Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:31:52
Lượt xem: 1

 

 

Trong gương, một phụ nữ ngũ quan tỉnh xảo, mỗi chỗ đều trông . Vốn dĩ nhan sắc xinh nhưng khiến cảm giác bình thường. Ngay cả làn da cũng hiện màu vàng sậm, như ngọc phủ đầy bụi, mất màu sắc. Nó trở nên tối tăm mù mịt, bình thường.

Sau khi gương, ánh mắt Ninh Tri rơi chiếc điện thoại nữa, trong đó những bức ảnh chụp của chủ nhân đây, trong bức ảnh, cô gái mắt ngọc mày ngài, làn da trắng trẻo, dù cho ai liếc mắt cũng thể di chuyển tầm mắt.

Ninh Tri nhíu mày.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ngũ quan đổi, tại bộ dạng bây giờ trông khác so với đây?

Ninh Tri đè nghi ngờ trong lòng xuống, xe chạy biệt thự.

Cất chiếc gương nhỏ và điện thoại di động túi xách, cô định xuống xe, giây tiếp theo, cửa xe mở .

“Nhị thiếu phu nhân.” Vẻ mặt quản gia lo lắng, vội vàng : “Phu nhân gọi cô nhanh qua đó.”

Vừa xe Ninh Tri nhận điện thoại, rõ Nhị thiếu gia trong miệng quản gia, cũng chính là chồng của nguyên chủ đột nhiên phát bệnh.

Cô gật đầu: “Được , thôi.”

Trong phòng, Lục sắc mặt tái nhợt, đứa con trai ngừng đập đầu tường mà lòng nóng như kiến ở chảo, trong lòng sốt ruột vô cùng.

“Ninh Tri về ?” Đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt đầy vẻ u buồn.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Người hầu nhanh ch.óng lên tiếng: “Quản gia chờ nhị thiếu phu nhân trong sân .”

Vừa dứt lời, Ninh Tri .

Người hầu vui mừng : “Phu nhân, nhị thiếu phu nhân trở .”

Khi Lục thấy Ninh Tri, bà sốt ruột : “Con mau ngăn Tiểu Tuyệt , đừng để nó tự thương.”

Ngoại trừ Ninh Tri, Lục Tuyệt sẽ để bất kỳ ai khác chạm . Cho dù Ninh Tri bất mãn bao nhiêu chăng nữa, trong tình huống hiện tại, Lục chỉ thể gửi hy vọng cô.

Trong trí nhớ, phụ nữ ăn mặc sang trọng và chỉn chu mặt mặt là Tống Nhã, của Lục Tuyệt, bà yêu thương Lục Tuyệt, bà quan tâm nhất chính cũng chính là Lục Tuyệt. Cho tới nay, ba bao giờ chút thích oán hận vì đứa con trai nhỏ của mắc chứng tự kỷ.

Ninh Tri đàn ông đang đập đầu tường.

Thân hình đối phương mảnh khảnh, mặc một cái áo len màu đỏ, lưng về phía cô, hành vi rập khuôn thoáng một chút đập tường.

Rõ ràng đối phương điều ít , cho nên các bức tường của căn phòng đều bao phủ bằng túi mềm treo tường, bên ngoài của túi mềm bọc bằng da trắng, lớp lót ở bên trong là bông mềm hoặc nhựa plastic, với một lớp dày đặc, sẽ Lục Tuyệt thương khi va tường.

“Con còn ngẩn ở đó, mau ngăn Lục Tuyệt .” Mẹ Lục thúc giục.

Ninh Tri nhớ một chút, Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ, can thiệp từ khi còn nhỏ nên tình trạng của lẽ nghiêm trọng, nhưng hiểu bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt chuyển biến , thậm chí một bắt cóc, bệnh tự kỷ của càng trở nên nghiêm trọng hơn, trở nên cô đơn, từ chối sự tiếp xúc của và thu trong một lớp vỏ cứng rắn lạnh lùng.

Ngay cả Lục cũng thể giao tiếp với Lục Tuyệt, trong mắt bà thấy điều đó, trong lòng lo lắng.

Cho đến khi nguyên chủ xuất hiện, Lục phát hiện ánh mắt của Lục Tuyệt dừng ở nguyên chủ, cũng cho phép cô tới gần và chạm .

