Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:48:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sức khỏe của đúng là hơn nhiều , kế hoạch của cô cũng nên khởi động thôi.

 

Gia đình thì một mớ hỗn độn, nhưng ở hẻm Táo Hoa bên vô cùng náo nhiệt.

 

Đinh Quả khi gọi Tiêu Hồng, Tiêu Linh và những khác qua tụ tập ăn uống.

 

Tiêu Hồng tò mò nhẹ nhàng sờ bụng Đinh Quả: "Sinh đôi nha, chị Đinh Quả chị giỏi quá mất."

 

Cô thật sự thể tưởng tượng nổi, một mảnh mai như chị Đinh Quả mà trong bụng đang mang hai đứa bé, thật thể tin !

 

Tiêu Linh : "Đến thủ đô định nhớ thư cho tụi em nha."

 

Đinh Quả: "Được, lúc đó sẽ thư cho . Hôm nào nghỉ thì lên thủ đô tìm chị chơi."

 

Tiêu Hồng và Tiêu Linh gật đầu, hì hì ha ha : "Sau ở thủ đô tụi cũng ."

 

Đinh Đào : "Sớm muộn gì em cũng lên thủ đô xem một chuyến mới ."

 

Đại Dũng đều thủ đô , cô còn bao giờ.

 

Đinh Chiêu Đệ chút rụt rè, cô hiện tại vẫn còn trong giai đoạn nhớ nhà và quen với môi trường mới, ở bên cạnh chỉ ăn thức ăn mà lời nào.

 

"Quả Quả, em chuyến tàu ngày nào?" Tiêu Linh hỏi.

 

"Chiều ngày ." Đinh Quả gắp một miếng sườn kho tàu gặm, .

 

Tiêu Linh gật đầu, trong lòng rõ.

 

Đinh Chiêu Đệ bên cạnh chị họ một cái.

 

Tiêu Hồng : "Đồ đạc chị thu dọn thế nào ? Có nhiều ? Chị định mang bằng cách nào?"

 

Đinh Quả : "Đồ đạc gửi , lúc đó chị chỉ đeo một cái túi, bên trong đựng ít đồ ăn thức uống đường thôi."

 

Tiêu Hồng cũng gật đầu, : "Cách đấy, thì đồ đạc nhiều quá, chị đang mang thai, đường tiện ."

 

Sáng sớm hôm lúc chín giờ, Đinh Đại Dũng đưa cô đến ga Phong Ninh, vẫn chút yên tâm, dặn dặn .

 

Thật đưa chị lên tận thủ đô nhưng Đinh Quả đồng ý.

 

"Yên tâm , tàu chỗ , lúc chuyển tàu sẽ đổi thành vé giường , ngủ một giấc là đến thủ đô , bên đó đón chị. , em nhớ với Tiêu Hồng và tụi nó một tiếng..."

 

Đinh Đại Dũng gật đầu.

 

Đinh Quả đoán Tiêu Hồng và tụi nó đến tiễn, nhưng thời gian cô xuất phát cuối tuần, hai họ đặc biệt xin nghỉ vì , càng sợ cảm giác buồn bã bất chợt khi chia tay nên báo sai thời gian.

 

Đào T.ử và Chiêu Đệ đến tiễn cô cũng đồng ý.

 

Hai chị em đều là môi trường việc mới, xin nghỉ thì ảnh hưởng .

 

Đại Dũng... đứa trẻ kiên quyết theo sắp xếp của cô, nhất định đưa cô lên tận tàu hỏa.

 

Nhân viên tàu hỏa thúc giục, Đại Dũng lưu luyến rời xuống tàu, bên ngoài tàu hỏa tìm đến đúng ô cửa sổ nơi Đinh Quả , mệt mỏi dặn dò: "Chị, đường chị nhất định chú ý sức khỏe đấy nhé, đến nơi thì đ.á.n.h điện tín về."

 

"Biết , em mau về ."

 

là sợ cái gì thì cái đó đến, đứa trẻ to xác đối tượng của chính ở thủ đô, thủ đô chắc chắn ít, lúc giơ tay lau nước mắt: "Chị, lúc nào rảnh em lên thăm chị!"

 

"Được!" Mũi Đinh Quả cũng dâng lên một luồng chua xót, liên tục xua tay.

 

Tạm biệt là để chuẩn cho đoàn tụ tiếp theo.

 

Thủ đô ơi, đến đây!

 

Chương 184 184 (Bắt sâu) Làm thủ tục nhận việc

 

Buổi trưa Đinh Quả vẫn còn ở tàu, nhưng cô cảm giác thèm ăn.

 

Sắp sang đông , thời tiết lạnh dần, tàu hỏa khởi hành là hành khách đóng cửa sổ , cộng thêm đông nên mùi trong toa tàu chút khó ngửi.

