Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 293
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:53:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chịu vài thiệt thòi ngầm trong tay em nhà họ Giả và kế, cô tự học cách phản kháng công khai.
Cô đủ mưu mẹo, chơi lưng, thì học theo phương pháp cũ của hai, vung nắm đ.ấ.m.
Phản kháng một , nhà cửa gà bay ch.ó sủa một trận, cô sẽ yên hai ngày.
Sự cổ vũ của ruột Đinh Hương cảm động, cô cúi đầu trêu chọc Huy Huy đang tập , đáy mắt hiện lên một tia giễu cợt, một lúc mới ngẩng đầu hỏi: "Mẹ, gì cần chạy mua , con sắm sửa giúp ."
Nhạc Hồng Mai vội : "Vừa , con mua giúp ít nước tương, mua thêm ít rau, nếu trứng gà, đậu phụ các thứ thì cũng mua một ít."
Bình thường bà cũng tự dẫn Huy Huy ngoài mua rau, nhưng dẫn theo trẻ con rốt cuộc cũng tiện, nhất là những lúc gặp món đồ cần xếp hàng tranh cướp, bà còn lo lắng sẽ ép trúng cháu ngoại .
Nay con gái út qua đây, việc chạy vặt bà hề do dự mà giao cho Đinh Hương .
Bà bảo Đinh Hương dắt Huy Huy tiếp tục tập , phòng lấy tiền và phiếu, lúc : "Phiếu một cân thịt cũng lấy một tờ, gặp thì mua, gặp thì thôi."
Đinh Hương đón lấy đếm đếm, gật đầu cửa.
Đầu tiên cô đến trạm thực phẩm phụ hỏi thăm tình hình giá rau hôm nay, rời .
Đi vòng vèo bảy tám lượt, cô lủi chợ đen.
Ở chợ đen thứ gì cũng đắt hơn cửa hàng thực phẩm phụ, còn tùy món đồ.
Riêng về rau xanh, mùa nếu bán đắt hơn trong cửa hàng thì sẽ ai mua, Đinh Hương tìm hai bán rau mặc cả kịch liệt với họ, cuối cùng mua một bó rau lớn.
Trứng gà và thịt bán ở đây thì đắt hơn trong cửa hàng, dù cần phiếu cô cũng sẽ giúp mua.
Quay về mua ít đậu phụ, trứng gà trong cửa hàng còn nhiều, cô mua mười mấy quả, đong nước tương, khi về nhà rau xanh báo theo giá cửa hàng, cô giữ phần chênh lệch ở giữa, còn trả cho Nhạc Hồng Mai.
Đợi Đinh Kiến Đảng về, hai em ăn ké một bữa cơm ở chỗ ruột, chào tạm biệt về.
Ra khỏi cửa, Đinh Kiến Đảng hỏi nhỏ: "Hôm nay bảo em mua rau ?"
Đinh Hương gật đầu, móc tiền trong túi : "Em mua rau cho bà nhiều hơn, kiếm tám xu."
Đinh Kiến Đảng: "Hôm qua kiếm sáu xu từ chỗ bố , hôm nay kiếm tám xu từ chỗ . Ôi, kiếm tiền khó quá." Lại hỏi, "Còn nhặt đồng nát nữa ?"
"Đi chứ, !" Đinh Hương nghiến răng, "Bố đều dựa dẫm , từng một đều quản con ruột của , đều thích nuôi con cho khác, chúng trông mong gì họ, chỉ thể trông cậy bản thôi. Cứ cái kiểu đầu óc tỉnh táo của bố xem, đợi khi chúng đủ tuổi, họ Trịnh chắc chắn sẽ xúi giục bố tống khứ hai đứa . Anh thì xuống nông thôn, em thì gả chồng!"
Đinh Hương hít sâu một , vành mắt đỏ: "Thật sự đến bước đó, lẽ nào còn trông mong họ cho tiền? Đừng quên, năm đó lúc chị cả xuống nông thôn, tiền trợ cấp định cư của tiểu khu cấp xuống bố giữ phần lớn, chỉ đưa cho chị cả năm đồng."
Đinh Kiến Đảng đá hòn đá đường: "Chẳng trách chị cả về hận bố như thế."
Đinh Hương gì.
Cô diễn tả cảm giác trong lòng lúc là gì.
Năm đó bố giữ tiền trợ cấp của chị cả, là để mua váy, mua giày cho chị Niệm Quân, cô còn bên cạnh gào thét cô cũng một chiếc.
Hồi đó tuổi còn nhỏ, hiểu xuống nông thôn mà trong tiền nghĩa là gì, chỉ vui mừng vì bố dưng mà một khoản tiền, thể mua quần áo, mua đồ ăn ngon cho họ.
Thực bây giờ cô cũng thể hiểu hết cảnh ngộ của chị cả lúc đó.
khi chứng kiến bộ mặt bất công của bố , cô sẽ phản tỉnh, sẽ nhớ chuyện xưa, cũng sẽ phân tích một việc .
