Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 267
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:48:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Thiếu Phân tan tới, ghi-đông xe treo hai con cá béo cho lắm.
Cá tuy béo, nhưng để tranh hai con cá , cô đạp xe đến mức chân sắp bay khỏi bàn đạp luôn .
"Quả Quả, tối nay hầm canh cá... ôi, rau hôm nay thím Trương tặng tươi quá nhỉ!"
Tươi như mới hái .
Vu Thiếu Phân vui mừng lật đống rau đó: "Còn mua cả cần tây và cà chua nữa, hai loại rau bây giờ khó mua lắm."
Thím Trương ngày nào cũng tới, cách hai ngày thím mới đến một .
Chỉ cần Đinh Quả về thấy trong bếp thêm rau, thịt là thím Trương ghé qua.
"Cháu cũng thấy rau hôm nay đặc biệt mọng nước." Đinh Quả mặt đổi sắc thuận theo lời dì Vu , chỉ cái túi lưới bên cạnh, "Nói những thứ là cho dì đấy."
Vu Thiếu Phân xua tay: "Không cần cho dì , dì ăn ở chỗ cháu hàng ngày, chúng cứ để mà ăn dần."
Cô chỉ nhớ ngày nào cũng ăn cơm ở chỗ Đinh Quả, mà quên mất những thứ thỉnh thoảng mang tới.
"Dì Vu, dì cũng cần tây và cà chua bây giờ khó mua, dì mang về cho ông Vu và bà Vu nếm thử đồ tươi ."
Vu Thiếu Phân bất lực: "Cháu cứ lấy ông Vu với bà Vu cái cớ."
Đinh Quả hì hì.
Lát Đinh Quả sang bên khu đại viện ăn cơm, chỉ hai túi rau lớn mà Tiểu Hà xách lên giúp, : "Ông nội, đây là nhà đồng nghiệp của cháu trồng, cháu nhờ chị đổi giúp một ít. Chị, túi là cho nhà chị, lát nữa đừng quên mang về nhé."
Hôm nay là cuối tuần, Đinh Quả tuy nghỉ cuối tuần, nhưng ngăn cản việc cô qua bồi cụ ông ăn một bữa cơm, ở một đêm, sáng mai mới về.
Mai cô nghỉ.
Cùng về còn cả gia đình Bùi Du.
Đinh Quả ngoài việc mang về một ít rau xanh, còn mang theo một ít đồ mà Đại Dũng gửi tới vài ngày .
Tiện thể với cụ ông một tiếng, cần bảo thím Trương đặc biệt đưa rau qua bên cô nữa, bây giờ cô "mối" riêng , "mua" rau tiện.
Sau sẽ rau ăn hết, còn thể mang tiếp tế cho .
Chương 188 188 Hai chương một
Hơn mười giờ sáng hôm , Đinh Quả đang chuẩn về căn nhà nhỏ của thì cụ ông từ quân đội trở về, ngoài Tiểu Hà, phía còn một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi cùng.
Đây là mà cụ ông tìm đến để chăm sóc Đinh Quả.
Người phụ nữ họ Kiều, tên là Kiều Ái Vân, chồng cô cũng là một quân nhân, thương chiến trường, một chân khập khiễng, đành chuyển ngành, nhân viên quản lý kho tại một nhà máy ở ngoại ô Bắc Kinh.
Vợ chồng họ sinh bốn con, con gái lớn lấy chồng hai năm , con thứ hai xuống nông thôn năm ngoái, con thứ ba và thứ tư vẫn đang học.
Kiều Ái Vân công việc, bình thường ở nhà chăm sóc chồng con, cụ ông nhờ tìm đến tận cửa giải thích ý định, Kiều Ái Vân lập tức đồng ý ngay.
Chăm sóc phụ nữ mang thai, chỉ là nấu cơm, ban ngày dọn dẹp vệ sinh xong còn thể về nhà thăm nom, bao ăn ba bữa, nhưng buổi tối ở nhà chủ, mỗi tháng trả 10 đồng.
Còn lý do gì mà đồng ý chứ?
Trước Kiều Ái Vân, cụ ông hỏi thăm mấy là nhà quân nhân, cuối cùng cảm thấy phù hợp nên đối với những đó ngay cả nhắc cũng nhắc tới.
Ông tuy tâm chăm sóc gia đình quân nhân giải ngũ hoặc chuyển ngành, nhưng cũng thể cân nhắc đến chất lượng cuộc sống của cháu dâu, ngoài việc tay nghề nấu nướng, còn nhanh nhẹn, thích chỉ tay năm ngón lối sống của khác.
Chọn chọn , cuối cùng chọn Kiều Ái Vân.
