Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:41:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đại Dũng vội lấy áo khoác, : “Chị ơi, chị đợi ở nhà một lát, xe đơn vị chiếc đang rảnh, để em mượn đưa chị .”

 

Đinh Quả hỏi: “Có tiện ?”

 

Đại Dũng: “Tiện ạ, hôm nọ em cùng đồng nghiệp sửa xong một chiếc xe, đúng lúc lái ngoài chạy thử kiểm tra luôn.”

 

Đinh Quả liền từ chối nữa, : “Được, cũng đừng vội vàng quá.”

 

Đinh Đại Dũng gật đầu đến đơn vị.

 

Bành Quế Hoa dặn dò Đinh Quả tàu đêm chú ý an .

 

“Yên tâm thím, tuyến đó cháu quen .” Đinh Quả .

 

Để thím Ba họ lo việc, cô ở nhà đợi Đại Dũng.

 

Đinh Đào cứ lưỡng lự giữa việc theo xem náo nhiệt bồi Đinh Quả.

 

Đinh Quả buồn : “Mau xem , còn cần chị bồi .”

 

“Chị ơi, em xem đây, gì em thư kể chị .”

 

Đợi Đinh Đại Dũng , hai chị em khóa cửa, Đinh Quả : “Đi vòng qua hợp tác xã mua chút đồ .”

 

lúc đưa tiền thuê nhà quý tới cho chị luôn, đỡ gửi.” Đại Dũng đưa tiền thuê nhà của và Đinh Đào quý tới cho cô, Đinh Quả nhận lấy cất , còn mượn Đại Dũng mấy tấm phiếu, hai chị em mua đồ vòng qua thăm Tiêu Hồng.

 

Tiêu Hồng khi kết hôn với Nhạc Khang ở bên mỏ than, mà thuê một căn nhà ở Phong Ninh, Đại Dũng từng đến đưa đồ nên địa chỉ nhà Tiêu Hồng.

 

Bụng Tiêu Hồng lớn , thấy Đinh Quả bất ngờ mừng rỡ: “Chị Đinh Quả, chị về lúc nào thế?”

 

Đinh Quả : “Sáng nay chị về, chút việc bận cả ngày, qua thăm em chút.”

 

Tiêu Hồng đồng hồ treo tường bàn, : “Nhạc Khang cũng sắp về , đợi về chúng tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.”

 

Đinh Quả vội ngay chuyện cô về Thủ Đô: “Hôm nay bữa ăn , đợi chúng đều đậu đại học, em sinh con xong, chúng tìm lúc tụ tập một bữa thật thịnh soạn.”

 

Tiêu Hồng nghĩ đến việc ở nhà Đinh Quả còn hai đứa nhỏ, sợ cô lo lắng nên cũng giữ nữa, : “Được, lúc đó chúng sẽ ăn một bữa linh đình.” Sau đó nhắc đến chuyện thi, “Hôm đó em run quá, suýt nữa thì chẳng thi luôn.”

 

Lúc gọi điện thoại vì sợ tiền cước đắt nên chi tiết, giờ bổ sung thêm một chút tình hình lúc thi, cuối cùng : “Thôi thì phó mặc cho ý trời !”

 

Đinh Quả : “Chỉ cần ôn tập thì sẽ vững vàng thôi, đừng lo lắng quá.”

 

“Vâng, Nhạc Khang cũng thế...”

 

Hai chuyện một lát, Tiêu Hồng quyến luyến tiễn Đinh Quả rời .

 

Trên xe, Đinh Quả liên tục ngáp dài.

 

Đinh Đại Dũng chằm chằm cô: “Chị ơi, xe lạnh lắm, chị đừng ngủ quên đấy.”

 

Đinh Quả mặc áo khoác quân đội nhưng vẫn thấy lạnh, co gật đầu : “Ừ, ngủ !”

 

Đinh Đại Dũng liền kể về kế hoạch công tác sắp tới của : “Thi xong , em định cùng sư phụ một chuyến công tác xa nữa...”

 

vùng Đông Bắc, mà về phía Nam một chuyến.

 

Đinh Quả lập tức tỉnh táo hẳn: “Đi về phía Nam thì xem giúp chị mấy loại vải vóc, quần áo và phụ kiện nhỏ bên đó. Vải vóc và quần áo thì chọn loại nào bên thấy .”

 

“Phụ kiện nhỏ là cái gì ạ?” Đại Dũng rành món .

 

“Chính là cặp tóc , hoa cài đầu, tất các loại mà.” Đinh Quả cũng chắc lúc phía Nam hàng gì mới lạ, chỉ trong các truyện niên đại thì nhân vật chính gây dựng sự nghiệp đều thoát khỏi việc nhập hàng từ phương Nam.

