Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:48:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía đơn vị của chị gần đây xe về hướng Phong Ninh, nên vẫn chọn cách gửi bưu điện.

 

Đinh Quả nhận bưu phẩm của chồng, hỏi thời gian thì ước chừng cũng sắp đến . Ban ngày chị gọi điện đến nhà máy giấy, bảo Đinh Đào lúc rảnh thì ghé qua nhà xem Đại Dũng về , nếu Đại Dũng về thì bảo bưu điện hỏi thăm nhận bưu phẩm về.

 

Việc bệnh viện kiểm tra là do dì Trương cùng.

 

Bùi Du xin nghỉ để cùng chị, nhưng Đinh Quả cho. Chuyện nhỏ nhặt mà, cứ để đại cô tỷ xin nghỉ mãi thì chị thấy ngại lắm.

 

Có dì Trương cùng cũng thôi.

 

Kết quả tự nhiên là thể hơn, chỉ là do điều kiện y tế còn hạn chế nên vẫn tra là t.h.a.i đôi.

 

Từ bệnh viện về, Đinh Quả ngoan ngoãn ở đại viện, ăn ăn uống uống, chẳng cả.

 

Buổi tối ông cụ về hỏi thăm tình hình kiểm tra, kết quả cũng vui mừng.

 

Hôm , Bùi Du sợ Đinh Quả ở nhà buồn chán nên sang đón chị đến đoàn văn công xem tổng duyệt chương trình, ở đó chơi cả ngày.

 

Ở đại viện hai ngày, Đinh Quả định tiếp tục ở đó nữa. Chị là yên , trong tay còn dư mấy chiếc đồng hồ, mang chợ đen ở đây bán nốt, còn xem căn nhà thứ hai nữa, từ lúc tên chị đến giờ chị vẫn ghé qua nào.

 

Thế là chị bàn bạc với ông cụ, về tiểu viện để tiếp khách, chuẩn dọn qua đó ở vài ngày.

 

Ở đại viện mà khách đến là đăng ký, chung quy là tiện.

 

Ông cụ cũng gò bó chị, ông cháu dâu ở đại viện thoải mái tự nhiên, chỉ cần cháu dâu , cứ để chị tự do theo ý .

 

Dì Trương qua giúp dọn dẹp vệ sinh cả hai bên nhà, ngoài mua sắm nhu yếu phẩm cho Đinh Quả.

 

Nhân lúc rảnh rỗi, Đinh Quả sang nhà bên cạnh tưới chút nước giếng cho cây táo đó.

 

"Không nước giếng giúp chín sớm nhỉ."

 

Lúc táo chín đỏ một nửa , chín sớm chút thì khi kỳ nghỉ kết thúc chị sẽ hái sạch táo cây.

 

Dì Trương mua đồ về xong thì nấu cơm trưa, ăn cùng Đinh Quả, dọn dẹp bát đĩa xong xuôi dặn dò Đinh Quả một hồi, bảo chị ngoài chơi gì cũng cẩn thận, đừng để mệt . Dì còn dặn, quần áo thì cứ gom , mang sang đại viện để dì giặt cho.

 

Đinh Quả cảm động sự chăm sóc của dì Trương, nhưng chị nỡ mang quần áo bẩn sang cho dì giặt thật, chị : "Dì Trương ơi, giờ con vẫn còn nhanh nhẹn lắm, quần áo mùa dễ giặt, vò hai cái là sạch ngay. Đợi đến lúc tháng lớn, chắc chắn con sẽ đến thủ đô chờ sinh, lúc đó e là phiền dì chăm sóc nhiều ."

 

"Cháu thế là khách sáo quá, đó là việc nên mà!"

 

Dì Trương khỏi cửa, khỏi đầu hẻm thì Vu Thiếu Phấn và Tống Ngọc Linh chân xách đồ tới.

 

bầu bạn nên dì Trương cũng lo cho Đinh Quả nữa, về đại viện.

 

Vu Thiếu Phấn và Tống Ngọc Linh gặp ở ngoài đầu hẻm, cũng từng gặp mặt nên hề xa lạ, lúc hai kéo Đinh Quả ngắm nghía một lượt từ xuống , từ .

 

Tống Ngọc Linh : "Chị ơi, hồi em ở Phong Ninh là chị m.a.n.g t.h.a.i đúng ?"

 

Đinh Quả : "Chắc là , nhưng hồi đó cảm giác gì."

 

Vu Thiếu Phấn tò mò, nhịn hỏi một câu: "Ngọc Linh, cháu cũng Phong Ninh ?"

 

Khuôn mặt nhỏ của Tống Ngọc Linh nóng lên, nhưng vẫn thẳng thắn : "Cháu đang đối tượng với em họ của chị Đinh Quả, cháu qua đó tìm đối tượng của ."

