Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 312

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:53:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến chỗ Đinh Quả lâu như , đối với tiêu chuẩn ăn uống trong nhà sớm còn gì lạ lẫm nữa.

 

Cho dù Đinh Quả mua, ông cụ cũng sai đưa đến nhà, chị chồng của Đinh Quả cũng thường xuyên đưa đồ đến, còn dì Vu của Đinh Quả nữa, nhắc đến Vu Thiếu Phân, dì Kiều : "Dì Vu của con cho hai đứa nhỏ hai chiếc áo choàng bông, đưa đến lúc trưa, khéo lắm, mũ sâu, phía còn thêm miếng chắn, bọc kín mít chỉ để hở mỗi đôi mắt."

 

Dì Kiều giơ tay hiệu: "Đỉnh mũ còn thắt hai quả cầu nhỏ, lắm!"

 

Đinh Quả : "Con xem thử."

 

Đối với cách gà, để dì Kiều hai sắp xếp.

 

Vương Xuân Hoa đang ở trong phòng trông hai đứa trẻ càng ngày càng dư thừa sức lực, lúc Đại Bảo Tiểu Bảo đều ngủ, đang giường gạch chơi, giường bày đầy đồ chơi.

 

Nhìn thấy Đinh Quả , hai đôi tay nhỏ đồng loạt vươn về phía cô, miệng "a a a" gọi.

 

Vương Xuân Hoa trêu chúng: "Mẹ về , cần dì Xuân Hoa nữa ?"

 

Đinh Quả hôn hít mỗi đứa một cái.

 

Vương Xuân Hoa mặc dù quen cảnh Đinh Quả bế cùng lúc hai đứa nhỏ, nhưng vẫn nhịn thán phục.

 

Cô cũng thử qua, căn bản kiên trì bao lâu.

 

Rõ ràng thời gian cô bế trẻ con còn dài hơn Đinh Quả, luyện sức lực nhỉ?

 

Đinh Quả thể cùng lúc bế hai đứa trẻ chơi nửa ngày.

 

"Cô và Đại Bảo Tiểu Bảo chơi , cơm với dì Kiều." Vương Xuân Hoa , "Vừa mới tã xong lâu ."

 

Đây là nhắc nhở Đinh Quả, mới tã xong thể chơi giường gạch thêm một lát.

 

Cô nếu bế nữa, thể đặt trẻ con lên giường gạch.

 

Đinh Quả gật đầu, ậm ừ đáp một tiếng.

 

Lúc hai đứa trẻ đang bới miệng cô chơi, cũng đây là sở thích gì nữa.

 

Cùng hai đứa trẻ hôn hít đủ , Đinh Quả đặt chúng lên giường gạch, lúc mới rảnh xem áo choàng dì Vu gửi đến.

 

Vải cùng hoa văn, một mảnh là nền xanh hoa trắng nhỏ, một mảnh nền đỏ hoa trắng nhỏ.

 

Mũ quả thực sâu, phía thêm miếng khẩu trang chắn mở về một phía, khâu nút bấm.

 

Đinh Quả bế Đại Bảo lên khoác thử cho bé, bấm nút che kín phần mũi miệng, thực ngay cả mắt cũng thấy, vì mũ sâu, vành mũ tự nhiên nghiêng về phía , Đại Bảo ngửa cái đầu nhỏ lên mới .

 

vành mũ thể lật lên, lật một đoạn là vặn.

 

"Không tệ tệ, ngày mai ban ngày bảo bà nội Kiều và dì Xuân Hoa đưa các con sân xem tuyết."

 

Hai đứa nhỏ uống sữa bột luôn dùng nước giếng, cộng thêm ngọc bội hộ , nên sức đề kháng cơ thể vô cùng mạnh.

 

Mặc dày một chút, bọc kỹ một chút, bế ngoài chơi thành vấn đề.

 

Lúc buổi trưa cũng ngoài phơi nắng mùa đông một chút.

 

Đại Bảo bọc thoải mái, vung vẩy đôi tay nhỏ vùng vẫy, Đinh Quả vội vàng cởi cho bé, để áo choàng sang một bên, tiếp tục chơi với hai nhóc tì.

 

Tết Dương lịch năm nay vặn thứ Bảy, đúng lúc Bùi Triệt về, lúc cả nhà ăn cơm, ông cụ hỏi thăm kỳ nghỉ đông bên trường quân đội sắp xếp nhiệm vụ huấn luyện .

 

Động tác gắp thức ăn của Đinh Quả khựng một chút.

 

Lúc mới nhớ đàn ông hiện giờ đang học, và sẽ kỳ nghỉ đông.