Kiều Ái Vân trong cuộc sống vốn ít , nhưng việc nhanh nhẹn, nhà cửa thu xếp ngăn nắp gọn gàng. Bản cô văn hóa cao, nhưng giáo d.ụ.c mấy đứa con hiểu lễ nghĩa, điều, hơn nữa còn nấu ăn ngon.
Quần áo Kiều Ái Vân những miếng vá, đường kim mũi chỉ đều đặn tỉ mỉ, quần áo giặt cũng sạch sẽ, tóc chải gọn gàng gáy, b.úi thành một b.úi nhỏ, chỉ là thần sắc chút gò bó.
Cụ ông giới thiệu với Đinh Quả: "Đây là đồng chí Kiều Ái Vân, cháu cứ gọi là thím Kiều là ."
Đinh Quả vội vàng mỉm chào hỏi: "Thím Kiều, phiền thím ạ!"
Kiều Ái Vân thần sắc căng thẳng, nhưng sự giới thiệu của cụ ông vẫn đáp một tiếng, : "Nên mà, phiền ."
Kiều Ái Vân mở miệng, Đinh Quả ngạc nhiên hỏi: "Thím Kiều, thím là tỉnh Dự ạ?"
Giọng tuy quá nặng, nhưng Đinh Quả ấn tượng quá sâu với giọng tỉnh Dự, bạn cùng phòng đại học kiếp của cô là tỉnh Dự, cho nên thím Kiều mở miệng là cô nhận ngay.
Kiều Ái Vân : "Nhà ngoại ở tỉnh Dự."
Cô và chồng quen là nhờ một đồng đội tỉnh Dự của chồng mai, ngờ thành đôi.
Cụ ông thấy Đinh Quả đang đeo túi, cô về, dứt khoát luôn: "Đi, ông đưa các cháu về!"
Bảo Tiểu Hà cố định xe đạp của Đinh Quả lên nóc xe, cả nhóm lái xe về phía cầu T.ử Trúc.
Kiều Ái Vân ít lời, gì, cửa xắn tay áo lên, : "Đồng chí Đinh Quả, là để nấu một bữa cơm cho cô nếm thử xem hợp khẩu vị , nếu chỗ nào hợp cô cứ bảo ."
"Vậy vất vả cho thím Kiều quá." Đinh Quả , "Thím Kiều, thím cứ gọi cháu là Tiểu Đinh hoặc Đinh Quả là ."
Kiều Ái Vân suốt quá trình đều chút căng thẳng, sợ Đinh Quả ăn quen đồ cô nấu, bản sẽ giữ công việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-267.html.]
Đinh Quả đương nhiên là hài lòng, ngay từ đầu cô chỉ đưa một yêu cầu nhỏ, bảo thím Kiều đừng tiếc dầu mỡ, đó cứ để thím Kiều tự phát huy.
Bữa trưa món dưa chuột xào thịt, bắp cải xào chua ngọt, khoai tây thái lát xào thịt cùng với món cà chua xào trứng mà Đinh Quả ăn mãi chán.
Nấu một nồi cơm thật lớn.
Hương vị ngon, bốn ăn sạch bách.
Kiều Ái Vân lúc đầu định bàn, Đinh Quả kéo cô xuống.
Cụ ông cũng bảo trong nhà quy định đó, ăn cơm đều xuống cùng ăn.
Cụ ông ở lâu, để Đinh Quả và Kiều Ái Vân tự quen, thích nghi với , ăn cơm xong liền rời .
Kiều Ái Vân dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, Đinh Quả dẫn cô đến gian nhà phía Tây, đây là nơi thím Kiều sẽ ở .
vì là ngày đầu tiên tới, Đinh Quả lo lắng bên nhà cô sắp xếp thỏa, liền hỏi cô về xem chút .
Kiều Ái Vân hài lòng với môi trường việc của , lắc đầu : "Trong nhà đều sắp xếp xong , ngày mai lúc ban ngày rảnh rỗi về xem một cái là ."
Đinh Quả gật gật đầu, đó : "Thím Kiều, thím xem trong phòng thím còn cần sắm thêm gì , thím cũng đừng khách sáo, cứ với cháu một tiếng. Dù cũng là nơi ở lâu dài, vẫn nên ở cho thoải mái một chút."
Kiều Ái Vân liên tục xua tay: "Không gì cần sắm thêm , , thực sự ."
Trong phòng còn rộng rãi hơn cả phòng ngủ ở nhà họ, đồ đạc giường sạch sạch sẽ sẽ, chăn nệm còn mới tinh, cô đều thấy ngại, định đổi cho cô bộ cũ là , dùng đồ mới cứ thấy lãng phí.
Đinh Quả cũng miễn cưỡng, cô thể sự gò bó của Kiều Ái Vân, đợi quen tính .
