Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:48:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có thêm nửa mẫu đất, gian để phát huy nhiều hơn.

 

"Chuột nhỏ, ngươi cứ mà quy hoạch ... , trồng thêm chút khoai lang nữa, khoai lang sản xuất bên ngoài ngon, bở quá, xem khoai lang trồng trong gian thế nào, thích ăn khoai nướng..."

 

Hệ thống máy một lát, cam chịu bắt đầu quy hoạch, gieo hạt.

 

Gieo hạt xong cho nửa mẫu đất mới toanh, hệ thống vô thức tự động tìm kiếm kỹ thuật chăn nuôi, mở trang web quét đầy nửa phút đóng giao diện nhanh như chớp và nhịn mắng một câu, nó tích cực như thế gì? Đã mặc định tương lai chắc chắn sẽ ký chủ rỉa cho một cái đồng cỏ ?

 

Xong xong , giới hạn của nó biến mất từ lúc nào thế?

 

Hệ thống máy, tự kỷ.

 

Đinh Quả hề gì về sự nỗ lực thầm lặng của chuột nhỏ, và cuộc giao tiếp với hệ thống cũng tốn quá nhiều thời gian, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc cô xem thư.

 

Trong thời gian Lý Thục Mai cũng rảnh rỗi, lấy từ trong túi vải một chiếc quần bắt đầu vá.

 

Lý Thục Mai dường như việc bao giờ hết, đan xong áo len liền khâu hai đôi lót giày, giờ bắt đầu vá quần áo .

 

Vừa vá lẩm bẩm ở đó: "Hai đứa nhóc nghịch ngợm nhà chị y hệt như bố chúng , m.ô.n.g cứ như mọc răng , cái đũng quần tháng nào cũng vá một ."

 

Chị chuyện cũng chẳng cần Đinh Quả đáp , tự lẩm bẩm: "Vá cho đứa lớn xong vá cho đứa nhỏ, vá cho đứa nhỏ xong còn quần mới cho ông già, em ông già nhà chị nhiều chuyện lắm, mài rách đũng quần cho vá, chê mất mặt, chị chỉ đành tháo quần của ông chắp vá quần áo cho mấy đứa nhỏ."

 

Đinh Quả xé bức thư của Tiêu Hồng .

 

Tiêu Hồng tiên với cô vài chuyện thú vị nhỏ nhặt trong cuộc sống, phàn nàn vài câu về những xích mích nhỏ với các đồng nghiệp khác, cuối cùng nhắc đến Đinh Niệm Quân.

 

Tiêu Hồng những chuyện bát quái khác của nhà họ Đinh, nhưng cô chuyện Đinh Niệm Quân bắt, bổ sung thêm vài điểm chi tiết mà Đào T.ử .

 

Đinh Niệm Quân tuy là bắt quả tang tại trận, nhưng vì tiền liên quan lớn, cho nên ban đầu định tội cũng quá nghiêm trọng, phạt bốn năm.

 

Phan Đỉnh Phong tìm quan hệ, đổi thành hai năm.

 

Vì Tiêu Hải Phong hiện giờ còn phụ trách mảng công việc nữa, cho nên đến khi tin thì Đinh Niệm Quân đưa xuống nông trường để cải tạo .

 

điều thú vị là, địa điểm cô đưa xuống cùng một nơi với Đinh Kiến Thiết.

 

Đinh Quả mỉm , gấp thư nhét phong bì.

 

Duyên nợ ràng buộc của một gia đình yêu thương đúng là sâu đậm, cùng lớn lên, cùng cải tạo.

 

Vừa tuy cô đang xem thư và ngầm rỉa lông hệ thống, nhưng cũng lọt tai lời lẩm bẩm của Lý Thục Mai, lúc xem xong thư, thuận miệng gợi ý: "Chị Thục Mai, chị quần mới thể cắt một đường cong đối xứng ở đũng và đũng , ghép một miếng vải lao động hoặc vải nhung tăm , hai loại vải chịu mài mòn ."

 

Lý Thục Mai từng thấy kiểu Đinh Quả , chị tưởng tượng nó trông như thế nào, chỉ theo bản năng : "Vậy chẳng cũng là vá ?"

 

Đinh Quả : "Không là miếng vá, mà là phương pháp may ghép."

 

Cô lấy b.út chì và sổ ghi chép qua, vẽ một hình dáng đại khái lên mặt của sổ ghi chép. Lại tiện tay thêm vài nét ống quần, : "Nếu cảm thấy chỉ ghép thêm một miếng ở đũng sợ hiểu lầm là miếng vá, thì ở ống quần cũng thể ghép một miếng, hai ống quần đối xứng ..."

