Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:40:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không nam thanh niên, mà là Muỗi đang cải trang thành con trai.

 

"Đứng !"

 

Phía đuổi theo hai gã đàn ông, tay cầm gậy gộc, miệng hò hét om sòm: "Thịt c.h.ế.t mày !"

 

"Có giỏi thì đừng chạy!"

 

Không là dân phòng chấp pháp.

 

Muỗi bước chân thoăn thoắt chạy ngang qua cô, Đinh Quả dường như giật , tay lái loạng choạng dạt sang một bên, và âm thầm chọn mục tiêu sử dụng vỏ chuối.

 

Bộp!

 

Gã thanh niên nhào tới đột ngột ngã ngửa đất, phía kịp phanh, đồng bọn vấp chân, ngã nhào như ch.ó ăn phân, cả hai đều hừ hừ đau đớn.

 

Đến khi hai bò dậy, chỉ thấy Muỗi đầu một cái, rẽ con hẻm phía .

 

Hai mặt mày xanh mét bò dậy từ đất, một xoa tay, một xoa xương cụt, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa.

 

Đinh Quả âm thầm rời , rẽ từ đầu hẻm phía , bật loa nhỏ thu tiếng, nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t tiếng bước chân của Muỗi.

 

Sau đó ném giày phía chỉ đường, từ xa theo.

 

Cô nàng đầu đang chảy m.á.u mà còn chạy khỏe thật, trong lúc đó lôi một chiếc xe đạp cũ nát, đạp như bay phố.

 

Đinh Quả theo cô từ gần công viên Thiên Đàn đến gần công viên Nhật Đàn, rẽ quanh co mấy lượt chui một con hẻm biến mất tăm.

 

Biến mất chỉ là bề mặt thôi, Đinh Quả thể tìm thấy , nhưng cô tìm, xác định an , cô đẩy xe đạp quan sát những ngôi nhà ở đây.

 

Nhìn mấy cái sân đang mở cửa, chút giống kiểu đại tạp viện mà cô thấy phim truyền hình.

 

Vừa mới xem mấy hộ, một bà cụ chặn cô , cảnh giác : "Cô chính là mà nhà họ Chu đó hả? Chuyện nhà cửa cô đừng hòng nghĩ tới, chuyện chúng cả nhà già trẻ lớn bé ở mấy năm trời, đuổi là đuổi . Có giỏi thì cô cứ bước qua xác bà già ."

 

Nhìn thấy bà cụ sắp xuống đất, Đinh Quả vội vàng gọi dừng : "Đại nương, bà đừng , con thích bước qua khác, con cũng chẳng gì của nhà họ Chu cả, con chỉ ngang qua thôi."

 

Nói xong xách xe rời khỏi chỗ cũ, tìm một góc gian, khi trở biến thành một bà cụ.

 

Ai mà chẳng từng là bà cụ chứ.

 

Ở quanh đây dạo hai vòng, tìm một chỗ các bà cụ tụ tập , Đinh Quả lướt nhóm trò chuyện một cách mượt mà, và tự tạo cho một phận: bà già nông thôn con trai đón lên phụng dưỡng!

 

Các bà cụ đều thích ngóng, nhưng cũng chính nhờ đủ kiểu ngóng đó mới thể nắm bắt mạng lưới tình báo ở địa phương.

 

Vừa xuống, hỏi Đinh Quả: " thấy bà từ con hẻm phía tới, nhà bà ở sân mấy?"

 

Đinh Quả chậm rãi lắc đầu, dùng giọng Hối Dương quê : "Tui cũng chữ, cũng mấy, tui chỉ nhớ cửa nhà một cây hương xuân."

 

Các bà cụ hiểu , và bày tỏ sự thông cảm, còn hỏi thăm xem con trai của bà cụ mới gia nhập việc ở đơn vị nào, nhà mấy miệng ăn, con dâu khó dễ gì , thì Đinh Quả hỏi: "Lúc nãy tui ở đằng thấy con bé trẻ tuổi một bà chị kéo , gì mà nhà họ Chu, còn gì mà c.h.ế.t cũng dời , tui hai câu cũng hiểu chuyện gì..."

 

Bà còn xong, tại hiện trường ít nhất hai bà cụ chuẩn rướn qua xem náo nhiệt, miệng còn hỏi: "Là sân 4 phía ? Nhà đó ầm ĩ một hồi lâu , nhà họ Chu đến ? Chúng qua đó xem thử."

