Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:08:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 43 Tuyển dụng
Đinh Đại Dũng kích động suýt nữa bật dậy, : “Chị, trong thành phố tuyển công nhân ạ? Người cần em ?”
Đinh Quả gật đầu, : “Có hai nơi tuyển công nhân tạm thời, một là nhà máy may Phong Ninh tuyển công nhân bốc xếp, nơi còn là công ty vận tải Phong Ninh tuyển công nhân áp tải xe, chị định để em thử vận may xem , nếu thể trúng tuyển, dù gì cũng là một công việc, cơ hội thích hợp thì từ từ chuyển thành chính thức. Mặc dù hy vọng mong manh, nhưng nếu ngay cả cũng , thì chẳng là chút hy vọng nào .”
Đinh Chí Thành đàn ông trung hậu cũng chút kích động, quả quyết : “Đi, bất kể thế nào cũng xem thử, là nhất, thì cũng thành phố mở mang kiến thức.”
Bành Quế Hoa cũng gật đầu liên tục, hốc mắt đỏ hoe.
Chuyện thành thì đến, đây đều là một tấm lòng của Đinh Quả.
Đứa trẻ đang dắt díu giúp đỡ em trai nó đấy.
Giống như bác cả của mấy đứa trẻ, ở thành phố bao nhiêu năm nay , bà tin là ngay cả một cái thông tin công nhân tạm thời cũng , mà bao nhiêu năm qua cũng chẳng gọi một cuộc điện thoại về quê bảo ai thử xem .
Nghĩ cũng đúng, vợ chồng Đinh Chí Cương ngay cả công việc của con gái ruột còn sắp xếp, huống hồ là đứa cháu trai cách một lớp .
“Đại Ni , lời khách sáo thì hai thím cháu nhiều nữa, thím Ba cháu đều ghi nhớ cả .”
Đinh Quả : “Thím Ba, những gì đối với cháu cháu cũng đều ghi nhớ cả. Tuy nhiên đây chỉ là một cơ hội thôi, nếu thành thì cũng để Đại Dũng ở thành phố một thời gian, cháu sẽ tìm xem chỉ tiêu công việc khác .”
Bành Quế Hoa lắc đầu: “Không thành thì bảo nó mau ch.óng về ngay, ở lâu cháu cũng ý kiến.”
Trước đây chị dâu cả nhà họ chút xíu diện tích thôi, còn rộng rãi bằng nhà ở quê, Đại Dũng dù đất, cũng tiện cho lắm, một hai ngày thì còn tạm , thời gian dài ai mà vui cho nổi?
Đinh Quả vỗ vỗ đầu, : “Quên với , trong nhà nhiều chuyện rắc rối quá, cháu ở thoải mái, nên tìm một chỗ thuê nhà dọn ở riêng , căn nhà đó rộng rãi, còn một cái sân nhỏ, để Đại Dũng qua chỗ cháu ở, đúng lúc bạn với cháu luôn.”
Bành Quế Hoa kinh ngạc đau lòng.
Chỉ cần cha ruột thương yêu Đại Ni thêm chút nữa, đứa trẻ thể ở nhà, mà tốn tiền chạy ngoài thuê nhà để ở chứ?
Tiếp theo, Bành Quế Hoa bắt đầu dọn đồ cho con trai cả.
Quần áo mùa hè mang hai bộ để đổi, quần áo mùa thu mang hai bộ để đổi, mùa đông thì vội.
Dù thì vẫn thành .
Công việc trong thành phố khó tìm, kiếm một công việc hề dễ dàng.
Đại Ni cũng , thử một chút thì còn chút hy vọng, nếu ngay cả thử cũng thử, thì đúng là chút hy vọng nào cả.
Ngày hôm , Đinh Quả nhận điện báo do Tiêu Hồng gửi tới, thông báo cho cô thời gian phỏng vấn bên nhà máy may quyết định .
Đinh Quả xem tờ lịch, thời gian vẫn còn khá dư dả, họ về thành phố vẫn còn thể nghỉ ngơi hai ngày.
Hai ngày , Đinh Quả và Đinh Đại Dũng lên chuyến tàu hỏa về.
Ngoài quần áo của Đinh Đại Dũng, Bành Quế Hoa còn chuẩn năm mươi cân ngô, ba mươi cân lúa mì cùng với lương khô cho hai trong hai ngày.
Lương khô ngày đầu tiên là bánh bao chay cộng với mấy quả trứng mặn; lương khô ngày thứ hai là màn thầu, bánh ngô và mắm tôm.
Trời nóng, dám chuẩn quá nhiều cho họ.
Ngược còn đóng gói cho mấy củ dưa muối tự muối.
Đinh Quả để thím Ba lấy ngô và lúa mì, nhưng ngăn cản hồi lâu cũng ngăn , đành mang theo.
Vì Đinh Đại Dũng ở đó, cô tiện thu gian, hai cứ thế cõng tám mươi cân lương thực về Phong Ninh.
