Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đinh Quả tuy miệng kén ăn nhưng chị cũng EQ của riêng , giữ thể diện ăn một cái màn thầu to cùng với rau, uống hết một bát cháo.

 

Đinh Đại Dũng và Đinh Đào thì càng kén chọn, hai ăn sạch sành sanh.

 

Ăn cơm xong Đinh Đào liền hồi hộp hỏi Đinh Quả: "Chị ơi, áo len của chị em đan xong cho chị , chị xem thử ?"

 

Biết Đinh Quả yêu cầu cao, cô còn nhấn mạnh: "Chị yên tâm , giờ em thành thạo lắm , ít khi phạm cái kiểm soát lực tay như nữa."

 

Đinh Quả cũng khá mong chờ.

 

"Chị xem xem thế nào ạ!" Đinh Đào trải chiếc áo len cho Đinh Quả xem.

 

Đan xong áo len, cô cái vai ngay ngắn đó vẫn hiểu mặc lên sẽ như thế nào, nhưng cũng dám mặc thử, sợ chị Đinh Quả bắt .

 

Chị Đinh Quả còn tặng len cho cô mà.

 

"Được đấy, cũng ."

 

Đinh Quả kéo rèm cửa, cởi chiếc áo sơ mi dài tay mặc suốt chặng đường từ thủ đô về , chỉ mặc nội y để thử.

 

Chị tuy đang mang thai, bình thường ăn uống cũng khá, nhưng nhờ nước giếng điều lý cơ thể nên khi thoát khỏi trạng thái gầy gò thì vẫn luôn giữ trạng thái nhất, vóc dáng thon thả mảnh mai, mặc chiếc áo len trễ vai hiệu quả lập tức hiện ngay.

 

Kiểu dáng cực kỳ hợp với vai hẹp gầy, nếu dáng cao ráo chút nữa thì hiệu quả càng tuyệt vời.

 

Những ưu điểm Đinh Quả đều đủ, cho Đinh Đào kinh ngạc thốt lên, thể tin nổi : "Lại thật sự !"

 

Vai ngay ngắn, tay áo còn rộng một chút xíu, ngờ mặc lên hiệu quả đến .

 

Cô hối hận , lẽ cô cũng nên đan một chiếc như thế .

 

"Đẹp thật, chị ơi, chị đúng là khiếu quá, nghĩ cái kiểu dáng ngờ mặc lên thế."

 

Cô kéo chị ngoài cho Đinh Đại Dũng xem, Đinh Đại Dũng gãi đầu: "Cũng ."

 

Một kiểu diễn tả bằng lời.

 

Đinh Đào múa may tay chân, cố gắng tìm một từ thích hợp, cuối cùng nghĩ nghĩ mới : "Tức là thoải mái, gò bó."

 

Đinh Đại Dũng lập tức đặt hàng với Đinh Đào: "Anh mua len, cô đan cho đối tượng của một cái kiểu nhé?"

 

Đinh Đào gặp qua Tống Ngọc Linh, cô nghĩ ngợi về vóc dáng của Tống Ngọc Linh : "Béo gầy cũng sêm sêm như chị thôi, cứ theo kích cỡ của chị là , vấn đề gì!"

 

Thời đại béo hiếm, ngay cả Đinh Đào cũng béo, cô chỉ lùn một chút thôi.

 

"Được đấy, đấy, em luyện đan hoa văn cho nhiều , đợi đến cuối năm chị nhờ em đan cho một cái nữa." Đinh Quả cũng hài lòng, tiền công hề lãng phí.

 

Vào phòng quần áo xong Đinh Quả sắp xếp hành lý mang về.

 

Bề ngoài chị mang về một lô táo tươi, tìm một đĩa đầy vun để hai nếm thử.

 

"Chị ơi, táo ở nhà chín nhanh thế ạ?"

 

Lúc vẫn chín hẳn mà, ngờ mấy ngày mà chín hết , c.ắ.n một miếng còn ngọt lừ.

 

Đinh Đào cũng : "Táo ngọt quá, chị ơi, nhà chị tự trồng ạ?"

 

Là của nhà chị, nhưng chị trồng.

 

Đinh Quả mập mờ gật đầu: "Ngon thì ăn nhiều , lúc Đào T.ử về chị chia cho một ít mang về."

 

"Vâng, cảm ơn chị ạ." Đinh Đào ăn táo , " chị ơi, bác cả chuyện chị m.a.n.g t.h.a.i đấy!"

 

Không , mà là Lục Hiểu Mai tìm Đinh Quả ở xưởng thực phẩm, đồng nghiệp của Đinh Quả .

 

"Lục Hiểu Mai tìm chị? Chị tìm chị gì?"

 

Đinh Đào bĩu môi, nhắc tới chuyện cô đều thấy cạn lời: "Cái nhà chị ở chẳng hết hạn , chủ nhà cho họ thuê nữa, Kiến Quốc tìm nhà mới , họ chuyển nhà, bảo chúng em qua ăn tiệc tân gia cho họ. Một cái nhà thuê thì ăn tân gia cái gì? Dù em cũng , vốn dĩ em với chị quan hệ cũng chẳng gì."