 

Đinh Đại Dũng ghi nhớ kỹ, lạ gì quần áo và vải vóc bên , đây dù là mua quần áo cho đối tượng đưa đối tượng dạo bách hóa tổng hợp đều từng để ý, nhưng nếu chị đặc biệt dặn dò thì khi xuất phát sẽ ngoài dạo thêm vòng nữa.

 

Cả hai trò chuyện suốt dọc đường, trong tiếng ngáp của Đinh Quả thì cũng đến Vũ Tân, mua vé chín giờ bốn mươi tối, Đinh Quả thầm reo hò trong lòng, quá , cô thể gian đ.á.n.h một giấc.

 

Cô dứt khoát từ chối việc Đại Dũng ở đây đợi cùng , đuổi về.

 

“Phong Ninh bên chẳng còn giằng co thế nào, mau về xem , chuyện gì còn gánh vác, đừng để chú Ba thím Ba chịu thiệt.”

 

Đại Dũng bất lực đành rời , khi còn năm bảy lượt dặn Đinh Quả tàu chú ý an , và nhờ cô nhắn với Ngọc Linh là vài ngày tới sẽ ngang qua Thủ Đô...

 

Lải nhải xong mới lên xe rời .

 

Đinh Quả chắc chắn xa mới vội vàng tìm một xó xỉnh khuất để nấp, lách gian.

 

Vừa tới nơi thở phào một tiếng khoan khoái.

 

So với cái lạnh thấu xương bên ngoài, vẫn là gian hằng nhiệt thoải mái hơn.

 

Đêm qua tàu cả đêm, hôm nay bận rộn cả ngày, lúc cô thực sự thấy buồn ngủ .

 

Cô vội vàng phía , nhanh ch.óng lật ghi chép, ừm, cũng uổng công bận rộn.

 

Trong danh sách ngoài Đinh Chí Cương và Nhạc Hồng Mai, còn thêm con Trịnh Văn Phương và Giả An Bình, đóng góp còn lớn hơn cả Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương đang bảng hôm nay.

 

Đinh Kiến Quốc và Đinh Kiến Thiết cũng thỉnh thoảng hiện nhảy nhót một lát.

 

Quét mắt một vòng, Đinh Quả về phía ngôi nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-337.html.]

Lúc cô đang , một chùm cà chua đỏ mọng bay qua đầu cô, còn lượn lờ một vòng, đó bay qua mái nhà, thẳng tiến phía .

 

Đinh Quả: ...

 

Vào phòng tắm tắm một cái, chẳng màng đến tóc khô , cô dặn Chuột đồng gọi cô dậy lúc chín giờ tối giờ bên ngoài, xong liền lăn chiếc giường mềm mại trong phòng ngủ.

 

Khi thở của Đinh Quả dần đều đặn, mái tóc cô bốc lên những làn sương trắng mờ ảo, dần trở nên khô ráo.

 

Chuột đồng tự cảm động sự chu đáo của , bận rộn việc đồng áng.

 

chín giờ gọi dậy, Đinh Quả dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, ăn uống qua loa mua một túi hạt dưa từ cửa hàng hệ thống, chọn một cuốn tiểu thuyết là “Vạn Sơn Hồng Biến” từ hiệu sách, bỏ hạt dưa và sách túi đeo chéo, đó mặc quần áo tầng tầng lớp lớp, ngoài qua cửa sổ quan sát, tối om ai, cô lách ngoài thẳng đến phòng chờ.

 

ngủ bù một giấc, còn ngủ ngon nên Đinh Quả vô cùng tỉnh táo, c.ắ.n hạt dưa hết hai tập của cuốn tiểu thuyết, tàu cũng lúc đến Thủ Đô.

 

Đinh Quả dậy vươn vai, xuống tàu một cách nhẹ nhàng, tìm chỗ lấy chiếc túi xách hôm qua , xem giờ ăn sáng ở tiệm cơm quốc doanh gần đó, đó mới xách đồ về nhà.

 

Vừa cửa, thím Kiều đang bê chậu đổ nước thấy cô về liền vội hỏi: “Tìm thấy cháu?”

 

Đinh Quả: “Tìm thấy thím ạ.”

 

Thím Kiều: “Chưa ăn cơm đúng ? Thím nấu bát mì cho cháu nhé.”

 

Đinh Quả vội xua tay: “Thím Kiều cần , cháu ăn .”

 

Đại Bảo và Tiểu Bảo trong nhà thấy tiếng ré lên gọi, tiếng kêu cứ như hai cái còi .

 

Đinh Quả cũng vội đáp : “Đại Bảo, Tiểu Bảo, về đây.”

 

“Mẹ, ...”

 

Đối với việc hai đứa nhỏ gọi như gọi hồn, Đinh Quả quen .