 

Lý Thục Mai những thứ Đinh Quả vẽ, từ hiểu đến hiểu, từ bối rối đến lộ nụ ngạc nhiên, : "Được đấy Tiểu Đinh, từng thấy em may quần áo, ngờ em cũng khá mày mò đấy. Chị thấy khả thi đấy, trong nhà chị mấy mảnh vải vụn lao động, nhung tăm, mai chị mang qua em giúp chị chọn xem dùng mảnh nào."

 

Nói xong cầm bản vẽ ngắm nghía kỹ lưỡng, liên tục khen ngợi: "Kiểu khó , Tiểu Đinh cảm ơn em nhé, em thật là lắm ý tưởng, ý tưởng cũng thực sự . À, em chuẩn quần áo nhỏ cho con ? Nếu , mang qua đây chị cho."

 

Đinh Quả cầm cục tẩy bên cạnh nhẹ nhàng tẩy vết vẽ , : "Cảm ơn chị Thục Mai, nhưng trong nhà quần áo cho bé ạ."

 

Thím Kiều và thím Trương đang giúp cô .

 

Mấy hôm tan về nhà, ngờ thím Trương đang ở nhà, hỏi chuyện chuẩn quần áo cho em bé. Đinh Quả đầu , kinh nghiệm phương diện còn thiếu sót, lúc thím Trương nhắc cô còn thấy vội, nhưng thím Kiều bên cạnh bổ sung chỉ chuẩn quần áo nhỏ, mà còn cả chăn nhỏ, nệm nhỏ, tã lót, tất, v.v...

 

Cô m.a.n.g t.h.a.i đôi, cái gì cũng chuẩn gấp đôi, vẫn nên chuẩn sớm thì hơn.

 

Ngày dự sinh của Đinh Quả cuối tháng ba, tuy là mùa nóng lạnh, nhưng cũng chuẩn vài bộ quần áo bông mỏng cho trẻ sơ sinh, để phòng hờ khi cần.

 

Tính như , đúng là nên bắt đầu chuẩn .

 

Vải vóc, bông gòn cần thiết thì Đinh Quả thiếu, thím Trương và thím Kiều cần cái gì, ngày hôm thể mang về cái đó.

 

Hai cùng giúp đỡ chuẩn .

 

Chiều tan về đến nhà, chị chồng dắt hai đứa con tới.

 

"Chị, đến ạ! Anh rể cùng ạ?"

 

Bùi Du : "Anh qua đây, đại viện bồi cụ ông !"

 

Trong phòng còn thoang thoảng mùi khoai lang nướng thơm lừng.

 

Thời gian Đinh Quả nhóm lò lên , nhưng cái lò trong phòng dùng để xào nấu, chỉ để đun nước nấu cháo, thỉnh thoảng ném hai củ khoai lang cửa lò phía , chín kỹ thì khều ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-272.html.]

ăn là khoai lang của cụ ông gửi tới, khoai lang trong gian mới trồng lâu, còn lâu mới đến lúc thu hoạch.

 

Bùi Du là qua để đưa đồ, mang theo một con gà sạch, vài mảnh vải hoa, một túi lớn bông gòn, cùng với hai bộ quần áo mà Đồng Đồng mặc lúc nhỏ.

 

Bùi Du giở quần áo nhỏ cho Đinh Quả xem, gấp , : "Quần áo nhỏ của hai đứa nó đều đem tặng , một phần đưa cho chị chúng , đứa thứ hai nhà họ sinh muộn hơn hai đứa nhà , lấy quần áo của chị mặc. Còn mấy bộ quần áo đưa cho nhà đồng đội của chị và rể em, chị chỉ giữ hai bộ ..."

 

Đang , chị dường như nhớ điều gì, đột nhiên Đinh Quả, chút thôi.

 

Đinh Quả xem xong quần áo nhỏ liền gian trong một vòng, nắm một nắm kẹo sữa cho hai đứa trẻ, hai nhóc tì đang ngước những cái đầu nhỏ lên cảm ơn cô, Bùi Du đang nửa chừng bỗng khựng , cô ngạc nhiên hỏi: "Sao thế chị?"

 

"Quả Quả, em để ý đây là quần áo của Đồng Đồng chứ?"

 

Đinh Quả hiểu: "Chị, chị hỏi thế?"

 

Hai bộ quần áo nhỏ tuy là đồ cũ qua sử dụng, nhưng giặt giũ vô cùng sạch sẽ, hầu như vết nước tiểu vết sữa, chất vải cũng mềm mại.

 

Bùi Du lúc lấy quần áo quên mất chuyện đó, lúc mới đột nhiên nhớ một việc, chị bất đắc dĩ nhỏ: "Đồng Đồng là con gái, một sẽ để ý, cảm thấy mặc quần áo cũ của con gái sẽ mang con gái."

 

Nhà họ tư tưởng trọng nam khinh nữ, lo lắng em dâu để ý chuyện .

