Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 334
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:41:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc cô đến tìm Nhạc Hồng Mai, Nhạc Hồng Mai căn bản , còn châm chọc mỉa mai cô, hỏi cô cảm giác ruộng ở quê dễ chịu , hỏi cô hối hận vì ngày chọn theo cha cô , đủ thứ chuyện.
Đinh Hương hề ngạc nhiên thái độ của Nhạc Hồng Mai, cô chẳng còn quan tâm nữa , nhưng cô cần Nhạc Hồng Mai lấy danh nghĩa là để gây chuyện.
Thế là Đinh Hương đưa điều kiện, đồng thời chuyện cô là đúng, là thời cơ nhất để Nhạc Hồng Mai móc tiền từ túi vợ hiện tại của Đinh Chí Cương.
Thấy Nhạc Hồng Mai còn do dự, Đinh Hương còn buông lời đe dọa, Nhạc Hồng Mai nếu , cô sẽ gọi điện về làng của bà ngoại nhờ mợ nhỏ lên giúp, nếu mợ nhỏ thành công thì tiền bồi thường đòi sẽ là của mợ nhỏ.
Tôn Ba Thái là cái gai thể chạm trong lòng Nhạc Hồng Mai, lúc đó Nhạc Hồng Mai tức đến xanh mặt, nhưng bây giờ cô con gái út cũng còn trong tầm kiểm soát của bà nữa, cái việc nếu bà mặt thì Đinh Hương thật sự thể gọi Tôn Ba Thái đến, lúc đó còn để xem cả trò của bà nữa.
Tuy , nhưng cũng mắng Đinh Hương suốt dọc đường.
Cuối cùng náo loạn thành công, Giả An Bình thể tham gia kỳ thi đại học năm nay, còn đòi từ tay Trịnh Văn Phương năm mươi tệ.
Nghĩ đến vẻ nhảy dựng lên vì giận dữ của Giả An Bình lúc đó, khóe môi Đinh Hương lộ một nụ như như .
Đinh Kiến Đảng nghĩ đến việc đó bớt xén tiền công chăm sóc Phan Đỉnh Phong của , nhỏ giọng hỏi: “Mẹ đưa cho em một xu nào ?”
Đinh Hương: “Anh xem?”
Đinh Kiến Đảng im lặng.
Hồi lâu , Đinh Kiến Đảng thò tay túi trong của quần bông móc một nắm tiền: “Đây là mười một tệ giấu riêng , điều mang theo phiếu lương thực, em cầm lấy chợ đen mua chút đồ ăn. Ngày mai tìm lúc qua thăm em!”
Nói xong định , Đinh Hương gọi : “Anh Năm, sẽ giữ bí mật giúp em chứ?”
Đinh Kiến Đảng: “Tất nhiên , là Năm của em mà!”
Đinh Hương mỉm với , đôi môi nứt nẻ rớm chút m.á.u, : “Cảm ơn Năm, nếu em họ tìm thấy, đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng họ mắng c.h.ế.t, sỉ nhục c.h.ế.t, em ở đây . Anh Năm, từ lúc ở quê lên em vẫn luôn ở đây. Thím Ba mang đồ ăn cho em, còn đưa tiền cho em nữa.”
Đinh Kiến Đảng kinh ngạc trợn tròn mắt: “Em vẫn luôn về bên chỗ cha ở ?”
Anh cứ tưởng Đinh Hương từ quê lên cho đến lúc thi đều luôn ở chỗ cha.
Đinh Hương : “Đến xem cái nhà mới của ông một chút em ngay, em vẫn luôn ở đây, cho nên cần lo cho em. Ở đây thực sự , em chẳng bên nào cả!”
Hốc mắt Đinh Kiến Đảng đỏ lên, lúc rời , chỉ thấy đôi chân như nặng nghìn cân.
Đợi đến khi nơi rời đó, phát hiện cha vẫn đang cãi tại chỗ.
thêm vài , chị Đinh Đào, Đại Dũng và hai công an.
Công an chỉ hỏi hai câu, Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương vì sự chỉ trích của đối phương mà tiếp tục cãi vã.
Thấy tới, Đinh Đào lo lắng chạy : “Kiến Đảng, em tìm thấy Hương Hương ?”
Đinh Kiến Đảng ngẩn , lắc đầu, : “Chị Đào, công an tới đây?”
Đinh Đào: “Nhờ các đồng chí công an giúp tìm Hương Hương, chị dẫn công an tìm thấy cha em, hỏi chút tình hình...”
Đinh Đại Dũng cũng bước tới: “Kiến Đảng, cuối em thấy Đinh Hương là lúc nào? Thôi, em cứ trực tiếp với công an .”
Đinh Kiến Đảng Đinh Đại Dũng kéo qua phối hợp với công an thẩm vấn.
