Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 313
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:53:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi cho đến khi xe xuất phát, toa xe của họ mới bước một nữ đồng chí trung niên, đội một chiếc mũ lông cừu, mặc áo đại hành quân, tay xách một chiếc túi hành quân màu xanh lá, thấy gia đình bốn trong toa xe thì ngẩn một lát, gật đầu chào Bùi Triệt và Đinh Quả, tìm thấy chỗ của xuống nghỉ ngơi.
Xe lửa chạy , hai đứa nhỏ ngẩn một lát, còn "a" với bố chúng một tiếng, và nghi hoặc đầu quanh.
Dường như đang tìm xem cái gì đó cử động.
Đinh Quả : "Xe lửa chạy !" chỉ bên ngoài, "Nhìn ngoài ."
Hai đứa nhỏ thuận theo động tác của bên ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh ngạc và nghi hoặc: Bên ngoài đang chuyển động kìa!
Tôn Thục Cần thấy hai khuôn mặt nhỏ nhắn đó đẽ đến ngờ, nhịn tò mò hỏi Đinh Quả: "Sinh đôi ? Hai đứa trẻ khéo lớn quá."
Đinh Quả : "Sinh đôi ạ, cảm ơn bác khen ngợi."
Người phụ nữ trung niên dường như nghĩ đến điều gì đó, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một luồng nghẹt thở, bà bình phục tâm trạng, mới : "Các cháu đưa theo trẻ con ngủ giường tiện, đổi với bác ?"
Trong toa xe chỉ hai giường , chiếm một cái, gia đình bốn chiếm một cái, cái còn giường giữa thì là giường .
Chuyến dễ dàng, đưa theo trẻ nhỏ đường càng dễ dàng, Tôn Thục Cần nhất thời quên mất đầu gối từng thương, leo lên leo xuống tiện, nhịn mở miệng hỏi một câu.
Đinh Quả cảm kích sự lương thiện của đối phương, bận rộn ôn nhu khéo léo từ chối: "Không cần bác, cảm ơn ý của bác ạ."
Tôn Thục Cần gì thêm, gật đầu.
Chuyến xe là ban đêm, sáng mai đến Hối Dương.
Nuôi con một thời gian , Đinh Quả thể nắm bắt chính xác thời gian Đại Bảo Tiểu Bảo vệ sinh.
Xe lửa khởi hành lâu, Tiểu Bảo sắp "phát công" , già thấy biểu cảm nhỏ của cô bé, nhanh tay lẹ mắt bế thốc lên, thuận tay chộp lấy những thứ chuẩn sẵn, với Bùi Triệt một tiếng, ngoài.
Lúc xe lửa chạy dùng nhà vệ sinh nhiều, Đinh Quả nhà vệ sinh khóa trái cửa, lách gian.
Tiểu Bảo vặn giải quyết xong, đang tò mò cảnh tượng đột ngột chuyển đổi, Đinh Quả tranh thủ lúc cô bé đang quanh quất, động tác thuần thục lau rửa, tã sạch sẽ cho cô bé.
Chuyến Đinh Quả mang theo một xấp tã lót dùng từ lúc hai đứa chào đời đến giờ, sớm còn màu sắc ban đầu nữa, và vì giặt giặt nhiều , thớ vải cũng chút lỏng lẻo , coi như dùng một thôi, dùng xong vứt , đợt mới.
Đối với khác thì chút lãng phí, nhưng ai bảo già của Đại Bảo Tiểu Bảo tiền, một trung tâm mua sắm tiện lợi chứ.
Bế con ngoài, toa xe, Đại Bảo cũng vặn kết thúc.
Bùi Triệt : "Để cho."
Đinh Quả: "Không cần!"
Tôn Thục Cần lúc mới cô gái là đưa con ngoài tã, vội vàng : "Ây da, cần đưa con ngoài , cứ ở trong toa xe là , ở đây chỉ mấy chúng , bác để ý."
Hai trẻ tuổi thật văn minh.
Trên hành trình hiếm khi gặp hành khách lịch sự như , Tôn Thục Cần tâm trạng cũng theo đó mà lên nhiều.
Nói xong nhấn mạnh: "Các cháu còn trẻ, kinh nghiệm ít, cố gắng đừng đưa con về phía bên đó. Nhà vệ sinh sát với toa ghế cứng, toa xe bên đó đủ hạng, dễ bọn buôn để ý. Nghe lời bác, đừng bế con về phía đó."
Năm đó con gái bà lạc xe lửa.
