Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:52:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đinh Chí Cương Đinh Đào hướng về Đinh Quả, liên lạc giữa hai chị em chắc hẳn mật thiết, vì ông trực tiếp thăm dò mà chọn cách lừa cô cháu gái : "Chị con tố cáo bác, hai ngày nay bác chuẩn ..."

 

Ông xong Đinh Đào kinh ngạc : "Chị con tố cáo bác? Bác cả, chị con tố cáo bác cái gì?"

 

Đinh Chí Cương bỏ lỡ vẻ kinh ngạc mặt Đinh Đào, giống như đang diễn.

 

"Cháu ?"

 

Đinh Đào ngơ ngác lắc đầu: "Cháu mà, chị con tố cáo cái gì ạ?"

 

Đinh Chí Cương: "Không gì, tố cáo căn nhà bác ở đúng quy định, nhà máy điều chuyển cho bác một căn phòng nhỏ, chuyển đến tòa nhà 2 phòng 108 ở phía , tối nay cháu tan qua giúp bác dâu cháu dọn dẹp một chút, bà đang mang thai, nên việc nặng."

 

Cơn kinh ngạc mặt Đinh Đào vẫn tan biến, lúc cô mới nhớ cuộc điện thoại chị cô gọi cho cô một tuần , thẫn thờ gật đầu: "Vậy tối nay tan cháu sẽ cùng Chiêu Đệ qua giúp một tay."

 

Chị Đinh Quả của cô thật là mạnh bạo!

 

Đinh Đào cũng gì nhiều.

 

Đinh Chí Cương rời , trong lòng đầy nghi hoặc.

 

Thật sự Đinh Quả ?

 

Chuyện Đinh Kiến Quốc cũng thông báo, tan liền qua giúp một tay.

 

Mắt Trịnh Văn Phương đỏ hoe, bà xem nhà mới , một chút cũng chuyển.

 

Chuyển qua đó thì ở thế nào đây?

 

"Chí Cương, nhà đông , thể thương lượng với nhà máy một chút ?"

 

Đinh Chí Cương thở dài, ông cũng chẳng thương lượng, nếu thương lượng thì đến nỗi dọn nhà .

 

Đinh Hương nhỏ với Đinh Kiến Quốc: "Anh, em cảm thấy tố cáo là chị cả!"

 

Đinh Kiến Quốc kinh ngạc: "Chị cả? Bố chọc giận chị ?"

 

Đinh Hương ngó , hạ thấp giọng : "Trịnh Văn Phương gửi thư cho nhà chồng chị cả . Chị cả đối với chúng cứ như kẻ thù , đàn bà chọc chị , chẳng lẽ kết quả ?"

 

Đinh Kiến Quốc càng chấn động hơn: "Đang yên đang lành bà gửi thư cho nhà chồng chị cả gì?"

 

Đinh Hương bĩu môi: "Nói là nhà chồng chị cả khuyên bảo chị cả về thăm bố, hòa với bố. Chắc bà thấy mặt to lắm, chị cả thể nể mặt bà chắc."

 

Đinh Kiến Quốc nhớ thư cho chị cả, kết quả là mắng cho một trận.

 

Giờ xem , lúc đó chị cả nương tay đấy!

 

"Bố là chị cả ?"

 

"Không rõ ông , nhưng Trịnh Văn Phương cứ tưởng là tố cáo."

 

Đinh Kiến Quốc: "Có lẽ cũng khả năng là tố cáo thật, chị cả chắc nghĩ đến vấn đề nhà cửa , nhưng thì , năm đó là dựa tư cách của cả bố và mà xin căn nhà đó. nhà mới đổi nhỏ thế , em và Kiến Đảng vẫn định ở đây ?"

 

Đinh Hương đặt cái thùng đang bưng xuống đất, cẩn thận xoa xoa vết nẻ tay cho đỡ ngứa, lạnh nghiến răng nghiến lợi : "Tất nhiên , chen chúc cũng . Nếu em và Kiến Đảng mà , chẳng đúng ý con bà ?"

 

Nói xong cúi bưng thùng lên, đuổi theo bước chân của trai.

 

Ngày hôm Đinh Kiến Quốc liền đến chỗ Nhạc Hồng Mai.

 

Lúc cửa, Nhạc Hồng Mai từ nhà vệ sinh , thắt dây lưng: "Kiến Quốc, con tới đây? Con đến chỗ , lát nữa 'quả ớt nhỏ' nhà con gây sự với con cho xem."

 

"Mẹ, con qua thăm thôi. Huy Huy ạ?"

 

"Ở trong phòng tự chơi một ." Nhạc Hồng Mai chào đón con trai nhà, lải nhải, "Cái già của , năm nay chẳng nữa?"

 

Tim Đinh Kiến Quốc thắt : "Mẹ, bắt đầu nôn ?"

