Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:08:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Hồng trông gầy một vòng so với , thể thấy mặc dù là cô chủ động đề nghị chia tay với Đinh Kiến Quốc, nhưng bản cô gái trong lòng cũng dễ chịu gì.
một lúc dễ chịu, vẫn hơn là vướng bận cả đời.
“Chị Đinh Quả!” Tiêu Hồng thấy Đinh Quả, mỉm vẫy vẫy tay chạy tới, ánh mắt dừng Đinh Đại Dũng, ngẩn một chút.
Người nhà họ Đinh tướng mạo đều đoan chính, Đinh Đại Dũng và Đinh Kiến Quốc nét lông mày và mắt giống , điều khiến Tiêu Hồng cảm thấy trong lòng như kim châm, nhói đau.
Tất nhiên, cô sẽ vì lý do mà nhắm Đinh Đại Dũng.
Ngược thể liếc mắt nhận ngay, em họ của Đinh Quả vẻ trơn trượt của Đinh Kiến Quốc.
Cái gọi là trơn trượt là cô chuyển đổi góc độ, tách bản mới tỉ mỉ cảm nhận .
Trước đêm đó thì hề phát hiện .
Hơn nữa Đinh Đại Dũng qua là một đứa trẻ nông thôn chất phác, ánh mắt chính trực.
Cô liếc qua một cái thu hồi tầm mắt, chuyện với Đinh Quả: “Về từ bao giờ thế?”
“Hôm !” Đinh Quả khoác lấy cánh tay cô , thấp giọng quan tâm hỏi: “Em vẫn chứ?”
Tiêu Hồng gật gật đầu, : “Chị Đinh Quả chị yên tâm , em .”
Chia tay với Đinh Kiến Quốc, nhà ngoài ý đều vô cùng ủng hộ.
Mặc dù Đinh Kiến Quốc đó đến tìm cô , nhưng đều cô tránh mặt hết .
Bây giờ hai còn quan hệ gì nữa.
“Đi thôi, em đưa điền tờ đơn đăng ký.” Tiêu Hồng nhỏ giọng , “Hôm nay báo danh, báo danh xong sẽ phỏng vấn sơ loại một vòng , ngày mai thi. Bảo em họ chị cần quá căng thẳng, hỏi gì nấy là . Nội dung thi cũng khó , dù công nhân bốc xếp dựa vẫn là sức lực, chủ yếu vẫn xem thể trạng, em trai chị qua là quen việc đồng áng, thể trạng chắc chắn thành vấn đề.”
Dặn dò một tràng xong, Tiêu Hồng việc, Đinh Quả cùng Đinh Đại Dũng báo danh.
Đinh Đại Dũng vẫn căng thẳng, lòng bàn tay đều là mồ hôi.
Lúc điền tờ đơn đăng ký lau tay thật mạnh quần áo mấy cái mới cầm lấy cây b.út chì.
Điền đơn xong, xếp hàng đợi phỏng vấn, đến lượt , Đinh Quả phát hiện đứa trẻ bộ sắp loạn nhịp cùng tay cùng chân , khỏi buồn .
Thời gian phỏng vấn dài, vài phút là .
Đinh Quả vội : “Thế nào ?”
Đinh Đại Dũng lúc khá hơn nhiều, toét miệng : “Cũng ạ, đáng sợ như thế , bảo em vác một bao đồ một vòng, thể trạng em tệ, , tám giờ sáng mai đến thi.”
Thế là phỏng vấn thông qua .
Sáng hôm , Đinh Đại Dũng tham gia xong kỳ thi của nhà máy may, bảo ba ngày nhà máy sẽ dán thông báo trúng tuyển, tự đến xem.
Cuộc phỏng vấn của Đinh Đại Dũng kết thúc, đón đợi cuộc phỏng vấn nhà máy thực phẩm của Đinh Quả.
Đinh Quả sáng sớm dậy lách gian tắm một cái, khiến bản trở nên sạch sẽ sảng khoái.
Mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay, một chiếc quần màu xanh quân đội, giày vải đen.
Cô còn sử dụng bình xịt thần khí gian lận, nâng cao thiện cảm của bản , cố gắng chiếm lấy công việc ở nhà máy thực phẩm .
Nuôi dưỡng bao nhiêu ngày nay, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay trông cuối cùng cũng còn đáng sợ như thế nữa.
Đinh Đại Dũng tự nhiên cùng, hai chị em cùng khỏi cửa, đến nhà máy thực phẩm.
Đinh Quả cũng mới đây là nhà máy bánh mì, bánh ngọt các loại.
So với việc tuyển công nhân bốc xếp của nhà máy may, bên nhà máy thực phẩm náo nhiệt hơn nhiều, lượng ít nhất gấp ba so với hôm đó, bắt đầu cảm nhận sự cạnh tranh gay gắt.
