Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Ninh Tri trả lời tin nhắn, cô liền cảm nhận sự lo lắng của Lâm Điềm Điềm ở đầu dây bên . Mà cô thì vẫn từ từ ăn sáng cùng Lục Tuyệt và Lục xong mới về phòng quần áo.
Phòng quần áo của Ninh Tri đầy ắp, đủ kiểu dáng thịnh hành trong mùa, từ quần áo đến giày dép đồ trang sức. Đều là những thứ Lục kêu định kỳ đưa tới. Nhiều đếm xuể.
Ninh Tri chọn một chiếc váy màu xanh da trời trầm nhạt. Nước da của cô trắng như tuyết, mặc lên chiếc váy màu trầm nhạt như càng cho da của cô thêm trắng ngần, mềm mại cảm giác bồng bềnh như tiên nữ.
Thiết kế chiết eo tôn lên vòng eo thon thả, đôi chân dài làn váy trắng nõn thẳng tắp khiến thể rời mắt.
Ninh Tri cũng đeo chiếc vòng ngọc lục bảo mà Lục tặng cho cô đây.
Rõ ràng màu sắc cổ điển như phù hợp hơn với lớn tuổi hơn là so với cô, nhưng làn da mềm mại trắng nõn của Ninh Tri thể kết hợp với bất kỳ màu sắc nào. Màu xanh lục bảo trong suốt như càng khiến cổ tay nàng thêm trắng như tuyết.
Sau khi quần áo xong, Ninh Tri trang điểm. Đường nét mặt của cô , trang điểm lên thành che mất vẻ trong sáng của làn da.
Cô lấy một thỏi son mới, thoa lên môi, màu son là màu hồng thiên cam, như màu của kẹo quýt ngọt ngào, càng gương mặt cô thêm tươi tắn.
Lúc Lục Tuyệt bước phòng quần áo. Anh quần áo xong , chuẩn .
Ninh Tri tô son xong, bặm môi mới Lục Tuyệt: "Đã đến giờ ?"
Lục Tuyệt ngoan ngoãn gật đầu: "Đến giờ ."
Ánh mắt rơi khuôn miệng nhỏ nhắn của Ninh Tri, hồng hồng, còn sáng bóng nữa, !
Anh hôn một cái.
Ninh Tri bước tới, làn váy màu xanh da trời trầm nhạt bồng bềnh theo từng bước của cô, xinh như từng gợn sóng nước lăn tăn. Cô dặn dò : "Đi đường cẩn thận nha."
Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt ngây ngốc Ninh Tri mặt . Anh cảm thấy hôm nay Ninh Tri vô cùng xinh .
"Sao ?" Ninh Tri hỏi .
Lục Tuyệt mím môi, ánh mắt đào hoa xinh dần dần trầm xuống.
Nhìn yết hầu nổi rõ của khẽ trượt lên trượt xuống, Ninh Tri nhịn : "Muốn hôn em ?"
Lục Tuyệt thành thật gật đầu: "Muốn hôn Tri Tri." Biểu cảm của quá rõ ràng, hề che giấu chút nào.
Tối qua mơ. Anh nhớ ở trong giấc mơ, lúc hôn Tri Tri thì Tri Tri biến mất.
Lồng n.g.ự.c vô cùng ngột ngạt, giống như một con quái vật nhỏ đang thút thít, hôn Tri Tri thì mới dỗ dành nó .
Ninh Tri tươi rạng rỡ, đôi mắt đen láy long lanh, cô lắc đầu : "Không bây giờ, em mới tô son xong."
Trong mắt Lục Tuyệt phản chiếu bóng hình của Ninh Tri, háo hức cô: "Hết thì giúp Tri Tri."
Hiện giờ Lục Tuyệt đang càng ngày càng hồi phục hơn, còn cách giải quyết nữa.
Ninh Tri chọc , chủ động đặt tay lên eo Lục Tuyệt: "Anh bao giờ mà."
Lục Tuyệt bây giờ thông minh, lập tức trả lời: "Tri Tri dạy , sẽ học theo Tri Tri."
Vừa , bàn tay to lớn của vội vàng đặt gáy Ninh Tri, kéo cô về phía . Anh còn là một tay mơ chút kinh nghiệm nào nữa, sẽ trúc trắc đụng răng của Ninh Tri.
