Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 258
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:48:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Triệt khó khăn nuốt nước miếng, d.ụ.c vọng và lý trí đang đấu tranh dữ dội.
Thấy lề mề, Đinh Quả dứt khoát ấn xuống, trở lên .
Chương 182 (Trong nguyên tác chương đ.á.n.h 182) (Sửa ) Đinh Quả chuyện chị m.a.n.g t.h.a.i đôi...
Bùi Triệt vùng vẫy một chút nhưng quên mất sức mạnh phi thường của vợ , vùng vẫy mãi , vợ giống như đóng đinh lên giường , đành lựa chọn phục tùng.
Một cuộc vận động tính là sảng khoái kết thúc, Đinh Quả chút thỏa mãn, bất mãn lườm Bùi Triệt, cứ như bò kéo xe hỏng , tốc độ tấn công quá chậm.
Bùi Triệt thấy sắc mặt vợ đúng, nhất thời căng thẳng, cứ luôn miệng hỏi: "Vợ ơi, em thấy thoải mái ? Bụng đau ? Lúc nãy chẳng dám dùng sức mấy..."
Đinh Quả lườm một cái, chính vì dùng sức nên chị mới lườm đấy.
cũng sự lo lắng của Bùi Triệt, chị sẽ đem sự lo lắng của đàn ông trò đùa, : "Không thoải mái, em khỏe lắm."
"Sáng mai sớm , đợi về chúng cùng bệnh viện khám một chuyến." Bùi Triệt vô cùng áy náy, cúi đầu hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của Đinh Quả, nhỏ giọng .
Đinh Quả mang theo nỗi bận tâm mà nhiệm vụ, đưa tay ôm lấy cổ , thở nóng hổi phả hõm cổ của đàn ông, dịu dàng : "Tuần em mới khám t.h.a.i xong mà, thực sự thứ đều cả. Hơn nữa lúc nãy chẳng dùng sức mấy, mà tổn thương em ?"
Hơi thở của Bùi Triệt lập tức trở nên dồn dập: "Vợ ơi, giờ thực sự . Đợi con chào đời, đợi em tẩm bổ sức khỏe cho , nhất định sẽ tận lực hầu hạ em."
Anh xuống giường nhẹ nhàng pha nước ấm giúp vợ lau mới xuống nữa, ôm lòng.
Đinh Quả cũng tìm một tư thế thoải mái nép , ngửi mùi hương đàn ông, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.
Sáng sớm hôm lúc Đinh Quả mở mắt thì bên cạnh trống .
Đinh Đại Dũng cũng buồn bực, cứ tưởng rể thể ở mấy ngày cơ.
Sáng sớm thấy động động tĩnh dậy thì thấy rể xong bữa sáng , nhỏ giọng chào tạm biệt xách túi rời .
"Anh rể chị ăn sáng ?"
Dù Bùi Triệt sẽ sớm nhưng trong lòng Đinh Quả vẫn thấy trống trải, buồn bã hỏi.
Đinh Đại Dũng gật đầu: "Ăn ạ, rể ăn cơm xong mới ."
Bùi Triệt dậy hấp bánh ngàn lớp, nấu cháo gạo đỏ, còn món khoai tây hầm đậu cô ve, vẫn luôn để bếp cho ấm.
Đinh Quả rửa mặt xong xuống ăn sáng đạp xe .
Liên tiếp mấy ngày tâm trạng Đinh Quả đều cao lắm.
Đến cả Đinh Đại Dũng cũng .
"Chị ơi, mấy ngày nay chị thế?"
Đinh Quả đang gặm một quả táo, : "Cậu xem chị nên theo quân ?"
Chị phát hiện quá để tâm đến thời gian khôi phục kỳ thi đại học , cứ cảm thấy thời gian ngắn ngủi một hai năm đáng để chạy chạy .
Đi theo quân, ở một hai năm cũng rời để đại học, chẳng thà cứ ở Phong Ninh, tết nhất sang đơn vị ở vài ngày là vợ chồng đoàn tụ .
Bùi Triệt vất vả tính toán để gần chị, chiều chuộng chị, thời gian gặp mặt ngắn ngủi một hai ngày đều đang nỗ lực tranh thủ, Đinh Quả chút chút lương tâm trỗi dậy thấy đành lòng.
Đinh Đại Dũng gãi đầu : "Chị ơi, thì cứ thôi ạ! rể nơi đóng quân của họ vẻ điều kiện gian khổ, tình hình hiện tại của chị sang đó chịu nổi ."
Không cần đợi đến nửa tháng, ngày thứ mười một khi rời Bùi Triệt .
