Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 333
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:41:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai cha con cảm ơn hai quan tâm đến Đinh Hương, kể sơ qua sự việc, cuối cùng chuyện đến nước , giờ cũng thể cứu vãn nữa, bảo hai về nghỉ ngơi, Đinh Kiến Quốc sẽ qua chỗ Đinh Hương xem .
Cả hai đều gặp Nhạc Hồng Mai nên sang bên đó hỏi Đinh Hương.
“Dự kiến hôm nay hoặc ngày mai Đinh Hương chắc sẽ tìm đến chỗ chị Đào Tử, lúc đó hỏi kỹ xem .”
Cúp điện thoại, Đinh Quả cửa hàng, Lý Thục Mai còn : “Hôm nay tiền điện thoại của em chắc tốn ít nhỉ?”
Mặc dù là điện thoại của đơn vị nhưng cũng thể tùy tiện gọi, tiền điện thoại cũng trả mà.
Đinh Quả : “Chẳng mới thi xong chị, ai cũng liên lạc hỏi han một chút.”
Lý Thục Mai vẫn hiểu nổi, một bức thư báo cáo cho là , còn đặc biệt tốn tiền gọi điện thoại gì.
Đinh Quả chút lơ đễnh, vẫn cảm thấy gì đó đúng.
Hơn một rưỡi chiều, Đinh Quả và Lý Thục Mai đang sắp xếp những cuốn sách mới nhập về hôm nay, chủ nhiệm hét lên ở phía : “Đinh Quả, điện thoại!”
Lý Thục Mai vội : “Em mau !”
“Vậy phiền chị Thục Mai nhé.”
Đinh Quả vội vàng đến văn phòng, nhấc máy là Đinh Đào.
Giọng Đinh Đào lộ vẻ lo lắng: “Chị ơi, Đinh Hương mất tích , cô đến chỗ chị ?”
Đinh Quả thấy da đầu tê rần: “Mất tích? Cô đến chỗ em!”
Đinh Đào: “Vừa bác cả đến tìm em, hỏi em Đinh Hương đến chỗ em , em bảo . Lúc đó bác cả mới hôm đó khi bà vợ quậy xong ở nhà, Đinh Hương tiễn bà cửa nữa, bác cứ tưởng Đinh Hương theo cô . Trưa nay Kiến Quốc qua định an ủi Đinh Hương thì mới lúc đó Đinh Hương theo bà Nhạc, cũng về ký túc xá nhà máy dệt. Em gửi điện báo cho thím ba , hỏi xem Đinh Hương về quê . bên phường Đinh Hương đến xin giấy giới thiệu, trời đông giá rét thế , giấy giới thiệu cô thể chứ.”
Đinh Quả hít một thật sâu, : “Chị thời gian mất tích cụ thể của Đinh Hương ? Xác định thời gian mất tích đồn công an báo án, xem thể nhờ các đồng chí công an giúp tìm . Lát nữa em bến xe bên xem , nếu chuyện gì thì gọi điện thoại ở nhà.”
Đinh Đào: “Dạ chị, em ngay đây!”
Cúp điện thoại, kịp để cô lên tiếng, Lưu chủ nhiệm hỏi: “Ai mất tích ?”
Đinh Quả: “Em gái ở nhà ạ.”
“Vậy em mau , nếu cần xin nghỉ thì gọi điện thoại một tiếng, về bổ sung giấy xin nghỉ .”
Đinh Quả cũng trì hoãn nữa: “Cảm ơn chủ nhiệm.”
Nói xong cô vội vàng về cửa hàng dặn Lý Thục Mai một tiếng, lấy đồ rời .
Đầu tiên cô về nhà một chuyến, thím Kiều thắc mắc: “Ơ, hôm nay tan sớm thế?”
Đinh Quả lắc đầu: “Dạ , hôm nay ở nhà ai đến thím? Chính là cô gái cùng thím ba em lúc đám cưới em trai em .”
Thím Kiều: “Không , hôm nay ai đến nhà cả, thế cháu?”
Đinh Quả: “Dạ gì, nếu đó đến thì thím bảo cô ở nhà đợi con.”
Nói xong cô đạp xe rời .
Chuyến xe từ Vũ Tân đến đây ga Thủ Đô và ga Tây Trực Môn, Đinh Quả thường ngày đều mua vé đến ga Tây Trực Môn, nhưng Đinh Hương nhất định rành rẽ, nếu thật sự đến Thủ Đô thì chắc sẽ đến ga nào.
Đinh Quả theo thói quen của đến ga Tây Trực Môn , tìm chỗ cất xe đạp dạo một vòng quanh lối , thu hoạch gì, các nơi khác tìm trong tìm ngoài một lượt, đó bắt xe đến ga Thủ Đô.
