Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:41:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều thẩm ngại để Đinh Quả và Bùi Triệt bận rộn, : "Quả Quả, thực sự cần bận rộn , Đông Sơn và bố nó qua đây chính là cảm ơn con."
Đinh Quả bất đắc dĩ : "Kiều thẩm, quen lâu như còn khách sáo thế gì? Lời cảm ơn dì chẳng từ sớm , Tô về là . Hơn nữa, thi đỗ cũng là do con trai dì tự cố gắng, nếu Tô năng lực đó thì tài liệu cũng bằng thừa."
Tô Đông Sơn chút gò bó, : "Không , chị Đinh, chị Đinh, tài liệu và tài liệu thực sự khác biệt lớn. Hơn nữa chị Đinh chị bảo em dặn em chuẩn đồ các thứ, còn gửi lương thực cho em, thực sự giúp em tiết kiệm nhiều thời gian."
Không cần trời lạnh ngoài xếp hàng mua tài liệu, cần xếp hàng mua văn cụ, cũng cần vì vấn đề no bụng mà lo lắng, chỉ cần chuyên tâm ôn tập.
Cho nên ơn huệ đối với từng trải qua mà là vô cùng lớn.
Tô Đông Sơn dậy khi Đinh Quả kịp phản ứng cúi đầu thật sâu, Bùi Triệt vội vàng đỡ dậy, : "Đồng chí Đông Sơn, lời đến là , đừng khách sáo thế!"
Kiều thẩm cũng một nữa đỏ hoe mắt, nửa ôm Đại Bảo Tiểu Bảo, về những thứ con trai vác tới: "Rau khô do bà con trong làng nơi Đông Sơn xuống nông thôn tự phơi, còn kê do địa phương họ sản xuất, kê đó lắm, màu vàng tươi, nấu đặc quánh, thơm lắm."
Còn hai con thỏ khô.
Nhà Đinh Quả thiếu đồ, là nhận.
đôi khi chuyện lễ nghĩa mà từ chối quá tuyệt tình ngược sẽ tổn thương tình cảm của .
Trời lạnh thế , cả nhà ba vác đồ qua, cũng lên tấm lòng chân thành của gia đình Kiều thẩm, đành nhận lấy!
Đinh Quả nháy mắt với Bùi Triệt, Bùi Triệt im lặng ngoài, dùng tờ giấy dầu lớn gói con gà nướng xong chiều nay.
Đinh Quả lấy một chiếc đồng hồ điện t.ử, tặng cho Tô Đông Sơn quà chúc mừng.
Kiều thẩm thốt lên một tiếng, : "Ái chà, Quả Quả, đừng đừng đừng đừng, lấy lấy, thứ quý giá quá."
Tô Đông Sơn cũng giật : "Không , quý trọng quá!"
Đinh Quả nắm lấy tay Kiều thẩm đặt chiếc đồng hồ điện t.ử lòng bàn tay thô ráp của bà, : "Kiều thẩm, là đồng hồ điện t.ử, đồng hồ cơ, dì vỏ ngoài , là nhựa đấy, đồng hồ thép . Đồ nhỏ thực sự đáng bao nhiêu tiền, để Đông Sơn đeo cho tiện xem giờ."
Trước đây khi Đại Dũng tới giao hàng Kiều thẩm và Vương Xuân Hoa đều ở bên ngoài, đồng hồ điện t.ử, đây là đầu bà thấy.
Đinh Quả : "Đây là Đại Dũng mang từ miền Nam về, cháu giữ vài chiếc chính là để dành tặng , thực sự nếu là đồ đặc biệt quý giá cháu cũng tặng nổi ạ. Dì tin cháu , đây là quà chúc mừng cháu tặng Đông Sơn."
Kiều thẩm là mang từ miền Nam về thì càng thấy quý giá: "Quả Quả, thực sự ."
"Kiều thẩm, nhận lấy ạ." Bùi Triệt , giữ lấy chú Tô cũng tới ngăn cản, "Em họ cháu cùng trường với Đông Sơn, khi khai giảng năm mới đến nhà tụ tập, lúc đó để Đông Sơn ở trong trường giúp đỡ lẫn ."
Kiều thẩm chút áy náy, nhưng bà cũng tính tình Đinh Quả, cũng là chân thành, chỉ lẩm bẩm: "Cái quý quá!"
Họ chính là đến cảm ơn Đinh Quả giúp đỡ Đông Sơn, ngờ còn một chiếc đồng hồ.
Thời buổi , chỉ cần là đồng hồ, trong lòng đều sẽ xếp loại đồ lớn.
Tô Đông Sơn ngượng ngùng cảm ơn, chút trân trọng nhận lấy chiếc đồng hồ điện t.ử , cũng nỡ đeo, cứ thế hai tay bưng lấy.