 

Đinh Quả cũng cạn lời: "Chị còn chị qua giúp họ ăn tiệc tân gia cơ ?"

 

Đinh Đào gật đầu: "Chị dâu bảo họ tìm chị, họ , chắc họ cũng ngại mở miệng . Chị dâu liền tự , chắc chị nghĩ chị sẽ nể mặt chị chăng."

 

Kết quả đến cả mặt cũng thấy.

 

Sau đó về liền chuyện Đinh Quả mang thai, thủ đô dưỡng t.h.a.i .

 

Lục Hiểu Mai về chuyện cũng đơn thuần là truyền đạt thông tin, mà là Đinh Quả còn , nếu nữa thì công việc ở xưởng thực phẩm xử lý .

 

Vì chuyện mà còn hạ chuyện với Đinh Đào cơ đấy, hỏi thăm cô chuyện công việc của Đinh Quả.

 

Lục Hiểu Mai lo Đinh Quả sẽ đưa công việc đó cho Đinh Đào...

 

Đinh Quả lườm một cái: "Chị lo chuyện bao đồng thật đấy."

 

Đinh Đào: "Đinh Niệm Quân liên lạc với họ, ước chừng cô cũng , bác cả... bác gái cũng . chị ơi, Đinh Niệm Quân mua nhà chị ?"

 

Đinh Quả , chị kinh ngạc lắc đầu.

 

"Bác gái chẳng mắc chứng bệnh lạ , chủ nhà lo bà c.h.ế.t trong nhà họ nên cho họ ở. Đinh Niệm Quân chắc vì chuyện mà mua nhà ." Đinh Đào cảm thán, tặc lưỡi , "Cô giàu thật đấy, năm ngoái cho nhà bác cả thê t.h.ả.m như , trong nhà ăn bữa nay lo bữa mai. Bác cả bác gái nuôi cô một trận, trong tình cảnh đó cũng thấy Đinh Niệm Quân giúp đỡ gia đình gì cả, kết quả đầu mua luôn một căn nhà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-256.html.]

 

Đinh Chí Cương chuyện xong tức đến nỗi mấy ngày ăn nổi cơm.

 

Ông giúp khác nuôi con gái, đến cuối cùng công dã tràng.

 

Đinh Quả: "Đó là báo ứng của bác cả, bác chịu thôi. Náo loạn đến mức ..." Chị góp công lớn đấy.

 

Đinh Đào ở chỗ Đinh Quả ăn táo cho đời cũng chuẩn về.

 

Đinh Quả : "Tối mai qua đây ăn cơm nhé, lúc đó gọi cả Tiêu Hồng nữa, tụ tập một chút."

 

Đinh Quả đưa cho Đinh Đào một ít hồng táo, còn đưa cho cô hai gói bánh ngọt thủ đô, bảo Đại Dũng đạp xe đưa cô về.

 

Đinh Đào giữa đường bảo Đại Dũng rẽ qua nhà máy giấy, cô cất táo và bánh ngọt tủ trong phòng đồ, lúc mới về nhà.

 

Chương 181 (Trong nguyên tác chương đ.á.n.h 181) Hôm nay Đinh Quả từ trong xưởng , liền thấy...

 

Đinh Đại Dũng tiễn Đinh Đào, Đinh Quả xem bưu phẩm nhờ Đại Dũng nhận giúp mấy hôm .

 

chồng gửi cho cái gì, Đinh Quả lo đồ bên trong sẽ hỏng nên bảo Đại Dũng tháo bưu phẩm luôn.

 

Lần gửi phần lớn đều là lương thực: gạo, đậu nành, lúa mì, còn gửi thêm ít hạt dưa sống, lạc sống còn vỏ, táo khô.

 

Ngoài còn một mảnh vải bông màu xanh quân đội, một mảnh vải bông hoa nhí trắng nền đỏ táo, một mảnh vải bông trắng nhuộm.

 

Vải bông trắng trắng tinh, đúng là màu vàng nhạt, thường dùng ruột chăn hoặc dùng tã lót.

 

Ước chừng là để chuẩn tã lót khi đứa bé chào đời.

 

Cuối cùng là một đôi bốt da nữ kích cỡ lớn hơn cỡ Đinh Quả một chút.

 

Đây là lo lắng khi mùa đông tới, chị vì m.a.n.g t.h.a.i nên chân sưng, đôi bốt bình thường nên chuẩn cho chị.

 

Ngày hôm Đinh Quả gửi hai bức điện tín thủ đô, lượt báo bình an cho ông cụ Bùi và Vu Thiếu Phấn, gửi một bức tới đồn trú đơn vị của Bùi Triệt báo tin về nhà an .

 

Chị gọi điện cho chồng, báo cho bà về Phong Ninh , cũng thấy bưu phẩm , bày tỏ lòng cảm ơn qua điện thoại, cuối cùng : "Mẹ ơi, con ở đây thiếu thứ gì, cần bận tâm cho bên ạ. Mẹ với bố kiếm tiền dễ dàng gì, cứ giữ tiêu cho bản thôi ạ."

