Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:25:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chút hối hận vì sự bốc đồng .

 

lúc đó trong lòng một luồng oán khí cần giải tỏa, đầu óc nóng lên, cô bước văn phòng đường phố bên , tố cáo Vu Thiếu Phân.

 

Lúc trong lòng cô vặn vẹo khó chịu.

 

Người đó dù thế nào cũng là ruột của cô.

 

cũng chính vì là ruột nên cô mới chán ghét.

 

"Bà nên đến tìm , nên đến nhận ."

 

Cô chán ghét hành động của Vu Thiếu Phân, một tội nhân cải tạo trốn ngoài tại đến nhận cô? Chẳng lẽ điều sẽ hại cô ?

 

"Làm gì nào như chứ?"

 

Tại Vu Thiếu Phân dùng não mà suy nghĩ xem, hành động đến nhận một khi phát hiện sẽ mang rủi ro lớn thế nào cho cô!

 

Cô khó khăn lắm mới duy trì mối quan hệ với nhà họ Đinh, vì thế còn đặc biệt đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với họ, tại đến tìm cô?

 

Nước mắt Đinh Niệm Quân lăn dài má, trong lòng oán trách ruột đến nhận , vì hành động bốc đồng nhất thời mà hoang mang lo sợ, dường như thứ gì đó trong lòng đang dần rời xa.

 

hiểu đó là gì, nhưng nó khiến cô khó chịu.

 

Hồi lâu , sự khó chịu vặn vẹo trong lòng Đinh Niệm Quân mới dần tan biến.

 

Chuyện trách cô , cô cũng sai, việc Vu Thiếu Phân trốn khỏi nơi cải tạo vốn dĩ là sai lầm , bà cũng nghĩ xem hành động sẽ mang bao nhiêu rắc rối cho chồng vẫn đang ở nông trường Tây Bắc, bà còn đến tìm cô, nhận cô, cũng nghĩ đến rắc rối thể mang cho cô.

 

Đây là một đàn bà phiền phức, một đàn bà như , xứng cô!

 

Cơ thể căng cứng của Đinh Niệm Quân dần thả lỏng, cô thuận thế xuống, nhắm mắt chìm giấc ngủ sâu.

 

Phía bên , Đinh Quả lượn một vòng quanh nhà Tề Quang Minh, tìm hiểu môi trường xung quanh, lấy loa nhỏ một lát, bắt thông tin gì hữu ích nên rời .

 

Vừa khỏi khu ký túc xá xa, cô liền thấy dùng giọng gió gọi : "Chị Đinh Quả!"

 

Đinh Quả ngạc nhiên đầu , thấy Tiêu Hồng đang nấp trong góc tối.

 

Tiêu Hồng kéo tuột cô góc, thì thầm: "Chú em đoán đúng thật."

 

Đinh Quả , chú cô liền bảo cô dắt xe đạp đợi ở nơi cách đại viện xa, đợi đến mười giờ nếu thấy Đinh Quả thì cần đợi nữa.

 

Tiêu Hồng vốn khâm phục những kiến giải và phán đoán của chú , mặc dù bao nhiêu năm qua chú vẫn lật đổ đối thủ của , nhưng chú vẫn là bản lĩnh nhất nhà họ Tiêu bọn họ, nên cô ngoan ngoãn ngoài thu trong bóng tối chờ đợi.

 

Ở đây cách bốt bảo vệ xa, cô cũng sợ hãi, chỉ là đợi buồn chán.

 

Đinh Quả ngạc nhiên: "Sao cô ở đây?"

 

Tiêu Hồng chỉ chiếc xe đạp bên cạnh: "Chú bảo ngoài đợi chị, để chị đạp xe về."

 

Tiêu Hồng ngốc, Đinh Quả rời khỏi nhà nhưng nán đại viện lâu như , cộng thêm đó cô còn nhờ ngóng địa chỉ nhà Tề Quang Minh, nên khi chú dặn dò, cô liền hiểu Đinh Quả định gì.

 

Cô chớp chớp mắt, khẽ hỏi: "Tìm thấy ?"

 

Đinh Quả gật đầu: "Tìm thấy !"

 

Tiêu Hồng cũng hỏi nhiều, chỉ dặn dò: "Dù bất kể chị định gì cũng cẩn thận đấy. Còn nữa, chú bảo với chị, ở góc đông nam của đại viện một cái cây, mọc khá gần tường..."

 

Đinh Quả hiểu ý bật , Tiêu Hải Phong thấu triệt động cơ của cô, còn giúp đưa d.a.o nữa, mặc dù tránh khỏi hiềm nghi hưởng lợi theo, nhưng cô vẫn cảm kích, vốn dĩ cô ngoài cũng định lượn một vòng quanh khu ký túc xá xem vị trí nào thích hợp để trèo tường .

