Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:12:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Quả thể nào những chuyện !
Chuyện Hiểu Mai chắc chắn sẽ ngoài, cô càng , đừng là ngoài, cô ngay cả nhà họ Đinh cũng .
Dù mấy đầu cơ bán vải đó là để dành tiền riêng, nếu bố họ thì gọi là tiền riêng nữa?
Hơn nữa, cô cũng lo bố cô đường kiếm tiền thì sẽ trợ cấp cho cô nữa!
Trong lòng rối bời, còn nhớ nổi Đinh Chí Cương là ai?
Nhà họ Đinh, đồng hồ hơn chín giờ , vẫn thấy Đinh Niệm Quân về, sắc mặt Đinh Chí Cương dần trầm xuống, Nhạc Hồng Mai thì chút yên tâm, nháy mắt với con trai cả, Đinh Kiến Quốc liếc sắc mặt bố , chuẩn âm thầm ngoài, đến ký túc xá xưởng dệt xem .
dậy, tiếng gõ cửa vang lên.
Vẻ mặt Nhạc Hồng Mai lập tức giãn , nụ tràn từ đáy mắt: "Cái đứa trẻ chắc chắn là công việc giữ chân mới về muộn thế ..."
Nhất thời nóng lòng, đều quên mất Đinh Niệm Quân chìa khóa nhà.
Lúc , ở cửa truyền đến một giọng nam vẻ uy nghiêm: "Đây nhà Đinh Kiến Thiết ?"
Nhạc Hồng Mai tim đập thình thịch một hồi, dâng lên một dự cảm lành, lảo đảo bước tới hai bước mở toang cửa .
Đinh Kiến Quốc sải bước theo .
Đinh Chí Cương cũng từ sô pha dậy, về phía cửa.
Bên , khi Nhạc Hồng Mai thấy bên ngoài mặc sắc phục công an, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì bệt xuống.
Đinh Kiến Quốc nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy , trong lòng cũng thót lên một cái, mặt nặn một nụ khó coi, : "Đồng chí, các thế là..."
Người công an dẫn đầu xuất trình giấy tờ của , nghiêm nghị hỏi: "Đây là nhà Đinh Kiến Thiết ?"
"Vâng..."
Đinh Kiến Quốc mới một tiếng , hai công an dẫn theo hai mặc đồng phục xưởng lương dầu đẩy bước trong.
"Đinh Kiến Thiết nghi ngờ trộm cắp tài sản quốc gia..."
Nhạc Hồng Mai chỉ thấy một câu là bắt đầu ù tai, trong đầu trống rỗng một mảnh, đợi đến khi ý thức của bà , những công an bước bắt đầu lục lọi trong phòng ký túc xá của Kiến Quốc, Kiến Thiết.
Đinh Chí Cương ở bên mặt trắng bệch giả bộ đưa t.h.u.ố.c lá cho cán bộ xưởng lương dầu, nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí, chuyện hiểu lầm gì ?"
Sao là trộm cắp ?
Kiến Thiết trộm cái gì của xưởng?
Thời buổi cái gì cũng là của quốc gia, trộm một cây kim của xưởng cũng thuộc về trộm cắp tài sản quốc gia, kinh động đến công an , thể thấy chuyện Kiến Thiết gây nhỏ.
Cái thằng ranh đó rốt cuộc lấy cái gì ?
Đinh Chí Cương cũng cảm thấy đầu óc từng hồi choáng váng, nhưng lúc ông dám ngất, tìm hiểu nguyên do sự việc, xem chỗ nào để vận động .
Sau lưng Đinh Kiến Quốc từng hồi đổ mồ hôi, cổ họng khô khốc, trong đầu chỉ mấy chữ 'Kiến Thiết xong đời '!
Đinh Kiến Đảng và Đinh Hương ở bên cạnh sợ hãi đến mức mất cả hồn vía.
Nhạc Hồng Mai hồn xông tới, túm lấy của xưởng đến, khàn giọng : "Đồng chí, con trai thể nào trộm cắp tài sản quốc gia, các chắc chắn là nhầm . Cái đứa trẻ đó chỉ là tính tình lắm, nhưng nó bao giờ trộm đồ mà..."
Hơn nữa cái đám xưởng lương dầu cũng quá đáng quá, thể để xưởng tự kiểm tra , trực tiếp báo công an, đây là hại c.h.ế.t Kiến Thiết mà!
Hai công an khám xét khắp nhà một lượt, đó bắt đầu thẩm vấn những khác trong nhà họ Đinh.
Lúc vợ chồng Đinh Chí Cương mới con trai thứ hai của họ trộm là bã dầu của xưởng, loại bã thường là bán cho các trang trại chăn nuôi dùng để gia công thức ăn cho lợn.