Cô cảm thấy xác suất Đinh Hương đến Thủ Đô là cao, tuy nhiên Đinh Quả vẫn tìm kiếm một vòng kỹ lưỡng, tìm mãi cho đến khi trời tối cũng thấy .
Còn về vấn đề giấy giới thiệu, chỉ cần trốn tránh kiểm tra thì vẫn cách thôi.
cô cảm thấy Đinh Hương chắc khiếu lanh lợi đó.
Vì xác suất lớn là vẫn còn ở Phong Ninh.
Trở về nhà trong bóng tối, cụ ông sang chơi, thấy cô nhà liền : “Quả Quả, nãy Đại Dũng gọi điện đến, bảo là cô bé tên Đinh Hương đó đang ở Phong Ninh, nhưng chạy mất .”
Đinh Quả cũng đoán xác suất ở Phong Ninh là lớn nên cũng mấy ngạc nhiên, nhưng chạy mất là ?
Ông cụ Bùi: “Đại Dũng bảo Đinh Kiến Đảng từng tìm thấy Đinh Hương trong một căn phòng gần trạm thu mua phế liệu, nhưng nó với ai khác. Đinh Đào báo công an, công an tìm những khác trong gia đình cháu để điều tra tình hình, lúc Đinh Kiến Đảng mới nó gặp Đinh Hương. Khi công an tìm đến thì còn ở đó nữa .”
Đinh Quả đại khái hiểu , Đinh Hương về chỗ Đinh Chí Cương, cũng theo Nhạc Hồng Mai, nên tự tìm một nơi ẩn náu.
Ông cụ Bùi: “Nghe Đại Dũng bảo là vì chuyện thi đại học?”
Đinh Quả gật đầu, kể sơ qua tình hình Đại Dũng với ông nội.
Là vì thi đại học, lẽ cuộc mâu thuẫn hôm nay cũng là sự bùng nổ tích tụ từ nhiều mâu thuẫn đó.
Nói cho cùng, vẫn là do sự tạo nghiệt của đôi cha tồi tệ đó.
Một thiên vị con nuôi, đối với con đẻ thì khoanh tay , châm chọc mỉa mai; một vì thể diện mà một cha dượng ca tụng mà uất ức chính con đẻ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-333.html.]
Cho nên nguyên chủ trong sách yêu thương cũng là do từ nhỏ nuôi dưỡng bên cạnh, mà là do đôi cha tồi tệ từ tận xương tủy mang một loại tính cách hèn hạ thích hướng về ngoài.
Thời gian ngược buổi chiều!
Tin tức Đinh Hương mất tích đ.á.n.h thức chút bản tính cha của Đinh Chí Cương và Nhạc Hồng Mai trong chốc lát, nhưng nhiều.
Hai gặp mặt là trao đổi thông tin và khi con mất tích, mà là sỉ vả oán trách lẫn .
Đinh Chí Cương đổ hết trách nhiệm lên đầu Nhạc Hồng Mai, thẳng thừng Đinh Hương mất tích khi tiễn bà khỏi khu ký túc xá, chuyện đều do Nhạc Hồng Mai, còn chỉ trích Nhạc Hồng Mai xứng đáng .
Nhạc Hồng Mai mắng Đinh Chí Cương hồ ly tinh là bỏ mặc con cái, con trai nuôi, con gái thì tống về quê, xứng đáng cha.
Hai bậc cha chẳng chút trách nhiệm nào cứ chỉ trích đối phương xứng cha/, Đinh Kiến Quốc bên cạnh mà đến đỏ cả mặt.
Dù cha , nhưng lúc cũng thấy thật nực .
“Đinh Chí Cương, ngày xưa đúng là mù mắt mới trúng loại hèn nhát như ông. Lúc hai đứa con riêng của ông bắt nạt Hương Hương và Kiến Đảng, ông mù ? Con hồ ly tinh đó đ.á.n.h rắm một cái là ông mê luôn, tin ngoài chứ tin con đẻ của , cứ đợi mà xem ông già ai tựa!”
Đinh Chí Cương mắng Nhạc Hồng Mai, tức đến đỏ bừng mặt, nếu Đinh Kiến Quốc cạnh ngăn cản thì cái tư thế đó hình như là xông lên tát Nhạc Hồng Mai một cái.
Nhạc Hồng Mai nhảy dựng lên: “Ông đ.á.n.h , giỏi thì ông đ.á.n.h , hôm nay ông mà dám động một ngón tay, sẽ tố cáo ông tội lưu manh, đồ lưu manh già , đồ hổ, hơn bốn mươi tuổi đầu còn đẻ cái loại tạp chủng...”
Cuối cùng Đinh Kiến Quốc hét lên một tiếng, ngăn cản cuộc đấu khẩu của hai : “Có thể chuyện đàng hoàng , tìm Hương Hương !”
Đinh Chí Cương tức giận : “Con hét mặt cha gì, chuyện đều do con!”
