ mất hết mặt mũi.
Anh thể cần mặt mũi, nhưng thể để Tri Tri thất vọng .