Đồ cho lợn ăn mà đáng để kinh động đến công an ?
Hai vợ chồng rằng, chuyện báo cảnh sát thực sự do cán bộ xưởng báo, mà là bảo vệ và quản lý kho tờ giấy mỉa mai, nuốt trôi cục tức , quyết định để Đinh Kiến Thiết nếm mùi đau khổ, nhân lúc lộn xộn sắp xếp báo án.
Hai bên đều nhận thư nặc danh... chính xác mà là tờ giấy nặc danh , tờ giấy Đinh Kiến Thiết đắc ý vì nào cũng tay thành công mà phát hiện, giễu cợt bảo vệ và ở kho là quân ngốc, họ xong nội dung tờ giấy thì đôi mắt còn chằm chằm khác nữa, chỉ chằm chằm Đinh Kiến Thiết.
Nếu sợ đ.á.n.h rắn động rừng, bên kho lúc đó lôi Đinh Kiến Thiết đập cho một trận .
Cứ nhịn mãi, cuối cùng cũng đợi đến lúc cái thằng cháu đó tay, bắt quả tang tại trận, đ.á.n.h Đinh Kiến Thiết một trận tơi bời, đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Lãnh đạo xưởng khi gọi qua sững sờ nhận đang đất là ai.
Vì đ.á.n.h quá nặng, đành đưa đến bệnh viện .
Xưởng thực vẫn còn lương tâm, còn đợi vết thương của Đinh Kiến Thiết lành hòm hòm mới tổ chức thẩm tra, kết quả ai báo công an, cán bộ công an đầy một tiếng khi xảy chuyện chạy đến bệnh viện, canh giữ bên ngoài phòng phẫu thuật.
Lúc , hành lang cửa nhà họ Đinh vây kín hàng xóm láng giềng.
Trên con đường đất khu tập thể giờ vẫn còn ít hóng mát, công an và lãnh đạo xưởng lương dầu đến, tìm hỏi thăm nhà Đinh Kiến Thiết ở , chuyện rõ ràng là biến , thế là chẳng thu hút đến .
Nhà họ Đinh già đấy, dạo vì đứa con gái lớn của họ "cho ăn dưa" nữa, họ đều gì để nhâm nhi , đây là sắp cho thêm chuyện để bàn tán bữa ăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-60.html.]
Còn khá giật gân nữa.
Thằng hai nhà họ Đinh trộm cắp tài sản của xưởng?
Chuyện mà, thế nào nhỉ, nhà của các vị đây thực đều từng lấy trộm đồ của xưởng, găng tay bảo hộ, cục gang nhỏ, dây thép, cả xỉ than trong lò của xưởng...
Đa phần đều là dân kiện quan xét, nhưng một khi tố cáo, cho dù bạn nhặt một viên gạch của xưởng, cũng thể đ.á.n.h xuống địa ngục.
Cho nên, sự chấn động và tò mò của chiếm ưu thế, đều Đinh Kiến Thiết rốt cuộc lấy cái gì từ xưởng lương dầu, ngược mấy khinh bỉ hành vi .
Ở đây ít Đinh Kiến Thiết lớn lên, cái thằng chỉ là nghịch ngợm một chút, tính nóng, đ.á.n.h , chứ thật sự từng trộm đồ nhà ai bao giờ.
"Đinh Kiến Thiết trộm dầu của xưởng đấy chứ?"
"Thế thì trộm bao nhiêu , đến mức kinh động cả công an."
"Cũng thấy nó xách đồ về nhà bao giờ mà!"
"Bà nhỉ, xách đồ về nhà còn để cho bà thấy ?"
Mọi nhỏ giọng bàn tán vểnh tai cuộc chuyện bên trong.
công an hỏi chuyện bình tĩnh, trừ lúc bắt đầu thấy tiếng gào thét chút mất kiểm soát của Nhạc Hồng Mai , phía gần như thấy động tĩnh gì.
Hơn nửa tiếng , công an và cán bộ xưởng lương dầu kéo cửa bước , thấy vây quanh cửa, một công an vội giải tán , rời khỏi khu tập thể.
Công an , Nhạc Hồng Mai mới thút thít thành tiếng, sắc mặt xanh mét, đôi mắt đỏ hoe tiêu cự.
bà còn thu dọn đồ đạc đến bệnh viện, con trai bắt quả tang đ.á.n.h cho một trận, đ.á.n.h đến mức nhập viện .
Vừa thu dọn đồ đạc.