 

Đinh Quả dùng ý thức mua ít quýt từ trung tâm thương mại hệ thống, mượn cái túi đeo chéo che chắn lấy một quả từ từ bóc vỏ, ăn quýt ngửi mùi thơm của vỏ quýt để dịu cơn khó chịu đó.

 

Kiên trì cho đến khi tới trạm, Đinh Quả xuống tàu mới thở hắt một dài, tìm đến mà ông cụ sắp xếp đó, lấy vé giường , khước từ đề nghị cùng chờ tàu của đối phương, cô lời cảm ơn cất vé, nhà vệ sinh ở sảnh.

 

Trên tàu đông , từ lúc lên đến lúc xuống cô chỉ vệ sinh một , lúc thì chỗ một gã to con chiếm mất.

 

Cô yêu cầu đối phương rời , đó còn giả câm giả điếc, Đinh Quả lười phí lời, trực tiếp túm đó ném lối .

 

Đến giờ cô vẫn còn nhớ vẻ mặt kinh hoàng của gã to con đó.

 

Dường như thể tin một Đinh Quả gầy yếu sức mạnh lớn đến .

 

Người đó dám cạnh Đinh Quả nữa, lủi đám đông chen chúc chỗ khác.

 

Đây còn coi là điều, nếu gặp kẻ điều thì còn mệt nữa.

 

để tránh rắc rối , Đinh Quả đó vệ sinh nữa.

 

Lúc giải quyết xong, Đinh Quả sảng khoái ngoài, tìm một nơi thể ẩn nấp để lẻn gian.

 

Lúc tàu đói, giờ cảm giác đói bụng dâng lên.

 

Hai ngày lúc bận rộn đóng gói đồ đạc Đinh Quả cũng tranh thủ nướng một ít bánh mì, còn tìm đến phố Trung Tâm nhờ Trần thúc giúp mười cân thịt chiên xù, thịt là do cô tự cung cấp nhưng trả phí gia công, còn biếu Trần thúc hai cân thịt.

 

Ngoài thịt chiên xù còn đặt bốn con gà .

 

Về ăn cùng Đại Dũng và tụi nó một con, thịt chiên xù lấy hai cân, còn bộ đều ở trong gian, đều trong trạng thái mới lâu.

 

Đinh Quả lúc xé một con gà, lấy từ bếp một cái đĩa bốc một nắm thịt chiên xù bỏ , thêm món dưa chuột bóp chua ngọt.

 

Sau đó lấy hai hộp cơm, một hộp đựng rau chân vịt xào, một hộp đựng canh trứng nấu mướp cô sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-261.html.]

 

Đinh Quả mở thêm mấy hộp cơm, tìm cơm chiên trứng do cô tự bắt đầu ăn.

 

Lượng cơm ăn của cô đây lớn hơn một chút so với bạn lứa, giờ vì m.a.n.g t.h.a.i nên ăn uống ngon miệng hơn, ăn còn nhiều hơn .

 

Ăn xong một bữa thịnh soạn, Đinh Quả chuẩn dạo tản bộ bên ngoài, lúc Háo T.ử lên tiếng: "Ký chủ, trung tâm thương mại nâng cấp xong !"

 

"Trời ạ, tụi bây cuối cùng cũng nâng cấp xong ." Đinh Quả hề kinh ngạc, nhịn mà lầu bầu.

 

Đã bao lâu , cô đều quên khuấy mất chuyện trung tâm thương mại của đang nâng cấp, giờ Háo T.ử mới báo cho cô xong.

 

Lầu bầu thì lầu bầu, Đinh Quả vẫn tò mò mở xem một cái.

 

Trong thời gian nâng cấp trung tâm thương mại vẫn sử dụng bình thường, nếu thể quên chuyện nó đang nâng cấp chứ.

 

Quy mô của trung tâm thương mại khi nâng cấp mở rộng hơn hẳn, tăng thêm mấy quầy bán hàng nhập khẩu, bên còn thêm một hiệu sách.

 

Chỉ là giá hàng nhập khẩu ... chút đắt!

 

Giá trị hao tổn tâm trí của sô cô la thể mua một bộ quần áo ở quầy bên cạnh .

 

Còn bánh quy nhập khẩu, kẹo, cá mòi đóng hộp, vải vóc, rượu vang, sâm panh, phô mai, xà phòng, nước hoa, vali da, đồng hồ của các thương hiệu khác ... đồ đạc phong phú nhưng giá cả thì cô ưng cái bụng.

 

"Háo Tử, thể yêu cầu hàng hóa là nhập khẩu nhưng giá cả là nội địa ?"

 

Háo Tử: ...

 

Biết yêu cầu đấy, đừng yêu cầu nữa.

 

Đinh Quả xem qua một lượt, mua ít kẹo, mua hai hộp bánh quy hương vị khác , bóc một hộp ăn xem đồng hồ.

