Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 320
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:40:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ngóng căn nhà ở đây sắp bán, cô ngóng sạch sành sanh thông tin của tất cả các hộ dân bên trong.
Biết trăm trận trăm thắng, hiểu rõ họ thì giao thiệp về vấn đề chuyển .
Mấy một đoạn đường, Đinh Quả Đại Dũng, dùng ánh mắt hỏi ý kiến của .
Đinh Đại Dũng gật đầu một cái dễ nhận thấy.
Trước khi xem chị trong sân nhiều công trình xây dựng đúng quy định, xem mới thế mà loạn như , nhưng vấn đề lớn, mấy cái lều bừa bãi đó dỡ là sân lập tức thể khôi phục nguyên trạng.
Đinh Quả liền sang hai vị giáo viên Dương, Vương: "Nhà chúng xem , tình hình căn nhà quả thực chút phức tạp, đối mặt với ít phiền phức, hai xem cái giá ..."
Việc Muỗi bao trọn gói giải quyết thể tính là điểm cộng của bên bán, ý kiến cần bày tỏ của bên thì bày tỏ.
Hiện giờ căn nhà chính là kèm với vô phiền phức, cô dùng đó căn cứ để mặc cả cũng quá đáng.
Mặc dù cô đồng cảm với hai vị giáo viên, nhưng chuyện nào chuyện đó.
Dù là bên bán bên mua, nỗ lực đấu tranh vì lợi ích của bên mới là điều bình thường, nếu quá trình quá thuận lợi, điều kiện gì cũng vui vẻ chấp nhận, thầy Dương và cô Vương chắc chắn sẽ ngẫm nghĩ xem nhà bán quá hớ , nảy sinh thêm rắc rối gì.
Đinh Quả thử thách lòng .
Thầy Dương và cô Vương , thầy Dương thử báo một cái giá: "Hai ngàn sáu, cô xem ?"
Nói xong, mặt chút đỏ lên, dường như cái giá báo khiến ông cảm thấy hổ.
Trong lòng Đinh Quả thở dài một tiếng, định chuyện, Muỗi Đinh Quả một cái, tiên phong mở miệng: "Thầy Dương , đồng chí Đinh mua nhà xong còn giải tỏa các hộ dân bên trong, những đó thế nào hai cũng rõ mà. Sau còn tìm giúp dọn dẹp mấy cái lều dựng tạm đó, đủ thứ phiền phức rắc rối lắm ạ."
Lúc , vai ác để cô đóng .
Vợ chồng thầy Dương nghĩ đến tình cảnh trong nhà, cũng bất lực thở dài một tiếng.
Và cái giá báo đó thực sự mức giá kỳ vọng của họ, luôn để chút dư địa cho mặc cả.
Trực tiếp đưa giá ch.ót thì vụ mua bán thể bàn bạc tiếp .
Cuối cùng một hồi mặc cả, giá định ở mức hai ngàn ba.
Thỏa thuận xong giá cả, vợ chồng thầy Dương thực chất còn nôn nóng hơn cả chị em Đinh Quả, sợ đêm dài lắm mộng, hôm nay thủ tục luôn.
Đinh Đại Dũng thì vấn đề gì, nhưng cũng gặp vấn đề lớn nhất, đó là mang theo nhiều tiền như .
Tiền tiết kiệm của đủ, chỉ là khi lên thủ đô là sẽ mua nhà, nên mang theo nhiều tiền mặt như .
Đinh Quả gật đầu: "Chị mang theo."
Cô mở túi , nhanh ch.óng từ gian lấy một xấp tiền, và để cô Vương qua một cái để hai vợ chồng yên tâm.
Cả hai bên đều ý kiến gì, mang theo tiền mặt, thế là thẳng đến phố phường bên .
Ba căn nhà của Đinh Quả đều từng theo quy trình chính thống, thủ tục chính thống, Đinh Quả mới thế mà khá phiền phức.
Ngoài phố phường , lát nữa còn cục quản lý nhà đất, chạy một vòng lớn.
Bên phố phường hàng xóm cũ của thầy Dương ngày , hàng xóm cũ đồng cảm với hai vợ chồng , cũng nhanh ch.óng ký tên đóng dấu, nhưng một phụ trách ở đây chặn , gọi vợ chồng thầy Dương và chị em Đinh Quả một góc chuyện, hỏi han xem dự định sắp xếp các hộ dân bên trong thế nào.
Thái độ tức ?
Có chút tức , thầy Dương với tư cách là chủ nhà, về đây bao lâu mà mãi thể dọn nhà ở, phố phường quản nửa ngày trời cũng giải quyết vấn đề, giờ nhà sắp sang tên cho khác, nghĩ xem tại chủ nhà đến bước , ngược quan tâm đến vấn đề sắp xếp chỗ ở cho các hộ thuê bên trong .