 

Bên tai Bùi Triệt và ông nội trò chuyện, trong đầu cô bắt đầu lên kế hoạch , định cuối năm xuất thêm một đợt lương thực nữa, thì thể đợi đến thật sự cuối năm , tranh thủ lúc Bùi Triệt nghỉ đông mà xuất lương thực.

 

Nếu đợi Bùi Triệt ngày nào cũng ở nhà, cô ngoài tiện.

 

Cũng tranh thủ lúc đó tuồn thêm một ít thứ khác nhà.

 

Giữa tháng một, Đinh Đại Dũng đến thủ đô.

 

Mới cùng đội xe một chuyến Đông Bắc, tuần mới về.

 

Trước Tết chạy đường dài nữa, thể chạy đường ngắn.

 

Chuyến qua đây là giao hàng ở gần thủ đô, đường vòng qua đây để đưa đồ cho chị tiền kiếm trong nửa năm .

 

Chương 209 209 hai trong một

 

Bởi vì đó trong đội xảy chuyện tố cáo, nên nửa năm thu liễm một thời gian, đó sóng gió còn gắt gao nữa mới bắt đầu một hành động nhỏ, là chuyện nhỏ nhặt, nếu cuối cùng một chuyến đường dài, thời gian đường lâu một chút, thì cũng kiếm bao nhiêu tiền ngoài.

 

Đinh Đại Dũng : "Chị, bên chị trừ vốn liếng, tổng cộng kiếm hơn một nghìn hai trăm đồng, tiền của hai chúng xấp xỉ , dám đầu tư quá lớn."

 

Tiền lương thực đó Đinh Quả tính riêng cho Đinh Đại Dũng, vẫn bù đủ vốn ban đầu.

 

Hai chị em kiếm hơn hai nghìn đồng, con thì thực khá khả quan, nhưng so với các tài xế khác trong đội, Đinh Đại Dũng vẫn nổi bật nhất, hiện giờ vô cùng cẩn thận, định ở mức trung bình, vẫn tính là khá an .

 

Thực hiện giờ Đại Dũng năng lực tự đầu tư, nhưng Đinh Quả tính nết của đứa trẻ , một lòng nhớ đến công ơn đưa thành phố, lúc đề nghị rút , để Đại Dũng tự kiếm của , cũng sẽ đồng ý, cho nên cứ tiếp tục dày mặt mà theo thôi.

 

"Chỉ mải nghĩ đến việc biến thành tiền mặt , đồ khô thu mua để quá nhiều, nhưng đủ dùng cho ngày Tết. Nhân sâm mua năm củ, những thứ khác chị xem xem..."

 

Đinh Đại Dũng trưng bày xong những thứ giúp chị mua, mở một chiếc thùng khác mới vác , : "Chị, một sư phụ họ Châu khác trong đội của bọn em tìm một mối, lấy một lô rượu lâu năm của địa phương, chị ?"

 

Nếu chị thì tự để .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-312.html.]

Loại rượu ở phía Đông Bắc khá tiếng.

 

Anh cũng uống qua, khẩu vị tệ.

 

"Muốn !" Đinh Quả , "Có thể chia cho chị bao nhiêu?"

 

"Trong thùng mười hai chai."

 

Đinh Quả đều lấy hết, bảo Đại Dũng tính giá.

 

Hai chị em phương diện đều sự kiên trì của riêng , Đinh Quả bảo Đại Dũng giúp cô mua đồ, cô đều khăng khăng đưa tiền.

 

Đại Dũng cũng hiểu tính khí của chị , tiếp tục kỳ kèo ở phương diện nữa.

 

Tính tiền xong, Đại Dũng theo lệ để hai trăm, còn nộp tài khoản cho Đinh Quả.

 

Sau đó qua chuyện nhà họ Tống về quê xem thử, đơn giản ăn một bữa cơm, định chuyện của Đại Dũng và Ngọc Linh, kết hôn gấp, hai tuổi tác đều lớn.

 

Chủ yếu là vì Đại Dũng qua nhà họ Tống mấy , hàng xóm bên đó cũng luôn hỏi, dì Ngô liền đính hôn , cũng một cái danh nghĩa.

 

Đinh Quả vui mừng: "Tốt quá, lúc nào đính hôn?"

 

Đại Dũng còn chút ngại ngùng, gãi gãi đầu : "Khoảng Tết ông Công ông Táo, cụ thể xem kỳ nghỉ của chú Tống."

 

Nếu lúc đó đơn vị bận, liền trực tiếp xin nghỉ phép đến Tết luôn.

 

Đinh Quả : "Anh rể em năm nay nghỉ đông, lúc đó bọn chị theo cùng về một chuyến, Tết thì về nữa."

 

Đinh Đại Dũng: "Được, nếu thật sự tiện về cũng , nhà câu nệ nhiều khách khí như ."

 

Đinh Quả về một chuyến, lúc đó đưa Đại Bảo Tiểu Bảo cùng về xem thử.

