Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:11:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giấy tờ của Đinh Quả đều mang theo bên , cô hỏi thăm vài về phía tòa nhà văn phòng.
Nhân viên xưởng thực phẩm mới đón tiếp mới đến báo danh.
"Cô đến tích cực thật đấy." Người tiếp đón Đinh Quả là một nữ đồng chí tầm bốn mươi tuổi, họ Trương, thái độ khá hòa nhã, khi kiểm tra giấy tờ xong liền nhanh nhẹn ký tên cho Đinh Quả, Đinh Quả cầm tờ phiếu chạy qua vài bộ phận nữa, xong thủ tục nhập chức, cuối cùng là quan hệ lương thực.
Quan hệ lương thực quy định thời gian cụ thể, dù chuyện ăn cơm của chính , chỉ cần cô vội thì bên xưởng sẽ vội.
việc thì bắt đầu từ ngày mai.
Chạy xong thủ tục bên , Đinh Quả đến văn phòng thanh niên trí thức.
Thật khéo, quan hệ lương thực của cô đang chuẩn chuyển đến khu tập thể xưởng thép, thể trực tiếp chuyển đến xưởng thực phẩm luôn.
Người thủ tục cho Đinh Quả vẫn là nhân viên , cô thời gian về thành phố của Đinh Quả, thủ tục nhập chức xong của , ánh mắt cô chút phức tạp.
Không ngờ lỡ lời nhanh một câu, cô gái thực sự giành công việc ở xưởng thực phẩm.
Trong những thanh niên trí thức mới về thành phố gần đây, ngoài những gia đình giúp đỡ sắp xếp, Đinh Quả là đầu tiên tuyển dụng thành công thông qua văn phòng thanh niên trí thức.
Chương 48 48 Ứng tuyển công ty vận tải
Buổi tối, Đinh Quả tính toán thời gian tan của Đinh Đại Dũng, bày sủi cảo mua sẵn , còn hai món rau xào.
Cô trúng tuyển, đương nhiên cũng ăn mừng một chút.
Thực chất là biến tướng để cải thiện bữa ăn.
Đinh Đại Dũng tan về, tay xách hai hộp cơm nhôm, cửa nhe răng khép miệng: "Chị, em bảo xưởng chắc chắn sẽ tuyển chị mà."
Đinh Quả ngạc nhiên: "Chị còn mà, em chị trúng tuyển?"
Đinh Đại Dũng đặt hộp cơm lên bàn, múc nước rửa tay rửa mặt: "Buổi trưa em qua xưởng thực phẩm xem ."
Đinh Quả ngẩn : "Buổi trưa chút thời gian đó mà em còn qua xưởng thực phẩm ? Em bằng cách nào?"
Từ xưởng may đến xưởng thực phẩm cách xa lắm, nhưng cũng gần, xe buýt thẳng đến đó.
Đinh Đại Dũng vẩy nước tay, thản nhiên : "Em chạy bộ qua mà, cũng xa lắm."
Trong lòng Đinh Quả thấy ấm áp vô cùng, đứa em họ đúng là uổng công cô yêu thương nó.
"Cũng gần như thế , đừng chuyện ngốc nghếch như nữa!"
Đinh Đại Dũng đồng tình: "Sao là chuyện ngốc nghếch , chuyện của chị cả đều là chuyện lớn, chuyện nào ngốc cả!"
Sau đó thấy sủi cảo bàn.
Đinh Quả cũng mở hộp cơm mà Đinh Đại Dũng mang về, bên trong một phần thịt kho tàu, một phần rau xào, : "Ý em cũng là chúng ăn mừng một chút."
"Em lấy phiếu thịt?" Đinh Quả hỏi.
"Chị quên , chị đưa cho em mà!"
Đinh Quả nghẹn lời: "Chị đưa cái đó là để em khi ăn cơm ở xưởng đừng chỉ ăn bánh bao ngô với dưa muối, mua thêm món thịt mà ăn."
Mua phần thịt kho tàu , là ở xưởng dùng phiếu thịt cô đưa cho.
"Chị, bánh bao ngô dưa muối cũng là bữa ăn ngon , vả gần đây em ăn quá, mặt cũng béo lên ."
Đinh Quả lườm một cái, nhưng vui mừng.
Cô đưa phiếu thịt cho là tâm ý của cô; Đinh Đại Dũng dùng phiếu thịt mua thịt kho tàu ăn mừng cô xưởng thực phẩm là tâm ý của Đinh Đại Dũng.
Phải rằng, sự quan tâm như thế mới bền lâu.