Thực sự quan tâm đến những đó ? Không hẳn!
Là sợ những hộ dân đó sẽ loạn lên phố phường, gây phiền phức cho họ thì đúng hơn.
Đinh Quả lạnh, nhưng thủ tục sang tên thì bắt buộc thông qua phố phường, hiện giờ còn thể đắc tội với , chỉ thể phối hợp với vị lãnh đạo , bên sẽ nghĩ cách sắp xếp thỏa.
Người phụ trách còn hỏi cho nhẽ, Đinh Quả chi tiết rành mạch, Đinh Quả thu nụ khách khí, đôi mắt trợn lên bỗng chốc tràn đầy mong đợi, hỏi: "Lãnh đạo , phố phường nghĩ cách gì , bên định hỗ trợ chúng giải quyết việc sắp xếp cho các hộ thuê đó ạ?"
Người phụ trách ngẩn một lát, lập tức bắt đầu đ.á.n.h thái cực, khổ : "Đồng chí đùa , chúng mà năng lực thì giải quyết xong cho đồng chí Dương từ lâu . Công việc của chúng cũng khó khăn lắm, các hộ dân đó trong nhà già trẻ , đây chúng cũng nỗ lực điều phối, nhưng các vị cũng thấy đấy..."
Đinh Quả cố kìm nén lắm mới đảo mắt, nhưng chữ cần ký vẫn ký, dấu cần đóng cũng để sót cái nào, chỉ là phụ trách dặn dò họ nữa, hãy thương lượng kỹ với các hộ thuê, nhất là đưa chút phí giải tỏa, tuyệt đối đừng để xảy chuyện gì quá khó coi.
Ước chừng ông là tuyệt đối đừng náo loạn lên phố phường chứ gì?
Cái lão cáo già !
Vốn dĩ Đinh Quả cũng nghĩ đến chuyện đưa phí giải tỏa .
Muỗi dù năng lực đến , việc dùng mồm đuổi chắc chắn sẽ gây một phiền phức dứt. Mua nhà là để ở cho yên , nếu vì chuyện giải quyết mà rước bực thì thật đáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-320.html.]
Lúc nãy với vị phụ trách là vì sự trơn tru của , sợ ông sẽ truy hỏi tiền cụ thể, tự ý nọ với các hộ thuê mà qua sự đồng ý của họ, tóm là sẽ giúp bên chút nào, còn rước thêm phiền phức cần thiết.
Không ngờ cô nhắc đến, vẫn cứ thể hiện sự trơn tru của , hỏi như một cái, ngược biến chuyện phí giải tỏa thành chuyện ông xin giúp cho những hộ thuê đó .
Có điều nếu cướp cái công lao , thì nãy cô chủ động nhắc cũng vô ích, chỗ nào để ông thể hiện, ước chừng ông cũng sẽ tìm ở chỗ khác thôi.
là cóc ghẻ bám mu bàn chân, c.ắ.n nhưng thấy ghê tởm.
cân nhắc đến việc Đại Dũng sống ở khu phố , ít nhiều cũng lúc cần dùng đến phố phường, đắc tội với những chính là tự rước phiền phức cho , chỉ đành nuốt con ruồi đang mắc kẹt trong cổ họng xuống.
Đại Dũng và Muỗi rõ ràng đều nghĩ đến điểm , sắc mặt đều chút căng thẳng nhưng gì.
Làm xong thủ tục , Muỗi mới nhịn mắng một câu: "Đồ con rùa!"
Thầy Dương thấp giọng : "Đừng chấp nhặt với chủ nhiệm Thiệu, các cháu còn sinh hoạt ở vùng cơ mà, đó chính là như , dù việc gì, nhưng chỉ cần đừng đắc tội với ông thì cũng sẽ phiền phức nào khác."
đắc tội với hạng thì cũng là hết chiếc giày nhỏ đến chiếc giày nhỏ khác l.ồ.ng chân cho mà xem.
Bên cục quản lý nhà đất Muỗi nhờ tìm mối.
Tổng thể quy trình cần tuy sẽ thiếu, nhưng thể tăng tốc thêm chút ít, tiết kiệm kha khá thời gian cho họ.
Ký xong hợp đồng, Đinh Quả trực tiếp dẫn hai ông bà đến ngân hàng.
Đến ngân hàng là đề nghị của vợ chồng thầy Dương, Đinh Quả trực tiếp dùng tên cô Vương để mở một tài khoản, cô gửi tiền mua nhà hôm nay đó, giao sổ tiết kiệm cho hai vợ chồng.