Nghĩ đến chuyện năm đó, Tôn Thục Cần cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c một trận đau nhói, theo thói quen hít một thật sâu, nén luồng khó chịu đó.
Bùi Triệt bận rộn : "Cảm ơn bác nhắc nhở ạ!"
"Vậy tránh khỏi phiền đến bác ." Đinh Quả cũng bận rộn cảm ơn, khách khí bày tỏ lời xin , trực tiếp ở đây tã cho Đại Bảo, tã , Bùi Triệt cầm ngoài, bỏ sọt rác ở nhà vệ sinh.
Lúc vứt còn ngẩn một lát, vợ tã cho Tiểu Bảo ? Không bảo mang đồ cũ, dùng xong vứt thẳng luôn ?
Ném ngoài cửa sổ ?
Chỉ nghi hoặc một chút, Bùi Triệt cũng quá rối rắm, rửa tay một cái, tìm nhân viên phục vụ xin chút nước nóng, về pha sữa bột cho Đại Bảo Tiểu Bảo.
Nước pha sữa bột cũng dùng bộ nước lấy từ nhân viên phục vụ, Đinh Quả còn pha thêm một nửa nước giếng .
Tôn Thục Cần cứ ngỡ trong toa xe hai đứa bé b.ú sữa, chuẩn tâm lý để trẻ con , nhưng ngờ hai đứa nhỏ dễ chăm đến , vệ sinh cũng chỉ hừ hừ hai tiếng, quấy.
Mà cặp vợ chồng tuy trẻ tuổi, động tác chăm con vô cùng thuần thục, con cựa quậy, họ thể tỉnh dậy chính xác, thành thạo tã cho con, chồng cầm tã ngoài, về xuống nhẹ nhàng vỗ về tiếp tục, đứa trẻ liền ngủ .
Trái là Tôn Thục Cần, vì nhớ đến cảnh con gái thất lạc xe lửa năm đó, mà mãi chợp mắt .
Ngoài toa xe hễ , bà liền ngẩng đầu lên trong bóng đêm, đầy cảnh giác lắng động động tĩnh bên ngoài.
Lúc tỉnh dậy sáng hôm , quầng mắt chút thâm đen.
Đinh Quả đưa cho bà một quả táo trồng trong gian, : "Bác ạ, ăn quả táo cho tỉnh táo ạ."
Một đêm ngủ ngon, Tôn Thục Cần chỉ cái đầu thoải mái, trong dày cũng chút thoải mái, vốn định từ chối, nhưng hương táo xộc mũi khiến bà tinh thần chấn động, ngại ngùng nhận lấy, : "Cô bé, cảm ơn cháu."
Bà lấy từ trong túi ba hào đưa qua, : "Bác mua của cháu."
Đinh Quả từ chối: "Đừng đừng đừng bác, đêm qua bọn cháu dậy thường xuyên, ảnh hưởng đến bác , quả táo coi như một chút tâm ý của bọn cháu, bác cứ nhận lấy ạ, nếu cháu và đối tượng của cháu cũng thấy áy náy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-313.html.]
Đại Bảo Tiểu Bảo tuy quấy, nhưng khống chế việc vệ sinh, đối với hành khách cùng toa chắc chắn ảnh hưởng, cô thực sự áy náy.
"Hai bé con ngoan, liên quan đến chúng, bác vốn dĩ ngủ ngon." Tôn Thục Cần thấy cô kiên quyết nhận, đổi hai quả trứng gà luộc đưa qua, "Cầm lấy, bác ngủ ngon thật sự liên quan đến các cháu, nếu quả táo bác cũng nhận ."
Đặt trứng gà chiếc túi Đinh Quả mở , vô cùng kiên trì, và chuyển chủ đề, : "Cùng một toa xe cũng là duyên phận, vẫn hỏi hai cháu họ gì nhỉ?"
Đối phương như , Đinh Quả cũng tiện tiếp tục giằng co, : "Cháu tên Đinh Quả, đây là đối tượng của cháu Bùi Triệt. Bác ạ, bác họ gì ạ?"
"Bác họ Tôn, tên Tôn Thục Cần!"
"Bác Tôn, vui quen bác, hy vọng còn cơ hội gặp bác nữa."
"Cũng hy vọng thể gặp gia đình bốn các cháu nữa."
Tôn Thục Cần thấy họ bắt đầu thu dọn hành lý, họ sắp xuống xe , cũng .
Thấy họ bận rộn, Tôn Thục Cần cũng phiền thêm, lấy đồ ngoài xếp hàng rửa mặt mũi.
