Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:16:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nổi tiếng như , Tô Đại Dũng thực sự dễ dàng đuổi là đuổi ngay .
về phía , ông ăn thế nào với cháu trai của cấp cũ đây?
Mạng của ông vốn là do cấp cũ cứu về mà.
“Thằng nhóc đó, đúng là khó .” Tề Quang Minh khổ.
đây là đầu tiên thằng nhóc đó trịnh trọng nhờ vả ông giúp giải quyết một , nếu xong, cái mặt già của ông để ?
Ông hạ thấp giọng hỏi: “Lão Tô, thể vận hành một chút ?”
Tô Đại Dũng cũng thấy đau đầu.
Ông nợ ân tình của Tề Quang Minh, chuyện nếu đổi là khác, lúc ông đá khỏi nhà máy , nhưng đó là Đinh Quả, việc thực sự chút hóc b.úa.
Ông cũng từ chối ngay lập tức, : “Ông để suy nghĩ .”
Tề Quang Minh: “Được, ông xem nếu tự phạm ...”
Lời ám chỉ rõ ràng, cũng chỉ một con đường, nhưng Tô Đại Dũng mấy lạc quan.
Cho dù cô gái đó thực sự phạm , chỉ cần là g.i.ế.c phóng hỏa, thì dựa bản lĩnh đó của cô , nhà máy cũng sẽ trực tiếp sa thải.
Hơn nữa, trong thời gian ông tại chức, thành tích của nhà máy càng rực rỡ thì khi điều động công tác, vị trí của ông cũng sẽ đổi cao hơn, chức vụ cũng cao hơn.
Điều đó cần những công nhân viên thực lực tạo vinh quang cho nhà máy.
khi Đinh Quả, nhà máy mấy năm sự nổi bật như thế ?
Tô Đại Dũng cũng nỡ bỏ rơi một nhân tài như Đinh Quả, nhưng ân tình của bạn già thể trả, ông thực sự cân nhắc kỹ lưỡng.
Đinh Quả vẫn vì mà phó giám đốc nhà máy đang lo nghĩ đến mức ăn cơm ngon.
Cô nhận thư và bưu phẩm do đồng chí Bùi Triệt gửi đến.
Đinh Quả mà đầu óc cuồng.
Cái tiết kiệm , bao nhiêu tiền trợ cấp mà tiêu xài phung phí như chứ?
Quan trọng là quà đáp lễ của cô mới nghiên cứu xong, mới một mẻ nhỏ, còn đủ mức độ để mang tặng, thì một bưu phẩm mới ập tới.
Nhất định với đồng chí Bùi một tiếng, gửi đồ thường xuyên thế , nhịp độ chút quá dồn dập, cho chị đây áp lực lớn lắm đấy.
Ngày hôm , Đinh Quả tranh thủ giờ nghỉ trưa tan để đến bưu điện gọi điện thoại cho đơn vị của Bùi Triệt.
Bùi Triệt sớm để điện thoại trong thư để thuận tiện cho Đinh Quả việc thì liên lạc với , chỉ là Đinh Quả cảm thấy gì đáng để tốn tiền điện thoại mà , chẳng vẫn đang thư , những chuyện vụn vặt đó đều trong thư , việc gì gọi điện thoại?
Thời buổi gọi điện thoại đường dài cực kỳ vất vả, trải qua tầng tầng lớp lớp chuyển máy, chuyển cũng chắc thông, thông cũng chắc tìm .
Thế là cô tìm .
Bùi Triệt nhiệm vụ huấn luyện, ở đơn vị, nhiệm vụ khi nào mới kết thúc, Đinh Quả cúp điện thoại trả tiền cước, xoay rời .
Đợi đến khi Bùi Triệt kết thúc huấn luyện trở về đơn vị, một nữ đồng chí họ Đinh ở Phong Ninh gọi điện thoại cho , sốt sắng đến mức cơm cũng chẳng buồn ăn, cứ bám lấy cấp trực tiếp của hỏi hỏi xem đồng chí Đinh Quả tìm việc gì.
Nghe lãnh đạo việc gì, tin, nhất định là lãnh đạo kỹ, bắt thuật nguyên văn lời Đinh Quả cho , cuối cùng còn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Cũng giúp hỏi một cái điện thoại.”
Lãnh đạo của khẩy: “Sao hỏi? hỏi , nữ đồng chí đó , bảo là lúc nào rảnh sẽ gọi cho .”
Đinh Quả cũng là kiêu, cô thực sự điện thoại của nhà máy .
Bùi Triệt cam lòng, máy điện thoại gọi liên tiếp mấy cuộc, vòng qua một vòng lớn mới nhờ dò hỏi điện thoại của Nhà máy Thực phẩm Phong Ninh.
