Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:08:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tất nhiên là !” Đinh Đào phản ứng hề chậm, “Mẹ là vì mấy năm gặp chị nên thấy nhớ, chị qua đó chuyện với bà một chút.”
Đợi lát nữa đến ruộng, cô sai bảo Đinh Quả, cô tin Đinh Quả dám .
Lúc nhỏ Đinh Quả sợ nhất chính là cô .
“Thím Hai ở ?” Đinh Quả hỏi với vẻ mặt như .
Đinh Đào đỏ mặt: “Ở... ở ngoài ruộng.”
Đinh Quả phụt , hất cằm về phía cổng: “Dẫn đường .”
Đinh Đào , hai bước mới chợt thấy bực bội.
Thái độ của Đinh Quả là ?
Coi là cái gì .
Lập tức cô tăng tốc bước chân, hầm hầm ruộng.
Đinh Quả thì xách giỏ tre thong thả theo phía .
Không cần Đinh Đào dẫn đường Đinh Quả cũng nơi vợ chồng chú Ba lao động, ruộng trong làng đều chia theo đội, ruộng của đội nào thì đội đó phụ trách.
Nguyên chủ năm mười ba tuổi mới về thành phố, chứ ba tuổi.
Đến ruộng, Đinh Đào đầu hừ nhẹ một tiếng đắc ý, tìm để mách lẻo.
Đinh Quả thì chuẩn xác tìm thấy chú Ba, thím Ba đang việc, mỉm chào một tiếng.
Người hàng xóm cạnh Bành Quế Hoa thấy động tĩnh liền sang, hỏi: “Đó là Đại Ni ?”
Vừa nãy chị em dâu Bành Quế Hoa và Hoàng Mai Hoa chuyện cũng tránh mặt ai, cộng thêm chiều hôm qua nhà Đinh Lão Tam cả nhà đều , mượn xe bò của làng lên huyện, vốn gây xôn xao, hôm nay mới là con gái lớn nhà Đinh Lão Đại công nhân ở Phong Ninh về.
Bành Quế Hoa giấu nổi nụ mặt: “ , dáng thấp nhỉ?”
Người hàng xóm cảm thán: “ là thấp, cao lớn thật đấy, mỗi tội gầy quá.”
“Thím Ba!”
Đinh Quả suốt dọc đường, mấy hàng xóm nhận cô đều chào hỏi, Đinh Quả cũng theo trí nhớ mà gọi , đến mặt Bành Quế Hoa, : “Thím uống chút canh đậu xanh .”
Người hàng xóm bên cạnh hết lời khen Đinh Quả hiểu chuyện, Đinh Quả : “Là thím Ba dậy sớm nấu đấy, chỉ là mượn hoa dâng Phật thôi.”
Người hàng xóm ngạc nhiên, thầm nghĩ trẻ con vẫn cứ để cha ruột nuôi, xem kìa năng lưu loát hơn bao nhiêu.
Hồi theo bà nội, miệng lưỡi Đinh Quả nhanh nhạy như thế .
Bành Quế Hoa : “ ngày nào cũng nấu canh đậu xanh, mấy thằng nhóc trong nhà chẳng đứa nào đến mượn hoa dâng Phật cả, vẫn cứ là con gái chu đáo.”
Bà uống canh đậu xanh, ánh mắt liếc về phía nhà Lão Nhị, đợi hàng xóm chuyện khỏi mới nhỏ giọng : “Vừa nãy thím Hai cháu qua đây ngóng về cháu, thím thấy bà về thầm thì với Đinh Đào vài câu là Đinh Đào ngay, một lát cháu cùng nó ruộng, chắc là thím Hai cháu đang tính kế gì đó, nếu bà bảo cháu giúp bà việc đồng áng thì đừng nhé!”
Bành Quế Hoa cũng đức hạnh của nhà Lão Nhị, dặn dò.
Đinh Quả : “Thím yên tâm , cháu đưa canh đậu xanh cho chú Ba và Đại Dũng đây.”
“Cháu đừng nữa, chú Hai thím Hai đều thấy cháu qua đây , cứ qua chào họ một tiếng .” Bành Quế Hoa dặn thêm một , “Hai đó gì lọt tai thì cứ coi như thấy.”
Đinh Quả đặt giỏ tre xuống đất, híp mắt về phía Hoàng Mai Hoa và chú Hai Đinh Chí Cách.
Đinh Đào thấy cô tới, liền lườm một cái , hớn hở đợi xem kịch .
Hoàng Mai Hoa xong con gái lớn mách lẻo, sắc mặt đang khó coi thì thấy Đinh Quả tới.
Khóe miệng bà lập tức sa sầm xuống, mặt giả vờ thấy, quyết định cho Đinh Quả một bài học phủ đầu .