 

Bùi Du đây hiểu những phong tục , là một chị dâu ở phòng hậu cần của đoàn văn công tìm chị xin quần áo nhỏ, chị nghĩ nhiều, liền thu dọn mấy bộ, kết quả chị dâu đó nhặt hết quần áo của Đồng Đồng , chỉ lấy bộ Đống Đống mặc thôi, cô con trai.

 

Mặc dù môi trường lớn cho phép những trò mê tín phong kiến loại , nhưng cũng ngăn tư tưởng của một bộ phận .

 

Đinh Quả đương nhiên sẽ để ý chuyện , cô còn mong một cô con gái đây.

 

"Chị, em khá thích con gái đấy, Đồng Đồng đáng yêu thế mà, thơm thơm mềm mềm, hoạt bát tinh tế, còn nũng nịu với chị nữa. Chơi vui đến mấy cũng tranh thủ chạy qua dán dán với chị, em chỉ mong một cô con gái đáng yêu như Đồng Đồng thôi."

 

Nghe Đinh Quả khen Đồng Đồng, khóe mắt Bùi Du tự chủ hiện lên ý , nhịn : "Con gái nhỏ đúng là tinh tế hơn đám con trai, Đồng Đồng mới thôi, hôm đó chị cẩn thận va chân, con bé lảo đảo qua thổi thổi cho chị, còn lấy đôi tay nhỏ bé áp lên chỗ chị va . Đống Đống thì thế, chỉ chơi thôi..."

 

Chị còn xong, Đống Đống đang chơi bên cạnh đầu lớn tiếng tố cáo, vì trong miệng mới nhét một viên kẹo sữa nên chuyện ngọng nghịu: "Mẹ, đang lói con!"

 

Bùi Du vội vàng : "Không , đang cùng mợ nhỏ khen con đấy, con đặc biệt chơi."

 

"Thật ạ?" Đống Đống phồng má vẻ mặt đầy nghi ngờ, ngốc nhỉ?

 

Bùi Du vẻ mặt chính trực: "Thật mà, mau chơi , chơi một lát là ăn khoai lang nướng ."

 

"Dê!"

 

Đống Đống vui sướng nhảy lên một cái, tiếp tục chơi.

 

Bùi Du câm nín trợn trắng mắt.

 

Đinh Quả nhịn thôi.

 

Nói chuyện với Đinh Quả một lát, ấm nước sôi, Bùi Du xách lên rót phích nước, bếp giúp nấu cơm.

 

Đinh Quả đậy nắp lò , lấy cái móc khều mở cửa thông gió phía lò, khều mấy củ khoai lang bên trong nắn nắn.

 

Hai đứa trẻ ngậm kẹo sữa chạy tới: "Mợ nhỏ ơi, khoai lang nướng chín ạ?"

 

Đinh Quả nhét khoai lang trở , xoa xoa những cái đầu nhỏ của hai đứa, : "Vẫn chín kỹ, lát nữa mới ăn, chơi thêm lát nữa ."

 

Hai đứa trẻ vui vẻ một tiếng, về chơi tiếp.

 

Bữa tối thịnh soạn, hai đứa nhỏ cùng ăn một miếng khoai nướng nhỏ cho đỡ thèm.

 

Chỗ còn ba lớn chia .

 

Đinh Quả cân nhắc ngoài trời lạnh, sợ hai đứa trẻ lạnh, giữ ba con họ ở một đêm, Bùi Du xua tay : "Cụ ông để đồng chí Hà lái xe tới đón, đưa con chị về."

 

Có xe đón, Đinh Quả cũng giữ nữa, sáng mai Bùi Du đến đơn vị, hai đứa nhỏ cũng học, từ đây qua đó quãng đường cũng gần.

 

Chơi ở bên đến hơn bảy giờ, Tiểu Hà lái xe qua đón họ rời .

 

Thím Kiều dọn dẹp nhà bếp xong, phòng xem lò sưởi, bưng cái ghế đẩu qua xuống, việc kim chỉ bên cạnh lò.

 

Trong phòng khách lắp bóng đèn tuýp, độ sáng cũng , nhưng ánh sáng dịu cho lắm, Đinh Quả cũng để thím Kiều bận rộn đến quá muộn.

 

Đinh Quả mở đài phát thanh điều chỉnh đến kênh kể chuyện, cho đỡ buồn.

 

Cái đài đó cô để ở Phong Ninh , khi đến thủ đô cô mới mua cái từ trung tâm thương mại hệ thống.

 

Thím Kiều việc kim chỉ, Đinh Quả tùy tiện lấy một cuốn sách, mắt xem sách, tai đài, một tâm hai dùng thế mà cũng , thỉnh thoảng còn trò chuyện với thím Kiều vài câu.

 

Hơn chín giờ, hai ai nấy nghỉ ngơi, Đinh Quả về phòng ngủ tắt đèn, lách gian.

 

 

Loading...