Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 207
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:41:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Luôn cảm thấy chắc chắn chuyện gì đó xảy , chỉ là đợi bà nghĩ kỹ thì Đinh Quả và đối tượng của cô chào hỏi , Đinh Quả hỏi: “Thím Hai, thím về ạ?”
Hoàng Mai Hoa lập tức kể chuyện gọi điện thoại: “Thím lên công xã gọi điện thoại , Đào t.ử vợ thằng Kiến Quốc sinh đứa con gái, đang mẩy ở nhà đấy, cháu về thì qua nhà xem thế nào, thể nuông chiều nó đến mức vô pháp vô thiên ...”
Đinh Quả ngắt lời thím Hai: “Việc sinh đẻ thuận lợi chứ ạ?”
Hoàng Mai Hoa nghĩ đến những gì Đinh Đào trong điện thoại, vợ thằng Kiến Quốc vì sinh non nên cũng khá vất vả, còn tổn thương cơ thể, nhưng bà với Đinh Quả như , liền lấp l.i.ế.m một câu ‘Nó còn sức mà quậy phá thì mà thuận lợi cho ’, vội vàng chuyển chủ đề: “Hai đứa chuẩn về ? Tiểu Bùi , rảnh thì tới chơi nhé, chuyện của Đào t.ử nhà thím cháu chịu khó để tâm giúp một chút nhé...”
Khách sáo vài câu, xe từ từ rời .
Đợi khi hai vợ chồng về đến làng mới hôm nay nhà họ Bùi sang dạm ngõ, Đinh Quả chuẩn lên thủ đô kết hôn.
Đinh Chí Cách xong thẩn thờ hồi lâu vẫn lấy tinh thần.
Dẫn đối tượng về quê thì ông thể hiểu , nhưng chuyện đại sự như dạm ngõ kết hôn bộ đối ứng với nhà lão Tam ?
Trong lòng luôn cảm thấy Đại Ni như chút thích hợp, nhưng bảo ông thì ông vụng về .
Hồi lâu mới lẩm bẩm một câu: “Đại Ni thực sự với bố nó , đợi bác Cả nó , chẳng tranh cãi với lão Tam !”
Trong lòng luôn cảm thấy như , nhưng chẳng tư cách gì để .
Hoàng Mai Hoa thì kinh ngạc đến nỗi mồm cứ ‘Ái chà’ liên tục, liền lườm chồng một cái, phần hả hê sự mất mặt của bên nhà bác Cả: “Ông quản chuyện đó gì? Bác Cả nó nhận sự tôn trọng đó là do lão tự tự chịu.”
Không mới chứ, đợi xích mích với nhà bác Cả thì lấy chuyện mà nhạo họ.
Mồm nhưng trong lòng bà cũng đang chua xót bốc lên sùng sục.
Đại Ni ở Phong Ninh cũng coi như chăm sóc Đào t.ử nhà bà, dẫn đối tượng về quê mời họ sang ăn cơm, còn giúp Đào t.ử nhà bà giới thiệu đối tượng, dịp Tết còn giúp bà hiến kế đối phó với Đinh Nhị Cẩu... tổng hợp đủ thứ, bà đơn phương cho rằng mối quan hệ với đứa cháu gái Đinh Quả hàn gắn.
Không ngờ nhà đối tượng của cô tới cầu hôn, vẫn chỉ để nhà lão Tam mặt, còn chẳng thèm gọi bà sang giúp một tay.
Chẳng đến chuyện giúp bà bên tranh giành sính lễ mấy món đồ lớn ngày cưới với bên nhà trai, thì bảo bà sang giúp nấu bữa cơm cũng chứ.
Kết quả là đến một lời cũng chẳng nhắc tới.
Cái con bé thù dai thật đấy.
Hoàng Mai Hoa trong lòng cứ lầm bầm, tóm mồm nhưng vẫn trách cứ chị dâu: “Chị cũng chẳng sớm!”
Bành Quế Hoa , thầm nghĩ Đinh Quả vốn chẳng ý định để nhà Chi Hai nhúng tay , thím ở trong lòng Quả Quả đãi ngộ thế nào thím chẳng tự rõ ?
Nhóm của Đinh Quả đến thủ đô lúc nửa đêm.
Bùi Du theo ông cụ về đại viện.
Bùi Triệt theo xe đưa chú Liêu và chú Tống về nhà, cuối cùng cùng với đối tượng về ngôi nhà nhỏ chỉ cách một bức tường của họ.
Sau khi tài xế rời , Bùi Triệt trách nhiệm kiên trì tiễn đối tượng cửa, Đinh Quả cạn lời lườm một cái.
“Anh về xách ít nước qua đây.”