Màu son kẹo quýt dần dần trôi , lộ sắc môi hồng hào nguyên bản.
Mười mặt trời nhỏ ló rạng đầu Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt tham lam, hiểu thế nào là đến mức dừng. Anh còn học cách ép Ninh Tri từ từ mềm nhũn , đó lập tức quấn lấy cô.
Giờ Lục Tuyệt thích nhất là thấy đôi mắt ướt át long lanh phát sáng của Ninh Tri, cứ như sắp đến nơi.
Viền váy màu xanh da trời trầm nhạt đè nhăn , cổ tay trắng như tuyết của Ninh Tri Lục Tuyệt giữ c.h.ặ.t, còn hiện lên cả vệt đỏ.
Bây giờ Lục Tuyệt như con ch.ó sói nhỏ dồi dào sức lực mới khỏi l.ồ.ng, bản tính sói ngày càng bộc lộ ngoài, từng chút từng chút nhấm nháp nuốt trọn hương vị tuyệt hảo.
Lúc buông , môi Ninh Tri còn hồng tươi hơn cả lúc mới tô son.
Hai mắt Lục Tuyệt đen nhánh, bờ môi mỏng ánh nước, khóe môi lúc nào dính chút son môi của Ninh Tri, trông thuần khiết khêu gợi, khiến gương mặt tuấn của vô cùng yêu nghiệt.
...
Lúc Ninh Tri đến nhà họ Lâm thì là chuyện của hai giờ .
"Sao con đến muộn thế?" Mẹ Lâm hiền hậu: "Trên đường kẹt xe ?"
Lâm Điềm Điềm bĩu môi, bực bội lầu bầu: "Cô cố ý tới trễ bắt chúng đợi thì ."
Ninh Tri xuống ghế sô pha, thản nhiên : "Có chút việc cần ."
Lâm Điềm Điềm gương mặt xinh rạng ngời của Ninh Tri cùng bộ váy của cô bằng ánh mắt bất mãn. Lúc xuống chiếc vòng ngọc tay Ninh Tri, cô lập tức sững , tài nào dời mắt nổi.
Cô từng theo ba Lâm đến buổi đấu giá, thấy chiếc vòng tay bằng ngọc tương tự thế . màu sắc và chất lượng thì bằng của Ninh Tri. Mà ở hội đấu giá, cuối cùng chiếc vòng ngọc đó chốt giá cả chục triệu tệ.
Chiếc vòng ngọc tay của Ninh Tri chắc chắn giá trị càng cao hơn nữa.
Lâm Điềm Điềm cảm thấy khắp lục phủ ngũ tạng của cồn cào, hai mắt đỏ ngầu vì ghen tị.
Không hổ danh là nhà họ Lục. Ninh Tri thể đeo món đồ trang sức đắt tiền đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-102.html.]
Mẹ Lâm cũng thấy chiếc vòng ngọc trong tay Ninh Tri, chính bà cũng chẳng đồ trang sức quý giá như . Mặc dù nhà họ Lâm mở công ty, cũng coi như giàu , nhưng cũng chỉ là một công ty nhỏ thôi, chẳng thể nào mua nổi món đồ trang sức hơn chục triệu bạc như thế.
Ánh mắt của Lâm cũng rơi mặt Ninh Tri, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, còn hiện chút hồng hào, trông cực kỳ tươi tắn. Rõ ràng cuộc sống của Ninh Tri ở nhà họ Lục .
"Cuộc sống của con ở nhà họ Lục thế nào? Từ lúc con gả cho nhà họ, dì cứ luôn sợ con quen, còn lo con hạnh phúc. Mà con bé , thế nào cũng cũng chẳng liên lạc với con. Nếu Tiểu Điềm chủ động liên lạc với con, con sẽ về nhà thăm dì nữa ?"
Mẹ Lâm thở dài, giọng điệu chút thất vọng: "Tiểu Tri là, con sẽ giống mấy kẻ bội bạc vô ơn bội nghĩa , gả nhà giàu xong là quên luôn nhà ngoại đấy chứ?"
Ninh Tri Lâm và Lâm Điềm Điềm là như thế nào , cô cũng định tiếp tục dây dưa với họ nữa: "Hai tìm chuyện gì thì cứ thẳng ."
Cô lười vòng vo tam quốc với bọn họ.
