Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giòn rụm焦香 (thơm mùi nướng cháy), còn mang theo hương sữa đậm đà, sản phẩm nếu nhà máy thực phẩm em nhất định sẽ mua.

Khoai lang sợi cũng , ngọt dai, càng nhai càng ngon.

Đinh Quả kéo cô tiệm cơm quốc doanh gọi thịt kho tàu, thấy bảng đen hôm nay cá nướng, gọi thêm hai con cá, còn gọi thêm một đĩa rau xào.

Tiêu Hồng liên tục hít hà, sức ngăn cản: “Chị, thế sống nữa ?” (chi tiêu quá mức)

Đinh Quả phì : “Thế mà gọi là sống nữa ?”

Tiêu Hồng cũng theo, thầm nghĩ thế mà còn gọi là sống ? Vừa thịt cá, tuy cô đoán Đinh Quả đến tìm cô chắc là chuyện gì đó, nhưng bất kể chuyện gì cũng cần tốn nhiều tiền và phiếu như .

Cô cũng nhất thiết ăn một bữa ngon của Đinh Quả mới giúp đỡ .

Lúc chờ món, Tiêu Hồng liền trực tiếp hỏi : “Chị Đinh Quả, chị tìm em chuyện gì ?”

Đinh Quả cũng ngại ngùng, dường như nào tìm cũng đều là chuyện.

Hôm nào cô hẹn cô gái dạo phố mới , đừng lúc nào chuyện mới tìm .

là thực sự chuyện, cô cũng bộ tịch, đổ hết chuyện như đổ đậu trong ống tre về hiềm khích với Tề Quang Minh một lượt, cuối cùng : “Có thể phiền em giúp chị hỏi chú của em về tình hình của ?”

Đinh Quả kể một cách hời hợt, Tiêu Hồng mà kinh hồn bạt vía, tiên hỏi một câu: “Chị Đinh Quả chị thương chứ?”

“Chị , và chị thấy Tề Quang Minh xác suất lớn cũng sẽ , nên tìm hiểu tình hình bên phía ông .”

Tiêu Hồng bấy giờ mới lạnh : “Người em cũng một chút, chú em năm đó lúc sắp bổ nhiệm vị trí cũng từng khác nhắm tới, đó là vợ của Tề Quang Minh, cạnh tranh chức vụ mà, chuyện vốn dĩ cũng gì, nhưng Tề Quang Minh t.ử tế, ông thấy vợ lép vế trong cuộc cạnh tranh, cư nhiên dùng thủ đoạn bẩn thỉu hãm hại chú em, cũng may chú em nhạy bén, mắc bẫy của ông , nhưng cũng tự dưng chuốc thêm ít phiền phức. Những năm qua, Tề Quang Minh cũng ít lưng gây khó dễ cho chú em.”

Đinh Quả khỏi nghĩ đến kết cục về chú của Tiêu Hồng trong sách, ác ý chụp mũ điều cải tạo, lẽ chính là do Tề Quang Minh ?

Lúc nhân viên phục vụ ở cửa sổ bên gọi bàn của họ, hai qua bưng thức ăn về ăn trò chuyện.

Tiêu Hồng phỏng đoán Đinh Quả tìm hiểu Tề Quang Minh chắc chắn là báo thù cho chuyện tối qua, cô cau mày thành một cục, cố gắng vắt kiệt chút thông tin nhiều lắm mà , : “Chị Đinh Quả, lưng dường như , năm đó lúc chú em trò chuyện với nhà em lỏm một câu, gia đình cấp cũ của dường như chút thực lực. Đối đầu với ông , thực sự cẩn thận .”

Đinh Quả bỗng nhiên ngẩng đầu : “Em cấp cũ của ông là nhà ai ?”

Tiêu Hồng lắc đầu: “Không , em hỏi kỹ.”

Chú cô cũng sẽ bàn chuyện với đứa cháu gái như cô, chỉ là vài thông tin mảnh vụn lúc lớn trong nhà trò chuyện thôi.

Đinh Quả : “Nhà họ Phan ở thủ đô, chính là nhà đối tượng của Đinh Niệm Quân đó.”

Miếng thịt kho tàu kẹp đũa của Tiêu Hồng "bạch" một cái rơi trong bát, kinh ngạc đến nửa ngày cũng hồi thần , hồi lâu mới mang theo vẻ mặt giống như cho buồn nôn nhỏ giọng : “Trời đất ơi, cư nhiên là nhà Phan Đỉnh Phong đó ? là loại nào thì chơi với loại đó mà.”

Cô đột nhiên khựng , thấp giọng kinh hô : “Lần lẽ là nhà họ Phan ở lưng chỉ thị chứ?”