Đinh Quả cũng giả vờ thấy bà , với Đinh Chí Cách: “Chú Hai, mấy năm gặp, chú cũng già chút nào, trông còn trẻ hơn bố cháu đấy.”
Đinh Chí Cách nãy Hoàng Mai Hoa Đinh Quả về, vốn chút vui vì cô chào hỏi nhà Lão Tam mà chào hỏi nhà .
Dù đứa nhỏ từ nhỏ thiết với nhà Lão Tam, nhưng là chú Hai của nó, những năm cả ở làng, chính là tiếng trong nhà họ Đinh, việc gì mà chẳng tôn trọng ?
Vì thế, ông cũng định cho cô sắc mặt .
Kết quả là Đinh Quả híp mắt như , khiến ông nỡ lạnh mặt nữa, liền gượng : “Đến từ lúc mấy giờ tối qua?”
“Tầm lúc ăn cơm chiều ạ, nghĩ là đúng lúc cơm nước nên cháu cũng ngại qua nhà.” Cô híp mắt về phía Đinh Đào, cao giọng : “Vừa nãy Đinh Đào qua nhà tìm cháu, trưa nay hầm thịt lớn, bảo cháu qua nhà ăn cơm. Chú Hai ơi, đừng hầm thịt, đều là nhà cả, gì mà g.i.ế.c gà hầm thịt khách khí thế, chú và thím Hai cũng quá khách sáo !”
Sắc mặt Đinh Chí Cách lập tức cứng đờ.
Những việc ngoài ruộng đều ở quá xa, thấy lời đều : “Chà, chú Hai thế đấy, cháu gái lớn về mà g.i.ế.c gà hầm thịt chiêu đãi cơ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-43.html.]
Hoàng Mai Hoa còn dám tiếp tục im lặng, mặt gượng: “Đại Ni ...”
Đinh Quả đầu, vẻ mặt ngạc nhiên: “Thím Hai? Thím cũng ở ngoài ruộng ạ, nãy tới cháu thấy thím, cháu còn tưởng thím về nhà bận rộn chứ! May mà thím về, đúng lúc cháu vài câu, cháu chỉ là về thăm thôi, chúng nên bày vẽ chiêu đãi rầm rộ như thế .”
Hoàng Mai Hoa tức đến nghẹn l.ồ.ng n.g.ự.c, thầm nghĩ ai chiêu đãi mày chứ, mày cũng đáng để chiêu đãi ?
Bà nghiến răng nặn một nụ , : “, nhà thì cần khách sáo như thế, nhưng vẫn qua nhà ăn một bữa cơm, đợi đến chiều tối, thím Hai xào mấy món, cháu qua nhà chơi.”
Đinh Quả vẻ mặt ngại ngùng gãi gãi đầu, : “Vâng, hồi nhỏ lúc cháu giúp nhà thím việc, thím Hai hứa sẽ mời cháu ăn cái mời cháu ăn cái , mà cháu chẳng ăn nào cả, nhất định qua nhà thím Hai ăn một bữa thật ngon mới .”
Hồi nhỏ Hoàng Mai Hoa bảo nguyên chủ việc cho nhà bà , bà vẽ bánh vẽ cho nguyên chủ, nào là ‘đợi đến Tết kiểu gì cũng để dành cho Đại Ni mấy cái sủi cảo ăn’; nào là ‘cháu đợi hôm nào nhà thím Hai hấp bánh màn thầu trắng kiểu gì cũng để dành cho cháu một cái’; nào là ‘đợi thím Hai thắng mỡ lợn, chỗ tóp mỡ đó để cho cháu một nửa, cho ai cả, chỉ cho Đại Ni ăn thôi’.
Vẽ xong những cái bánh , là ôm một đống quần áo bảo nguyên chủ giặt, thì là khoác cái gùi lên nguyên chủ, nhét cái liềm tay cô, bảo cô cắt cỏ cho nhà về nuôi lợn; hoặc là bảo nguyên chủ nhặt củi cho bà .
Tóm , việc nguyên chủ ít, nhưng bánh vẽ thì chẳng miếng nào.
Mặt Hoàng Mai Hoa lập tức đanh .
Vừa nãy Đinh Đào mách lẻo bà còn coi là chuyện gì to tát, thầm nghĩ cái gì mà mồm mép sắc sảo, chẳng qua là thành phố vài năm nên miệng lưỡi lưu loát hơn chút thôi, nhưng cô lưu loát đến thì dám chống đối chắc?
Hay lắm, Đinh Quả hề chống đối bà , Đinh Quả là từng câu từng chữ đều đ.â.m trúng tim đen của bà .
Chương 41 Việc thành
“Về thành phố mấy năm đúng là khác hẳn.” Hoàng Mai Hoa gượng gạo, tiếp lời về những chuyện Đinh Quả , chỉ bảo: “Khéo mồm khéo miệng hơn hồi nhỏ nhiều đấy.”