Bên Đinh Quả máy bơm tay, nhưng loại máy bơm cần mồi nước , Bùi Triệt ân cần từ bên phía xách sang nửa thùng, còn giúp đun nước tắm.
Đinh Quả khéo léo từ chối, vì cái tên cứ lén lút sán gần cô, ý đồ quá rõ ràng.
Đinh Quả chẳng hề nể tình trực tiếp đẩy ngoài cửa.
Cả mùi mồ hôi, còn lẫn lộn hương thơm của bụi bặm, ai mà hôn hít ôm ấp gì?
Huống chi đêm hôm khuya khoắt thế , nam đơn nữ chiếc, cô sợ củi khô bốc lửa.
“Nước tắm em tự đun.”
Thời buổi , nhân vật chính nào gian mà dùng, cứ tắm ở bên ngoài?
Kết quả khi cô trở trong sân, bức tường ngăn cách ló một cái đầu, hàm răng trắng bóc của đối tượng lấp lánh ánh trăng: “Quả Quả!”
Đinh Quả: ...
Cái tên ở xe thì nghiêm túc lắm, kết quả đến nửa đêm bắt đầu phấn khích .
“Mau tắm ngủ !”
“Được.” Bùi Triệt tì cằm lên tường rạng rỡ, “Ngày mai em cứ ngủ thêm chút nữa, tỉnh dậy thì gọi một tiếng, chúng ngoài ăn cơm.”
Tiễn cái đầu của đối tượng biến mất khỏi bức tường, Đinh Quả mỉm nhà, đóng cửa, gian, chớp mắt bước .
Bên cạnh một gã nhạy bén ở đó, cô dù cũng tạo chút tiếng động gì đó.
Tượng trưng châm lửa đun nước, đợi nước sôi dập lửa trong lò, phòng đóng kỹ cửa, lẻn gian.
Ở trong gian tắm rửa một trận thoải mái, giặt bộ quần áo mặc cả ngày, phòng ngủ, sáng sớm hôm đúng sáu giờ, tinh thần sảng khoái kéo cửa , giữa sân vươn vai một cái thật dài.
Bên cạnh cũng truyền đến tiếng động.
Đinh Quả chút ngạc nhiên: “Dậy sớm ?”
Cô dậy sớm là vì ngủ đủ giấc trong gian, còn tập một bài quân thể quyền, xem sách một lúc và ăn thêm một bữa khuya trong đó nữa.
Bùi Triệt dĩ nhiên là quá nửa đêm mới nghỉ ngơi, mà sáu giờ ngủ dậy, thật là tinh thần.
Bùi Triệt đối tượng bên cạnh dậy , ngoài chạy bộ, chạy xong về nhà dội một trận nước lạnh, thấy bên cạnh động tĩnh liền tới sát tường khẽ gọi: “Quả Quả?”
Đinh Quả đang ngửa đầu những quả táo tàu cây, cái cây thật , bình thường chẳng cần chăm sóc gì, tự rụng tự mọc mà lớn thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-207.html.]
Số táo tàu cô thu hoạch năm ngoái vẫn còn chất đống đó, vẫn còn giữ vẻ tươi rói như hái xuống .
Đợi đến mùa táo chín năm nay, cô thế nào cũng tới một chuyến, tiện thể trộn của năm ngoái cùng, để một phần cho ăn, còn thì hiên ngang mang tặng.
Nghe Bùi Triệt gọi bên đó, cô vội đáp lời.
Trên tường ló cái đầu của Bùi Triệt: “Đi ăn cơm nhé?”
Đinh Quả gật đầu, cái đầu rút về, hai hội quân ở cửa, Bùi Triệt còn dắt theo một chiếc xe đạp.
Trong ngõ mấy ông cụ dạo , Bùi Triệt nén nhịn dám nắm bàn tay nhỏ của đối tượng, về kế hoạch hôm nay: “Ăn cơm xong chúng chụp ảnh , đó phố Vương Phủ Tỉnh mua đồ, trưa nay đến nhà hàng Triển Lãm ăn cơm...” Anh nhỏ giọng bổ sung một câu, “Chính là nhà hàng Moscow hồi đấy.”
Giờ đổi tên thành nhà hàng Triển Lãm .
“Chiều nay nếu thời gian thì dạo Hậu Hải, mùa Hậu Hải lắm.”
Đinh Quả hài lòng với sự sắp xếp của Bùi Triệt.
Tuy nhiên chiều nay chắc là dạo Hậu Hải , cô định đến nhà máy đồ hộp một chuyến.
Bùi Triệt đó đề nghị đưa cô dạo cửa hàng Hữu Nghị, trong đó hàng hóa đa dạng, còn thể mua hàng nhập khẩu. Đinh Quả thời kỳ cửa hàng Hữu Nghị hạn chế cao, hỏi kỹ mới nhờ đến quan hệ của ông cụ, cô vội vàng ngăn .