Cộng thêm mấy tiếng chờ đợi chuyển xe giữa chừng, thời gian về mất hai ngày rưỡi.
Mệt c.h.ế.t !
Sau khi đến Phong Ninh cũng về khu tập thể nhà máy thép, mà thẳng đến chỗ nhà thuê.
Chỗ nhà thuê Đinh Quả dọn dẹp xong xuôi , chỉ là phòng ngủ của Đinh Đại Dũng còn thiếu một cái giường, tạm thời đất hai ngày, đợi cô chợ đồ cũ dạo một vòng xem thể mua cái giường nào , nếu thật sự mua thì lấy miếng gỗ, dùng gạch xây một cái.
Về đến nhà đặt đồ đạc xuống, Đinh Quả dẫn Đinh Đại Dũng quen với môi trường xung quanh, múc nước về rửa ráy đơn giản một chút, Đinh Đại Dũng đổ rạp xuống chỗ đất tiếng ngáy vang trời.
Trên tàu hỏa đều nghỉ ngơi t.ử tế.
Đinh Quả cũng mau ch.óng lách gian tắm rửa một cái thật sạch, dám ở trong gian nghỉ ngơi, giường ở nhà thuê nhắm mắt ngủ .
Lúc mới hơn bốn giờ chiều, cô ở trong gian ngủ một giấc cho đến khi tự tỉnh thì bên ngoài đoán chừng vẫn đến nửa đêm, nửa đêm về sáng thì khó chịu lắm.
Khi tỉnh dậy, hơn năm giờ sáng hôm , Đinh Đại Dũng vẫn còn đang ngủ.
Cậu em họ là loại cái gì cũng quản màng, là một đứa trẻ khá trách nhiệm, tàu hỏa hết mực chăm sóc Đinh Quả, bản tự trông coi đồ đạc, cố gượng gần như hề nhắm mắt, mệt rũ rượi.
Đinh Quả mua sẵn từ cửa hàng hệ thống hai bát mì sợi bằng tay, mười mấy cái quẩy vàng ươm giòn rụm, còn mua cả cháo tiểu mạch.
Bản cô ăn một bát mì, hai cái quẩy, cháo tiểu mạch uống nửa bát, nửa bát còn đặt bàn ở phòng khách gian, trưa sẽ uống.
Chỗ còn để dành cho Đinh Đại Dũng.
Phần của Đinh Đại Dũng cô đổ chiếc bát viền xanh mua, đồ dùng ăn uống kèm của cửa hàng hệ thống khi ăn xong sẽ thu hồi.
Lo mì nát, nên đều để ở trong gian.
Đinh Đại Dũng ngủ đến sáu giờ rưỡi mới dậy, mắt vẫn còn đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-46.html.]
Nhân lúc rửa mặt, Đinh Quả bày bữa sáng chuẩn , : “Dọn dẹp xong thì ăn cơm .”
Đinh Đại Dũng quẹt nước mặt phòng, thức ăn bàn thì sững một chút, : “Chị, cần ăn ngon thế , trong nhà bột ngô ạ? Lát nữa em nặn hai nồi bánh ngô, thái thêm ít dưa muối, thể lấp đầy bụng là .”
Đinh Quả : “Em còn nặn bánh ngô nữa ?”
Đinh Đại Dũng : “Biết chứ ạ, hấp lương khô nấu cơm các thứ khó, chỉ là ngon bằng em thôi, nhưng cũng tạm .”
Ăn cơm xong, Đinh Đại Dũng ngoài rửa bát đũa, vớ lấy cái chổi đặt ở góc sân quét dọn sân bãi.
Dọn dẹp xong xuôi, gãi đầu : “Chị, hôm nay thăm bác cả bác gái ạ?”
Mặc dù bố ý kiến lớn với bác cả và bác gái, nhưng dù gì cũng đến Phong Ninh một chuyến, thể nào đến cửa.
Đinh Quả : “Không vội, đợi công việc kết quả chúng hãy . Nếu bác cả em hỏi em đến Phong Ninh gì, chẳng lẽ là đặc biệt đến thăm họ ? Thế thì họ cũng quá mặt mũi . Nếu em thật lòng, thì coi như là tiết lộ thông tin , em nhớ lấy, cái nhà đó , nên phòng thì vẫn phòng một chút.”
Lại : “Nếu công việc lo xong xuôi , thì nhân tiện báo cho họ một tiếng; nếu lo thì hãy để bác cả em nghĩ cách tìm cho em một công việc. Đến lúc đó em cũng đừng khách sáo, cứ thẳng thắn đề đạt là .”
Lúc ở nhà Đinh Đại Dũng kể về những gì chị đại gặp trong nhà, tức giận thôi.
Cậu xích gần xổm xuống cạnh Đinh Quả, ngửa đầu : “Chị, là để em đ.á.n.h cho bọn Kiến Quốc một trận, trút giận cho chị nhé!”