 

Vu Thiếu Phấn ngạc nhiên: "Ái chà, là Đại Dũng ?"

 

Hồi Đinh Quả kết hôn bà thấy Đại Dũng , là một trai khá, ngờ nên duyên với Tống Ngọc Linh.

 

"Đây đúng là càng thêm ." Vu Thiếu Phấn .

 

Nhà họ Tống và Đinh Quả quan hệ , giờ con gái nhà họ Tống yêu em họ của Đinh Quả, chẳng càng thêm , chẳng cần lo lắng vấn đề cô dâu với chị chồng em chồng nữa.

 

"Lúc hai đứa cưới nhớ mời cô nhé, cô đến uống chén rượu mừng."

 

Tống Ngọc Linh liền ôm lấy cánh tay Vu Thiếu Phấn, khéo miệng : "Không mời ai cũng mời cô Vu chứ ạ, cô mà đến thì cháu với Đại Dũng đều vui lắm."

 

Vu Thiếu Phấn trêu chọc: "Ôi ôi, gọi thiết thế cơ ."

 

Đinh Quả ở bên cạnh ngớt, mặt Tống Ngọc Linh đỏ bừng, kéo cánh tay Vu Thiếu Phấn nũng nịu thôi: "Cô Vu !"

 

"Được , , trêu cháu nữa."

 

Có thêm , tiểu viện trở nên sống động hẳn lên, khí náo nhiệt bao trùm.

 

Đinh Quả bày hạt dưa, bánh kẹo, táo cho hai ăn.

 

Buổi tối vì Tống Ngọc Linh đây nên Vu Thiếu Phấn ăn cơm xong thì về, hẹn tối mai khi tan sẽ qua bầu bạn với Đinh Quả.

 

Biết Đinh Quả đang m.a.n.g t.h.a.i nên Tống Ngọc Linh cũng kéo chị chuyện quá lâu, tâm sự một lát, đến mười giờ hai ngủ.

 

Sáng sớm hôm Tống Ngọc Linh dậy nấu cơm, cô ăn xong . Đinh Quả ban ngày ngoài dạo một chút, để tránh việc buổi trưa Tống Ngọc Linh ghé qua hụt mất.

 

Tống Ngọc Linh dặn dặn , bảo chị đạp xe chú ý an , đừng quá mệt, mới đạp xe .

 

Đinh Quả mượn một chiếc xe đạp từ phía đại viện mang qua, Tống Ngọc Linh , chị cũng thu xếp đồ đạc ngoài, chị xem căn tứ hợp viện .

 

Căn nhà còn ở quận Triều Dương, gần phố Triều Ngoại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-251.html.]

Đinh Quả theo chỉ dẫn của hệ thống suốt chặng đường, dừng cổng viện.

 

Mùa ở thủ đô còn nóng lắm, trong ngõ nhỏ rải rác mấy cụ già tụ tập trò chuyện.

 

Thấy Đinh Quả lấy chìa khóa mở cửa, đợi chị đẩy cửa bước một bà cụ tiến gần hỏi thăm: "Cô gái , cháu là chủ nhà ?"

 

Tim Đinh Quả hẫng một nhịp, một nữa xác nhận với hệ thống: "Thủ tục đều hợp lệ cả chứ?"

 

Chuột nhắt: "Tuyệt đối hợp lệ, ở ủy ban phường gần đây đều đăng ký, ông trời xuống cũng bắt bẻ nào ."

 

Còn việc thông tin đăng ký nhà đất đổi như thế nào cho hợp lý thì những thứ đó quá phức tạp, cần giải thích cho ký chủ gì.

 

Đinh Quả thế là yên tâm, mỉm đáp lời bà cụ: "Vâng thưa bà."

 

"Cô gái , bà thấy nhà cháu bỏ trống, cho thuê ?"

 

Đinh Quả lắc đầu: "Cháu xin bà ạ, nhà cháu định để tự ở."

 

Bà cụ thất vọng rời , Đinh Quả cũng đẩy cổng viện bước trong.

 

Căn nhà diện tích tương đương với căn , nhưng nhiều phòng hơn, bố cục rõ ràng bằng căn , gian sân vườn vẻ sáng sủa bằng.

 

Lúc hệ thống phát thưởng cũng sạch một lượt , vẻ xong thì quản nữa, lúc giữa kẽ gạch xanh sân mọc lên chút cỏ dại, cả mấy ngóc ngách cũng mọc đầy cỏ.

 

Đinh Quả cũng quét dọn, mà đang cân nhắc vấn đề nhà cửa bỏ trống lâu ngày.

 

"Chuột nhắt, bên nếu cứ để trống mãi, nhà chiếm mất ?"

 

"Ký chủ yên tâm , , chỉ là sẽ bàn tán thôi." Hệ thống .

