Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-02-11 11:04:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 18 Hỏi thăm nhà cửa...
Bởi vì đó là Đinh Quả, là em gái ruột của , nên cả chất vấn cô ?
Đinh Kiến Quốc cau mày lơ đãng thuận theo lời Đinh Niệm Quân : "Tin, đương nhiên tin em."
Tuy đang lơ đãng, nhưng những gì đều là tiếng lòng, tin Niệm Quân thì tin ai?
Anh chỉ là cảm thấy bức bối vì hành động nhận tiền mà việc của Đinh Quả.
Một trăm năm mươi tệ, đó là những một trăm năm mươi tệ đấy, đủ để mua cho Quân Quân mấy chiếc váy .
Đinh Niệm Quân cảm thấy Đinh Kiến Quốc chút chiếu lệ, cô c.ắ.n môi, chằm chằm biểu cảm khuôn mặt Đinh Kiến Quốc, miệng khuyên nhủ: "Anh, bây giờ tính khí chị cả kỳ quặc, nhất định đừng kích động, đừng vì em mà đắc tội chị cả, đừng tranh chấp với chị , càng đừng động tay với chị . Dù cũng là đàn ông, sức lực lớn, gì thì chị cũng là con gái, ngộ nhỡ chẳng may chị cả thương, em sẽ áy náy đến c.h.ế.t mất, em chỉ là tát hai cái thôi, em ..."
Tâm trí Đinh Kiến Quốc hỗn loạn, còn đang phân tâm nghĩ xem nên mở lời thăm dò Đinh Quả thế nào xem cô chuyện thế của Niệm Quân , thậm chí còn phân tâm nghĩ thêm chút nữa rằng, bây giờ dám động tay với Đinh Quả? Đinh Quả đ.á.n.h là may , nên mối thù cũng chẳng thể trả Đinh Niệm Quân .
Mấy luồng suy nghĩ cùng phân tâm, liền thuận theo lời Đinh Niệm Quân mà gật đầu.
Trái tim Đinh Niệm Quân lập tức trùng xuống.
Cô chẳng qua là xã giao một câu, mà cả thuận theo mà đồng ý luôn.
Thật nực .
Ngày thường chẳng bao giờ nhớ còn một chị ruột ở quê, giờ Đinh Quả về , bọn họ ngoài mặt thì bảo vệ cô , nhưng trong lòng chẳng vẫn để ý đến cái tầng quan hệ huyết thống vô hình .
Bình thường đừng là cô đ.á.n.h, trong đại viện ở trường những đứa con trai nghịch ngợm vì thu hút sự chú ý của cô mà cố ý giật tóc cô , cả đều thể xông lên đ.á.n.h cho rụng mất một cái răng.
Đó mới là sự bảo vệ dành cho cô .
Chứ chỉ gật đầu như thế .
Đinh Niệm Quân trong lòng khó chịu cực kỳ, ánh mắt chút lạnh lẽo.
Đinh Kiến Quốc cũng đang đấu tranh dữ dội, suy tính , cảm thấy nhất vẫn là trực tiếp hỏi cho rõ ràng, thu hồi suy nghĩ hỗn loạn, hỏi: "Đinh Quả gì khác với em ?"
Đinh Niệm Quân để ý đến .
nghĩ đến những lời Đinh Quả , cô vẫn gật đầu, im lặng một lúc mới nghẹn ngào : "Anh, chị , chị em con của chị em kết nghĩa của , chị bố đẻ em là..."
Cô c.ắ.n môi, tiếp nữa.
Trong đầu Đinh Kiến Quốc vang lên một tiếng nổ, nhắm mắt .
Cuối cùng thì vẫn .
Anh hiểu vì Đinh Quả hận Niệm Quân đến thế, cô hận , còn thể hiểu , hận Niệm Quân gì?
Chuyện đó Niệm Quân thể quyết định, vì cứ tổn thương em như !
"Anh, những gì chị sự thật đúng ? Bố, bố thật sự cần em nữa ?" Đinh Niệm Quân phản ứng của Đinh Kiến Quốc, nỗi sợ hãi trong lòng lên đến cực điểm, hóa Đinh Quả hề lừa cô .
Không , cô thể là con của tội phạm cải tạo lao động, tuyệt đối , chuyện sẽ hủy hoại cả đời cô mất.
Đinh Kiến Quốc an ủi thế nào, chỉ thể dỗ dành cô như dỗ trẻ con, còn : "Đương nhiên sự thật , em gái của như thể là con của tội phạm cải tạo lao động . Bố cũng những lời đồn thổi từ , đến cả chứng cứ cũng suy đoán bừa bãi."
lòng trĩu nặng, tuy chứng cứ rõ ràng, nhưng phản ứng của lúc đó chính là chứng cứ.