Đinh Quả chuyển chủ đề, hỏi Tô Đông Sơn báo chuyên ngành gì.
Mục tiêu của Tô Đông Sơn rõ ràng, giống như Đại Trụ đều giáo viên, nhưng Tô Đông Sơn học khối văn, Đại Trụ chọn khối lý.
Tô Đông Sơn cũng hỏi về tình hình em họ mà Đinh Quả , hai ngược chuyện nhiều hơn một chút, Tô Đông Sơn cũng mới dần dần thả lỏng.
Bùi Triệt cùng chú Tô trò chuyện, kể một chuyện trong quân đội đây.
Chú Tô Bùi Triệt hiện đang học tập tại trường quân đội, cũng tò mò tìm hiểu một chút.
Kiều thẩm ở đây giống như ở nhà , trêu đùa hai đứa trẻ.
Một lát Kiều thẩm họ , Đinh Quả giữ họ ăn cơm, mấy cũng ở , trong nhà còn những đứa trẻ khác mà.
Đinh Quả bèn : "Sau năm mới khi em trai cháu qua báo danh cả nhà dì đều qua đây, hai nhà chúng tụ tập một bữa."
Ra khỏi cửa, Bùi Triệt mới đưa con gà gói kỹ qua, thiếu một hồi giằng co.
Tiễn gia đình Kiều thẩm xong, Bùi Triệt cũng xử lý hai con thỏ khô , : "Sẵn tiện cái lò nướng bánh mì hôm nay nướng thịt, cũng nướng hai con thỏ luôn nhé."
Đinh Quả vội : "Nướng một con, con món thịt thỏ cay tê!"
"Được!" Bùi Triệt gật đầu, chui bếp.
Ngày hôm Kiều thẩm và Vương Xuân Hoa đều , Đinh Quả cũng , ba tiếp tục chuẩn hàng tết ở nhà.
Không chỉ chuẩn cho nhà ăn dùng, còn giúp bên đại viện chuẩn một ít.
Năm nay gia đình cả của Bùi Triệt sẽ về, nhưng cũng là sát nút, trưa ba mươi tết mới tới thủ đô.
Đinh Quả lúc đó còn ở đơn vị, đón , Bùi Triệt đón.
Đinh Quả khi tan về nhà dọn dẹp đơn giản, phát bao lì xì và phúc lợi tết cho Kiều thẩm và chị Xuân Hoa, để hai về ăn tết vui vẻ, cả gia đình cô thì xách đồ sang đại viện.
Gia đình Bùi Du hôm nay qua , hai vợ chồng đều đang bận rộn ở đơn vị.
Bố chồng cũng về, ông cụ chiều về một chuyến, đơn vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-343.html.]
Tết, trong quân đội cũng bận.
Cho nên trong nhà chỉ gia đình cả và Trương thẩm.
Lúc Đinh Quả bước cửa, chị dâu của Bùi Triệt đang ở trong bếp giúp Trương thẩm chuẩn cơm tất niên.
Đinh Quả đây là đầu tiên gặp chị và hai đứa cháu trai của Bùi Triệt.
đó thông qua thư từ, gửi đồ cho , nên tuy khách sáo nhưng cũng tính là quá gò bó, chuyện tự nhiên vài câu, Đinh Quả hỏi họ đường vất vả , chị dâu hỏi cô chuyện thi đại học.
Anh cả của Bùi Triệt là Bùi Tiêu khác với khí chất của Bùi Triệt, đeo kính, nho nhã lịch sự, phong thái trí thức.
Chị dâu Triệu Vũ Phi khuôn mặt tròn trịa, ngũ quan thanh tú, cũng hòa nhã.
Hai đứa con trai Bùi Chiếu Lục và Bùi Chiếu Dương đặc biệt đáng yêu, gọi Đinh Quả là "thím út", Đinh Quả vội vàng mỉm đáp , rút hai bao lì xì gặp mặt.
Lì xì gặp mặt chính là đổi cho , cô cho hai đứa cháu, bên Triệu Vũ Phi cũng cho Đại Bảo, Tiểu Bảo, còn bế Tiểu Bảo lên, vẻ thèm thuồng, : "Cẩn Cẩn... là gọi là Thư Cẩn ?"
Đinh Quả và Bùi Triệt là bố ruột cả hai đều sững một cái.
"Ồ, đúng đúng đúng, là gọi là Thư Cẩn." Đinh Quả phản ứng , ngượng ngùng , "Bình thường gọi Đại Bảo, Tiểu Bảo, vẫn gọi tên đại danh của chúng bao giờ."
Đột ngột thấy tên đại danh của con còn kịp phản ứng.
Tiểu Bảo tự cũng phản ứng: Bác gái mới quen đang gọi ai ?