"Quả Quả, thể ở hai ngày, trưa ngày mới tàu." Giọng điệu Bùi Triệt chút áy náy, vì thể ở thêm một ngày so với mà vui mừng, "Anh đưa em khám t.h.a.i nhé!"
Đinh Quả thuận theo ý , cùng khám một chuyến.
Lần bác sĩ kiểm tra lâu, Đinh Quả chuyện chị mang song t.h.a.i sắp chính thức công bố qua miệng bác sĩ .
Quả nhiên khi kiểm tra kiểm tra , bác sĩ đưa phán đoán của : "Dựa theo kinh nghiệm của , vợ khả năng mang song thai."
"Song thai?" Bùi Triệt ngây .
Kỹ năng diễn xuất của Đinh Quả cũng , chị kinh ngạc che miệng : "Song... song t.h.a.i ạ? Bác sĩ, ý bác là cháu mang hai đứa bé ạ?"
Hệ thống: ......
Bác sĩ : "Phán đoán của chắc sai , nếu yên tâm hai thể đến Bệnh viện 1 khám nữa."
Bùi Triệt vẫn hồn .
Đinh Quả cũng như vẫn còn đang trong cơn kinh ngạc.
Dáng vẻ ngây của đôi vợ chồng trẻ bác sĩ buồn , : "Hai đừng căng thẳng, tuy là song t.h.a.i nhưng tình trạng cơ thể sản phụ . Về nhà chú ý nghỉ ngơi, chia nhỏ bữa ăn, tránh để t.h.a.i nhi phát triển quá lớn."
Bác sĩ dặn dò một tràng dài các điều cần lưu ý, đôi vợ chồng trẻ mới rời khỏi bệnh viện.
Ra khỏi bệnh viện Đinh Quả mới như sực tỉnh đại ngộ : "Cái bà đó của em tuy chẳng dáng một , nhưng bà sinh con ba thì hai là song thai, tình huống là di truyền ?"
Bùi Triệt hiểu cái , : "Để về hỏi xem..."
Đinh Quả kéo , : "Em chỉ đoán đại thôi, quan trọng, dù giờ xác định , em mang song thai, chính là bố của hai đứa trẻ, em là của hai đứa trẻ !"
Trong lòng Bùi Triệt tuy mềm nhũn một mảnh nhưng đôi lông mày cũng cau , trong mắt tràn đầy sự lo lắng.
Mang song t.h.a.i cũng nghĩa là chịu đựng rủi ro gấp bội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-258.html.]
Bên cạnh Quả Quả chỉ mỗi Đại Dũng, tuy thể bảo Đào T.ử cũng dọn đến ngõ Táo Hoa để chăm sóc nhưng Đào T.ử dù cũng kinh nghiệm.
Bùi Triệt : "Vợ ơi, là chúng vẫn nên thuê chăm sóc em ?"
Đinh Quả : "Em đang định bàn với một chuyện."
"Chuyện gì thế?"
Đinh Quả bậc thềm cổng bệnh viện, mắt Bùi Triệt : "Em theo quân."
Bùi Triệt kinh ngạc một thoáng nhưng lập tức từ chối ngay.
"Anh cho em ?" Đinh Quả thể tin nổi trừng mắt .
Bùi Triệt véo mũi vợ một cái, : "Không cho em , mà là cần theo quân nữa. Anh nộp đơn xin học nâng cao ở trường quân đội , nếu gì bất ngờ thì tháng sẽ kết quả. Nếu đơn thông qua thì tết năm nay thể về đón tết cùng em, ăn tết xong sẽ trực tiếp đến trường quân đội ở thủ đô báo danh. Vợ ơi, là em chuyển công tác đến thủ đô ?"
Anh vốn định đợi kết quả đơn xin học mới báo cho vợ , ngờ vợ đột ngột theo quân.
Đinh Quả mới thực sự là kinh ngạc, đó là vui mừng: "Sang năm về thủ đô ?"
Bùi Triệt : "Tám chín phần mười là ."
Cho dù đơn xin học thông qua thì với tình hình hiện tại của Quả Quả cũng để chị theo quân, bên đó điều kiện gian khổ, vợ mang song thai, dám mạo hiểm như .
Đinh Quả gật đầu lia lịa: "Được, em chuyển công tác đến thủ đô đợi ."
Đến thủ đô nhất định đơn vị chính thức tiếp nhận, nếu hộ khẩu chuyển qua , việc ăn uống sẽ là vấn đề lớn.
Rời khỏi bưu điện, đôi vợ chồng trẻ đến bưu điện gọi điện cho ông cụ Bùi.