 

Đinh Quả vội vàng ngăn : "Đi , con bé đó nhà họ Chu gì cả, bà chị đó nhận nhầm ."

 

Bà cụ rướn vững vàng trở , bắt đầu kể chuyện: "Nói về chuyện mà..."

 

Đinh Quả lẫn giữa một đám bà cụ, trò chuyện vô cùng rôm rả.

 

Sân 4 vốn là tư sản của một gia đình họ Chu, đó công hữu hóa, nhà họ Chu hạ phóng, bây giờ nhà họ Chu phục hồi danh dự, chính quyền trả ngôi nhà thuộc về nhà họ Chu.

 

sân đó chia nhỏ thành mười mấy hộ, cho thuê hết .

 

Những sống ở trong đó chịu , nhà họ Chu về cũng chỗ ở, vẫn là phố phường giúp đỡ sắp xếp tạm một chỗ, vì chuyện mà tranh chấp hơn hai tháng vẫn ngã ngũ.

 

Phố phường cũng xuống công tác, nhưng mấy ông cụ bà cụ đồng loạt xuống đất, ôm n.g.ự.c trợn mắt, ôm đầu kêu rên đau đầu, của phố phường cũng cách nào.

 

Người nhà họ Chu mới phục hồi danh dự, những gì trải qua nhiều năm vẫn khiến họ ở cũng lộ vẻ cẩn thận dè dặt, đừng là cứng rắn đuổi , khác to một câu là họ theo bản năng mà run rẩy cả , cũng chỉ hết đến khác chạy lên phố phường.

 

Phố phường cũng dám căng, cứ thế giằng co.

 

Cuối cùng nhà họ Chu còn cách nào, bàn bạc một chút, quyết định bán ngôi nhà .

 

Đương nhiên, bề mặt là bán, mà là chuyển nhượng cho nhà . Mà đối phương cũng thực sự của nhà họ Chu, mà là mua liên hệ riêng.

 

Chuyện đều hiểu ngầm với .

 

Người xem nhà còn tới, tin tức truyền ngoài , mấy hộ sống ở sân nhà họ Chu ngày nào cũng bao vây chặn đường, thấy lảng vảng đến gần là lên hỏi han, sợ chuyện thành công.

 

"Họ chính là bắt nạt nhà họ Chu hiền lành, sợ ai dữ dằn đến đuổi họ ." Bà cụ bên trái Đinh Quả .

 

"Tin tức lan ngoài nhanh thế?" Đinh Quả tò mò.

 

"Hazzz, chị ." Bà cụ bên Đinh Quả vỗ đùi Đinh Quả một cái, "Trong sân đó việc ở phố phường đấy."

 

Đinh Quả tỏ vẻ thì là thế mà gật đầu.

 

Chủ đề cứ thế mở rộng , cũng khiến Đinh Quả vùng tình hình tương tự chỉ nhà họ Chu đen đủi đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-317.html.]

Còn ba nhà nữa, một nhà các hộ lẻ giữ vững địa bàn, chủ nhà đ.á.n.h nên đành gia nhập luôn, dựng một cái lều ở trong nhà, tạm thời ở như .

 

Hai nhà còn các hộ dân đều đòi nhà của thành công.

 

Hai hộ cũng là trả tổ sản, nhưng trong nhà gây chuyện, một nhà là ngày nào cũng nửa đêm đến nhà quậy phá, các hộ dân cho họ sống yên, họ cũng để các hộ dân sống thọ; một nhà khác là ngày ngày đến trường chặn đường con cái của các hộ dân.

 

Mỗi mỗi vẻ, nhưng thần thông thi triển thành công.

 

Nói trắng , nhà đòi vẫn là do thủ đoạn đủ ác.

 

Đinh Quả tỏ vẻ học hỏi .

 

Mặt khác, Muỗi một bộ quần áo, đầu đội một đống tro thảo mộc, đạp chiếc xe đạp rách rưới , rẽ một cái, chuẩn từ đây đường chính.

 

Đang ngóng bát quái hăng say thì Đinh Quả chọc chọc cánh tay: "Đây chính là cái hộ phía , ngày ngày đến trường chặn đường con cái nhà đấy, cái đức hạnh , cả đời cũng lấy vợ ."

 

Vừa giơ tay chỉ chỉ về phía đó.

 

Đinh Quả liền theo động tác của bà sang.