Mắt cô Vương ươn ướt: "Cảm ơn, cảm ơn các cháu."
Trước đó cũng hỏi, đè giá cực thấp, thấy đám gai góc trong sân lập tức bỏ , để họ chịu đựng những lời chế nhạo của các hộ thuê đó.
Không bán thì nhà họ ở , lo gió đổi chiều, ngôi nhà sẽ trở thành điểm để khác công kích họ. Hơn nữa những đó rời , trì hoãn trả tiền thuê nhà, cứ để họ ở trắng như , trong lòng hai vợ chồng cũng thấy nghẹn ứ.
Phố phường điều phối xong, bản họ năng lực đó, chỉ đành chọn cách bán nhà .
Cũng là chuyện bất đắc dĩ!
Dù xót xa đó là tổ trạch của gia đình, nhưng bán , trong lòng rốt cuộc cũng trút bỏ tảng đá, nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đinh Quả: "Cô Vương , cô đừng !"
Hai ông bà vẫn thêm vài lời cảm ơn nữa, dìu rời .
"Chị Đinh Quả, Dũng, những chuyện còn hai cần quản nữa, việc giao thiệp với những đó cứ giao cho em."
Bất kể là Đinh Quả Đại Dũng, thực sự đều thời gian đó mà dây dưa với những , Đinh Quả lấy ba trăm đồng đưa cho Muỗi: "Trong vòng mười ngày chuyển mỗi hộ đưa hai mươi đồng phí giải tỏa, trong vòng nửa tháng chuyển thì đưa mười đồng, quá hai mươi ngày thì một đồng cũng đưa, lúc đó trực tiếp sang dỡ nhà. Phí giải tỏa dùng hết chỗ , nhưng chuyện một em chắc chắn xuể, tiền còn dù là mời khách ăn cơm đưa tiền công vất vả cho bạn bè của em, em cứ tự sắp xếp."
Muỗi gãi gãi đầu: "Chị, thực em cách đối phó với những đó. Em nắm thóp hết bọn họ !"
Đinh Quả : "Tiên lễ hậu binh , nếu thể giải quyết sớm thì em cũng thể chuyên tâm lo việc của em, thời gian của em cũng là thời gian mà, lãng phí quá lâu chuyện đáng, huống hồ còn bên hẻm Bồng Bột nữa."
Đinh Quả tuy hỏi cụ thể cách giải tỏa của cô, nhưng cũng sẽ chút cực đoan.
Cô cũng lo rước thêm phiền phức thể cứu vãn, nên thôi cứ đưa cho các hộ thuê chút bồi thường, tiên lễ hậu binh, bớt kéo thù hận, náo lên phố phường cũng chiếm lý lẽ.
Lúc nãy lão cáo già cũng nhắc đến phí giải tỏa, thực sự thể hiện chút gì thì đúng là tát thẳng mặt .
Huống hồ chuyện cũng chỉ đưa phí giải tỏa là xong, nếu thực sự chỉ đưa chút phí giải tỏa mà thể khiến các hộ thuê đó chuyển thì các phố phường nhiều chuyện tranh chấp đến thế .
Chuyện gì thể dùng tiền giải quyết thì gọi là chuyện, chỉ sợ dùng tiền cũng giải quyết thôi.
Nên dù phí giải tỏa thì công việc tiếp theo của Muỗi cũng hề nhẹ nhàng.
Đại Dũng cũng : "Anh bạn Muỗi , cứ cầm lấy !"
Đối phó với những đó thủ đoạn đủ cứng thì , nhưng cứng quá cũng xong, quá cứng thì dễ gãy.
Muỗi còn lúng túng nữa, nhận lấy tiền và : "Được, theo chị Đinh Quả và Dũng." Rồi hỏi thêm một câu: "Mấy cái lều dựng trái phép đó em xem sắp xếp xử lý nhé? Vật liệu hai giữ ?"
Đã phí giải tỏa , cô thực sự dễ việc hơn, chỉ là hời cho đám rùa rụt cổ đó .
Vì chuyện nhà nên Muỗi phản cảm với kiểu hộ thuê cứ bám lỳ chịu , bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh .
Đại Dũng linh hoạt, : "Các em cứ xem sắp xếp xử lý , chỉ cần giữ nguyên hiện trạng kiến trúc vốn là ."
Nếu Muỗi và những khác vật liệu đó thì cứ lấy, coi như là tiền công vất vả thêm , cũng chẳng dỡ mấy đồng tiền .
Đinh Quả xen , để mặc Đại Dũng tự quyết định.