Dù thịt cũng nát trong nồi nhà khác, cô sẽ dập tắt sự tích cực của Đinh Đại Dũng.
Hai chị em một bữa ngon lành, sáng sớm hôm ăn xong bữa sáng, cả hai cùng bước như gió khỏi cửa.
Từ hôm nay trở , Đinh Quả cô cũng là một công nhân của thời đại .
Đinh Đại Dũng tuy là công nhân tạm thời, nhưng chỉ cần để tâm, luôn thể tìm cơ hội trở thành chính thức.
Dù tìm cơ hội, vài năm nữa cô cũng thể dẫn Đinh Đại Dũng bay cao trong làn sóng của thời đại.
Đến xưởng, Đinh Quả cùng bốn học việc khác nhận quần áo công nhân, mũ công nhân, xong quần áo đưa đến xưởng sản xuất.
Năm phân các dây chuyền sản xuất khác .
Đinh Quả tổ bánh mì.
Tổ trưởng tổ bánh mì tên là Trần Tú Phương, lúc bà gọi nhận học việc liếc mắt một cái chọn trúng Đinh Quả.
Đinh Quả dáng gầy cao vô cùng nổi bật trong mấy .
Trần Tú Phương cảm thấy cô gái cho bà cảm giác nhanh nhẹn, tuy gầy nhưng đôi mắt sáng ngời, qua là thông minh, chủ nhiệm sắp xếp cho tổ họ, Trần Tú Phương liền vội vã dẫn Đinh Quả .
Trên đường bà giới thiệu cho cô về quy định nội quy của xưởng và yêu cầu về vệ sinh cá nhân.
Bà liếc Đinh Quả từ xuống , ánh mắt dừng ở tai, gáy và móng tay hai bàn tay, thầm gật đầu, vệ sinh cá nhân của cô gái , móng tay cũng cắt ngắn và gọn gàng, trong kẽ móng tay sạch sẽ, phù hợp quy định, : "Tốt lắm, cứ theo tiêu chuẩn mà là !"
Đinh Quả vội đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-52.html.]
Vào xưởng, Trần Tú Phương dẫn cô quen một lượt quy trình sản xuất, cuối cùng dẫn Đinh Quả đến mặt một nữ công nhân ngoài ba mươi tuổi, bảo Đinh Quả theo chị học việc, việc vặt.
Nữ công nhân dẫn dắt Đinh Quả tên là Trương Hạnh Nhi, mặt tròn, sinh toát lên vẻ hòa nhã, chị kiên nhẫn giảng giải cho Đinh Quả kỹ thuật nhào bột.
Tổ của họ chỉ sản xuất một loại bánh mì, các loại bánh mì khác thì công thức nguyên liệu cũng khác , cách nhào bột và lên men cũng sự khác biệt nhất định, hôm nay bánh mì nhân đậu đỏ, dây chuyền sản xuất bên cạnh họ đang loại bánh mì cũ từ đời .
Khắp xưởng sản xuất đều tràn ngập mùi thơm ngọt ngào của bánh mì.
Tâm hồn Đinh Quả là thích nấu ăn, nhưng cô một cơ thể khai mở thiên phú nấu nướng, trí nhớ cơ bắp của nguyên chủ với tay chân nhanh nhẹn hỗ trợ Đinh Quả nhiều, vì cô chỉ bắt tay nhanh mà còn nhận lời khen ngợi của Trương Hạnh Nhi.
Hết một ngày, cảm thấy khá .
Hơn nữa thời gian ngày đầu tiên cũng khéo, một ngày, ngày hôm vấp cuối tuần, nghỉ ngơi, Đinh Quả dẫn Đinh Đại Dũng đến công ty vận tải.
Cuộc sát hạch bên công ty vận tải giống như ở xưởng may và xưởng thực phẩm, kỳ thi văn hóa, điền xong đơn đăng ký, cầm phỏng vấn ở bên cạnh.
Tuy đến ứng tuyển đông nhưng tốc độ tiến hành nhanh, đến mười giờ, Đinh Đại Dũng thành phỏng vấn, một tuần kết quả.
"Cảm thấy thế nào? Có nắm chắc ?"
Đinh Đại Dũng lắc đầu: "Không ."
Mấy phụ trách tuyển dụng chỉ từ xuống vài cái, một trong đó đơn đăng ký hỏi một câu: "Cậu là Hối Dương, Hối Dương đến Phong Ninh tìm việc?"
Dù cách quá xa, tàu hỏa cũng mất hai ba ngày.
Đinh Đại Dũng liền thành thật theo lời chị dạy, bảo đến thăm họ hàng, công ty vận tải tuyển dụng nên ở thử vận may.