"Thím Kiều, thím nghỉ ngơi lát , cháu việc ngoài một chuyến."
Cô đ.á.n.h thêm hai chiếc chìa khóa, còn tìm thợ mộc đặt tủ quần áo và tủ bếp, để Kiều Ái Vân tự quen với môi trường trong nhà.
Để cô ở nhà một ? Kiều Ái Vân theo bản năng chút căng thẳng, nhưng đó cô nhớ đồng chí Đinh Quả công việc, phần lớn thời gian trong nhà sẽ chỉ một , tâm trạng căng thẳng dần thả lỏng, hỏi: "Có việc gì cần giúp ?"
"Dạ ạ, cháu chỉ ngoài dạo thôi."
Đinh Quả xong, quấn thật kín, đeo găng tay, dắt xe cửa.
Kiều Ái Vân cũng thực sự nghỉ, cô tìm việc gì đó để , nhưng trong ngoài nhà đều ngăn nắp, chỉ sân là ít lá rụng, liền vội vàng cầm chổi quét sân, quét xong bếp, lau dọn các ngóc ngách trong bếp.
Đinh Quả là hỏi thông tin thợ mộc từ chỗ Lý Thục Mai, theo địa chỉ Lý Thục Mai đưa hỏi đường suốt, rẽ một con hẻm hẹp, tìm nhà của thợ mộc tên Lý Khai Xuân.
Cha của Lý Khai Xuân vốn là thợ mộc, đó xưởng đồ gỗ thuê thợ chính, kế thừa nghiệp cha, cũng thợ mộc, nay cũng là công nhân xưởng đồ gỗ, bình thường tận dụng thời gian khi tan để nhận thêm việc riêng.
Đinh Quả giải thích ý định, lấy bản vẽ thiết kế cô vẽ mấy ngày nay cho Lý Khai Xuân xem, : "Lý sư phó, cái ạ?"
Lý Khai Xuân bản vẽ thiết kế, chút ngạc nhiên: "Kích thước nới rộng và tăng chiều cao?"
Sơ đồ cấu trúc bên trong... cũng từng thấy cái tương tự, nhưng bố cục hợp lý bằng bản vẽ trong tay , thiết kế bố cục thật là khéo léo.
Không gian treo quần áo và gấp quần áo để rộng rãi, nhưng hiểu tại lớp ngăn ở giữa thêm hai hàng ngăn kéo nhỏ.
Cái thì đựng cái gì?
yêu cầu như , chỉ thể theo, chỉ là tốn nhiều gỗ hơn một chút, còn thêm gương, cho nên giá cả cao hơn tủ quần áo thông thường.
Nhìn tủ bếp, thiết kế bố cục cũng khác với loại thị trường.
Đinh Quả thấy mãi gì, vội hỏi một câu: "Làm ạ?"
Lý Khai Xuân gật đầu: "Làm , nhưng theo kích thước cô yêu cầu, giá thể sẽ cao."
Giá cả thành vấn đề, là .
Chỗ Lý Khai Xuân loại gỗ quá quý giá, nguyên liệu nhất là gỗ phong.
Cuối cùng bàn bạc xong, tủ quần áo gương là hai trăm mười lăm đồng, tủ bếp là một trăm ba mươi lăm đồng.
Giao tiền đặt cọc, hỏi qua thời gian giao hàng đại khái, Đinh Quả đạp xe rời .
Đi đ.á.n.h hai chiếc chìa khóa, đạp xe về nhà.
Trên đường bất động thanh sắc lấy từ trung tâm thương mại hệ thống một ít thịt ba chỉ xách về, đưa cả thịt và chìa khóa mới đ.á.n.h cho thím Kiều, : "Thím Kiều, ở quê thím món ăn nhẹ gọi là 'tráng mạc', thím ạ?"
Kiều Ái Vân ngờ Đinh Quả còn món ăn nhẹ ở quê , vội gật đầu : "Biết chứ."
"Vậy sáng mai tráng mạc ạ, bỏ thêm nhiều thịt một chút."
Có lẽ vì Đinh Quả quê quán của cô , còn món ăn đặc sắc ở quê cô , khiến Kiều Ái Vân bỗng cảm thấy còn gò bó như nữa, : "Được!"
Đinh Quả chăm sóc , Vu Thiếu Phân cần ngày nào tan cũng chạy qua đây nữa.
Đinh Quả thực sự hy vọng dì Vu buổi tối thể đến nhà ở, thêm một càng thêm náo nhiệt, hơn nữa ở nhà dù cũng thoải mái hơn ở ký túc xá.
Cô chuẩn nhóm lò lên .
Vu Thiếu Phân đồng ý, cô : "Dì cũng là qua nữa, cách dăm ba bữa qua ở một đêm."