Người hỏi là của nhà máy một, nhà máy hai, nhà máy ba, liền ngẩn , Đinh Quả chỉ cô ở nhà máy thực phẩm, là nhà máy mấy.
“Giúp tra hết .”
Anh lý do chính đáng, cảm thấy đồng chí Đinh Quả là kiểu sẽ dễ dàng gọi điện thoại cho , khó khăn lắm mới gọi một cuộc, nhất định là việc quan trọng cần giúp đỡ, vạn nhất lỡ việc thì ?
Sáng ngày hôm , Đinh Quả bao lâu, tổ trưởng qua gọi cô, bảo cô đến ban ủy ban nhà máy điện thoại.
Đinh Quả đang bận rộn tập trung, thấy thế vẫn kịp phản ứng: “Điện thoại tìm ?”
Ai gọi điện thoại tìm cô chứ?
“Đối phương nửa tiếng sẽ gọi , một lát nữa cô đừng quên qua đó.”
Đợi đến khi tổ trưởng , Đinh Quả mới sực nhớ cuộc điện thoại gọi cho Bùi Triệt ngày hôm qua, nhất thời mặt già đỏ bừng.
Lúc đó cô nhất thời bốc đồng, gọi điện thoại qua nhắc nhở trai hàng xóm cách sống, tiền thể tiêu như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-75.html.]
hôm nay cơn bốc đồng đó qua , cảm thấy chút ngượng ngùng.
điện thoại vẫn .
Đợi xong công việc trong tay, Đinh Quả canh thời gian đến ủy ban nhà máy.
Ủy ban nhà máy là một văn phòng lớn, bên trong sáu bảy việc, nhiều vì sản phẩm mới của nhà máy mà danh Đinh Quả, nhưng vẫn gặp thật, lúc thấy Đinh Quả , đều đặc biệt nhiệt tình chào hỏi cô, đó khen ngợi một trận về sản phẩm mới mà Đinh Quả nghiên cứu năm nay.
Nếu Đinh Quả là mặt mỏng, lúc khen đến mức ngượng chín mặt , nhưng Đinh Quả dù cũng là tấm chiếu mới nơi công sở, cô bỏ lỡ cơ hội để kết giao nhân mạch, tạo ấn tượng cho ủy ban nhà máy, cô đáp một cách hào phóng, cũng thuận theo lời khích lệ mong Đinh Quả tiếp tục cố gắng, tạo vinh quang của họ mà bày tỏ sự đảm bảo và lòng trung thành của đối với nhà máy thực phẩm.
Lời đảm bảo cứ để hưởng ứng bầu khí, còn khi nào thì xem cô .
Cũng trò chuyện quá lâu, tiếng chuông điện thoại vang lên, Đinh Quả vội vàng qua nhấc máy: “Alo, là đồng chí Bùi ?”
“Là , đồng chí Đinh Quả, chào cô!” Giọng của Bùi Triệt truyền qua ống , là chút biến âm là , mà cô thấy giọng điệu của đồng chí Bùi chút căng thẳng.
Bùi Triệt căng thẳng đến mức sắp cầm chắc ống .
Chính cũng hiểu, lúc ở thủ đô từng ăn cơm với đồng chí Đinh mấy , tiếp xúc một , lúc đó cũng thấy căng thẳng, ngược cảm thấy giao lưu với cô gái thoải mái, đột nhiên thấy căng thẳng thế , lòng bàn tay cầm ống đầy mồ hôi.
Thậm chí, những lời chào hỏi mở đầu và nội dung trò chuyện mà nghĩ suốt cả đêm qua lúc đều quên sạch sành sanh, khô khốc hỏi một câu: “Hôm qua huấn luyện, nhận điện thoại của cô, tìm việc gì ?”
Nói xong lời , Bùi Triệt chỉ chui xuống gầm bàn.
Chẳng lẽ đồng chí Đinh Quả việc gì thì thể tìm ?
Nghĩ đến đây, đợi Đinh Quả bên lên tiếng, vội vàng giải thích thêm một câu: “Thực việc gì cũng thể gọi điện thoại cho ...”
Người việc gì tại gọi điện thoại cho ?
Bùi Triệt đưa tay lau mồ hôi chảy xuống từ thái dương, trái tim hoảng gấp, đập thình thình.
Phì!
Tiếng của Đinh Quả truyền đến từ ống : “Không việc gì, chỉ là hỏi xem hạt óc ch.ó rang vị ngọt ngon hơn, vị mặn ngon hơn?”
Nhìn xem gọi một cuộc điện thoại cho trai hàng xóm mà căng thẳng kìa, cách một đường dây điện thoại cũng thể sự lộn xộn trong lời của , Đinh Quả cũng tiện lên giáo huấn cách sống thế nào, nên dứt khoát hỏi thăm khẩu vị của Bùi Triệt để gửi cho ít đồ ăn vặt hợp khẩu vị hơn.