 

Thiệu Tầm Bình thực càng thấy ngại hơn, bà : "Quả Quả , đáng con mang thai, chăm sóc con thì cũng nên chuẩn vài bộ quần áo nhỏ cho đứa bé sắp chào đời. tay chân vụng về, cắt may, mấy chuyện để con tự lo . Cho nên ngoài việc gửi cho con ít đồ , những việc khác thể giúp con quá ít."

 

Thiệu Tầm Bình thấy đồ gửi là nhiều, con dâu nhà m.a.n.g t.h.a.i chồng đều ở bên cạnh chăm sóc, bà cách xa ngàn dặm, chẳng giúp gì.

 

Nếu đến cả chút đồ mà cũng gửi cho con dâu thì đúng là cả.

 

Đinh Quả thực sự để tâm đến những chuyện .

 

Mẹ chồng nàng dâu một thể chăm sóc con dâu m.a.n.g t.h.a.i mà áy náy, một đối với những chuyện chẳng những để tâm mà còn cảm động hành động gửi đồ của chồng, cho nên trò chuyện hòa hợp.

 

Nói chuyện hơn hai mươi phút mới cúp máy.

 

Buổi trưa chị qua xưởng may hỏi Tiêu Hồng tối hẹn hò , nếu thì hẹn chị một buổi.

 

Tiêu Hồng khép miệng: "Hẹn với em!"

 

Công việc của Nhạc Khang cũng công tác, nhưng đều là ngắn ngày, cho nên cũng thể ngày nào cũng tới hẹn hò với đối tượng .

 

Đinh Quả : "Vậy thì hẹn với em, gọi cả chị Tiêu Linh nữa, cùng ăn bữa cơm."

 

Buổi tối tụ tập cùng mấy chị em, lúc tan cuộc gửi cho mỗi chị em nhà họ Tiêu một túi vải táo đỏ tươi, lấy cho họ hai gói bánh ngọt thủ đô.

 

Nghỉ ngơi thêm vài ngày, Đinh Quả đến xưởng báo danh hết hạn nghỉ, bổ sung đơn xin nghỉ cho những ngày đó chính thức .

 

Đã lâu tới phân xưởng, nhưng vì là môi trường quen thuộc và đồng nghiệp chung sống khá nên hề cảm giác xa lạ.

 

Trương Hạnh Nhi và mấy họ còn quan tâm đến tình trạng cơ thể hiện tại của chị, truyền đạt kinh nghiệm m.a.n.g t.h.a.i cho chị.

 

Đinh Quả cũng vui vẻ thảo luận những chuyện với họ.

 

Đinh Quả tưởng Lục Hiểu Mai chắc sẽ tới tìm chị nữa, dù thì bữa tiệc tân gia đó kết thúc , ngờ vài ngày thì bên bảo vệ tới gọi Đinh Quả, bên ngoài tìm.

 

Đinh Quả thong dong tới cổng xưởng liền thấy Lục Hiểu Mai.

 

"Chị cả, chị m.a.n.g t.h.a.i , chúc mừng chị nhé!"

 

Lục Hiểu Mai còn tay tới, chị xách theo hai hộp đồ hộp, : "Bố và Kiến Quốc chị mang đều vui mừng khôn xiết."

 

Đinh Quả tưởng tượng nổi hai đó vui mừng khôn xiết là dáng vẻ thế nào.

 

Sắc mặt chị thản nhiên nhưng khóe miệng vẫn giữ một nụ nhạt lịch sự, : "Tìm việc gì?"

 

Lục Hiểu Mai cô đại cô tỷ xưa nay luôn là loại hạng khó đối phó, nhưng vẫn nghẹn một cái, đó mới : "Chị cả, Đinh Niệm Quân mua nhà chị ?"

 

Đinh Quả nhướng mày, trái lương tâm : "Chuyện liên quan tới , chuyện của cô cũng hứng thú."

 

Ý tứ trong lời chính là đang giục Lục Hiểu Mai chuyện chính .

 

Nói chuyện với cô đại cô tỷ đúng là quá khó khăn, Lục Hiểu Mai tức đến nổ phổi, bắt đầu âm thầm ghi điểm nội hao cho Đinh Quả .

 

Mặc dù thái độ của Đinh Quả đúng mực nhưng Lục Hiểu Mai vẫn từ bỏ mục đích tới đây , chị : "Chị cả, chuyện Đinh Niệm Quân năm ngoái hại gia đình là chị đấy. Chị dạo đó gia đình sống khó khăn thế nào , Hương Hương và Kiến Đảng đang tuổi ăn tuổi lớn mà Đinh Niệm Quân hại đến nỗi lấy một bữa cơm no. Chúng em tưởng lúc đó Đinh Niệm Quân cũng sống khó khăn như gia đình , cho nên lúc đó nhà cũng trách cứ cô quá nhiều, mãi cho đến mấy hôm mới , giàu đến thế, căn nhà ưng ý mua là mua, mắt chẳng thèm chớp lấy một cái."

 

 

Loading...