 

"Cái đó thì đáng ngại lắm , chỉ là thỉnh thoảng sáng sớm dậy buồn nôn hai tiếng thôi. Vẫn là ăn no, cái dày cứ như cái hố đáy . Thời gian thêm cái tật suốt ngày chạy nhà vệ sinh."

 

Nhạc Hồng Mai cũng nhận thấy chút gì đó , tất cả những triệu chứng đều giống hệt như lúc bà m.a.n.g t.h.a.i .

 

Giai đoạn đầu buồn nôn, nôn mửa, dần dần khi bụng lớn lên thì chỉ ăn, giai đoạn giữa và cuối bắt đầu tiểu nhiều, ồ, còn cái xương cụt cứ thấy khó chịu.

 

Cứ theo đà , đến lúc "dưa chín cuống rụng", liệu bà đau bụng ?

 

bà sinh cái gì chứ?

 

"Thôi , mấy cái nữa, cũng đáng ngại lắm. Con tự rót nước mà uống."

 

qua bế Huy Huy đang ở trong xe đẩy trẻ em lên, cầm bàn tay nhỏ của bé chào Đinh Kiến Quốc: "Nhìn kìa, bác cả đến , Huy Huy còn nhớ bác cả ?"

 

Đinh Kiến Quốc đùa với đứa trẻ, : "Dạo Đỉnh Phong tới ạ?"

 

"Tuần tới một chuyến, đưa cho ít tiền, mua cho ít lương thực. Đỉnh Phong là ..."

 

Chỉ là quá khổ, Niệm Quân của bà cũng khổ, trời lạnh thế chẳng ở bên nông trường thế nào, thằng Kiến Thiết chăm sóc chị nó .

 

Hai con trò chuyện một lát, Đinh Kiến Quốc chuyện bố tố cáo, nhà thu hồi, Nhạc Hồng Mai ngẩn một giây, đó ha ha lớn, còn nhổ toẹt xuống đất hai cái: "Đáng đời! Đáng đời lắm! Con xem còn quên mất chuyện , ai tố cáo ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-279.html.]

Đinh Kiến Quốc kinh ngạc: "Mẹ, tố cáo ạ?"

 

Nhạc Hồng Mai lườm một cái: "Mẹ chỉ hận nghĩ sớm hơn, nếu mà nghĩ chuyện tố cáo ông từ lâu , còn đợi đến bây giờ ?" Nói xong bà tự suy đoán, "Chắc là hàng xóm trong khu tập thể thôi, nhà cửa căng thẳng như , đợi chia nhà đông thế . Căn nhà đó năm đó xin bằng tư cách công nhân kép, giờ công nhân kép nữa, ông dựa cái gì mà còn ở căn nhà đó? Những hàng xóm đó chẳng thèm nhỏ dãi ?"

 

Lúc mới ly hôn trong đầu bà là sự hận thù đối với Đinh Chí Cương, hận thù còn tan thì bà đột nhiên mắc căn bệnh quái lạ, triệu chứng đỡ hơn một chút thì Niệm Quân xảy chuyện.

 

Hết chuyện đến chuyện khác xảy , cái tâm của bà từng thảnh thơi lúc nào, thời gian mà nghĩ chuyện khác.

 

Đinh Kiến Quốc nhắc đến việc Trịnh Văn Phương thư cho Đinh Quả, nghi ngờ việc Đinh Quả tố cáo, ăn cơm ở chỗ xong, khi rời một đoạn đường, đột nhiên phản ứng ... thế mà nhắc nửa lời đến Hương Hương và Đinh Quả.

 

Hả hê vì bố tố cáo, lo lắng cho cuộc sống của Đinh Niệm Quân ở nông trường, đùa với Huy Huy, dỗ Huy Huy, cho Huy Huy ăn...

 

Thậm chí, cũng hỏi lấy một câu về đứa cháu nội ruột và Lục Hiểu Mai đang m.a.n.g t.h.a.i hai.

 

Ồ, nhắc đến Lục Hiểu Mai, lúc mới cửa mỉa mai một câu, đó nhắc nữa.

 

"Hừ!"

 

Đinh Kiến Quốc lắc đầu , nhưng nụ còn khó coi hơn cả .

 

Vừa thấy mặt mát, đưa tay sờ thử, thế mà là nước mắt chảy xuống mặt từ lúc nào .

 

Cái nhà cuối cùng cũng như ý nguyện của chị cả, tan , tan một cách t.h.ả.m hại như !

 

Ông cụ nhà họ Bùi khi nhận thư mới chuyện bố Đinh Quả tái hôn.

 

Trước đó Đinh Quả nhắc với họ, chứng tỏ quan tâm đến chuyện , quan tâm đến những bên đó, vì Đinh Quả quan tâm nên khi gặp cháu dâu, ông cụ chẳng hề nhắc đến lấy một lời, cứ như lá thư đó bao giờ nhận .