 

Đồng hồ Rolex hơn mười loại kiểu dáng, rẻ nhất quy đổi nhân dân tệ là hơn bốn trăm năm mươi đồng, đắt nhất là hơn chín trăm đồng.

 

Omega cũng mười mấy mẫu, giá từ 440 đến tám trăm đồng.

 

Còn Longines, Tissot, Mido.

 

Mấy thương hiệu đồng hồ của Nhật thì rẻ hơn chút...

 

Đinh Quả hoa cả mắt, cuối cùng ý niệm động, tài sản giá trị hao tổn tâm trí sụt giảm gần hai mươi vạn, mua hai chiếc Rolex.

 

Một chiếc nam, một chiếc nữ.

 

Chiếc nam là chuẩn tặng cho Bùi Triệt, nhưng bây giờ, vài năm nữa mới đưa cho .

 

Chiếc nữ của cô là hơn tám trăm đồng, Đinh Quả đeo thử một cái, tỏa mùi tiền quyến rũ, thơm.

 

Lúc cô cũng dám đeo chiếc đồng hồ đắt tiền như , cứ thầm vui vẻ một thôi, cô tháo cất đầu giường phòng ngủ trong gian.

 

Tham quan xong các quầy hàng nhập khẩu mới thêm , tạm thời mua thêm gì khác, cô dời tầm mắt sang phía hiệu sách.

 

Trung tâm thương mại hệ thống luôn theo tiến trình thời đại, lúc chủng loại sách trong các hiệu sách bên ngoài nhiều, Đinh Quả còn lo hệ thống cũng sẽ theo tiêu chuẩn bên ngoài, ngờ chủng loại phong phú, phong phú hơn nhiều so với hiệu sách bên ngoài.

 

Chỉ điều thể xem trực tiếp, mua mới .

 

Đinh Quả: "Háo Tử, phê bình tụi bây , cái quá nhân văn . Ngươi hỏi thăm các hiệu sách Tân Hoa bên ngoài mà xem, hiệu sách nào cho khách hàng đó xem cả ngày ?"

 

lẽ cần sẵn tiện cái mặt lạnh và ánh mắt khinh miệt của nhân viên nhưng xem chùa thì cũng đáng giá mà.

 

Háo Tử: "Ngươi xem là nhớ quên!"

 

Xem xong là của ngươi luôn , còn tiêu dùng thế nào nữa?

 

Đinh Quả: "... Ngươi đúng (dei)!"

 

Cô nguôi giận !

 

Ăn xong miếng bánh quy tay, Đinh Quả tắt trung tâm thương mại.

 

Cảm thấy ngấy, cô bóc hai quả quýt ăn dạo bên ngoài cho tiêu cơm.

 

Đinh Quả ngủ, cô lo giờ ngủ đêm tàu sẽ ngủ .

 

Đi dạo đến cạnh giếng nước phía đình , bước chân Đinh Quả đột nhiên khựng , sang bên cạnh ngẩn một lát.

 

"Mảnh đất đen xuất hiện từ khi nào ?"

 

Năm ngoái lúc mới xuyên qua, t.h.ả.m cỏ trong gian, cô còn từng nghĩ đến việc lật một miếng lên dùng để trồng ít rau, kết quả thể thao tác .

 

Thế là ý nghĩ cũng quá mãnh liệt, cô tìm hệ thống gây sự nữa, mặc định là chức năng trồng trọt.

 

Không ngờ mảnh đất đen âm thầm xuất hiện.

 

Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ nơi ở mới, bất ngờ dành cho ngươi đấy nha!"

 

Đinh Quả hài lòng gật đầu: "Tốt , hãy tiếp tục duy trì sự tự giác nhé."

 

Hệ thống: "..."

 

Mảnh đất đen lớn, chỉ nửa mẫu, nhưng dùng một vườn rau nhỏ thì đủ .

 

Đinh Quả dạo nữa, mở trung tâm thương mại chọn một mẻ hạt giống, hăng hái chuẩn trồng trọt bằng ý niệm... ý niệm phản ứng, cô : "Háo Tử, thể trồng trọt bằng ý niệm ?"

 

Hệ thống: "Ký chủ, yêu cầu của ngươi cao đấy!"

 

Đinh Quả bĩu môi, mở trung tâm thương mại chọn nông cụ, đó xách cái cuốc mảnh đất đen.

 

Lúc Đinh Quả quên mất còn đang mang thai, vung cuốc hì hục việc hăng say.

 

Hạt giống cô mua lượng nhiều nhưng chủng loại phong phú, lượt gieo xuống bắp cải, rau cần, cà rốt, cà tím, ớt, rau cải cúc, rau muống, cà chua, dưa chuột, mướp, còn trồng thêm một ít bông vải.

 

 

Loading...