"Thái độ của cô như là hả? Ninh Tri, cô trèo cao là vứt bỏ nhà họ Lâm chúng luôn ? Cô đừng quên, suốt mấy năm qua ai là nuôi dưỡng cô." Lâm Điềm Điềm chỉ hận thể bước tới xé nát gương mặt tới tinh xảo của Ninh Tri.
Cô thế nào cũng cảm thấy cực kỳ chướng mắt.
Trước cô vẫn đang lấy hào quang của Ninh Tri. chẳng hiểu tại mà về bộ hào quang trở hết của Ninh Tri, mà ngọc của cô cũng vỡ.
Lâm Điềm Điềm gương mặt nhỏ nhắn xinh rạng rỡ của Ninh Tri, cả váy vóc trang sức lộng lẫy cô nữa, cô cảm thấy những thứ đó đều là của cô hết, chỉ là Ninh Tri cướp thôi.
Giọng điệu của cô thoáng vẻ tức giận: "Nếu như hôm đó bụng để đưa cô đến dự tiệc tối của nhà họ Lục thì cô cơ hội gặp hai nhà họ Lục, hai nhà họ Lục phản ứng với cô ? Bà Lục cũng sẽ vì thế mà đồng ý cho cô trở thành con dâu của bà ."
Ban đầu lúc Lâm Điềm Điềm gả nhà họ Lục, Ninh Tri còn đang tò mò, nếu Lâm Điềm Điềm thì tại cô gả đến nhà họ Lục . giờ thì Lâm Điềm Điềm giải thích nỗi nghi hoặc trong lòng cô .
Trước là khi Lâm Điềm Điềm gả đến nhà họ Lục thì cố ý đưa cô đến nhà họ Lục, lên kế hoạch gả cô cho Lục Tuyệt.
Còn bây giờ, cho dù Lâm Điềm Điềm gả đến nhà học Lục nhưng cũng vì cô mà cô tham dự bữa tiệc ở nhà họ Lục, cuối cùng gặp Lục Tuyệt.
Ninh Tri cong môi: "Vậy đáng lẽ cảm ơn cô thật đấy nhỉ."
Hiện giờ Lâm Điềm Điềm trở diện mạo thật của . Bởi vì trang điểm nên trông cô cũng thanh tú. đường nét mặt cô , trông nhạt nhòa. Đã mặt cô còn tràn ngập vẻ ngạo mạn ngông cuồng, dù chút thanh tú thì cũng giảm .
"Nếu cô cô giúp thì cô cũng giúp một ."
Lâm Điềm Điềm còn tưởng Ninh Tri sẽ một cuộc đời bất hạnh, hoặc sẽ cực kỳ đau khổ khi gả cho tên ngốc nhà họ Lục . hiện giờ Ninh Tri mặt cô một khuôn mặt rạng rỡ, hồng hào trắng trẻo, gì nét nào của một đau khổ ?
Lâm Điềm Điềm hối hận , cô : "Cô tìm cơ hội giới thiệu cho cả nhà họ Lục ."
"Tiểu Tri." Mẹ Lâm mở lời giúp con gái: "Lúc vì Lâm Điềm Điềm giúp đỡ nên con gả tới nhà họ Lục hưởng phúc. Giờ con cũng giúp Điềm Điềm một . Ở trong một gia đình gió như nhà họ Lục, cũng coi như để con một trợ giúp. Về chị em hai đứa nương tựa chăm sóc cho ."
Ninh Tri hề ngạc nhiên yêu cầu của họ. Dù thì Lâm Điềm Điềm cũng gả cho Lục Thâm Viễn: "Chuyện quyết định . Cô gả cho Lục Thâm Viễn thì tự vận động ."
Ninh Tri cảm thấy Lâm Điềm Điềm thể tiếp tục gả cho Lục Thâm Viễn cũng lắm. Cứ để hai họ gieo nghiệp giày vò .
mà, hiện giờ Lâm Điềm Điềm hào quang của cô, e rằng Lục Thâm Viễn sẽ chẳng thèm để ý tới cô .
Nghe Ninh Tri từ chối, mặt Lâm Điềm Điềm lập tức biến sắc: "Ninh Tri, cô đừng quên, bao năm qua cô ở nhà chúng , chúng nuôi cô khôn lớn. Vậy mà giờ việc nhờ cô giúp mà cô từ chối. Đồ vô ơn!"