Bố đẻ của Quân Quân thật sự là những tội phạm cải tạo lao động đưa cải tạo.
Trong lòng Đinh Kiến Quốc dâng lên sự xót xa dày đặc, xót xa cho đứa em gái mệnh khổ .
Anh đưa tay xoa xoa đầu Đinh Niệm Quân, tiếp tục an ủi: "Em cũng đừng suy nghĩ lung tung, bố là giận , chứ giận Quân Quân, công tác tư tưởng phía bố cứ để ."
Sắc mặt Đinh Niệm Quân biến đổi nữa.
Từ những lời an ủi mấy khéo léo của Đinh Kiến Quốc, cô nhận , xem bố thật sự từng những lời như cho cô về nhà nữa.
"Chuyện em cần quản nữa, mau về !"
Để thể hiện sự công nhận của cả đối với cô , cũng gián tiếp thể hiện sự công nhận của cái nhà đó đối với cô , Đinh Kiến Quốc xong bổ sung thêm một câu: "Tối mai chị Tiêu Hồng của em đến nhà ăn cơm, em cũng cùng về nhé, chúng cùng ăn một bữa cơm đoàn viên hẳn hoi."
Lòng Đinh Niệm Quân khẽ động, mặt nặn một nụ : "Vâng , tối mai em nhất định sẽ về."
Tối mai chị Tiêu Hồng đến nhà, mặt chị Tiêu Hồng, chắc bố cô sẽ đuổi cô nhỉ?
Bất kể thế nào, cô đều thể rời khỏi nhà họ Đinh.
Tiễn Đinh Niệm Quân xưởng, Đinh Kiến Quốc thở dài, lo lắng đầy đến xưởng thép.
Với cái vô lý như Đinh Quả thì thể đạo lý , chỉ thể chuyện với bố thôi.
Đinh Quả bên thong thả đến trạm thu mua phế liệu ở phố Liễu T.ử Loan gần nhà nhất.
Thời điểm trạm thu mua phế liệu thực sự thể đổi chác đồ , nhiều cổ vật quý giá đều phát hiện ở trạm thu mua phế liệu.
Đây cũng là nơi nhân vật chính trong các tiểu thuyết niên đại tìm kho báu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-22.html.]
Đinh Niệm Quân cũng ngoại lệ, khi gả đến Thủ đô tìm thấy một bức tranh thật của Từ Bi Hồng, một món đồ bằng gốm sứ xanh đời Hán và một chiếc bình đời Nguyên gì đó ở một trạm thu mua phế liệu nào đó tại Thủ đô, giá trị hề nhỏ.
Có điều hiện tại cô đổi sự phát triển của cốt truyện, Đinh Niệm Quân còn thể gả đến Thủ đô theo đúng dòng thời gian trong sách .
Một điểm khớp, những dòng thời gian khác phía sẽ đều sai lệch theo, nữ chính còn cơ duyên đó .
Đinh Quả tầm đó, cũng chắc cái vận may đó, nên chẳng hề ý định tìm bảo vật, tìm nguồn nhà để dọn ngoài sớm mới là chính sự.
Không con mắt phát hiện bảo vật, nhưng cô nhận các loại sách vở, tạp chí mà.
Đinh Quả chào hỏi bác bảo vệ bên một tiếng tự lựa chọn.
Khâu ôn thi đại học vốn trong truyện niên đại cô cũng tham gia một chân, tính còn hơn ba năm nữa mới khôi phục kỳ thi đại học, bắt đầu chuẩn từ bây giờ chắc chắn cô cũng thể đỗ học viện hàng đầu trong nước nhỉ?
Hơn nữa cô ở thế giới cũ học tập cũng tệ, tuy hai trường hàng đầu nhất nhưng cũng là trường 985.
Nguyên chủ học tập cũng khá, chỉ tiếc những kiến thức đó giúp cô hiểu nhiều đạo lý, học thành một con trâu già.
Chọn một ít sách giáo khoa, tiểu thuyết, tạp chí, thấy chồng báo chí ngày tháng khá gần cũng chọn một xấp, đó mang đến văn phòng bên thủ tục.
Trạm thu mua phế liệu lúc chỉ một bác trông nhà, nhân viên việc đàng hoàng đấy, là một thím tầm bốn mươi tuổi, Đinh Quả với nguyên tắc lễ nhiều trách, đặt hai viên kẹo sữa lên bàn, híp mắt hỏi thăm xem quanh đây căn nhà nào trống .