Mẹ Lục mừng sợ.

Về , nguyên chủ kết hôn với Lục Tuyệt.

như dự đoán của , nguyên chủ thích Lục Tuyệt, dù cũng ai thích một vấn đề.

Lục Tuyệt tính cách lạnh lùng cô lập, thích chuyện, bất cứ ai xung quanh cũng dám hứng thú, quan tâm đến những xung quanh, càng sẽ quan tâm khác quan tâm và về như thế nào, sống trong thế giới của riêng .

Những như thích hợp với sinh hoạt, càng thích hợp sống chung cả đời.

Nguyên chủ thích và ghét bỏ Lục Tuyệt, Lục thấy nhưng bất lực, thích là cảm nhận cá nhân, dù Lục cũng thể ép buộc nguyên chủ.

Một lúc , Ninh Tri mới bình tĩnh , trong trí nhớ cô chắc chắn rằng khi Lục Tuyệt phát bệnh sẽ nổi điên hành vi đả thương khác, lúc cô bình tĩnh về phía Lục Tuyệt.

Người đàn ông dường như đau, từng cái từng cái đập tường, cho dù tường dán một cái túi mềm, nếu cứ đập đầu như thế , bình thường cũng sẽ choáng váng, nhưng Lục Tuyệt chút đổi.

Ninh Tri vô tình một thông tin về bệnh tự kỷ mạng, hầu hết bệnh nhân tự kỷ sẽ triệu chứng giảm kali và vô cảm với cơn đau, tuy nhiên điều nguy hiểm cho họ.

về phía , cố gắng vươn tay kéo tay Lục Tuyệt.

Ngón tay của thon dài, tay lạnh, Ninh Tri mới nắm lấy thì thấy một hộp màu trắng b*n r* từ đỉnh đầu Lục Tuyệt, bên trong bọt khí màu trắng một đám mây đen dễ thương.

Ninh Tri cho rằng lóa mắt, cô dùng sức chớp mắt.

Tuy nhiên, mấy chớp mắt, hộp bọt khí đầu Lục Tuyệt vẫn biến mất, đám mây đen vẫn lơ lửng trong bọt khí.

Cái là cái gì?

Ninh Tri đầu Lục, sắc mặt đối phương lo lắng cô, đầu cái gì, chỉ Lục Tuyệt mới đổi như .

“Đó là hộp tâm trạng.”

Trong đầu Ninh Tri đột nhiên vang lên giọng như sữa của một bé, cô kinh ngạc mở to mắt, ai đang chuyện ?

Giọng nhỏ như sữa tiếp tục vang lên trong đầu cô: “Mây đen là đại biểu Lục Tuyệt vui, mây đen nhấp nháy nghĩa là tức giận, mặt trời nhỏ nghĩa là vui vẻ.”

Ninh Tri sửng sốt, thể thấy tâm trạng của Lục Tuyệt .

Tiếng sữa nhỏ chân thành cho cô : “Bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt trở nên trầm trọng, sẽ tự hại bản bất cứ lúc nào, đe dọa nghiêm trọng đến sự an cá nhân của . Mà cô, Lâm Điềm Điềm chọn mục tiêu để chiếm lấy hào quang, giá trị hào quang của cô là 0 . Hào quang bằng 0 nghĩa là hình dạng của cô sẽ trở nên xí, đồng thời cũng mất mạng.”

Ninh Tri: “Cậu rằng Lâm Điềm Điềm chọn mục tiêu để lấy tất cả hào quang của ?”

rằng trong cuốn sách, Lâm Điềm Điềm là nữ chính, nguyên chủ và Lục Tuyệt đều là bia đỡ đạn, cuối cùng cả hai đều sẽ c.h.ế.t, nhưng điều gì đang xảy với giá trị hào quang ?

“Cô c.h.ế.t một , nếu ba ngày, giá trị hào quang của cô vẫn bằng 0, cô sẽ c.h.ế.t một nữa.”

rõ, hào quang của nguyên chủ nữ chính cướp , nguyên chủ c.h.ế.t , cô xuyên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-1.html.]

Ninh Tri im lặng một lúc, như cô chỉ còn sống ba ngày?