Biết Đinh Quả mang song t.h.a.i ông cụ vui, dồn dập hỏi han tình hình sức khỏe và kết quả kiểm tra.
"Ông nội ơi, thứ đều cả ạ." Bùi Triệt liền chuyện Đinh Quả chuyển công tác đến thủ đô, ông cụ lập tức bày tỏ qua điện thoại rằng ông sẽ sắp xếp, bảo Đinh Quả đợi điện thoại.
Đinh Quả vội ghé sát ống bổ sung thêm: "Ông nội ơi, chỉ cần là công nhân chính thức, đơn vị nào, vị trí nào cũng ạ."
Chủ yếu là để chuyển hộ khẩu qua đó.
Chị lo ông cụ sợ chị chịu thiệt thòi mà sắp xếp cho chị vị trí quá , dễ gây điều tiếng thị phi.
Đã đến bưu điện nên khi chuyện với ông cụ xong gọi điện báo cho bố chồng một tiếng.
Và đặc biệt dặn dò chồng khoan hãy gửi đồ sang bên nữa, chị định chuyển công tác đến thủ đô .
Gọi điện xong đường về ngõ Táo Hoa, Bùi Triệt hỏi chị về việc sắp xếp công việc bên .
"Em tìm Đào T.ử hỏi xem con bé , bảo con bé liên lạc bàn bạc với thím hai, nếu nhà họ thì bán cho nhà chi hai."
Nếu bên phía thím hai dự định đó thì hỏi các đồng nghiệp khác trong phân xưởng, nhà ai mà chẳng đang gấp rút sắp xếp công việc chứ?
Đinh Quả chọc chọc eo đàn ông: "Mai gọi điện cho ông nội nhé, đừng để ông cụ sắp xếp công việc quá nổi bật cho em. Em chỉ cần thể chuyển hộ khẩu qua đó thôi, cho dù trông cổng cũng ."
Nếu đang m.a.n.g t.h.a.i chị còn " vác bao tải" cũng nữa kìa.
Mặc dù bây giờ chị thể vác bao tải .
Trong lòng Bùi Triệt thấy ấm áp vô cùng, vợ hiểu chuyện đến thế chứ!
Vì vợ mang song t.h.a.i nên buổi tối dù vợ trêu chọc thế nào cũng nhất quyết cày cấy, dù nhịn đến phát khổ.
"Vợ ơi, nhịn một chút , đợi sinh con xong ngày nào cũng hầu hạ em, đổi đủ kiểu hầu hạ luôn."
Đinh Quả thấy hứng thú: "Đủ kiểu? Anh còn chơi đủ kiểu ? Học của ai thế? Nào nào nào, diễn cho em xem thử , để em xem bao nhiêu kiểu nào."
Bùi Triệt: ......
Anh chỉ là ví von như thế thôi.
vợ bắt đầu bày trò .
"Thấy nhịn khổ sở thế , đừng để nhịn hỏng mất, em còn định dùng cả đời đấy, đây em giúp một tay..."
Bùi Triệt nhịn đến đỏ cả mắt, giọng khàn đặc: "Giúp thế nào?"
Đinh Quả xắn tay áo vốn dĩ chẳng tồn tại lên: "Dùng tay đấy!"
Bùi Triệt: ......
Đôi vợ chồng trẻ cuối cùng vẫn quấn lấy , động tác của Bùi Triệt nhẹ nhàng tuy kịch liệt nhưng thời gian kéo dài, Đinh Quả miễn cưỡng ăn no một nửa chìm giấc ngủ sâu.
Hôm Bùi Triệt ở nhà một bàn thức ăn mời Nhạc Khang và Tiêu Hồng sang ăn cơm.
Chủ yếu là mời Nhạc Khang, nhờ giúp gom phiếu và mua đồ, hiếm khi mới về một chuyến nên kiểu gì cũng bày tỏ chút lòng thành.
Tiêu Hồng cùng với tư cách là đối tượng của Nhạc Khang.
Sáng hôm Bùi Triệt rời về đơn vị.
Buổi trưa Đinh Quả đến nhà máy giấy với Đinh Đào chuyện định thủ đô, cuối cùng : "Vị trí của chị gia đình em mua ?"
Con Đinh Đào thì chị công nhận nhưng công nhận thím hai, cho nên sẽ trực tiếp cho công việc, nhưng nể mặt Đinh Đào chị sẽ bán cho chi hai với mức giá thấp hơn giá thị trường.
"Năm trăm nhé, em hỏi thím hai xem, nếu định mua thì nhanh ch.óng gom tiền gửi bưu điện qua cho chị. Nếu định mua chị sẽ bán cho đồng nghiệp trong phân xưởng đấy."