Vì mua chút đồ mà phí phạm quan hệ lớn như , đáng.
Chẳng là hàng nhập khẩu , trong thương thành hệ thống của cô... thôi bỏ , cũng , vì chuyện Đinh Quả khinh bỉ Hạo T.ử một chút: “Điểm yếu, đây chính là điểm yếu của các đấy Hạo T.ử ạ, thấy cần phản ánh với cấp của một chút, thương thành cũng nên nâng cấp thôi, tặng thêm cho một cái hiệu sách nữa.”
Hạo Tử: “...Đi ăn cơm với đối tượng của cô .”
Đinh Quả: “Chuyện kết hôn cũng nhớ phản ánh với cấp của nhé, nhỡ họ tặng quà mừng cho thì đúng ?”
Hạo Tử: ...
Trong đầu tán phét vài câu với Hạo Tử, cô theo Bùi Triệt đến quán ăn quốc doanh gần đó.
Lại bước quán ăn , lúc cửa tâm trạng hai vẫn còn chút vi diệu.
Lần cùng tới ăn cơm vẫn là hàng xóm bình thường, thành yêu của .
Bùi Triệt vẻ tâm trạng vui vẻ, nhếch cao khóe miệng gọi món.
Gọi bánh thịt Môn Đinh, gan xào, lẩu tiết, bánh đường vừng và bánh vòng tiêu.
Ăn uống no nê, hai đến hiệu ảnh chụp ảnh, sự kiên trì của Bùi Triệt, Đinh Quả chụp thêm hai tấm ảnh đơn, một tấm bán và một tấm .
Sau đó lao phố Vương Phủ Tỉnh, xông tòa bách hóa ở đây bắt đầu đại mua sắm.
Chủ yếu là Bùi Triệt mua.
Vì đám cưới vội vàng, giản lược thứ, cái tên cứ luôn cảm thấy để đối tượng của chịu thiệt thòi, nên bù đắp một chút qua việc mua sắm.
Đinh Quả phụ trách ngăn cản.
Đối tượng cô đang nắm trong tay cả một tòa thương thành, những đồ dùng sinh hoạt cô thì chỉ cần động não là ngay.
Cho nên chỉ thể là...
“Mua thêm hai cái ga trải giường nữa .” Bùi Triệt .
Đinh Quả: “Thím Ba chuẩn cho em , đủ cho chúng dùng.”
“Đôi vỏ gối thêu đôi uyên ương cũng đấy.” Bùi Triệt .
“Thím Ba chuẩn cho em .”
“Quả Quả em xem cái khăn mặt .”
“Thím Ba mua cho em .”
“Chậu men sứ...”
“Thím Ba...”
Bùi Triệt liền thắc mắc, nhớ cái bọc đồ của Quả Quả cũng to đến mức vô lý , trong đó nhét nhiều thứ thế nhỉ?
Cuối cùng Bùi Triệt đưa lý do mua sắm là: “Bày biện mỗi căn nhà ở đây một bộ, em ở bên nào thì chúng ở bên đó. Bên ngõ Táo Hoa ở Phong Ninh cũng thành đồ mới hết, để Đại Dũng cũng hưởng chút khí vui mừng của chúng , phòng của nó cũng cho nó một bộ, nhưng mà thể mua loại chữ hỷ , xem hoa văn nào thì mua lấy một cái.”
Thím Ba chắc thể chuẩn nhiều như chứ? Anh thế nào cũng tìm chút đất dụng võ cho từ những khe hở đó.
Đinh Quả thầm nghĩ, may mà cô vẫn tiết lộ về căn nhà mới tinh mới lò lâu , nếu bên đó cũng thêm một bộ nữa.
Không chuyến tới đây tìm cơ hội qua bên đó xem một cái .
Tiếp theo, Bùi Triệt cắt cho Đinh Quả hai xấp vải màu sắc tươi sáng, mua áo sơ mi, váy liền , quần, giày da nhỏ, giày thể thao.
Anh định mua xăng đan, nhưng Đinh Quả thực sự thích xăng đan thời , cô thà giày vải bông.
Đôi thím Hai tặng thì đợi khi cô về Phong Ninh sẽ đưa cho Đào t.ử.
Tiếp theo là những món đồ lặt vặt khác, ngay cả dây buộc tóc cũng mua mấy cái.
Trên tay hai nhanh ch.óng treo đầy lỉnh kỉnh.
Từ tòa bách hóa ở đây , Đinh Quả dẫn Bùi Triệt hiệu sách bên cạnh, chọn vài cuốn sách, mua một ít văn phòng phẩm.
Bùi Triệt thấy cô mua tài liệu học tập, liền : “Em còn sách vở tài liệu gì thì thể nhờ chú Tống giúp đỡ.”