 

Cảm kích thì cảm kích, cô vẫn nhịn nhỏ với Tiêu Hồng một câu: "Chú cô trí tuệ, chỉ là đủ tàn nhẫn thôi!"

 

Tiêu Hồng suy nghĩ một chút, nghiêm túc gật đầu: " thấy chị đúng đấy, nếu thì... hừ!"

 

Tiếng "hừ" chứa đựng nhiều ý nghĩa.

 

Tiêu Hồng chỉ chiếc xe: "Chị đạp về , đường xa thế , bộ về chắc đến nửa đêm mất."

 

Nửa đêm thì quá, nhưng đúng là lâu.

 

Đinh Quả: " đưa cô về nhà nhé?"

 

Nhà Tiêu Hồng ở đây.

 

Tiêu Hồng: "Không cần , tối nay ngủ ở nhà chú, chị mau về , muộn thế , em trai chị chắc cũng lo lắng đấy."

 

Đinh Quả khách khí với cô nữa, : "Xe trưa mai mang qua trả nhé!"

 

Tiêu Hồng tiễn Đinh Quả khuất mới về đại viện.

 

Mắt Đinh Quả tinh, lúc đạp xe đến đường Thắng Lợi, dường như thấy một bóng bước chân nhanh thoăn thoắt lẻn một con hẻm gần đó.

 

Lúc ngang qua, Đinh Quả ghé mắt , bên trong tối om chẳng thấy gì cả.

 

Đinh Quả cũng khá hóng hớt một chút, nhưng nghĩ đến muộn thế , thời buổi phố vẫn còn đeo băng đỏ tuần đấy, mặc dù cô là , nhưng thực sự đụng cũng là một rắc rối, nên cứ thế đạp xe qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-84.html.]

 

Về đến gần nhà, cô thấy Đinh Đại Dũng đang đợi ở đó.

 

Thấy Đinh Quả về, Đinh Đại Dũng thở phào nhẹ nhõm, ảo não : "Chị, em quên hỏi địa chỉ nhà chú của Tiêu Hồng ."

 

Đáng lẽ nên cùng chị, hoặc hỏi địa chỉ để qua đón.

 

Đinh Quả xua tay: "Không , bản lĩnh của chị em còn... ồ, em còn nhỉ?"

 

với Đinh Đại Dũng về mâu thuẫn giữa và Tề Quang Minh cũng như chuyện theo dõi.

 

Cũng từng lộ thủ của .

 

Chuyện Tề Quang Minh cô vẫn định cho Đại Dũng , tránh để lo lắng vô ích, nhưng một bản lĩnh thì nên tiết lộ dần , thời gian dài cũng giấu , sẵn tiện cũng dạy Đại Dũng vài chiêu để tập luyện.

 

Sau khi về nhà, Đinh Quả dựng xe xong, đ.á.n.h cho Đinh Đại Dũng xem một bài quyền quân đội, khiến Đinh Đại Dũng mắt sáng rực, vô cùng chấn động: "Chị, chị học võ từ bao giờ thế ạ?"

 

Đinh Quả cũng nghĩ sẵn lời giải thích, : "Hồi quê đấy, điều thầy dạy chị phận nhạy cảm, cho tiết lộ ngoài nên chị trong thư với . Cũng nhờ học chút công phu của nên chị mới đủ tự tin để khi về đây trở mặt với bác cả bác gái em đấy. Chuyện em , đừng ngoài."

 

Đinh Đại Dũng lập tức nghĩ đến những ở chuồng bò trong thôn quê, nhất thời thấy thương chị vô cùng.

 

Chị chắc chắn là vì sống như ý ở nơi xuống nông thôn nên mới mạo hiểm học võ với .

 

Mặc dù đây khi thư chị luôn chuyện đều , nhưng bảo , chị tuyệt đối là báo tin vui báo tin buồn, trong thôn thanh niên tri thức, họ cuộc sống của thanh niên tri thức như thế nào, địa phương bài xích, bắt nạt .

 

Cảm thán xong lôi bác cả bác gái mắng một trận, để Đinh Quả xuống nông thôn cũng đành , tại lo liệu một chút để đưa về quê , họ còn thể chăm sóc lẫn .

 

Nghĩ đến đây, Đinh Đại Dũng đối với đắc tội bác cả bác gái đó càng thêm thản nhiên, thậm chí chút hối hận vì đắc tội nhẹ.

 

"Chị, chị yên tâm , em hứa sẽ ngoài !" Đinh Đại Dũng nắm c.h.ặ.t t.a.y, hốc mắt đỏ lên, trịnh trọng .