Triệu Vũ Phi : "Vậy đây là Tiểu Bảo? cũng gọi là Tiểu Bảo !"
Tiểu Bảo lúc mới nhoẻn miệng với bà, lộ hàm răng sữa đều tăm tắp.
"Tiểu Bảo đáng yêu quá, đúng là con gái vẫn xinh hơn." Triệu Vũ Phi bế Tiểu Bảo nỡ buông tay, bà một đứa con gái, nhưng khi sinh đứa thứ hai đến giờ vẫn mang .
Bùi Tiêu thì vẫy tay gọi Đại Bảo: "Đại Bảo, đây với bác cả." Nói xong hỏi Bùi Triệt, "Bình thường các em gọi đại danh của chúng?"
Bùi Triệt: "Không gọi ạ!"
Bùi Tiêu: "Phải gọi một chút, nếu nhà trẻ cô giáo điểm danh chúng theo kịp , Xán Xán? Bạn nhỏ Bùi Thư Xán!"
Đại Bảo ngơ ngác bác.
Cửa mở, Bùi Chính Trung và Thiệu Tầm Bình mang theo một lạnh bước .
Người trong nhà vội dậy, gọi bố , gọi ông bà, một trận náo nhiệt.
Thiệu Tầm Bình vui vẻ đáp từng , ở vị trí huyền quan sức xoa tay, liên tục hà sưởi ấm, đồng thời hỏi thăm tình hình đường của gia đình con trai cả, một lát mới , : "Ông nội các con tối nay về ? Vợ chồng Tiểu Du tối nay lên sân khấu diễn chương trình, qua , ngày mai đến nhà tụ tập với các con về nhà họ Chu."
Đang , ông cụ bước cửa, còn đưa cả Chu Đồng và Chu Đống về cùng.
Chương 223 223 Hai trong một
Chu Đồng, Chu Đống hai đây từng gặp bác cả và bác gái cả, nhưng mấy năm gặp, lúc cảm thấy chút xa lạ, còn bằng chú út và thím út, với Đại Bảo Tiểu Bảo thì càng vô cùng, cho nên khi cửa chào bà ngoại, ông ngoại xong, liền chào hỏi Bùi Triệt và Đinh Quả .
Triệu Vũ Phi cũng tính toán chuyện , bà híp mắt trêu Chu Đồng, Chu Đống: "Đồng Đồng, Đống Đống, gọi bác là gì nhỉ?"
Các bậc trưởng bối xa bên cạnh hai đứa, Chu Đồng Chu Đống ngượng ngùng trái , vẫn là Chu Đống nghĩ , cẩn thận gọi một tiếng: "Bác gái cả!"
Chu Đồng cũng bận rộn dẻo miệng gọi theo.
Triệu Vũ Phi hết tiếng đến tiếng khác đáp .
Mọi đều , Thiệu Tầm Bình nửa ôm lấy cháu ngoại trai và cháu ngoại gái, chỉ chỉ Bùi Tiêu: "Đây là ai còn nhớ ?"
Hai đứa nhỏ trong lòng bà ngoại vặn vẹo như quẩy, rõ ràng là chút nhận lạ.
Bùi Tiêu tới gõ nhẹ đầu mỗi đứa một cái: "Đồ lương tâm, đây còn thích bác cả nhất."
Thiệu Tầm Bình lườm con trai cả một cái, lắc lắc Chu Đồng, Chu Đống, : "Các con 'chuyện hồi nhỏ nhớ nữa '."
Hai đứa nhỏ ngược thực sự , sờ sờ chỗ gõ đầu gọi "bác cả".
Trong nhà náo nhiệt một hồi, bếp giúp việc thì giúp việc, trông trẻ thì trông trẻ, chuyện thì chuyện.
Bình thường cảm thấy ngôi nhà lầu hai tầng rộng rãi thôi, bây giờ trẻ con lớn đông lên, vẫn vẻ chật chội.
Đặc biệt là mấy đứa trẻ, chạy lên chạy xuống lầu, đôi chân ngắn của Đại Bảo Tiểu Bảo chút theo kịp, cuống quýt thôi, bên cạnh hai đứa còn lớn theo, lớn cũng theo chạy tới chạy lui mỏi cả chân.
Đinh Quả thầm may mắn, may mà ngôi nhà là biệt lập, nếu mà lầu lầu hàng xóm thì chắc lên tận cửa tìm .
Đợi đến khi những món ăn đầy ắp bưng lên bàn, vây quanh xuống bàn, trong nhà mới còn náo nhiệt như nữa.
Ông cụ đương nhiên thể cùng nhà đón giao thừa, ăn xong bữa cơm đoàn viên liền về đơn vị.
Trương thẩm năm nay cũng ở bên đại viện ăn tết, ông cụ sẽ cho thêm phụ cấp.