 

Chỉ cần chiếm đoạt, Đinh Quả sợ bàn tán. nhà để trống quá lâu cũng dễ phát sinh vấn đề.

 

"Chuột nhắt, các nghiệp vụ tìm khách thuê cho ký chủ ?"

 

Nếu hệ thống thể giúp sàng lọc khách thuê thì chị sẽ yên tâm hơn, lúc đòi cũng gặp rắc rối nọ.

 

Hệ thống từng xử lý vấn đề , nó cũng xin chỉ thị, một lát mới : "Tạm thời chức năng , nhưng cấp của ghi nhận vấn đề , đợi cửa hàng nâng cấp xong thì thử nghiên cứu phát triển thêm chức năng xem ."

 

Đinh Quả nắm bắt trọng điểm, lập tức phấn chấn: "Cửa hàng sắp nâng cấp ?"

 

Hệ thống đảo mắt trắng dã trong ý thức: "Chẳng cô phản ánh là đồ bán đủ, sách, cũng hàng nhập khẩu ? Đang nâng cấp . Ký chủ , cô cũng đừng cứ suốt ngày lôi đồ ngoài bán nữa, giữ ít điểm nội hao , kiếm thêm nhiều điểm nội hao nữa, kẻo cửa hàng nâng cấp , ký chủ chỉ nước mua nổi thôi."

 

Đinh Quả liếc dư điểm nội hao của : "Lương thực dự trữ của phong phú lắm."

 

Chị lôi ít đồ ngoài bán, nhưng so với việc dốc sạch túi thì còn sớm chán.

 

cửa hàng sắp nâng cấp, chị cũng ngại chờ thêm chút nữa, chỉ bán nốt mấy chiếc đồng hồ còn thôi.

 

Dạo quanh từ trong ngoài một lượt.

 

Dạo xong ngoài sân, Đinh Quả chính phòng.

 

Vừa bước , mắt chị sáng rực lên.

 

Trong phòng một bộ bàn ghế chỉnh, ghế là loại ghế bành, màu sắc tuy cũ kỹ nhưng chị ngửi thấy thở cổ xưa.

 

"Chuột nhắt, mau cho đây là bộ đồ cổ !"

 

Hệ thống bất lực: "Ký chủ, chức năng giám định."

 

Đinh Quả lườm một cái: "Không dỗ dành một tí ?"

 

Hệ thống mới thèm dỗ, vạn nhất nó "", đợi ký chủ phát hiện hàng đúng thật đến bắt nó, nhân cơ hội vặt lông nó thì .

 

Mặc dù hệ thống dỗ dành chị, nhưng Đinh Quả vẫn dựa nhãn lực ít ỏi của mà phán đoán giá trị của bộ bàn ghế , nếu nhãn lực của chị sai thì chắc hẳn là gỗ sưa (huỳnh đàn).

 

Đinh Quả lấy một miếng vải mềm , cẩn thận lau một lượt, càng càng thấy loại gỗ thông thường, đó phẩy tay thu gian.

 

Trong phòng ngủ còn đặt một chiếc tủ , màu đỏ táo thẫm, Đinh Quả chất liệu nhưng cũng thu gian luôn.

 

Chất liệu của giường ngủ dù nhãn lực chị nông cạn đến cũng là loại gỗ bình thường, thôi cứ để đó.

 

Đồ nội thất khác thì trong bếp một chiếc tủ bát, Đinh Quả chất liệu, thấy kiểu dáng cổ phác nên cũng thu .

 

Những thứ khác thì còn gì đáng để thu nữa.

 

Bên cũng cây ăn quả, bù hai cây ngô đồng lớn, còn mấy cây hương xuân, lúc Đinh Quả ngẩng đầu ngắm nghía cây hương xuân to nhất, đột nhiên thấy mấy con vật nhỏ bám cây, càng lên càng nhiều, khiến chị nổi da gà da vịt.

 

Thật là ghê rợn, nhiều sâu róm thế ?

 

Cây ở nhà bên chắc cũng , nhưng chị kịp kỹ, Đinh Quả quyết định về cũng thèm nữa, cảm quan thoải mái.

 

Xoay xở một hồi xong xuôi, Đinh Quả khóa cửa đạp xe rời .

 

Rời khỏi đây, Đinh Quả bắt đầu dạo khắp nơi, tìm thấy chợ đen gần đây nhưng tìm thấy một trạm thu mua phế liệu.

 

Khóa xe cẩn thận, trong tìm một ít sách vở, truyện tranh, tạp chí nọ, tính tiền với phụ trách ở đây, tiện thể hỏi thăm địa chỉ các trạm thu mua phế liệu khác ở thủ đô, thuận miệng luôn cho mấy địa điểm.

 

 

Loading...