 

Đinh Quả đương nhiên yên tâm về , : "Em theo chị học vài chiêu, ngoài cũng cái bản lĩnh để phòng ."

 

"Em cũng học ạ?"

 

Đinh Quả đ.á.n.h giá một lượt: "Được, nhưng chịu chút khổ đấy."

 

Đinh Đại Dũng ngược phấn khích, nhưng đến khi bắt đầu ép chân thì phấn khích nổi nữa.

 

May mà cũng thực lòng học, nên chút khổ cực vẫn chịu , sợ kêu thành tiếng còn ngậm một chiếc khăn tay trong miệng, kết quả là sáng hôm ngủ dậy cứ lắc la lắc lư như con chim cánh cụt lớn .

 

Ngày hôm ở xưởng, Đinh Quả nghĩ đến mối quan hệ giữa Tề Quang Minh và phó giám đốc, khỏi để tâm hơn một chút, lo lắng sẽ ngáng chân, cả buổi sáng ngay cả vệ sinh cũng .

 

Loại tiểu nhân như Tề Quang Minh thể chuyện tìm theo dõi và âm mưu hại một cô gái, thì việc lợi dụng các mối quan hệ khác để chỉnh cô cũng chẳng gì lạ.

 

Trước giờ nghỉ trưa, lúc dọn dẹp bàn thao tác của , Đinh Quả còn kéo một đồng nghiệp , thản nhiên cho đối phương xem qua quá trình thao tác của , vạn nhất hãm hại cũng thể tìm chứng.

 

Ừm, những bộ phim truyền hình, tiểu thuyết cung đấu, trạch đấu kiếp đúng là xem uổng phí mà.

 

Chỉ là cứ đề phòng thế cũng thấy mệt tim.

 

Vừa khỏi cổng xưởng thấy Đinh Đại Dũng đang dắt xe đợi ở đó.

 

Biết trưa nay chị mang xe trả cho nên đến cổng xưởng đợi sẵn.

 

"Ơ, em đến đây?"

 

Sáng nay cũng Đinh Đại Dũng trưa nay sẽ qua, chiếc xe tự lắp bên cạnh , Đinh Quả cứ ngỡ đến để chia sẻ tin vui về việc đăng ký xe, : "Đóng khung xong ?"

 

Đinh Đại Dũng gật đầu, : "Xong xuôi cả ạ." Sau đó bảo, "Chị, chị dắt xe trong xưởng , chiều là xe đạp về nhà ."

 

Đây là đăng ký xong đặc biệt mang xe đến cho cô ?

 

Làm chị như Đinh Quả cảm thấy ấm lòng, : "Đây là chiếc xe đầu tiên em tự lắp, em cứ giữ mà , đợi lắp chiếc tiếp theo thì đưa chị."

 

Đinh Đại Dũng nghĩ , nếu nhờ chị giúp đỡ lo liệu, đưa lên thành phố, một nữa chuẩn cho hai cơ hội việc để bước chân đội vận tải, cũng yêu thích cái gì. Cũng là chị gợi ý cho , nếu cũng chẳng còn thể tự lắp xe đạp.

 

Nên chiếc xe đầu tiên nhất định là của chị.

 

Vì Đại Dũng thái độ kiên quyết, Đinh Quả cũng thấy phẩm chất đáng khuyến khích nên híp mắt nhận lấy, tuy nhiên tiền mua linh kiện thì cô nhất định đưa, Đại Dũng nhận cô sẽ lấy xe, Đinh Đại Dũng cãi chị đành nhận lấy.

 

Cô dắt xe nhà để xe của xưởng khóa , tiễn Đinh Đại Dũng về mới đạp xe đến xưởng may.

 

Trên đường cô còn ghé bưu điện gửi cho Bùi Triệt một bưu kiện.

 

Vừa gặp Tiêu Hồng, Tiêu Hồng tức giận : "Tề Quang Minh sáng nay về . chú bảo tuyệt đối sáng nay mới từ đồn công an , chú sẽ tìm ngóng, hơn nữa..." Cô hạ thấp giọng , "Mấy ngày tới chú sẽ tìm chút việc cho để phân tán sự chú ý, chị gì thì cũng tranh thủ thời gian ."

 

Mắt Đinh Quả sáng lên, : "Thay cảm ơn chú Tiêu nhé!"

 

Buổi chiều là mấy tiếng đồng hồ tập trung tinh thần cao độ để đề phòng.

 

Không , mới ngày đầu tiên mà cô cảm thấy bắt đầu dấu hiệu của chứng hoang tưởng hại , cứ thế mãi là cách.

 

Chỉ kẻ trộm nghìn ngày, chứ ai đề phòng kẻ trộm nghìn ngày ?

 

 

Loading...