Tiếng sữa nhỏ tiếp tục với cô: “Chỉ cần cô thu thập một mặt trời nhỏ, cô thể lấy 1% hào quang vốn thuộc về cô từ Lâm Điềm Điềm.”

Ninh Tri hỏi bé: “ thu thập mặt trời nhỏ, lấy hào quang, sẽ c.h.ế.t ? Đồng thời thể khôi phục nhan sắc ?”

Tiếng sữa nhỏ: “ .”

Ninh Tri: “Nếu thu thập mặt trời nhỏ, nhất định cho Lục Tuyệt vui vẻ?”

Tiếng sữa nhỏ thể chờ đợi gật đầu: “!”

Ninh Tri nhíu mày, nếu Lục Tuyệt là bình thường, nhiệm vụ cũng khó, nhưng đối phương là mắc bệnh tự kỷ, đừng cho vui vẻ, ngay cả giao tiếp cũng là một vấn đề nan giải.

Tiếng sữa nhỏ: “Thu thập các mặt trời nhỏ cũng thể giúp Lục Tuyệt chữa bệnh.”

“Chữa khỏi bệnh tự kỷ ?” Ninh Tri càng sốc hơn, bởi vì bệnh tự kỷ chỉ thể thuyên giảm nhờ can thiệp chứ thể chữa khỏi: “Cậu cách nào chữa cho Lục Tuyệt ?”

Tiếng sữa nhỏ: “Cô thể giúp Lục Tuyệt. Tên là Bá Vương, chủ nhân vấn đề gì thể gọi bất cứ lúc nào.”

Nói xong bé lập tức biến mất.

Ninh Tri chút buồn , giọng như sữa của hợp với cái tên Bá Vương chút nào.

Lúc tay đang ngừng đập tường của Lục Tuyệt cô nắm lấy, dừng , ngây cô.

Lúc Ninh Tri mới rõ tướng mạo của Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt trai, sắc mặt tái nhợt, mặt mày tuấn tú, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím .

Giá trị nhan sắc như đặt trong làng giải trí, khó nam minh tinh nào vượt mặt .

Cảm nhận Ninh Tri đang tới gần, ánh mắt của Lục Tuyệt dừng mặt cô vài giây, đó nhanh ch.óng rời .

Ninh Tri chút ngạc nhiên, Lục Tuyệt một đôi mắt đào hoa , ánh mắt vốn đa tình sạch sẽ, trong sáng, ánh mắt khác với bình thường, chút tán loạn, như tiêu điểm.

Nguyên chủ thích Lục Tuyệt, hơn nữa trong lòng chút ghét bỏ , cho nên cùng tiếp xúc nhiều với .

Ninh Tri nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Tuyệt, giãy dụa nữa, ánh mắt dời xuống bàn tay đang nắm tay , giống như thứ gì đó mềm mại quấn lấy mu bàn tay, thoải mái.

Ninh Tri cố gắng giao tiếp với Lục Tuyệt: “Không nên đập đầu, chỗ nào của thoải mái, thể cho ?”

Đám mây đen hiện lên trong hộp đầu Lục Tuyệt, Bá Vương , đám mây đen nghĩa là Lục Tuyệt đang vui.

Trong sách nhiều miêu tả về nhân vật nam phụ Lục Tuyệt, chỉ đề cập đến việc Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ, nam chính quan tâm đến tình trạng của em trai , một năm , bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt nghiêm trọng đến mức cả ngày chỉ ở trong góc, ăn uống gì, cuối cùng tự sát.

Về phần nguyên chủ, nếu Lâm Điềm Điềm cướp hết hào quang mà c.h.ế.t sớm, thì một năm cô cũng bỏ trốn khỏi nhà họ Lục cùng những đàn ông khác, nhà họ Lục cho rằng cô bỏ trốn, dẫn đến việc Lục Tuyệt tự t.ử, nên trả thù nguyên chủ, dẫn đến một kết cục bi t.h.ả.m.

Lục Tuyệt cúi đầu trả lời.

Đối phương bây giờ là công cụ để cô kéo dài tính mạng, mặt ở đây, Ninh Tri thể mặc kệ .