 

Muỗi cũng vì bàn tán về quá to nên về phía .

 

Bốn mắt , Đinh Quả ngẩn , Muỗi cũng lùi bàn đạp một cái, đạp phanh chân dừng .

 

nhầm, trong đống bà già thực sự lẫn một thứ kỳ lạ.

 

"...Bà Cát, ở đây?"

 

Một tiếng "chị" suýt nữa thốt , thời điểm then chốt phanh , gọi là bà, và tự ý đổi họ cho Đinh Quả.

 

Đinh Quả mặt đầy vạch đen, bà Cát là cái quái gì chứ.

 

cái lập tức khiến cô trở thành tâm điểm của nhóm bà lão, mấy bà chị nãy còn trò chuyện sôi nổi với cô lập tức dùng ánh mắt vạch một ranh giới.

 

Tự động phân Đinh Quả và thanh niên mang tiếng cùng một phe.

 

Lúc chuyện trò thực cũng hòm hòm , thấy , Đinh Quả chỉ đành chống đầu gối dậy: "Các chị em ơi, hẹn gặp nhé!"

 

Các chị em tập thể im lặng, đang ấp ủ chủ đề mới, chỉ chờ Đinh Quả rời là bắt đầu tám.

 

Đinh Quả run rẩy về phía Muỗi.

 

Muỗi cũng xuống xe, khóe miệng giật giật, đồng thời Đinh Quả một cách đầy ẩn ý.

 

, chị chỉ một cô là đối tác, xuất hiện ở gần đây, là từ chợ đen ở góc đông bắc công viên Nhật Đàn đằng sang đây chứ?

 

Hai hội quân, mới ăn ý ngoài vài bước, tiếng chuyện từ nhóm bà lão đằng truyền tới.

 

"Đứa con trai của bà già đó rốt cuộc là ai nhỉ? Sao thiết với thằng nhóc nhà họ Thường thế?"

 

"Ôi chao, mải chuyện quên hỏi ..."

 

"Đó chắc chắn chẳng đàng hoàng , tui gần, ngửi thơm lắm!"

 

Nhìn là bà già đàng hoàng .

 

"Hazzz, hạng quen với nhà họ Thường thì thể là chứ!"

 

Đinh Quả: ...

 

Còn quá mười bước chân, thanh danh của cô hủy hoại .

 

Muỗi thì quen với chuyện : "Không cần để ý , đầu em chặn đường con cháu nhà họ."

 

Đinh Quả: ...

 

Muỗi: "Họ ỷ lớn tuổi mà lý lẽ, khắp nơi tung tin đồn nhảm về nhà em, lưng mắng bà nội em, thì em ỷ nhỏ tuổi mà càn. Họ ỷ già bán già, em ỷ nhỏ bán nhỏ, công bằng."

 

Đinh Quả giơ ngón tay cái với cô, quan niệm dường như cũng chẳng gì sai.

 

Dường như sợ Đinh Quả hiểu lầm, Muỗi còn giải thích một câu: "Em sẽ đ.á.n.h con cháu nhà họ, chỉ là mặt họ ông bà họ thôi. Dù họ em và bà em thế nào, thì em cũng về già nhà họ với bọn trẻ như thế."

 

Cô cũng là một đứa trẻ, những đó tung tin đồn về nhà đều tránh mặt cô, cô học thì gì sai chứ?

 

Đinh Quả nhịn phì , nhất thời quên mất việc nén giọng, bật kênh giọng gốc: "Ăn miếng trả miếng."

 

Nói xong cô sững , Muỗi cũng sững một lát.

 

Dù Muỗi Đinh Quả là bà già giả vờ, nhưng bất thình lình thấy Đinh Quả bằng giọng gốc, vẫn giật nảy .

 

Đinh Quả thu hồi tầm mắt, thôi kệ , dù cái vỏ bọc trong mắt Muỗi vốn dĩ cũng chẳng kín kẽ gì.

 

"Chị, chị đến đây ăn vụ gì thế?" Muỗi gọi đương nhiên để chào hỏi, cô quan tâm đến việc Đinh Quả xuất hàng gì cho chợ đen bên .

 

Vô duyên vô cớ hóa trang thành thế đến đây mà một cái cớ hợp lý thực sự , thể theo Muỗi đến đây ?

 

Đinh Quả liền nhớ chuyện " nhà họ Chu", : "Hôm nay tới để ăn, ngóng chút tin tức."

 

 

Loading...