Bùi Triệt ở đầu dây bên lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ thở phào, còn toét miệng nở một nụ thật lớn, đồng chí Đinh Quả hỏi là tìm hiểu khẩu vị của ?
Tuy nhiên cả hai vị đều ngon, đương nhiên, thích ăn vị ngọt hơn.
Giây phút chỉ thông minh của đồng chí Bùi lập tức đạt giới hạn, vì khách sáo mà cả hai đều ngon, Đinh Quả thấy sẽ cảm thấy quá giả tạo, cảm thấy là thành thật, bèn : “Hai vị mỗi loại một vẻ riêng, nhưng cá nhân thiên về vị tẩm đường hơn, ăn ngọt chán , đổi sang vị muối rang khéo thể trung hòa , cho nên kết hợp hai loại là mỹ nhất.”
Đinh Quả: ...
Sao nãy còn cảm thấy căng thẳng, mà loáng một cái còn căng thẳng nữa ?
Cô mỉm : “Vậy thì , bên một ít khoai lang sợi và bánh mì khô nướng, chỗ hạt óc ch.ó rang đó cũng thêm một ít gửi cho .”
Miệng Bùi Triệt sắp ngoác tận mang tai , hạ thấp giọng hỏi: “Đồng chí Đinh Quả, gửi cho cô một bưu phẩm, nhận ?”
Đã nhắc đến chủ đề , Đinh Quả liền thuận miệng một câu: “Nhận , đừng luôn gửi đồ về phía nữa, thu thập mấy thứ đó tốn công tốn tiền.”
Bùi Triệt : “Không tốn công, một chút cũng tốn công.”
Anh thực sự tốn công, đây những đồng đội đó tìm đổi phiếu, đổi đồ các kiểu, bây giờ đến lượt , các đồng đội đương nhiên cũng hai lời.
Cuộc điện thoại nếu là gọi ở bưu điện, Đinh Quả nhất định sẽ nghiêm túc nhấn mạnh thêm vài câu, cô là khách sáo, cô thực sự cảm thấy đồng chí Bùi cần chi tiêu như , thời buổi gửi bưu phẩm hề rẻ, bưu điện gửi bưu phẩm lúc bỏ tiền cước cô thấy xót ruột lắm , cứ theo tần suất của đồng chí Bùi, tốn thêm bao nhiêu tiền cước nữa, bằng để dành tiền đó, đợi đến khi hai thực sự thành đôi thì trực tiếp nộp tiền tiết kiệm... khụ khụ!
Đương nhiên, việc đó là với tiền đề đồng chí Bùi thực sự tâm ý đó với cô.
đây là ở văn phòng ủy ban nhà máy, xung quanh đều là những " nhà" tươi mới mới quen của cô, Đinh Quả tiện nhiều, trò chuyện vài câu cúp điện thoại.
Cô cúp điện thoại, liền phát hiện các đồng chí ở ủy ban nhà máy đang cố gắng kiềm chế sự hóng hớt trong đáy mắt, những lời hỏi đều là "hạt óc ch.ó rang" và "bánh mì khô nướng" mà cô .
Hạt óc ch.ó thì họ , nhưng còn thể rang, còn vị ngọt, vị mặn nữa?
Bánh mì thì nhà máy càng thiếu, thành bánh mì mà còn vẽ chuyện nướng thành bánh mì khô? Có ngon ?
Thực họ hóng hớt một chút về phận của thông thoại với Đinh Quả, nhưng dù cũng mới quen Đinh Quả, những lời trêu chọc đó tiện hỏi miệng, may mà Đinh Quả chủ đề thể chuyển dời sự chú ý của họ hơn, gượng ép đè nén sự tò mò đó xuống, quan tâm đến bánh mì khô nướng và hạt óc ch.ó rang mà cô .
Việc đóng góp phương pháp chế biến hai thứ đối với Đinh Quả mà quan trọng, nhưng cô cảm thấy chắc thị trường.
“Hạt óc ch.ó rang chính là nhân hạt óc ch.ó bọc nước đường rang, vị mặn chính là thành vị muối rang, là món ăn vặt mà bản thích, nhưng đối với thị trường hiện tại mà , thấy chắc nỡ bỏ tiền mua hạt óc ch.ó tẩm đường.”
Hạt óc ch.ó vốn hiếm, mua riêng giá cũng rẻ, gia công thêm một chút chắc chắn sẽ tăng giá thành, giá bán cũng sẽ theo đó mà tăng lên, thứ giống như bánh mì, bánh ngọt, bánh quy thể ăn cho đỡ thèm no bụng, dù hạt óc ch.ó cũng coi là chút liên quan đến lương thực, nhưng ăn món ăn vặt như hạt óc ch.ó tẩm đường , là tiền nhàn rỗi trong tay mới nỡ.