"Chị cả khi về thành phố hận bố , chị còn gửi đồ về cho gia đình mà. Là vì bố gả chị cho một thằng ngốc, chị cả mới trở mặt với bố đấy."
Lúc mới quyết định của bố , cô phản ứng gì lớn, nghĩ đến việc gả cho một thằng ngốc thì những ngày sẽ sống thế nào, trái vì thích chị cả nên cảm thấy chị cả gả trong nhà bớt một ngoài, cô sẽ vui vẻ hơn.
bây giờ cô nghĩ nữa.
Chỉ ngắn ngủi một hai năm quang cảnh, giờ đây cô cũng sự đáng sợ của loại chuyện .
Nếu bố và kế vì tiền sính lễ mà tìm cho cô một đứa ngốc, đứa tàn phế, cô nhất định cũng sẽ để cả nhà yên .
Hai ủ rũ bước phố, vô tình chạm mặt Đinh Đào.
Đinh Đào nhướn mày, gặp hai đứa cha nào thương nhỉ.
Bây giờ cô ca đêm, ngủ cả buổi sáng ở nhà, ngoài mua chút đồ, ngờ trùng hợp thế .
Thấy Đinh Đào, Đinh Hương tự nhiên lầm bầm chào một tiếng "chị Đào", dời tầm mắt chỗ khác.
Đinh Kiến Đảng cũng chào Đinh Đào: "Chị Đào!"
Đinh Đào gật đầu đáp một tiếng.
Quả nhiên, khi lý lẽ với họ thì dạy mãi phép lịch sự, hồi đó suốt ngày mở miệng là gọi cô bằng "đồ nhà quê", "đồ cục mịch", giờ đây trải qua sự rèn giũa kép từ chính bố đẻ, trái lễ phép .
Đinh Đào: "Hai đứa chơi đấy?"
Đinh Kiến Đảng: "Tụi em qua chỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-293.html.]
Đinh Đào nghĩ đến sự tà quái của bác gái đây, da đầu tê rần, : "Tốt đấy, thường xuyên qua thăm nom là ."
Chào hỏi nghĩa là chuyện để , chào xong ai đường nấy.
Đinh Hương một đoạn mới chuyện với Đinh Kiến Đảng: "Anh thấy Đinh Đào khi dọn khỏi khu nhà tập thể thì béo lên ?"
Đinh Kiến Đảng: "Bây giờ lương chị cao , ăn uống , chắc chắn là béo lên thôi."
Đinh Hương bĩu môi: "Chị cả khi dọn ngoài cũng càng lúc càng hơn. Đinh Đào lúc ở nhà gầy chẳng kém gì hai đứa , dọn ngoài cũng càng lúc càng khá lên. Anh xem..." Cô quanh quất, thấy gần đó mới nhỏ giọng , "Có bố khắc ?"
Đinh Kiến Đảng: "Không nhỉ? Chẳng đó là mê tín phong kiến ? Hơn nữa nhà cũng mà. Anh cả cũng dọn ngoài , thấy gì . Còn đền tiền, mất cả xe đạp."
"Anh cả là vì nuôi gia đình nên mệt mỏi, đền tiền là do Đinh Niệm Quân hại, xe đạp là do chúng ..." Đinh Hương khựng , Đinh Niệm Quân cũng khắc nhỉ?
Đinh Kiến Đảng: " bố đều là khi chị cả về thành phố thì nhà mới càng ngày càng tệ , nếu khắc thì cũng là chị cả khắc chúng ."
Đinh Hương: " họ bên nhà chú ba bây giờ mà, là do chị cả dắt đấy. Đinh Đào tuy là do chú hai thím hai ăn vạ mà nhét thành phố, nhưng chị cả chuyển công việc cho chị , chị cũng càng ngày càng . Còn đưa cả em gái thành phố, gián tiếp chịu ảnh hưởng của chị cả. Chị cả nếu mà khắc , họ thể thế ?"
Người bên cạnh chị cả càng lúc càng , bên cạnh bố càng lúc càng tệ, rốt cuộc là ai khắc ai đây? Đinh Hương cũng nghĩ thông suốt .
Đinh Kiến Đảng cảm thấy chút rắc rối, đầu óc càng xoay chuyển thế nào, gãi đầu : "Ôi dào, là mê tín phong kiến thôi, em đừng thế nữa, ngộ nhỡ để dì Văn Phương hoặc hai đứa họ Giả thấy nắm thóp em."
Đinh Hương hằn học một câu: "Thế thì đ.á.n.h cho chúng nó một trận tiếp."
Hai khuất.
Sau khi tan , Đinh Kiến Quốc ghé qua chỗ một chuyến, nhận một mệnh lệnh từ bà: "Kiến Quốc, ngày mai con xin nghỉ một buổi, đến làng Đại Trương xem Phan Đỉnh Phong rốt cuộc đang bận rộn cái gì?"