 

Đại Dũng rời , Đinh Quả tiếp tục đội gió lạnh , tan .

 

Trường của Bùi Triệt nghỉ đông đầu tháng hai, Đinh Quả tranh thủ cuối tháng tìm Văn T.ử xuất bốn nghìn cân lương thực, một nửa lúa mì, một nửa ngô.

 

Cũng bảo Văn T.ử giúp cô mua mấy con gà vịt, cho gian cất giữ.

 

Lại khi Bùi Triệt nghỉ phép giống như kiến tha lâu đầy tổ liên tục mang về nhà một ít đồ.

 

Ngoài việc dùng cho gia đình ăn Tết, còn chuẩn mang về quê.

 

Ngày đính hôn của Đại Dũng định , kẹt đúng ngày Tết ông Công ông Táo.

 

Biết họ về, ông cụ còn hỏi cần lái xe về , Đinh Quả khéo léo từ chối ý của ông nội.

 

Một là đến cuối năm ông cụ đặc biệt bận rộn, họ lái xe , hành trình của ông cụ sẽ tiện.

 

Hai là xe thời đại điều hòa, trời lạnh giá đường mười mấy tiếng đồng hồ hương vị hề dễ chịu, chi bằng xe lửa thoải mái hơn. Đương nhiên, cô đang đến toa giường .

 

Trước khi xuất phát, Đinh Quả đồ đạc thu dọn xong, đầu thương lượng với đàn ông: "Hay là ngày mai bế con, em vác lương thực nhé?"

 

Khóe miệng Bùi Triệt giật giật, luôn cảm thấy gì đó là lạ.

 

 

Phải thừa nhận, ở phương diện sức lực quả thực bằng vợ nhà .

 

Mặc dù sức lực của trong gần một năm qua dường như cũng tăng trưởng, nhưng vẫn bằng vợ , chuyện ai mà tin?

 

Thế là, sáng sớm ngày hôm , ga xe lửa xuất hiện một nam đồng chí vai đeo ba lô lớn, tay bế hai đứa nhỏ bọc kín mít và một nữ đồng chí vai cũng đeo ba lô lớn, còn một trái một vác hai bao tải lương thực.

 

Người qua đường đều nhịn dừng chân xem, đoán bao tải vai Đinh Quả chắc đồ nặng.

 

cũng , bao tải đó đều xệ xuống, trạng thái xệ xuống đó cũng giống đồ trọng lượng nhẹ, nhưng nữ đồng chí đó dũng mãnh như rồng như hổ nhỉ?

 

Đồng chí soát vé thấy cảnh đều suýt quên cả công việc của .

 

Người xe đông, lúc chen xe cũng là Đinh Quả ở phía mở đường, Bùi Triệt vô cảm theo phía , bảo vệ hai đứa nhỏ bọc kín mít, theo con đường đầy nắng mà vợ bằng bản lĩnh thật sự chen đến toa giường .

 

Anh thầm ước lượng một chút, vác hai bao tải lương thực ở phía mở đường cũng , nhưng trạng thái tuyệt đối nhẹ nhàng như trạng thái của vợ.

 

Đến toa xe đặt lương thực xuống, Bùi Triệt chú ý đến thở của vợ, thở định như thể chỉ mới thong thả dạo một đoạn .

 

Bùi Triệt: Chấp nhận phận !

 

Sau ở một phương diện định sẵn là ăn chút cơm mềm .

 

"Vợ, em một lát, nhét lương thực xuống gầm giường."

 

Đinh Quả gật đầu, tháo ba lô vai xuống, đón lấy hai đứa nhỏ đầu tiên xa, đầu tiên thấy nhiều như , vẫn còn đang trong trạng thái tò mò.

 

Lúc tàu cũng ấm áp, nên áo choàng đang bọc dám cởi cho chúng, chỉ thể tiếp tục bọc .

 

Hai đứa nhỏ ngoẹo cái đầu nhỏ tới lui, đôi mắt trong vắt như ngọc đen đầy tò mò, còn thỉnh thoảng ngoài cửa sổ xem những hành khách ngang qua, yên tĩnh đến ngờ.

 

Đinh Quả đung đưa hai đứa nhỏ, giới thiệu cho chúng: "Ngồi xe lửa , đây là xe lửa."

 

Hai đứa nhỏ đầu già, ngoẹo tiếp tục chằm chằm ngoài cửa sổ.

 

So với việc giới thiệu, chúng thích cảnh bên ngoài cửa sổ hơn.

 

Lúc trong toa xe vẫn hành khách khác, giường của Đinh Quả họ một cái ở giường , cô đặt hai đứa nhỏ xuống, để chúng dựa tường, mặc kệ hai nhóc tì tự đó chơi.

 

 

Loading...