Ninh Tri đầu hỏi Lục và những giúp việc: “Trước khi Lục Tuyệt phát bệnh, sẽ cái gì? Có ai tiếp xúc với , xảy chuyện gì ?” Lục Tuyệt gặp trở ngại đột nhiên tự hại bản , hẳn là chịu ảnh hưởng hoặc k/ích thích.

Người giúp việc nhanh ch.óng trả lời: “Bình thường sự cho phép của phu nhân, thể tùy ý phòng của nhị thiếu gia. Tuy nhiên, hai giờ, Tiểu Linh đang dọn dẹp hành lang. Cô dám phòng quấy rầy nhị thiếu gia.”

Nghe , Lục lạnh lùng : “Gọi cô tới đây.” Vừa bà lo lắng cho tình hình của con trai , để ý đến chuyện khác.

Dưới sự dò hỏi của Lục, giúp việc trẻ tuổi với Lục rằng cô đang dùng máy hút bụi dọn dẹp hành lang.

Ninh Tri im lặng một lúc, đó : “Đem máy hút bụi tới đây.”

Sau đó, tiếng máy hút bụi vang lên, Lục Tuyệt tách khỏi tay Ninh Tri, lấy hai tay che lỗ tai đập đầu tường.

“Mau tắt , mau tắt !” Mẹ Lục hốt hoảng bảo giúp việc trẻ tuổi tắt máy hút bụi .

Ninh Tri kéo Lục Tuyệt , khi dừng , cô duỗi hai tay , bịt c.h.ặ.t hai lỗ tai : “Đừng sợ.”

Người mắc bệnh tự kỷ thể và bỏ qua giọng của , nhưng đôi khi, họ nhạy cảm và lo nghĩ đối với một âm thanh. Ninh Tri rằng một bệnh nhân tự kỷ sợ tiếng mưa rơi, một nhạy cảm với âm thanh của máy sấy tóc, còn một sợ tiếng xe ô tô.

Lục Tuyệt thì mẫn cảm với tiếng ồn của máy hút bụi.

Khi tiếng máy hút bụi dừng , Ninh Tri thẳng Lục Tuyệt, thả tay che lỗ tai : “Không , thích âm thanh của máy hút bụi, về sẽ để nó quấy rầy lỗ tai của .”

Ánh mắt Lục Tuyệt khẽ run lên, nhanh ch.óng liếc Ninh Tri, cụp mắt xuống.

Ninh Tri thấy đám mây đen đầu Lục Tuyệt biến mất, chỉ còn khung hiển thị bọt khí màu trắng.

chút ngạc nhiên là đám mây đen biến mất dễ dàng như ? Nếu cảm thấy vui vẻ? Sẽ xuất hiện mặt trời nhỏ ?

Nghĩ đến đây, Ninh Tri cố ý nhẹ giọng : “Lục Tuyệt, bây giờ chỗ nào cảm thấy thoải mái ?”

Giọng của thể êm tai, ngay khi mở miệng Ninh Tri phát hiện, nhẹ nhàng ôn nhi, âm cuối chút uốn éo khiến xương cốt giòn tan.

Thật tiếc khi ngoại hình ánh hào quang của cô hiện tại xứng với một giọng quyến rũ như .

Lục Tuyệt phản ứng.

Ninh Tri đến gần , một giọng dịu dàng truyền tai : “Anh , ?”

Lục Tuyệt nhướng mắt.

Người đàn ông mặc một chiếc áo len màu đỏ, khiến nước da trắng nõn của càng nổi bật hơn, mặt mày sâu và thanh tuyền, mỗi chỗ đậm nhạt , dựa thẩm mỹ của Ninh Tri. Trước đây cô từng thấy nhiều nam minh tinh và con nhà giàu, nhưng ngoại hình thì ai trong họ thể so sánh với Lục Tuyệt.

Ninh Tri đỉnh đầu Lục Tuyệt đầy mong đợi, cô xem mặt trời nhỏ là như thế nào.

“Cô biến dạng.” Giọng của Lục Tuyệt thấp, lẽ là vì ít khi chuyện, chút khàn khàn.

Ninh Tri sững sờ một chút, đó mới hiểu , ý của là “cô biến dạng”?

Anh ghét bỏ cô vì xí?

 

 

Loading...