Đối mặt với khác thì Đinh Kiến Đảng còn ứng phó , nhưng đối mặt với công an, một đứa trẻ choắt như thì trụ nổi nữa, ấp a ấp úng nơi Đinh Hương đang ở hiện tại.
Vừa dứt lời, vai hứng chịu một cái tát thật mạnh, đầu bắt gặp ánh mắt như ăn tươi nuốt sống khác của Đinh Chí Cương: “Biết Đinh Hương ở nãy sớm? Thấy cha với mày cãi giữa đường lắm hả? Không nhục hả?”
Không hỏi trắng đen rõ ràng chỉ trích !
Đinh Kiến Đảng lạnh lùng liếc ông một cái, đột nhiên cúi xông tới húc cho Đinh Chí Cương ngã ngửa.
“Cha...” Đinh Kiến Quốc kinh hãi, vội vàng xông tới đỡ , công an cũng giữ c.h.ặ.t Đinh Kiến Đảng , nhíu mày , “Cái con trai động tay động chân với cha thế.”
“Ông cha , ông là đồ súc sinh, nếu tại ông thì em gái cũng trốn chui trốn lủi bên ngoài dám về nhà.” Đinh Kiến Đảng gào thét, ánh mắt lướt qua Nhạc Hồng Mai, há miệng định gì đó, rốt cuộc cơn giận dữ kìm , cuối cùng gì.
Gào thét với thì buổi tối cũng chẳng chỗ mà ở, còn khả năng Hai nện cho một trận.
Giây phút hiểu cho Đinh Hương.
Anh cũng chuyển đến ở cùng Hương Hương .
Đinh Chí Cương đương nhiên tức giận thôi, ông còn nổi khùng, nhưng bàn tay của con trai cả đè lên vai ông thật nặng nề: “Cha, tìm Hương Hương .”
Đinh Chí Cương yếu thế: “Cha... cha cứ tưởng nó theo con .”
Thế là công an bảo Đinh Kiến Đảng dẫn họ tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-334.html.]
khi họ đến nơi thì trong căn phòng cũ nát còn một bóng .
Đinh Quả ngày hôm nhận điện thoại của Đại Dũng, kể về diễn biến sự việc.
Đinh Đại Dũng: “May là chủ động trốn , nhưng cô là một đứa con gái, thời gian dài cũng sợ xảy chuyện ngoài ý .”
Đinh Quả: “Đã với bên quê ?”
Đinh Đại Dũng: “Nói , em gửi một bức điện báo về nhà, Chiêu Đệ gọi điện cho em cha em với Đại Trụ hôm qua lên tàu hỏa , em báo chị một tiếng, chuẩn Vũ Tân đón họ.”
Đinh Quả hề ngạc nhiên.
Thím Ba dù cũng nuôi nấng Đinh Hương một thời gian, với tính cách đôn hậu của Bành Quế Hoa thì thể nào chỉ ở quê đợi .
Đinh Quả thở dài, : “ cũng về xem .”
Đinh Đại Dũng: “Chị ơi, chị cần về . Bên bọn em , hiện tại thể xác định Đinh Hương ở Phong Ninh, cô chỉ trốn bác cả và bà Nhạc thôi, bây giờ công an cũng đang giúp tìm .”
Đinh Quả vẫn xin nghỉ phép, mua vé về Phong Ninh.
Còn chút thời gian khi tàu chạy, cô về khu T.ử Trúc Kiều một chuyến, vỗ về Đại Bảo và Tiểu Bảo, dặn thím Kiều một tiếng, thu dọn đơn giản mấy bộ quần áo bông ga.
Tại Phong Ninh, Bành Quế Hoa thấy Nhạc Hồng Mai xông lên tát hai cái thật mạnh mặt bà , đó mới nhổ một bãi nước bọt mặt Nhạc Hồng Mai, mắng: “Cái đồ súc sinh, ông trời đúng là mù mắt mới để cái loại cầm thú như các cha . Đứa trẻ ngoan ngoãn các dày vò thành thế nào ? Năm xưa vì một đứa con nuôi mà ném Quả Quả ở quê mười mấy năm trời thèm hỏi han, bây giờ đến cả một đứa trẻ choắt cũng để lạc mất, hai cái lỗ mặt bà là để thông gió với tiểu ?”
Nhạc Hồng Mai còn xông lên đ.á.n.h Bành Quế Hoa, Đinh Đại Dũng và Đinh Đại Trụ cộng thêm một Đinh Đào chắn phía , Nhạc Hồng Mai liền chùn bước, vỗ đùi lóc t.h.ả.m thiết.
May mà bà đ.á.n.h, Đinh Chí Thành tẩn cho Đinh Chí Cương một trận.
Nhạc Hồng Mai lúc mới thấy công bằng hơn một chút, chỉ Đinh Chí Cương : “Nếu tại hai đứa tạp chủng do con hồ ly tinh mà ông tìm về hại Hương Hương thi đại học, thì Hương Hương chạy mất ?”