Đinh Quả trả trứng gà, đợi Tôn Thục Cần khỏi toa xe, nhét thêm một quả táo xuống gối của bà, tã cho hai đứa nhỏ một , cho b.ú một , bọc chúng thật kỹ, cô đeo ba lô lên, vác hai bao tải lương thực lên, Bùi Triệt cũng thành thạo đeo chiếc ba lô đó của lên, bế hai đứa nhỏ ngoài.
Trên đường đụng Tôn Thục Cần về toa xe, Tôn Thục Cần ngẩn một lát.
Vừa bà thấy món đồ mà thanh niên tên Bùi Triệt lôi từ gầm giường, một cái là trọng lượng nhẹ, là Đinh Quả vác?
Người đàn ông bế con?
Đinh Quả còn mỉm chào bà nữa: "Bác Tôn, tạm biệt bác ạ!"
Bùi Triệt cũng gật đầu với bà: "Tạm biệt bác Tôn ạ!"
"À, tạm... tạm biệt!" Tôn Thục Cần vội tránh sang một bên, ngẩn ngơ gia đình bốn họ qua, thảng thốt như xuất hiện ảo giác.
Lúc xe dừng , bà một nữa ngẩn ngơ hai bao tải đồ từ cửa sổ bay vèo qua, phía theo sát là đàn ông vóc dáng hiên ngang, đang bế hai đứa nhỏ.
Tôn Thục Cần vẫn cảm thấy chút chân thực.
Bà hề cảm thấy là thanh niên tên Bùi Triệt đó bóc lột vợ , vì khó để nhận sự nhẹ nhàng của Đinh Quả khi vác hai bao tải đồ.
Chỉ là chấn động sức lực của một nữ đồng chí như Đinh Quả lớn đến , thật khiến hâm mộ.
Đang ngẩn , đột nhiên cảm thấy đầu giường đang thứ gì đó cộm , bận rộn lật gối lên, thấy quả táo đặt ở đó.
Tôn Thục Cần ngẩn , lắc đầu : "Hai trẻ đó!"
Bà cầm lên ngửi ngửi, mặc dù vì xe dừng, đang mở cửa, nhiệt độ trong toa xe giảm mạnh, vẫn nhịn cầm quả táo c.ắ.n một miếng, ngọt thanh giòn tan.
Sáng sớm trời lạnh ăn táo, vốn dĩ cứ ngỡ dày sẽ thoải mái, ngờ ăn xong một quả táo, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, bất kỳ sự khó chịu nào.
Bên , hai Đinh Quả khỏi ga thấy Cao Bằng Viễn đang đợi ở bên ngoài.
Mùa đường dài xe ô tô nhỏ bằng giường , nhưng nếu cách ngắn thì xe ô tô nhỏ thoải mái hơn chen chúc xe buýt.
Cho nên Bùi Triệt liên lạc với Cao Bằng Viễn, còn nhờ mua chút thịt lợn và hai cây t.h.u.ố.c lá.
"Anh Cao!"
"Em... em dâu?!" Cao Bằng Viễn Bùi Triệt cùng vợ , chút hồi thần .
Sao là em của bế con, để em dâu vác lương thực?
Biết là lương thực, là vì lúc Bùi Triệt gọi điện thoại cho từng qua, đưa chút lương thực về quê.
Người em của ... khi kết hôn như mà?
Lúc cầu hôn tận mắt thấy, hài lòng với đối tượng của mà, kết hôn xong biến thành thế nhỉ?
Như là thích hợp.
Làm gì nam đồng chí nào bóc lột nữ đồng chí chứ.
Vừa định lên án một câu, liền thấy Bùi Triệt vô cảm : "Anh Cao, mở cốp xe một chút!"
Anh Cao nhất định sẽ khinh bỉ , nhưng thể cách nào chứ?
Vợ chính là sức lực lớn hơn , vác hai bao tải lương thực mặt đỏ gấp.
"À, ." Cao Bằng Viễn bận rộn chạy qua mở , đưa tay giúp đỡ, Đinh Quả né một cái, trực tiếp hất lương thực trong cốp xe, : "Anh Cao, em tự ạ."
Cao Bằng Viễn nhịn liếc Bùi Triệt một cái, bắt nạt cũng thể bắt nạt thế , hả? Người khác giúp đỡ Bùi Triệt còn vui?
"Anh Cao, mở cửa xe một chút. Em đang bế cháu trai và cháu gái nhỏ của nên rảnh tay." Bùi Triệt tiếp tục vô cảm .
"Em mở là ." Đinh Quả đặt lương thực xuống, còn thuận tay xếp gọn gàng, bận rộn .