Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 224

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:42:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cũng là con rể, con rể bà trong một tháng qua tuy cũng ít nhiều ảnh hưởng chút đỉnh nhưng cũng đến mức thê t.h.ả.m thế .

 

Mắt Đinh Kiến Quốc tức khắc đỏ hoe, một bụng đầy nước mắt chua xót.

 

Ông mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

 

Tan về nhà giặt tã lót, vì vợ chăm sóc vợ con ông cả ngày , đau lưng.

 

Ban đêm đứa trẻ , Lục Hiểu Mai sẽ đạp đạp ông , bắt ông dậy tã cho con.

 

vợ ngủ ở phòng phía tây, thỉnh thoảng sẽ qua đây, nhưng phần lớn thời gian đều động tĩnh gì, điều sáng dậy bà đều xin ông : "Con rể , ban đêm con bé ? Chắc mệt quá nên thấy tiếng nó , nếu con bé , con cứ gọi một tiếng nhé."

 

lúc ông định gọi thì Lục Hiểu Mai bằng lòng: "Mẹ em già , ban ngày hầu hạ em, ban đêm còn cho ngủ một giấc trọn vẹn ?"

 

Trong lòng Đinh Đại Dũng thầm nghĩ, ban ngày ông còn mà.

 

vẻ mặt kiên nhẫn của vợ, ông căn bản dám .

 

Nhạc Hồng Mai xong nỗi uất ức của con trai thì tức chịu , cùng là vợ, bà xót con rể, mà nhà bà thông gia xót con rể một chút nào.

 

"Vợ con cũng là đứa hiểu chuyện, chẳng xót đàn ông của chút nào."

 

đứa con dâu là do Niệm Quân giới thiệu, tiếp tục bất mãn thì sẽ oán thán lên đầu Niệm Quân, nghĩ đến tình cảnh của Niệm Quân hiện tại, bà chút xót xa, chỉ thể tự nén nhịn, lửa thì nén trong lòng.

 

Quay về khu tập thể, trong những tiếng chào hỏi kinh ngạc của từng hàng xóm, Nhạc Hồng Mai về nhà, để một tràng bàn tán lưng.

 

"Đi thành phố lớn chăm sóc ở cữ mà mệt đến mức còn hình thế ?"

 

"Chẳng thế thì , lúc chăm sóc ở cữ cho con dâu cũng mệt đến mức chứ!"

 

Nhạc Hồng Mai về đến nhà, Đinh Hương thấy một tháng gặp, nỗi uất ức tích tụ bấy lâu nay tức khắc bùng phát, òa một tiếng nức nở.

 

Nhạc Hồng Mai cũng xót, nhưng cũng thấy an ủi, trải qua chuyện , trông con gái út cũng trưởng thành hơn nhiều.

 

tàu hỏa một thời gian dài, mệt nhẹ, chỉ tắm nghỉ ngơi một lát, cho nên cũng tâm trí mà an ủi con gái út, đối phó vài câu, lấy phiếu tắm tắm một cái, về nhà lăn ngủ, khi ngủ dậy tinh thần sảng khoái liền qua chỗ con trai cả.

 

Chương 160 160 Đinh Kiến Quốc cửa, đón chờ chính là cảnh gà bay...

 

Nhìn thấy chồng của con gái , Lục nhất thời nhận , mãi đến khi Nhạc Hồng Mai mở miệng chuyện, Lục mới kinh ngạc kêu lên một tiếng "Ái chà": "Bà thông gia , ..."

 

Sao biến thành cái bộ dạng quỷ quái thế , lát nữa kẻo cháu ngoại bà sợ hãi.

 

Mẹ Lục chỉ gặp qua bà thông gia một khi con gái kết hôn, lúc đó tuy là rạng rỡ xinh lắm nhưng dù trông cũng còn tạm , giờ gầy thành thế ?

 

Sau đó nghĩ đến việc bà thông gia thủ đô chăm sóc ở cữ, trong lòng khỏi nảy sinh một nỗi khó chịu.

 

Có thể khiến bản mệt thành thế , chắc hẳn là hết lòng hết lắm đây.

 

Bỏ mặc con dâu ở nhà chăm sóc, chạy chăm sóc một đứa con nuôi, còn tận tâm như thế, chẳng lẽ định để đứa con nuôi đó dưỡng lão cho bà ?

 

Nghĩ đến những điều , trong lòng Lục thấy thoải mái.

 

Bản bà là một và một chồng, giữa con gái lấy chồng và con dâu, bà sẽ chọn thiên vị con dâu, nếu thì cũng sẽ đòi tiền thù lao từ con gái và con rể, chính là sợ con dâu ý kiến.

 

giữa con gái lấy chồng và cô em chồng của con gái , bà sẽ vì bà thông gia thiên vị cô em chồng hơn mà cảm thấy thoải mái, sắc mặt khỏi trầm xuống.

 

Nhạc Hồng Mai nhận vẻ mặt vui của Lục, xã giao vài câu phòng xem cháu nội.