Vẻ mặt Ninh Tri thản nhiên, đáy mắt chút lạnh lùng: "Trước đây công ty nhà họ Lâm gặp vấn đề tài chính, dùng tiền bồi thường bảo hiểm của ba mới cứu vãn . Số tiền đó đủ để nuôi mười như ."
Sắc mặt Lâm lắm: "Vậy suốt bao năm qua dì thương con như , con cũng cảm thấy đó là lẽ hiển nhiên ư?"
"Dì , lúc gả nhà họ Lục, dì quên mất là dì thuyết phục như thế nào ?" Ninh Tri mỉa: " nợ gì nhà họ Lâm hết."
"Mẹ, đừng nhảm với Ninh Tri nữa gì. Cô chính là loại ăn cháo đá bát vong ơn bội nghĩa thôi. Nói chuyện đạo lý với cô cũng vô dụng thôi." Lâm Điềm Điềm lấy một bản thỏa thuận đưa cho Ninh Tri xem: "Chắc cô nhỉ. Trước khi cô gả đến nhà họ Lục, với bà Lục ký thỏa thuận ."
Ninh Tri lướt qua, lúc ông cụ Ninh với cô về bản thỏa thuận .
Trong thỏa thuận đề cập là hai năm, nếu cô vẫn ở nhà họ Lục thì thể ly hôn với Lục Tuyệt.
"Rồi ?" Ninh Tri bật thành tiếng: "Hôm nay các bảo tới đây là định dùng bản thỏa thuận uy h**p ? Chỉ cần ly hôn với Lục Tuyệt thì bản thỏa thuận ý nghĩa gì ?"
Lâm Điềm Điềm vẻ đắc ý, cầm lấy bản thỏa thuận : "Nếu cầm bản thỏa thuận tới gặp bà Lục, lúc xin bà để cô rời , hoặc tới cửa nhà họ Lục loạn. Cô cảm thấy cô còn thể sống yên ở nhà họ lục nữa ?"
Mấy bà chủ nhà giàu chú trọng nhất là thể diện, hơn nữa còn thích ức h**p bắt nạt con dâu. Xuất của Ninh Tri bình thường, nếu nhà ngoại tới nhà họ Lục loạn, bà Lục nhất định sẽ hài lòng với Ninh Tri.
Ninh Tri dậy, xoay xoay chiếc vòng tay ngọc lục bảo trong tay . Chiếc vòng ngọc đeo cổ tay trắng như tuyết của cô, đến mức khiến thể rời mắt.
Lâm Điềm Điềm và Lục chằm chằm chiếc vòng ngọc của cô, chỉ ước thể giật lấy đeo tay .
"Các ngươi cứ việc đến loạn . Trước còn tưởng các ngu ngốc, nhưng bây giờ mới nhận các chỉ ngu ngốc mà còn não nữa." Ninh Tri từ từ đả kích: "Mẹ thương , quần áo trang sức đều do bà sai tới đưa cho cả. Chiếc vòng ngọc mà hai say mê cũng chỉ là một trong nhiều đồ trang sức mà bà tặng cho thôi."
"Bà từng thương như con gái của ."
"À đúng , bà còn đưa thẻ đen của Lục Tuyệt cho nữa, còn là thẻ giới hạn."
"Các thử đoán xem, nếu về với bà là cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm bà sẽ phản ứng như thế nào đây?"
Ngay giây tiếp theo, Ninh Tri thấy ánh mắt ghen tị tức giận đến mức đỏ bừng lên của Lâm và Lâm Điềm Điềm.
Ninh Tri rời .
Lúc cô rời còn hai vệ sĩ mà nhà họ Lục phái tới hộ tống. Hai mắt Lâm Điềm Điềm đỏ ngầu, cổ họng đau rát, nhà họ Lục thực sự coi Ninh Tri như báu vật.
Sau khi thành công chọc hai con Lâm Điềm Điềm tức hộc m.á.u, còn tuyên bố cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm, Ninh Tri vô cùng sung sướng.
...
Trở nhà Lục.
Vừa bước cửa, Ninh Tri thấy giọng bi bô tràn ngập tức giận của một bé trai: "Tìm trai Lục Tuyệt."