Chương 44 (Sửa một nhỏ) Cái kẻ gây chuyện đó,...
Quy trình ở bên cũng khác với nhà máy may.
Lúc xếp hàng lấy tờ đơn đăng ký loại bỏ mấy , ngay cả tờ đơn đăng ký cũng đưa cho.
Đinh Quả thấy mấy cô gái mắt đỏ hoe rời .
Không ngoại lệ đều là vấn đề vệ sinh cá nhân bề mặt, hơn nữa còn là loại liếc mắt một cái phát hiện ngay.
Mấy cô gái xếp hàng phía chút căng thẳng, cúi đầu kiểm tra trang phục, tay mặt của .
Đội ngũ tiến lên nhanh, xếp đến chỗ Đinh Quả.
Phía chiếc bàn đặt tờ đơn đăng ký là hai nữ đồng chí trung niên mặc đồng phục việc của nhà máy thực phẩm, vẻ mặt nghiêm túc.
Thấy Đinh Quả tới, nhanh ch.óng đ.á.n.h giá Đinh Quả một lượt từ xuống .
Đinh Quả phát hiện nữ đồng chí bên trái khẽ gật đầu dễ nhận thấy, dường như ấn tượng ban đầu đối với Đinh Quả vô cùng , vẻ mặt nghiêm túc còn thêm chút ý , ôn tồn : “Đưa tay xem nào.”
Thái độ ôn tồn chắc là bình xịt tác dụng .
Đinh Quả đưa tay , vốn cô căng thẳng, lúc cũng chút căng thẳng theo, mặc dù lúc đến cô tắm rửa, móng tay cắt tỉa gọn gàng, trong kẽ móng tay cũng sạch sạch sẽ sẽ, nhưng vết sẹo do nứt nẻ mu bàn tay vẫn biến mất, thậm chí còn rõ rệt, điều khiến da mu bàn tay cô trông ‘loang lổ’.
Không ảnh hưởng gì .
Đinh Quả nhỏ giọng giải thích: “Đây là vết tích nứt nẻ để khi ở nông thôn, năm nay sẽ bảo dưỡng thật , nuôi đôi tay.”
Nữ đồng chí trung niên : “Cái , mùa đông ít ai mà nứt nẻ.”
Thanh niên tri thức ở nông thôn về ít ai mà mang theo vết tích nứt nẻ.
Họ tuyển cũng để tâm đến cái , chủ yếu là chú trọng vệ sinh, yêu sạch sẽ, chút kiến thức văn hóa, trông lanh lợi một chút.
Cô gái mặt tệ.
Đinh Quả lấy tờ đơn đăng ký, đến dãy bàn dài bên cạnh để điền thông tin của .
Bên nhà máy thực phẩm ngược khá c.h.ặ.t chẽ, buổi sáng sơ tuyển cộng với điền thông tin, buổi chiều liền tham gia thi văn hóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-47.html.]
Nhà thuê ở gần thì buổi trưa về ăn, ở xa thì thể ăn ở căng tin nhà máy thực phẩm, tất nhiên, tiền phiếu đều tự bỏ .
Căn nhà Đinh Quả thuê đúng là thuê đúng chỗ , bất kể là cách đến nhà máy may nhà máy thực phẩm, đều coi như xa lắm.
Nếu vẫn còn ở khu tập thể nhà máy thép, xe buýt nội thành đều chuyển chuyến, đủ mệt .
Quay tìm Đinh Đại Dũng.
Lúc cô xếp hàng lấy tờ đơn đăng ký thì Đinh Đại Dũng đang xổm lán để xe xa, lúc Đinh Quả tới đứa trẻ đang ngừng hít hà, nhỏ giọng : “Chị, thơm quá, khí của nhà máy đều vị ngọt.”
Chẳng lẽ ngọt , cũng thoang thoảng hương thơm của bánh mì, bánh kem.
“Rất thơm!” Đinh Quả cũng hít thật mạnh hai , quyết tâm chiếm lấy công việc càng mãnh liệt hơn.
Trước khi xuyên thư cô là một tín đồ bánh mì , đây chẳng chuột sa hũ gạo .
Mặc dù trở thành nhân viên cũng ăn là ăn, nhưng dù cũng thuận tiện hơn so với bên ngoài chứ.
Không ăn thì ngửi mùi cũng .
“Đi thôi, chúng về nhà ăn cơm.”
Hai chị em về nhà thuê.
Lúc rẽ ngõ, đúng lúc thấy một nhân viên bưu tá đang dừng ở cửa nhà cô, dường như thấy trong nhà , đang chuẩn đạp xe rời , Đinh Quả vội vàng gọi một tiếng: “Đồng chí đợi một lát!”
Nhân viên bưu tá chống chân giữ xe đầu về phía Đinh Quả, : “Đồng chí, cô ở căn hộ nào thế?”