 

Trái đến bên phía Hối Dương, ông cụ : "Nếu năm nay Tết về , hãy gửi ít quà Tết cho chú ba thím ba con . Để ông chuẩn , đến lúc đó để tiểu Trương hoặc tiểu Kiều giúp con mang bưu điện gửi ."

 

Đinh Quả : "Ông nội, để con chuẩn ạ, ông đừng bận tâm nữa."

 

Đến cuối năm, ông cụ nhà họ Bùi vô cùng bận rộn, Đinh Quả để cụ bận tâm lo lắng chuyện của nữa.

 

Ông cụ phẩy tay: "Để tiểu Trương và tiểu Hà chuẩn , ông cũng chẳng bận tâm gì . Con đừng quản nữa, để ông sắp xếp!"

 

"Vậy con cảm ơn ông nội ạ."

 

"Người một nhà lời khách sáo." Sau đó ông cụ bổ sung thêm một câu, "Tiểu Triết Tết ông Công ông Táo chắc là về kịp."

 

Đinh Quả chẳng chút kinh ngạc nào, : "Anh với con ạ."

 

Ông cụ ngẩn , đó ha ha lớn: "Cái thằng !"

 

Người về sớm hơn Bùi Triết là Đại Dũng.

 

Chương 194 (194 hai chương gộp một):

 

Đinh Quả hôm nay nghỉ bù, dẫn thím Kiều đến bưu điện, gửi một bưu kiện lớn những thứ ông cụ chuẩn cho cô về Hối Dương, khi về đến cửa nhà thì thấy cửa căn hộ bên cạnh của cô đang mở.

 

Thím Kiều hai căn hộ sát vách đều là của Đinh Quả, bà thấy cửa mở toang, sắc mặt liền đổi, thất thanh : "Cửa bên mở thế ? Có khi nào trộm ?"

 

Mấy ngày bà về nhà, gần khu nhà bà mấy hộ trộm viếng thăm.

 

Đến cuối năm, một kẻ trộm gan lì rục rịch hoạt động, chuyện trộm cắp, cướp giật thỉnh thoảng vẫn xảy .

 

Nói xong liền thúc giục Đinh Quả: "Con nhà , để thím qua xem thử..."

 

Đinh Quả một tay đỡ bụng, một tay vỗ về thím Kiều, chỉ chỉ mái nhà bên : "Ống khói đang bốc khói kìa, tên trộm nào nhà ăn trộm mà còn tiện tay nhóm lò ạ? Em trai con chìa khóa bên , chắc là Đại Dũng về ."

 

Thím Kiều lúc mới chú ý thấy ống khói trong sân bên đang bốc khói xanh, tâm trạng căng thẳng lập tức giãn , vỗ n.g.ự.c : "Vẫn là con tinh mắt!"

 

Đinh Quả sai, chính là Đại Dũng về.

 

Hai đang chuyện thì bên cánh cửa một cái đầu ló , lộ gương mặt tuấn tú của Đinh Đại Dũng.

 

"Chị, thím Kiều!"

 

Đại Dũng gầy một vòng so với lúc .

 

Anh chào xong, ánh mắt kìm rơi bụng chị , thốt lên kinh ngạc: "Chị, bụng chị to thế ?"

 

Đinh Quả lườm một cái: "Hai đứa cơ mà, chẳng to ?"

 

Đinh Đại Dũng gãi gãi đầu, tới bụng chị tuy cũng lùm lùm nhưng to đến mức... kinh thế , công tác một chuyến về to lên nhiều thế.

 

Thím Kiều nhịn : "Tính còn hai tháng nữa là sinh , chị con mang song thai, chẳng to ?"

 

Đinh Quả: "Đến lúc mấy giờ?" Nói xong thấy mặt Đại Dũng còn hai nốt đỏ lớn nổi bật, "Mặt em nẻ ?"

 

"Không , đáng ngại , trời ấm lên là khỏi thôi." Đinh Đại Dũng thu hồi ánh mắt, xua tay để tâm, "Em cũng mới đến thôi!"

 

Về đến nhà thấy trong phòng lạnh quá nên mới nhóm lò lên.

 

Đinh Quả trêu : "Không chăm sóc bản gì cả, nếu Tống Ngọc Linh mà chê em thì đừng đến chỗ chị mà lóc nhé."

 

Đinh Đại Dũng hì hì : "Chị đừng hù em, Ngọc Linh hạng như !" Lại , "Em thế còn nhẹ đấy, chị thấy mấy đồng nghiệp khác của em , họ nẻ cũ tái phát, nghiêm trọng hơn em nhiều, họ còn nẻ tai nữa cơ, em còn nẻ tai ..."

 

 

Loading...