Đinh Quả : “Hồi nhỏ chính vì nên mới chịu bao nhiêu thiệt thòi, tất nhiên là để miệng lưỡi lưu loát hơn . Cháu thấy miệng lưỡi mà lưu loát thì đầu óc cũng trở nên linh hoạt theo, đỡ giống như hồi nhỏ cứ ngốc nghếch mắc lừa mãi.”
Không ngờ Đinh Quả hung hăng như .
Sắc mặt Hoàng Mai Hoa chút giữ nổi, suýt nữa nhịn mà mở miệng mắng .
Đinh Quả xong liền hì hì bồi thêm một câu: “Vừa nãy là cháu đùa với thím Hai thôi, nhà thím cũng chẳng khá giả gì, bao nhiêu miệng ăn như thế, cháu thể hiểu chuyện , tối cháu qua , đều là trêu thím thôi, thím Hai đừng giận nhé, thím mau việc , cháu về đây.”
Nói xong luôn.
Cô đời nào ăn đồ Hoàng Mai Hoa .
Không sợ Hoàng Mai Hoa nhắm mà bỏ gì đó thức ăn, mà là vì Hoàng Mai Hoa trong truyện vốn là một thiết lập ở bẩn.
Trong trí nhớ của nguyên chủ cũng thể bới ít chi tiết.
Ví dụ như mới xỏ giày xong là đưa tay lật nắp nồi lấy bánh ngô hấp chín; ví dụ như lúc bưng bát cháo, ngón tay cái lúc nào cũng ngập trong cháo; ví dụ như lúc đang nấu cơm thì hành động thừa nhiều, gãi đầu vài cái thì cũng ngoáy tai vài cái, cũng chẳng rửa tay mà cứ thế tiếp tục việc.
Trong truyện , mấy đứa con gái của bà khi lớn lên mỗi về nhà đều mua đồ sẵn mang về ăn, ăn cơm nấu.
Đinh Quả , bên Đinh Đào đang đợi xem trò thì tức đến phát nghẹn, Hoàng Mai Hoa càng nghẹn đến khó chịu.
Mặc dù việc cô đến nhà ăn cơm đúng ý bà , nhưng cứ thấy thoải mái thế !
, bà bảo Đinh Đào gọi cô đến là để giúp nhà kiếm điểm công, kết quả là điểm công chẳng kiếm cho nhà , trái còn nghẹn cho một trận như .
chứng kiến sự mồm mép sắc sảo của Đinh Quả, bà dám tính kế cô như hồi nhỏ nữa.
Hoàng Mai Hoa nén một cục tức vùi đầu việc, nghĩ bụng đợi đến khi gọi điện thoại cho chị dâu cả kiểu gì cũng Đinh Quả vài câu.
chuyển niệm nhớ đến năm mươi đồng , chị dâu cả mà vui vì bà Đinh Quả, đầu đưa tiền cho bà nữa thì ?
Nghĩ tới nghĩ lui, Hoàng Mai Hoa quyết định nhịn cục tức xuống , đợi năm mươi đồng đến tay mới báo cáo hẳn hoi với chị dâu cả.
Nghĩ đến năm mươi đồng, nghĩ đến việc chị dâu cả nhờ vả , nghĩ đến Đinh Quả đột nhiên trở về, Hoàng Mai Hoa đang việc bỗng vỗ đùi một cái: “Cái đầu , Đinh Quả về lẽ là để đón Nhị Nha chứ?”
Bên Đinh Nhị Cẩu vẫn đồng ý , tên nát rượu đó vẫn đang giá, đòi thêm lợi ích đấy.
Không , bà mau ch.óng chuyện , thấy là , còn giá nữa bà sẽ đổi .
Trong lòng Hoàng Mai Hoa cứ canh cánh chuyện đó, đến điểm công cũng chẳng còn tâm trí mà kiếm nữa, tìm một cái cớ xin nghỉ, đến nhà Đinh Nhị Cẩu.
Đinh Nhị Cẩu .
Ông chỉ là tên nát rượu tiếng trong làng, mà còn là kẻ lười biếng nổi danh, từ khi mấy đứa con thể kiếm điểm công , ông ở nhà lười chảy thây.
Hoàng Mai Hoa ở cửa gọi một tiếng, Đinh Nhị Cẩu nhà liền đẩy cửa .
Lúc Hoàng Mai Hoa rời , ở một khoảnh ruộng xa, một cô gái tầm hai mươi tuổi chằm chằm Hoàng Mai Hoa đang vội vã rời , cúi đầu xuống, nước mắt rơi lã chã, thấm nền đất bùn chân.
Nghe các bà các thím khác bàn tán, mới qua chuyện với Hoàng Mai Hoa chính là Đinh Quả về Phong Ninh vài năm , con gái lớn nhà họ Đinh cả.