 

"Mẹ!" Lục Hiểu Mai cũng kinh ngạc sự đổi của chồng, nhưng hề tỏ quan tâm gì, hờ hững chào một tiếng, mặt cũng chẳng nụ .

 

"Đứa nhỏ đặt tên ?" Nhạc Hồng Mai cũng hạng sắc mặt, nhưng bà cũng quyết định của chút bạc đãi con dâu , nên giả vờ như thấy sắc mặt của con dâu thôi.

 

"Đinh Mỹ Hạ, tên mụ là Hạ Hạ." Lục Hiểu Mai .

 

"Cái tên đấy." Nhạc Hồng Mai : "Con trai của Niệm Quân tên là Phan Quang Huy."

 

Con rể đặt, cũng ý nghĩa là mong chờ quang huy, mong chờ ông bà nội của đứa trẻ sớm kết thúc cải tạo, về thủ đô.

 

thì bằng lòng, thầm nghĩ về cũng chẳng phục chức , giúp gì cho vợ chồng con trai con dâu thì thà cứ ở mãi vùng Đại Tây Bắc, cả đời đừng về vướng chân vướng tay con trai con dâu thì hơn.

 

lời thể .

 

Nhạc Hồng Mai cúi đầu trêu đùa đứa cháu nội đang mở to mắt: "Hạ Hạ, bà nội đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-224.html.]

Nắm bàn tay nhỏ bé của cháu nội đung đưa hai cái, bắt đầu chuyện với Lục Hiểu Mai.

 

Trong lòng bà tiếc nuối vì đứa đầu lòng của con dâu là một thằng cu, nhưng dù cũng là cháu thế hệ thứ ba đầu tiên của nhà họ Đinh, Nhạc Hồng Mai cũng thấy thích, song dù cũng từng chăm sóc ngày nào, giống như con trai của Niệm Quân, bà từ lúc sinh đến đầy tháng, tình cảm thực tế bồi đắp lên nhất thời vẫn lấn át cả tình m.á.u mủ, cho nên mắt cháu nội, tay trêu đùa bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, miệng bắt đầu với Lục Hiểu Mai rằng con trai của Niệm Quân đáng yêu thế nào, tiếng vang thế nào, lúc b.ú sữa miệng nhỏ lực thế nào, lúc tiểu thì "con chim nhỏ" vểnh lên, thể phun thành hình bông hoa giữa trung...

 

Chính bà một cách vui vẻ, để ý đến khuôn mặt ngày càng đen của con dâu.

 

Trong lòng Lục vốn hài lòng với bà thông gia , lúc sắc mặt cũng càng lúc càng căng thẳng, đợi đến khi bà thấy bao lì xì gặp mặt Nhạc Hồng Mai đưa cho cháu nội chỉ năm đồng bạc, lời bắt đầu trở nên bóng gió, ý tứ trong lời đều là đòi công bằng cho con gái .

 

"Bà thông gia , bới lông tìm vết nhé..."

 

Hàm ý câu chính là " bắt đầu bới lông tìm vết đây".

 

"Cô em chồng của nó dù cũng lấy chồng , thường con gái lấy chồng như bát nước hắt ..."

 

Cái thứ hắt còn chẳng con ruột nữa, chẳng quý hóa cái gì .

 

" cô em chồng sinh con thì là việc của cha chồng nó lo liệu chứ, cha chồng nó tự chăm sóc thì họ cũng nên tự nghĩ cách giải quyết vấn đề đó cho con dâu . Bà chỉ là vợ của thôi, còn đứa ở nhà mới là cháu nội của bà, cháu nội ruột đấy. Người đang ở cữ là con dâu bà, bà già động đậy nữa thì bà trông cậy là con trai con dâu hầu hạ, chẳng lẽ bà còn trông mong con gái lấy chồng về hầu hạ ?"

 

Mẹ Lục càng càng hăng, thao thao bất tuyệt bắt đầu thở dài vắn dài: "Ái chà, bà , hôm nọ tranh thủ về nhà một chuyến, hàng xóm láng giềng quanh nhà tới chăm sóc ở cữ cho con gái, ai cũng hỏi bà nội đứa trẻ chăm sóc, chẳng thế nào, sợ tưởng con rể mới là đứa bế về nuôi, thật là c.h.ế.t mất!"

 

Sắc mặt Nhạc Hồng Mai tức khắc cứng đờ, liền chút vui.

 

vợ của con trai bà thế ? Chính còn trách bà chăm sóc ở cữ bỏ công bỏ sức, con trai bà mệt đến còn hình , mà bà tới chia rẽ mối quan hệ giữa và Niệm Quân.

 

Huống chi Lục vẫn là chăm sóc ở cữ lương thù lao.

 

Nhạc Hồng Mai sang cãi với Lục, đứa trẻ đang giường sợ hãi thét lên.

 

Đinh Kiến Quốc đón chỉ xin nghỉ phép một hai tiếng đồng hồ, đưa về khu tập thể xong là ông luôn, lúc tan cửa, đón chờ chính là cảnh gà bay ch.ó chạy.