Phan Đỉnh Phong còn thể bận gì? Bận đón nhận sự đổi chức vụ.
Làng Đại Trương quyền công xã Tiền Vượng.
Phan Đỉnh Phong từ buổi họp ở công xã trở về, đạp xe thẳng về ký túc xá mà làng sắp xếp cho , dựng xe nhà, rút một điếu t.h.u.ố.c cuốn châm lửa, cau mày rít một thật sâu, thần sắc lạc lõng và đầy vẻ bất lực.
Phan Đỉnh Phong của hiện tại gì còn vẻ hào nhoáng của ngày xưa?
Mái tóc dài lộn xộn bết thành từng lọn đỉnh đầu, quần áo nhăn nhúm, làn da hiện lên vẻ thô ráp đen sạm thường thấy của dân cày cuốc.
Gần một năm cuộc sống nông thôn đè nén khiến thở nổi.
Dù vẫn nghiến răng kiên trì, nhưng giờ đây chút kiên trì nổi nữa .
"Tiểu Phan!"
Ngoài cửa tiếng gọi, là đội trưởng đội sản xuất của làng, Lưu Khai Hà.
Phan Đỉnh Phong nhắm mắt , khóe miệng hiện lên một tia giễu cợt.
Trước khi công xã, Lưu Khai Hà còn gọi một tiếng "Bí thư Phan", giờ là "Tiểu Phan" .
"Đội trưởng." Phan Đỉnh Phong mở cửa ngoài.
Lưu Khai Hà cầm tay bốn năm quả trứng vịt, quan sát sắc mặt của Phan Đỉnh Phong một chút an ủi: "Ở trong làng bất kể gì cũng là phục vụ nhân dân, dù rời khỏi vị trí Bí thư chi bộ, nhưng cũng đừng nản lòng, vị trí Đội trưởng đội nhỏ cũng quan trọng lắm đấy, nắm bắt sản xuất, vì nhân dân, ngàn vạn đừng gánh nặng tư tưởng quá lớn."
Răng hàm của Phan Đỉnh Phong sắp nghiến nát đến nơi, đôi tay buông thõng hai bên siết c.h.ặ.t, mà mặt vẫn nặn một nụ : "Là do bản cháu đủ năng lực đảm đương công việc Bí thư, phiền ."
Sau khi đến làng Đại Trương, công việc của liên tục gặp trắc trở, lũ cáo già trong làng tính kế vô , dẫn đến việc thường xuyên sai sót.
Gió mùa xuân thổi mạnh, mới ngay hôm thôi, vì kịp thời đưa biện pháp phòng ngừa tương ứng, dẫn đến việc mấy gian chuồng bò bên sập, thương ba đang ở bên trong.
Dãy chuồng bò sập đó là do đề xuất và dẫn xây thêm hồi cuối năm ngoái.
Anh quả thực hiểu về loại xây dựng , nhưng mấy thanh niên việc trong làng chẳng lẽ cũng hiểu ? Tại khi xảy t.a.i n.ạ.n đều đổ hết trách nhiệm lên đầu .
Hôm nay gọi lên công xã chuyện, chức vụ của từ Bí thư chi bộ làng giáng xuống Đội trưởng đội sản xuất.
Lưu Khai Hà ôn tồn an ủi: "Cũng đừng thế, cứ rèn luyện cho ở vị trí Đội trưởng đội nhỏ , vẫn còn cơ hội tiếp tục Bí thư của chúng mà." Ông đưa mấy quả trứng vịt qua, "Trứng vịt bà thím muối đấy, bồi bổ thể chút ."
Lúc , Lưu Khai Hà mấp máy môi c.h.ử.i thề thành tiếng.
Đứa trẻ thành phố, kinh nghiệm trồng trọt còn chịu học hỏi, cứ thích hiểu giả vờ hiểu mà chỉ đạo lung tung, còn là thư ký bên cạnh một vị lãnh đạo bộ phận chính thức nào đó ở thủ đô, thư ký mà trình độ chỉ bấy nhiêu?
Tháng dung túng cho thanh niên trí thức gây chuyện, còn chỉ đạo bậy bạ việc cải tạo kênh rạch suýt chút nữa lỡ việc tưới tiêu ruộng đồng, hai chuyện đó mới dàn xếp xong cho , thì cái vụ chuồng bò xây lung tung hồi cuối năm ngoái xảy tai nạn.
Suốt ngày đủ công dọn dẹp đống rác của .
Lưu Khai Hà lắc đầu, đến hiện trường vụ t.a.i n.ạ.n để chỉ đạo công việc.
Ông đến, chủ nhiệm hội phụ nữ của làng đón lấy hỏi: "Bí thư Phan ?"
Lưu Khai Hà liếc bà một cái: "Làm gì còn Bí thư Phan nữa? Sau là Đội trưởng đội sản xuất , nắm bắt sản xuất."