 

Cô cởi chiếc áo khoác quân đội bí bách tàu vắt lên dây thừng, vén rèm bông bước phòng.

 

Vương Xuân Hoa đang buồn một tay chặn lấy một đứa, : “Sắp bế nổi nữa .”

 

Giờ hai đứa nhỏ vững, sức lớn, nếu chặn là chúng cứ bất chấp lao ngoài, Vương Xuân Hoa sợ chúng gió lạnh thổi phát sốt cảm lạnh, nên chỉ đành dùng sức giữ lấy.

 

Đinh Quả vội vàng đón lấy hai đứa nhỏ, vỗ nhẹ m.ô.n.g chúng, : “Bên ngoài lạnh lắm, ngoài ?”

 

Vương Xuân Hoa bên cạnh vung vẩy cánh tay, : “ thấy sức của Đại Bảo và Tiểu Bảo lớn lạ thường, mấy đứa nhà lúc một hai tuổi sức lớn như .”

 

Bản Đinh Quả sức lớn nên đối với sức của hai đứa nhỏ cô thấy rõ rệt lắm, chẳng lẽ sức mạnh của cô còn di truyền cho hai đứa nhỏ ?

 

lúc cô ăn viên t.h.u.ố.c tăng lực đó còn thai, thậm chí kết hôn mà.

 

Hay là do uống nhiều nước giếng quá?

 

Quăng câu hỏi cho Chuột đồng, Chuột đồng cũng lý do cụ thể, Đinh Quả cũng truy cứu nữa.

 

Sức lớn thì lớn thôi, cô sức lớn thì coi như di truyền .

 

dù sức chúng lớn đến thì tuổi tác cũng còn nhỏ, Vương Xuân Hoa và thím Kiều vẫn thể quản .

 

“Chắc là giống em ạ!”

 

Vương Xuân Hoa cũng thấy gì sai, : “Thế thì chắc chắn .”

 

Sức của Đinh Quả cô cũng từng thấy qua, hai đứa nhỏ chắc chắn giống .

 

Ở bên hai đứa nhỏ chơi một lát, đuổi chạy mấy vòng trong phòng, ăn cơm trưa xong lúc Đại Bảo và Tiểu Bảo ngủ trưa Đinh Quả cũng thấy buồn ngủ, liền ngủ trưa cùng chúng, chiều dậy tìm Muỗi.

 

Trước tiên cô tìm một nơi lấy một chiếc túi vải buồm, bỏ một cây bắp cải, một củ cải trắng lớn, và hai quả táo, treo túi lên ghi đông xe.

 

Người gác ở đầu ngõ đổi , Muỗi thành công thăng tiến lên phó tướng của địa bàn , còn chịu gió lạnh khổ sở nữa.

 

Nghe là tìm Muỗi, một trong hai thanh niên gác ngõ nhanh ch.óng lén chiếc túi ghi đông xe của Đinh Quả, chạy tìm .

 

Muỗi lâu quấn áo khoác quân đội, đội mũ bông , thấy Đinh Quả liền : “Chị ơi, chị đến đúng lúc lắm, sáng nay mới về hàng.”

 

Anh cứ tưởng Đinh Quả đến lấy thịt lợn.

 

Sau đó chỉ về một hướng khác, : “Chị ơi, để chở chị .”

 

Đinh Quả giao xe cho hỏi: “Hàng để ở trong ngõ ?”

 

Muỗi tò mò nghiên cứu món đồ Đinh Quả gắn ghi đông xe, bằng bông, hình loa, đút tay nắm ghi đông thấy ấm, một câu: “Chị ơi, chị đúng là nhiều ý tưởng kỳ lạ, cách đấy, cũng một cái cho xe .” Rồi đáp thắc mắc của Đinh Quả nãy: “Thỏ khôn ba hang, thể để ở trong ngõ !”

 

Lên xe một đoạn, Đinh Quả ngó thấy ai, liền ghé sát đầu hạ thấp giọng hỏi: “Hai nghìn cân bắp cải, hai nghìn cân củ cải trắng, năm trăm cân táo, là hàng loại một, lấy ?”

 

Ghi đông xe của Muỗi loạng choạng một cái, đầu liên tục : “Lấy chứ, lấy chứ chị ơi, tất nhiên là lấy .”

 

Đinh Quả: “Đổi địa điểm giao dịch , khảo sát xong sẽ tìm .”

 

Muỗi: “Được, chị ạ!” Lại , “Chị ơi, chị giá thế nào?”

 

Nói xong chỉ tay ven đường: “Đến chuyện.”

 

Đinh Quả nhảy xuống xe, Muỗi cũng xuống xe dắt bộ đến ven đường bàn việc.

 

 

Loading...