Một đàn ông ngoài bốn mươi tuổi khác, da đen nhẻm, hỏi han về chiều cao của , ở quê công , một ngày mấy điểm công.
Cậu trả lời xong, đó cúi đầu gạch một cái gì đó đơn đăng ký của , bảo một tuần đến xem kết quả, thế là kết thúc.
"Chẳng gì cả." Đinh Đại Dũng gãi đầu , "Tùy duyên !"
Dù cũng một công việc dự phòng .
Đinh Quả cũng gật đầu, họ cửa nẻo gì, chẳng chỉ thể tùy duyên thử vận may .
cô thể thấy Đinh Đại Dũng đơn vị .
Sáng sớm khi cửa, thấy những chiếc xe lớn đậu bãi đất trống bên cạnh, cô dùng khóe mắt cũng thể thấy mắt Đinh Đại Dũng lập tức sáng lên.
Có chiếc xe lớn dường như gặp vấn đề gì đó, lúc đó đang vài ở đó sửa xe, Đinh Đại Dũng cứ nghẹo cổ mãi, xa vẫn cứ đầu , vô cùng hứng thú, trong mắt mang theo một loại niềm đam mê như tìm thấy phương hướng.
Có yêu thích thì mục tiêu, mục tiêu thì theo đuổi, Đinh Quả cũng cảm thấy nếu Đinh Đại Dũng thực sự thể đây, chẳng cần ai thúc giục, tự sẽ động não tìm cách luồn lách, thực sự thể học chút bản lĩnh.
Mấy ngày chung sống cô phát hiện , Đinh Đại Dũng loại thanh niên mãng phu như trong sách miêu tả, ngược , đứa trẻ tâm tư tỉ mỉ, tay chân siêng năng, cũng lanh lợi, bồi dưỡng hướng dẫn , tương lai chắc sẽ một phen thành tựu.
Cứ xem , nếu công ty vận tải, cũng lưu ý nhiều hơn đến thông tin tuyển dụng bên , xem thể tìm cơ hội đưa Đinh Đại Dũng .
Đinh Quả nghĩ nhịn thở dài một .
Cô còn tìm thấy phương hướng cuộc đời , Đinh Đại Dũng tìm thấy .
Hai chị em về nhà, ăn xong bữa trưa, Đinh Quả liền về phòng đóng cửa lẻn gian ngủ trưa.
Ngủ dậy thấy tiếng động gì trong sân, cứ ngỡ Đinh Đại Dũng cũng đang ngủ trưa nên để ý, lấy cuốn sách mua đó xem một lúc.
đợi đến hơn bốn giờ chiều mà phòng Đinh Đại Dũng vẫn động tĩnh gì, Đinh Quả chút thắc mắc.
"Thằng bé tối qua thức trắng đêm ?"
Lo lắng ban ngày ngủ quá nhiều tối ngủ , định qua gõ cửa sổ gọi dậy, kết quả ngoài cổng truyền đến tiếng động, Đinh Đại Dũng mồ hôi nhễ nhại đẩy cửa bước , thần sắc chút uể oải.
Nhìn thấy Đinh Quả đang trong sân, chút ngại ngùng gọi một tiếng "Chị".
Đinh Quả ngạc nhiên hỏi: "Em thế?"
Đinh Đại Dũng: "Em trạm thu mua phế liệu một chuyến."
Đinh Quả: "Em mua gì?"
Đinh Đại Dũng gãi gãi đầu, mặt đỏ lên, nhỏ giọng : "Em mua sách."
Việc học giỏi ở quê nổi tiếng , giờ đột nhiên xem sách, nếu để cha thấy chắc chắn sẽ c.h.ế.t mất.
Đinh Đại Dũng cứ ngỡ chị cũng sẽ , ngờ chị chẳng những mà còn đoán ngay mục đích của .
"Sách về sửa chữa ô tô?"
Đinh Đại Dũng trợn to mắt: "Chị, chị ?"
Đinh Quả lườm một cái: "Hôm nay cổ em sắp vẹo , chị còn ."
Đinh Đại Dũng ngại ngùng cúi đầu: " em bới trong đống phế liệu mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng tìm thấy loại sách ."
"Khi nào rảnh qua hiệu sách Tân Hoa xem thử."
"Đừng đừng đừng, chị ơi, cứ mua sách cũ , em xem thử hiểu ..."
Nếu hiểu thì hãy mua sách mới, nếu với trình độ văn hóa của mà ngay cả chữ đó cũng nhận hết, nội dung giảng giải cũng hiểu thì mua sách mới chẳng lãng phí .