Đinh Chí Cương: “Bà hại Hương Hương? Bà hại nó thì hôm ngày thi bà đuổi nó ngoài?”
Nhạc Hồng Mai ngẩn : “Đinh Chí Cương, ông đang nhảm cái gì thế? đuổi nó lúc nào, nó từ quê lên chẳng luôn ở chỗ ông ?”
Đinh Chí Cương kinh hãi: “Hương Hương từ quê lên chẳng ở chỗ bà ? Hôm ngày thi nó mới về nhà mà.”
Đôi vợ chồng cũ cùng sững sờ, nhóm Bành Quế Hoa tập thể kinh ngạc và về phía Đinh Đại Dũng và Đinh Đào.
Hai lắc đầu, Đinh Đào : “Hương Hương tìm bọn em, cô đó để thẻ dự thi chỗ em, chiều hôm ngày thi mới đến lấy. Cô bảo với em là ở nhà bác cả...”
Đinh Kiến Đảng nãy giờ vẫn lầm lì phía , lúc ngẩng đầu cha , há miệng định gì đó nhưng rốt cuộc vẫn im lặng.
Bành Quế Hoa: “Tạo nghiệt mà, tạo nghiệt mà, hai xem, đứa trẻ ngoan ngoãn các dày vò đến mức độ nào .”
Trịnh Văn Phương tin liền chạy về, cùng còn Giả An Bình với khuôn mặt u ám.
Vừa cửa, ánh mắt u uất của Giả An Bình rơi lên Nhạc Hồng Mai.
Chương 219 219 Hai trong một
Nhận thấy ánh mắt của Giả An Bình, Nhạc Hồng Mai hằn học lườm .
Giả An Bình thu hồi ánh mắt, hạ mi mắt xuống.
Trịnh Văn Phương sắc mặt tiều tụy, để ý đến cuộc đấu mắt giữa con trai lớn và Nhạc Hồng Mai, trực tiếp sang Bành Quế Hoa mà lóc: “Thím Ba ơi, ngày tháng của sống nổi nữa , bản con gái, dốc hết lòng hết với Hương Hương, ai dè ...”
“Thôi , bà mau ngậm cái mồm thối . Bà dốc hết lòng hết với Hương Hương là để một đứa trẻ choắt việc nhà ngơi nghỉ đấy .” Nhạc Hồng Mai nhịn mắng.
Động tác lóc của Trịnh Văn Phương khựng , dường như lời của Nhạc Hồng Mai cho uất ức, : “Chị Nhạc ơi, con gái chút việc nhà thì ? Chúng từ nhỏ chẳng đều trải qua như thế ? Trước đây hàng xóm ở khu tập thể , cô con gái lớn của chị lúc bằng tuổi Hương Hương chẳng cũng chị sai bảo đến mức xoay như chong ch.óng đó ? Hơn nữa, lúc bước chân cửa nhà họ Đinh, Hương Hương đảm nhiệm việc nhà , đây do sai bảo? Chí Cương, ông xem đúng ?”
Nhạc Hồng Mai nghẹn họng, đuối lý nhưng vẫn biện minh một câu: “Đó là do đẻ , sai bảo nó là chuyện đương nhiên, bà là kế nuôi Hương Hương một ngày nào, lấy quyền gì mà bắt Hương Hương hầu hạ bà.”
Bành Quế Hoa nổi nữa, lạnh : “Bà lời mà nhục . Bà nuôi Quả Quả mấy ngày? Chỉ đẻ mà nuôi, xứng đáng cha !”
Nhạc Hồng Mai nhất thời chút đuối lý, bà vốn còn lấy công sinh thành phản bác, nhưng thấy Đinh Đại Dũng, Đinh Đại Trụ và Đinh Đào đang cạnh Bành Quế Hoa, thấy bản đơn độc ai giúp đỡ, trong lòng nhất thời chút chua xót, đến mức quên bẵng việc cãi Bành Quế Hoa.
Bà chút ngơ ngác đầu.
Đinh Kiến Quốc qua đây, Kiến Thiết cũng .
Không thể vì một con bé c.h.ế.t tiệt mà cả nhà đều lỡ dở công việc, nhưng bà quên mất Đinh Đại Dũng và Đinh Đào cũng công việc, Bành Quế Hoa và Đinh Chí Thành thậm chí còn đặc biệt hai ngày tàu hỏa qua để giúp đỡ.
Bà chỉ thấy Đinh Kiến Đảng như khúc gỗ ở phía đám đông, như một xa lạ chẳng liên quan gì đến bà , đến một cái liếc mắt cũng thèm về phía .
Nhạc Hồng Mai cơn giận bốc lên, nhịn mà mắng át : “Đinh Kiến Đảng, mày c.h.ế.t , thấy mày sắp bắt nạt c.h.ế.t ?”