Cái cớ cô dùng là em trong nhà sắp kết hôn, nhưng chỗ ở thực sự chật chội, cô nhường chỗ cho cặp đôi trẻ tương lai nên ngoài hỏi thăm.
Người thím viên kẹo bàn, bật : "Cô gái cháu cần khách sáo như , cháu hỏi thím, nếu thím chẳng lẽ ? Có điều nhà thì thực sự , nhà thím tám miệng ăn chen chúc trong một căn phòng, nếu nhà ai phòng trống thì chính thím hỏi ."
Đinh Quả chút thất vọng.
Vậy xem chỗ bác bảo vệ trông cửa cũng nhà trống .
Nếu đồng nghiệp cùng đơn vị thì thím thể ?
Đại thẩm đẩy viên kẹo , : "Kẹo đắt lắm, mang về ."
Đồ tặng gì đạo lý lấy ?
Đinh Quả coi như kết cái duyên lành, : "Thím, nãy cháu xem qua một vòng, thấy nhiều sách giáo khoa cấp ba lắm, chỗ thím nếu thu mua thì thể để giúp cháu ? Nếu tiểu thuyết, truyện tranh nào trang sách còn nguyên vẹn một chút thì cũng để giúp cháu với, mỗi tháng cháu qua một chuyến, thím thấy ạ?"
Người thím cũng dễ chuyện, đồ bán cho ai chẳng là bán? Hơn nữa những cuốn sách cũ thu mua về cũng thường xuyên đến mua, để đó cũng là để đó, thế là dứt khoát đồng ý luôn.
Cuối cùng còn giảm giá cho Đinh Quả một chút, tổng cộng hết một hào năm xu.
Lúc qua cửa, cô vẫn hỏi bác bảo vệ trông cửa, xác định nhà trống bấy giờ mới rời .
Tìm một nơi cất đồ gian, đến trạm thu mua phế liệu tiếp theo.
Khoảng cách xa, cô còn bắt một chuyến xe buýt trong nội thành, đến trạm thu mua phố Bình Khẩu khu phía Đông Phong Ninh.
Vẫn chọn một đống sách, báo, tạp chí như lệ thường.
thu hoạch khác.
Cô vận may chạm mặt cổ vật tranh chữ, nhưng chạm mặt một chiếc bàn què chân bằng gỗ Kim Ti Nam.
Cái thứ tương lai cũng rẻ , phát tài lớn thì cũng phát tài nhỏ.
Chỉ là cô vội vàng tay, chiếc bàn trọng lượng nhẹ, một cô căn bản khiêng nổi, hiện tại tuy xe kéo tay nhưng cũng đầy đường đều , vạ , bảo kéo cho cô?
Dỡ xuống giữa đường ? Ngộ nhỡ khéo gặp của đội dân phòng rảnh rỗi quản chuyện bao đồng thì cô giải thích thế nào, thu đồ gian ?
Vậy nên chỉ thể để đó tính , đợi tìm nhà mua.
Lúc thanh toán, Đinh Quả vẫn hỏi thăm một phen như lệ thường, kết quả vẫn thành công.
"Chẳng lẽ lúc nhà của vẫn trống ?"
vẫn còn trạm thu mua phế liệu, đằng nào cô cũng đang rảnh rỗi, chi bằng dạo hết một lượt, hỏi thăm nhà thì mua thêm ít sách vở cũng .
Bởi vì phạm vi mục tiêu nhỏ, cho nên, khi Đinh Quả tìm đến trạm thu mua phế liệu thứ ba, tặng hai viên kẹo sữa, thì manh mối.
Chương 19 Thư từ quê nhà gửi đến...
Người chị dâu trẻ tuổi phụ trách đăng ký thu mua, bán phế liệu bên nhanh ch.óng liếc ngoài cửa sổ một cái, thấp giọng : "Em gái em thực sự tìm nhà?"
Đinh Quả là hy vọng, mắt sáng lên, vội gật đầu: "Chị dâu, chuyện giả !"
"Chị tên là Hứa Quế Hồng, em gái xưng hô thế nào?"
"Đinh Quả!"
Hứa Quế Hồng thấp giọng : "Phía chị mới trống hai căn phòng, kèm theo một cái sân nhỏ, trong sân lán nấu cơm, cũng dựng nhà vệ sinh, định cho thuê, vì kèm theo sân nên một tháng là sáu tệ."
Trong sách miêu tả đơn giản về tình hình căn nhà mà Đinh Kiến Quốc thuê, đương nhiên cô cũng đó là một căn nhà nhỏ độc lập, nhưng tiền thuê nhà hình như một tháng là năm tệ.