“Em rảnh rỗi quá nhỉ, xử lý bọn họ còn cần em động tay ? Đừng nghĩ đến cái đó, thôi, chị đưa em cắt tóc , chúng chỉnh đốn cho thật tinh tươm, hậu tuần phỏng vấn.”
Đinh Đại Dũng sờ sờ mái tóc dài, ảo não : “Quên khuấy mất chuyện , thế bảo em cắt cho cho .”
Dẫn Đinh Đại Dũng cắt tóc, đó hai chị em dạo qua mấy trạm thu mua phế liệu, vác về một miếng gỗ khá chắc chắn, đặt ánh mặt trời phơi nắng mấy tiếng đồng hồ.
Gạch cũng dễ tìm, tìm mấy viên miễn cưỡng chống cái phản lùn, từ từ tính tiếp.
Đến ngày phỏng vấn của nhà máy may, Đinh Đại Dũng dậy từ sớm, quét sân, hâm nóng bánh ngô nặn hôm , còn theo lời Đinh Quả bỏ thêm mỡ xào chút dưa muối sợi.
Chị mua ớt khô ở , bảo cho ớt xào, đặc biệt ngon.
Bánh ngô cũng là bột ngô nguyên chất, pha thêm một ít bột mì, ăn thấy nghẹn, Đinh Quả khá thích món .
Về phần bột ngô và bột mì, là do Đinh Quả mua từ cửa hàng hệ thống, chỗ hạt ngô và lúa mì mang theo đều nghiền .
Lúc ăn cơm Đinh Quả thể nhận Đinh Đại Dũng chút căng thẳng, cô an ủi: “Không cần căng thẳng, cứ thả lỏng là .”
Đinh Đại Dũng : “Công nhân bốc xếp gì mà còn thi văn hóa ạ?”
Cậu nghiệp cấp hai, học lực theo lý là thành vấn đề, nhưng lúc học thành tích học tập của lắm, lo lắng vòng đầu tiên vượt qua .
“Người thể tuyển một mù chữ chứ.” Đinh Quả , “Em cũng cần quá lo lắng, loại thi văn hóa thông thường khó . Hơn nữa, hôm nay chỉ là báo danh thôi, chứ thi ngay lập tức , em sợ cái gì chứ.”
Đinh Đại Dũng gật gật đầu.
Ăn cơm xong, Đinh Quả giục Đinh Đại Dũng phòng bộ quần áo cô mua cho, hai chị em tinh tươm bắt xe buýt nội thành đến nhà máy may.
Trên đường Đinh Đại Dũng nhỏ giọng hỏi: “Chị, bên công nhân áp tải xe bao giờ phỏng vấn ạ?”
So với công nhân bốc xếp, càng công nhân áp tải xe hơn.
Không kén cá chọn canh, chỉ là cảm thấy công nhân áp tải xe thì cơ hội học lái xe.
Nếu hôm nay công nhân bốc xếp thể phỏng vấn thành công, cũng sẽ ở , nhưng đợi lúc bên công nhân áp tải xe phỏng vấn, cũng qua đó xem thử.
Thực chỉ Đinh Đại Dũng, Đinh Quả cũng ý nghĩ .
cô cũng lo ngại, dường như thời đại lái xe đường dài tính nguy hiểm đặc biệt lớn, nhưng cơ hội cũng nhiều.
Ngoài việc mở mang kiến thức, còn thể thu thập những món đồ từ khắp miền đất nước.
Điều quan trọng hơn chính là điều Đinh Đại Dũng nghĩ, cơ hội học lái xe.
Tuy nhiên điểm ngược khó .
Những năm đối với ngón nghề mưu sinh của coi trọng đặc biệt, chỉ là lăn lộn cho quen mặt là thể học bản lĩnh của , thì đúng là ảo tưởng, nhất định dày công tìm tòi, tranh thủ thể bái một thầy mới .
Cái xem tạo hóa của Đinh Đại Dũng .
bây giờ cái sớm, ngay cả cửa còn chắc .
“Đầu tháng , còn bảy tám ngày nữa.” Đinh Quả , “Chúng cái nào cũng thử, cái nào cũng hết sức .”
“Chị, em hiểu!”
Hôm nay cùng Đinh Đại Dũng phỏng vấn xong, hậu tuần cô cũng một cuộc phỏng vấn, công nhân học việc ở nhà máy thực phẩm đó.
Bên nhà máy thực phẩm yêu cầu hộ khẩu thành thị, công nhân bốc xếp và công nhân áp tải xe yêu cầu.
Nếu cũng thể đưa Đinh Đại Dũng nhà máy thực phẩm xem thử, dù việc cũng nhẹ nhàng và sạch sẽ.
Đến cổng nhà máy may, Đinh Quả liếc mắt thấy Tiêu Hồng.