Đinh Quả chỉ chỉ căn hộ bên cạnh ông , : “Chính là hộ ạ!”
Nhân viên bưu tá ‘Ôi chao’ một tiếng, : “Cuối cùng cũng thấy , bức thư của cô đến từ mấy ngày , đều chạy mấy chuyến , nào cũng khóa cửa...”
Đợi Đinh Quả tới gần, vẫn đối chiếu thông tin một chút, : “Đồng chí Đinh Quả, đúng ?”
“Là ạ!”
Bức thư đến từ mấy ngày , chắc là của hàng xóm vẻ ngoài ưa ở thủ đô.
Đinh Quả ký tên nhận thư, hỏi: “Đến từ bao giờ thế ạ?”
Nhân viên bưu tá báo một cái ngày, Đinh Quả nhẩm tính một chút, đến một ngày khi họ đến Phong Ninh.
Là mấy ngày .
“Cảm ơn đồng chí ạ!”
“Nên mà!”
Nhân viên bưu tá xua tay, đạp xe rời .
Đinh Đại Dũng ngơ ngác gần hỏi: “Chị, em bảo Đại Trụ chứ?”
Đinh Quả lấy chìa khóa mở khóa, dối một câu: “Là thanh niên tri thức ở nơi chị xuống nông thôn.”
“Ồ!” Đinh Đại Dũng mảy may nghi ngờ, theo Đinh Quả cửa, bảo chị phòng nghỉ ngơi, chui lán cơm.
Rau là Đinh Quả mua sẵn từ , còn cả trứng gà.
Ngược mua thịt.
Đinh Quả về đến phòng rót hai cốc nước giếng gian cốc , cô cầm lấy một cốc thong thả uống, mở bức thư Bùi Triệt gửi tới .
Bùi Triệt chữ , tiêu sái bay bổng mà mạnh mẽ đầy lực, tính thẩm mỹ.
Nhìn lướt qua một lượt, bắt đầu nội dung thư từ đầu.
“Chào đồng chí Đinh, thấy chữ như thấy , mở thư tươi , kể từ ngày chia tay ở nhà ga qua mấy ngày ...”
Lần đầu tiên gửi thư, thế mà dài dằng dặc tới tận ba tờ giấy thư, hỏi thăm cô về Hối Dương thuận lợi , đường chuyện gì thú vị , còn bày tỏ lời hỏi thăm tới ở quê của Đinh Quả cùng với cô về Phong Ninh ngày nào; về mấy ngày ở thủ đô đó, và nhắc đến nguyên do tại chiếc diều rơi sân nhà Đinh Quả, lảm nhảm khá nhiều.
Ở trang cuối cùng của bức thư đính kèm địa chỉ nhận thư của chính .
Không địa chỉ của căn viện ở thủ đô đó, mà là một quân khu nào đó ở miền Nam, địa chỉ đơn vị nơi Bùi Triệt công tác.
Không ngờ Bùi Triệt lính ở miền Nam.
Đinh Quả bật : “Khoảng cách còn xa hơn cả ở thủ đô!”
Bùi Triệt còn kể một phong tục tập quán ở miền Nam bên đó, cũng nhắc đến thời gian đơn vị trong thư, đại khái chính là ngày Đinh Quả Phong Ninh, Bùi Triệt cũng lên chuyến tàu hỏa đơn vị.
Đinh Quả nhướng mày cảm thán: “Cái duyên nhỏ !”
Cuối cùng của cuối cùng, Bùi Triệt bày tỏ nguyện vọng sớm nhận thư hồi âm của Đinh Quả trong bức thư.
Đinh Quả cong khóe miệng, nguyện vọng chắc chắn đáp ứng .
Thu bức thư gian, Đinh Quả uống hết nước trong cốc, bữa trưa bên phía Đinh Đại Dũng cũng sắp xong .
Đinh Quả tạt qua xem một chút, chú trọng xem vết dầu trong nồi.
Đứa trẻ quen tiết kiệm, xào rau nỡ cho nhiều dầu, Đinh Quả liền đặc biệt dặn dò mấy , bảo lúc xào rau thì nới tay chút, đừng nỡ cho dầu, lý do là cô tẩm bổ cơ thể.
Đinh Đại Dũng cũng lời, Đinh Quả bảo thế nào thì thế nấy.
Ăn xong bữa trưa, hai chị em nhà máy thực phẩm, Đinh Quả thi, Đinh Đại Dũng tiếp tục xổm lán xe hít hà hương thơm ngọt ngào trong khí.
Loại thi tuyển dụng kiểu đề thi khó, Đinh Quả đối phó dễ dàng, một tay chữ đẽ, cán bộ giám thị lộ vẻ tán thưởng, đặc biệt xem qua tên của Đinh Quả.