Đinh Quả gật đầu: “Chị chắc chắn là , nhưng Tề Quang Minh tự nhận chuyện , bằng chứng nhà họ Phan ở lưng chỉ thị.”

Tiêu Hồng: “Phỏng đoán đó của chị đúng, Tề Quang Minh xác suất lớn sẽ , ông gánh tội cho nhà họ Phan, nhà họ Phan thể quản ông , vợi cả nhà vợ ông cũng chút thực lực, chắc chắn thể để ông chuyện .” Nói xong còn bồi thêm một câu, “Nếu vợ ông năm đó thể cạnh tranh với chú em chứ.”

“Anh vợ ông hiện giờ cũng ở Ủy ban cách mạng ?”

Tiêu Hồng lắc đầu: “Không , cục lương thực , cấp bậc cao bằng chú em, nhưng...” Cô đầy ẩn ý , “Nghe ‘mỡ màng’ (thu lợi bất chính) lắm.”

‘Nghe mỡ màng lắm’, câu chứa đựng ít thông tin nha, chắc chắn thu lợi ít , chỉ là mỡ màng chảy túi Tề Quang Minh , chuyện thể điều tra xem.

Mắt Đinh Quả sáng lên: “Anh vợ ông tên gì em ? Cục lương thực ở ?”

Tiêu Hồng ngẩn suy nghĩ một chút: “Em chỉ họ Tôn, tên là gì em thực sự , đơn vị em cũng hỏi , dù cũng là cục lương thực của huyện nào đó trướng Phong Ninh.”

“Được, em giúp chị hỏi chú em nhé, giúp chị hỏi xem nhà Tề Quang Minh ở !” Đinh Quả .

Tiêu Hồng giật nảy : “Chị đến nhà ông loạn ?”

Đinh Quả trợn trắng mắt: “Chị lỗ mãng như .” Cô suy nghĩ một chút bổ sung, “Tiện thể hỏi luôn nhà vợ ông nhé.”

Đinh Quả chút hưng phấn, cô cảm thấy dường như nắm bắt một manh mối nào đó, chỉ là thuận theo manh mối kéo đến cuối cùng thể kéo thứ gì.

Nhất thời hạ bệ nhà họ Phan, thì hạ bệ một cái nanh vuốt của nhà họ Phan cũng .

 

Buổi tối tan về đến nhà, còn cửa thấy khói bếp bay lên trong nhà, em trai cô về .

Đinh Quả vội bước nhanh cửa nhà.

Đinh Đại Dũng công tác thời gian dài một chút, lo lắng là giả, nhưng thời buổi thông tin liên lạc phát triển, lo lắng cũng liên lạc với .

“Đại Dũng!”

Đinh Đại Dũng từ cái chòi nấu ăn thò đầu , toét miệng : “Chị chị tan , rửa tay ăn cơm thôi.”

Tầm mắt của Đinh Quả rơi một chiếc xe đạp cũ mới nửa vời đang để trong sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-81.html.]

Đinh Đại Dũng vẻ mặt đắc ý: “Chị, chiếc xe em lắp ráp thế nào?”

“Xe đấy, quá luôn!”

Đinh Quả ngạc nhiên vui mừng quanh một vòng, dựng xe đẩy vài bước, trơn tru, chỉ là lúc thử đạp chút loạng choạng.

quen với kiểu dáng xe đạp đời , vẫn từng loại xe khung cao bánh lớn (nhị bát đại cương) , nhưng lượn vài vòng trong sân là định hơn nhiều .

Đinh Đại Dũng cũng vui mừng, đây là chiếc xe đầu tiên lắp ráp .

Những linh kiện phía đều là mua từ tiệm sửa xe ở những nơi khác, lắp xong chiếc , còn thừa linh kiện của nửa chiếc xe nữa, đợi gom đủ lắp thêm một chiếc.

“Không tệ tệ!” Đinh Quả , “Trước mắt một vấn đề, chính là xe tự lắp ráp thì đăng ký hộ khẩu ( giấy tờ xe) thế nào. Không vội, ngày mai chị sẽ hỏi thăm xem.”

“Chị, cần , thể dẫn em .”

Anh Võ chính là nhân viên áp tải xe cũ dắt dẫn Đinh Đại Dũng.

Đinh Quả vặn đỡ lo, nhưng đây là việc nhỏ, cô thò tay túi lục lọi, lấy một tờ phiếu bánh ngọt một cân, : “Cầm lấy quà, đừng để bận rộn công.”

Đinh Đại Dũng thấy phiếu bánh ngọt mắt liền sáng lên, đây là loại phiếu hiếm đấy, vội vàng liên thanh : “Không cần đưa cái , chị chị giữ lấy mà mua bánh điểm tâm ăn, em chuẩn quà hậu hĩnh cho , hai hũ dưa muối.”

Đinh Quả: ...