Đinh Chí Cương thì bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi , chuẩn xưởng gọi mấy cuộc điện thoại, tìm chút quan hệ, xem thể giảm thiểu ảnh hưởng của chuyện xuống mức thấp nhất .
Đột nhiên, Nhạc Hồng Mai tạm ngừng tiếng đầu con trai cả, hạ thấp giọng hỏi: "Có con sớm Kiến Thiết đầu cơ bã dầu ?"
Hiểu con ai bằng , đừng Nhạc Hồng Mai lúc nãy hồn vía như bay mất, nhưng bà vẫn vô tình thấy vẻ kinh hoàng tật giật lóe lên trong mắt con trai cả, điều lúc nãy đối diện với sự hỏi han của công an, thừa nhận.
Lúc Nhạc Hồng Mai hỏi, Đinh Kiến Quốc giấu giếm nữa, thấp giọng : "Vâng, con..."
Chát!
Một cái tát giáng xuống mặt Đinh Kiến Quốc, Nhạc Hồng Mai giọng khàn đặc, tức giận vì rèn sắt thành thép: "Con với bố ? Sao con với bố chứ. Trong nhà năm công nhân, năm hưởng lương, là thiếu ăn thiếu mặc ? Kiến Thiết hồ đồ quá..."
Nói xong ngã xuống sô pha, xoay úp mặt lưng ghế sô pha, thút thít .
Đinh Chí Cương cũng con trai cả bằng ánh mắt khiển trách, trầm giọng : "Con là con trưởng, em trai hồ đồ con cũng hồ đồ theo? Nhà thiếu cái tiền đó ? Con con ngăn cản một chút?"
Đinh Kiến Quốc tát một cái, mặt sững sờ vì kinh ngạc hồi lâu vẫn hồn.
Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên đ.á.n.h .
Chưa kịp phản ứng, bố chỉ trích một câu.
Đinh Kiến Quốc vành mắt đỏ hoe, vội vàng thốt : "Con mà ngăn, Kiến Thiết nó mà, nó mua váy, mua giày da, mua túi đeo chéo, mua kem tuyết hoa, mua cái cái cho Niệm Quân, chút lương đó của nó mà đủ chi tiêu?"
Đinh Chí Cương sững sờ.
Nhất thời chút như sét đ.á.n.h ngang tai.
Tiếng của Nhạc Hồng Mai cũng ngừng , ngẩng đầu Đinh Kiến Quốc, trong đầu vang vọng lời của con trai cả, trong lòng đầu tiên chủ động nảy sinh một chút, một chút hài lòng đối với Niệm Quân.
Kiến Thiết là vì mua đồ cho Niệm Quân mới...
Trước mấy đứa con trong nhà tiêu tiền cho Niệm Quân, thương Niệm Quân, đem đồ đều cho Niệm Quân, bà là vui mừng, thầm đắc ý cho sự thành công trong quan niệm giáo d.ụ.c của đối với mấy em Kiến Quốc, nhưng bà cũng bảo mấy đứa con trai vì Niệm Quân mà trộm đồ của xưởng đem bán mà!
Kiến Thiết là mua bao nhiêu đồ cho Niệm Quân mới dẫn đến lương cũng đủ tiêu chứ!
Niệm Quân cũng , em trai mua cho nó hết món đến món khác, mà cân nhắc xem lương của em trai đủ , hỏi xem những khoản chi tiêu vượt quá tiền lương đó là từ mà .
Nghĩ đến đây Nhạc Hồng Mai bỗng giật , Niệm Quân lẽ cũng chuyện Kiến Thiết chứ?
Nếu , nó khuyên ? Kiến Thiết là lời nó nhất mà, là... Kiến Thiết là do Niệm Quân chỉ thị?
Nhạc Hồng Mai dám nghĩ tiếp nữa, bà chỉ cảm thấy chút lạnh lẽo.
Đinh Chí Cương thì sắc mặt sắt liếc Nhạc Hồng Mai một cái, trầm giọng : "Đến bệnh viện !"
" đúng, đến bệnh viện ." Nhạc Hồng Mai lồm cồm bò dậy nhanh ch.óng thu dọn xong đồ đạc, dặn dò hai đứa nhỏ trông nhà, bà cùng Kiến Quốc đến bệnh viện.
Đinh Chí Cương ngoài gọi điện thoại.
Đợi đến khi Nhạc Hồng Mai chạy đến bệnh viện thấy con trai giường bệnh quấn băng như xác ướp, bà gào t.h.ả.m thiết, công an canh cửa, các bệnh nhân khác trong cùng phòng bệnh và nhà giật nảy , các bệnh nhân và nhà cùng tập thể về phía giường của Đinh Kiến Thiết, đồng loạt thót tim: Đây là qua khỏi ?