“Do cái đồ tạp chủng già nhà ông thì , giá mà ông chút dáng vẻ cha, thể chỗ dựa cho con cái thì Hương Hương mất ? Còn cả chuyện thi đại học nữa...”
Hai bắt đầu một vòng đấu khẩu mới.
Đinh Kiến Đảng bên cạnh đờ đẫn lắng , màn kịch của cha , đột nhiên nhớ điều gì, thần sắc khựng , đó nhân lúc họ cãi vã kịch liệt nhất liền chạy mất.
Tìm liên tiếp mấy nơi, cuối cùng cũng tìm thấy Đinh Hương đang ở trong một căn phòng nát gần trạm thu mua phế liệu.
Đây là một trong những nơi hai từng phát hiện lúc nhặt đồng nát đây.
Nơi từng mấy lang thang ở... cũng hẳn là lang thang, đều là những xuống nông thôn, sợ phường bắt nên dám về nhà, ngoài trốn của văn phòng phường.
Sau đó những trốn ở đó lượt rời , cuối cùng cũng kéo dài đến khi gia đình tìm cửa nẻo sắp xếp công việc, chọn kết hôn, cũng rốt cuộc vẫn xuống nông thôn.
Mấy chỗ trở thành nơi nghỉ chân cho hai em Đinh Hương trong quá trình nhặt đồng nát.
“Em quả nhiên ở đây!”
Có , Đinh Hương sợ hãi như chim sợ cành cong, bật dậy từ đống chăn màn nát còn màu sắc gì nữa, thấy là Đinh Kiến Đảng mới thở phào nhẹ nhõm, xuống, quấn đống chăn màn bốc mùi hôi thối nồng nặc đó lên , : “Anh tìm em gì?”
Đinh Kiến Đảng bực bội : “Còn gì nữa? Sao em về nhà?”
Đinh Hương ngẩn , hỏi ngược : “Nhà? Nhà ở chứ?”
Căn phòng nhỏ ở khu tập thể nhà máy thép đây còn miễn cưỡng coi là nhà của cô, cô cũng thể ở đó một cách đường đường chính chính.
bây giờ ký túc xá đơn vị của Trịnh Văn Phương là chuyện thế nào?
Cô đến đó là một ngoài.
Rõ ràng trong đó mấy món đồ nội thất tồn tại từ lúc cô chuyện, nhưng cô cứ thấy lạc lõng hòa nhập .
Chỗ Nhạc Hồng Mai càng , nhà đều là của Đinh Niệm Quân.
Đó tính là nhà của cô ?
Đinh Kiến Đảng gãi đầu: “ em cũng thể, thể ở bên ngoài , em dù đến chỗ chị Đinh Đào cũng mà.”
Đinh Hương hạ mi mắt: “Chị Đào T.ử giúp em đủ nhiều , em phiền chị nữa.”
Cô lo lắng hơn là nếu ở chỗ Đinh Đào, đôi cha trách nhiệm của sẽ mượn cơ hội đó mà bám lấy Đinh Đào.
“Thôi, cái nữa. Cha em mất tích đều lo quýnh lên . Em mau theo về .”
Đinh Hương Đinh Kiến Đảng bằng ánh mắt như kẻ ngốc: “Lo quýnh lên? Anh đang Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương ? Họ thể vì em về nhà mà lo quýnh lên , chắc là vui mừng phát điên lên thì ? Cái gánh nặng đến phiền họ, họ mơ cũng thể tỉnh, thể vì tìm thấy em mà lo lắng . Nhân cơ hội ch.ó c.ắ.n ch.ó mới là thật!”
Đinh Kiến Đảng: ...
Lời tuy khó nhưng hình như... khá đúng sự thật.
Đinh Kiến Đảng xổm xuống bên cạnh, vẫn yên tâm để Đinh Hương ở đây, : “Cũng thể thế , chẳng còn em vì chuyện thi đại học mà sang bên cha gây chuyện ? Còn đòi bồi thường cho em nữa!”
Đinh Hương lạnh, mặt cô mấy nốt nẻ, dái tai đỏ ửng, nhưng ánh mắt lạnh thấu xương hơn cả trời đông giá rét bên ngoài: “Anh Năm, tại giúp em đòi cái gọi là công đạo đó ?”
Đinh Kiến Đảng hiểu cô: “Cái đó còn cần lý do ? Thi đại học là chuyện lớn như , bình thường dù trách mắng em thì xảy chuyện cũng nên đòi công đạo cho em chứ.”
Đinh Hương hít một thật sâu, nén sự chua xót đang trào dâng nơi sống mũi: “Chính là vì khoản bồi thường, em chỉ cần bà gây chuyện, gây cho đến mức khiến Giả An Bình thi , đòi bao nhiêu tiền bồi thường đều là của bà hết.”