Thấy chị trừng mắt , Đinh Đại Dũng : “Dưa muối tương do em đấy, ngon lắm luôn.”

Mắt Đinh Quả lập tức sáng lên, cô vẫn nhét tờ phiếu bánh ngọt một cân tay Đinh Đại Dũng, : “Đưa một hũ dưa muối, một tờ phiếu bánh ngọt một cân, em cứ chị .”

Trong nhà chỉ mỗi chiếc xe đạp , lắp thêm chiếc nữa vẫn còn nhờ mà, cần món quà nặng như nữa, mời ăn một bữa cơm là .

Đinh Đại Dũng trái lời, nhưng thực sự xót ruột, phiếu bánh ngọt đấy!

 

Đinh Quả nhà phát hiện mặt đất thêm một đống lương thực.

Đinh Đại Dũng bưng nồi cháo kê , : “Mẹ em cứ nhất quyết bắt cầm theo.”

Đinh Quả : “Em về làng ?”

Đinh Đại Dũng chút thất vọng : “Không , tuy về về đều ngang qua quê cũ của , nhưng đủ thời gian, lúc em về gửi điện báo cho gia đình, họ lên huyện bọn em gặp một mặt, lúc về cha em tính toán thời gian mang theo lương thực và quần áo mùa đông lên huyện chờ, mấy câu.”

Mối quan hệ của với tài xế lái xe suy cho cùng vẫn đến mức đó, tiện mở miệng bắt đặc biệt chờ mất nửa ngày trời, càng tiện bắt xe vòng đường, đưa về nhà một chuyến. Cũng may là gặp cha và hai đứa em trai, coi như cũng , còn tiện thể mang theo áo bông, chăn đệm mùa đông.

Trong nhà còn cho chị một bộ áo bông, một đôi giày bông.

Lần Đinh Quả về đó, Bành Quế Hoa quan sát kỹ vóc dáng hiện tại của Đinh Quả , bà và Đinh Đại Dũng là Bành Quế Hoa bắt đầu bận rộn , vốn định xong đợi lúc gửi quần áo mùa đông cho con trai lớn thì gửi kèm theo luôn, ngờ con trai lớn đổi công việc, vặn thể mang theo, trái tiết kiệm một khoản tiền bưu phí.

Mặc dù Bành Quế Hoa thấy công việc mới của con trai lớn hơn công việc bốc xếp mà nhắc đến trong thư, nhưng vẫn hận Nhạc Hồng Mai đến c.h.ế.t .

Thế là do ở cách xa quá thôi, chứ phàm là ở gần một chút, bà nhất định sẽ đến đập phá nhà lão đại cho mà xem.

Người thế , con cái nông thôn kiếm một công việc ở thành phố dễ dàng lắm , bác gái mà còn phá đám.

Đinh Đại Dũng cũng thật thà, đem chuyện cùng chị loạn ở nhà bác cả kể hết , Bành Quế Hoa thấy hai đứa trẻ gì, vợ chồng nhà lão đại chuyện quá đáng còn ít ?

Bành Quế Hoa khen con trai lớn, nếu Đinh Đại Dũng giúp Đinh Quả mặt, bà nghi ngờ xem dạy dỗ con trai .

Hai chị em ăn trò chuyện.

Đinh Đại Dũng kể về những điều mắt thấy tai đường , xa một chuyến, ít nhiều cũng chịu chút vất vả, trông đen hơn lúc khi công tác, cũng gầy , nhưng cũng mở mang ít kiến thức, mở rộng tầm mắt.

Anh vẫn quên những gì chị dặn dò, tìm hiểu về đặc sản của những nơi qua, dò hỏi tình hình thị trường.

Không cần cố ý dò hỏi, vì chạy đường dài kiểu bản tài xế mua ít đồ .

Đinh Đại Dũng còn một chút manh mối.

Ví dụ như, tài xế mặc dù là mua hộ trong nhà, nhưng Đinh Đại Dũng đoán chắc hẳn là đầu cơ trục lợi.

còn nhận sự ám chỉ kín đáo từ tài xế lái xe.

Kín đáo đến mức nào chứ, tài xế lúc trò chuyện với đột nhiên tại chọn Đinh Đại Dũng trong những nhân viên áp tải xe mới tuyển, là vì thấy thật thà, kín miệng.

Đinh Đại Dũng còn thắc mắc ông ưu điểm "kín miệng" của .

nhanh là hiểu , đang khen , đây là đang nhắc nhở miệng kín , đừng thấy cái gì về cũng bừa bãi ngoài.

“Chị, trong nhiều manh mối lắm. Ngày mai em dự định sẽ thỉnh giáo thêm Võ.”

Nhân viên áp tải xe cũ mặc dù dạy ít thứ, nhưng cũng là chu đáo mặt.

 

 

Loading...