 

Nhạc Hồng Mai thấy con trai cả về, chống lưng cho , vội vàng chạy kéo Đinh Kiến Quốc kể lể cái sai của Lục, chia rẽ ly gián, kể cái sai của Lục Hiểu Mai, vì Lục Hiểu Mai giúp ruột chứ giúp .

 

Mẹ vợ cũng chạy kéo con rể bày tỏ nỗi uất ức: "Mẹ những lời đó là vì ai? Chẳng là vì con . Đứa em gái lớn của con con ruột , đứa trẻ nó sinh cũng mang họ Đinh, con lúc đó cứ thế bỏ mặc đứa con dâu sắp sinh thèm quan tâm, phủi m.ô.n.g một cái thủ đô, vợ con sinh con bà cũng về. Kiến Quốc, chỉ hỏi một câu thôi, con dưỡng lão trông cậy ai? Trông cậy đứa con trai là con trông cậy đứa con gái lấy chồng?"

 

Thời đại , điều tôn sùng chính là con trai dưỡng lão, hiếm khi con gái lấy chồng dưỡng lão.

 

Nếu gặp gia đình nhà chồng tính toán, con gái lấy chồng đừng là về dưỡng lão cho cha , bình thường chạy về nhà đẻ nhiều thêm vài chuyến thôi là bên nhà chồng chẳng nể mặt .

 

Đinh Kiến Quốc từ nhỏ tuy Nhạc Hồng Mai tẩy não nghiêm trọng, nhưng bao nhiêu năm tẩy não cũng bằng một cuộc khủng hoảng kinh tế gia đình. Mà chuyện vợ sinh con chăm sóc ở cữ là cú đòn thứ hai giáng xuống đầu ông , hai chuyện đại sự đều liên quan đến Đinh Niệm Quân.

 

Cho nên cái tình cảm em đây, khi trải qua hai cuộc đại địa chấn từ lâu lung lay sắp đổ.

 

Trong đó xen lẫn những lời càm ràm bất mãn của vợ và vợ đối với Đinh Niệm Quân, lúc thêm một câu lý luận về dưỡng lão, chút tình nghĩa còn sót tan biến sạch sành sanh, còn hiệu quả hơn bất kỳ lý lẽ lớn lao nào.

 

, Đinh Kiến Quốc chút do dự về phía vợ và vợ, bất lực , : "Mẹ, Hiểu Mai ở cữ một tháng qua, giúp gì cho bên con, về một cái ầm lên trong nhà con thế , thể yên một chút ?"

 

Nhạc Hồng Mai yên , bởi vì đại não bà trắng xóa một mảnh.

 

Con trai bà đang cái gì cơ?

 

Nó đang trách ?

 

Nó đang chống lưng cho vợ nó?

 

Sau giây phút yên ngắn ngủi, Nhạc Hồng Mai bùng nổ.

 

túm lấy Đinh Kiến Quốc đ.ấ.m tát còn kèm theo mắng nhiếc: "Cái đồ bạch nhãn lang , từ nhỏ dạy con thế nào? Mẹ coi như trắng công sinh con ..."

 

Mẹ Lục thừa cơ nắm bắt lòng con rể, ở bên cạnh sức can ngăn, còn Đinh Kiến Quốc ăn mấy cái tát, miệng luôn mồm : "Bà thông gia , bà , chuyện gì thì hẳn hoi đ.á.n.h con chứ? Kiến Quốc vất vả lắm mà..."

 

Đinh Đào tan về đến nhà bác gái cả về, liền qua bên chỗ họ, lệnh bác cả qua gọi bác gái cả về ăn cơm, cửa thấy cảnh .

 

Một Lục vô cùng căm ghét cô bé, dù việc Lục Hiểu Mai sinh non cũng là do Hoàng Mai Hoa gây , Hoàng Mai Hoa là ruột Đinh Đào nên thù, Đinh Đào lúc thể nào giúp Lục .

 

Một là bác gái cả thật sự lòng , những năm đây luôn mang theo sự kiêu ngạo của thành phố coi thường gia đình thứ hai, thứ ba ở quê, còn xúi giục cô bé một việc ngu ngốc dẫn đến việc cô bé chịu sự hành hạ tinh thần từ Đinh Nhị Cẩu suốt thời gian dài như . Và trong lúc cô bé ở nhờ trong nhà bà cũng từng cho cô bé sắc mặt , cho nên cũng khó để thuyết phục bản qua đó giúp đỡ.

 

Còn họ...

 

Một đàn ông đầu óc tỉnh táo, giúp cũng chẳng tác dụng gì.

 

Dứt khoát, cô bé cứ lặng lẽ bên cạnh, đợi họ kết thúc.

 

Ngày thứ hai cô bé liền hớn hở báo tin cho Đinh Quả: "Bác gái cả về , về cái cãi một trận với vợ họ, cuối cùng hòa , về nhà bác cả mắng cho một trận. Bác gái cả cũng là hạng bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, bác cả mắng bà mà bà im re chẳng dám ho he câu nào."

 

 

Loading...