Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:41:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con gái lớn dẫn đối tượng về nhà lão Tam mắt .

 

Dịp Tết đối tượng đó còn chở một xe đồ đến nhà lão Tam, chở thêm một xe nữa… Thực Hoàng Mai Hoa Bùi Triệt mang gì cho nhà lão Tam, dù cũng quy cách xách đến nhà bà, bà vì chọc tức Đinh Chí Cương nên quá lên.

 

Màn của Đinh Quả đúng là tát mặt ông bôm bốp.

 

Đinh Chí Cương ngửa ghế sofa, vốn là giờ ăn cơm nhưng ông chẳng thấy đói chút nào.

 

Dĩ nhiên, trong nhà cũng chẳng ai nấu cơm cho ông .

 

Nhạc Hồng Mai vẫn còn ở thủ đô, mà tình hình trong nhà hiện giờ, ông cũng chẳng nỡ căng tin ăn, thường ngày đều tự về nấu đại cái gì đó ăn qua bữa, hôm nay ông tâm trạng đó, trong đầu là chuyện con gái lớn coi nhà lão Tam như trưởng bối chính quy, vượt mặt bên của ông .

 

Đinh Chí Cương bóp trán, trong lòng oán hận vô cùng đứa con gái lớn ly tâm với họ.

 

hài lòng với họ đến , chuyện đại sự như cũng nên về đây mà , cũng nên tìm họ mà bàn bạc.

 

Gặp nhà lão Tam mà coi như mắt gia đình, nó sợ nhà đối tượng cho thối mũi .

 

Đã coi bố gì như , thì chờ đến lúc nhà trai sang dạm ngõ cũng để họ tìm chú thím mà dạm ngõ , đừng đến nhà , đến nhà ông cũng tiếp.

 

Đến lúc đó nó mất mặt ở nhà chồng thì đừng về mà oán trách họ.

 

Nghĩ như , khuôn mặt đỏ bừng vẫn phảng phất chút tái xanh.

 

Hồi lâu , Đinh Chí Cương cuối cùng cũng định thần , chuẩn bếp lấy cái bánh bao ngô ăn tạm với nước sôi cho qua bữa, thì cửa từ bên ngoài đẩy mạnh : “Lão Đinh, lão Đinh, mau lên, nhanh lên, con dâu ông đưa bệnh viện , sắp sinh . Con trai ông gọi điện đến nhà máy, bảo ông mau sang đó, đưa viện Phụ sản , ông mang theo ít tiền...”

 

Người đẩy cửa nhà ông là lão Hà, đồng nghiệp ở nhà máy, mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển .

 

Sắc mặt tái xanh của Đinh Chí Cương phủ thêm một lớp trắng bệch: “Sắp, sắp sinh ? Không vẫn đến lúc sinh ?”

 

Lão Hà : “ , con trai ông vẻ gấp lắm, ông mau sang đó xem , về đây.”

 

Lão Hà , Đinh Chí Cương ngây tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

 

Vợ thằng Cả chẳng còn nửa tháng nữa , sớm thế .

 

Cũng chẳng màng đến việc ăn cái bánh bao ngô nữa, vội vàng chạy đến bệnh viện.

 

Đinh Kiến Quốc đang xoay như chong ch.óng tại chỗ, thấy bố đến, vội lau mồ hôi chạy đón: “Bố, mang tiền chứ ạ?”

 

Đinh Chí Cương cũng đầy mồ hôi, lúc căn bản rảnh để lau, vội vàng móc tiền từ trong túi , móc hỏi: “Vợ con chẳng còn nửa tháng nữa ? Sao sớm thế ?”

 

Sắc mặt Đinh Kiến Quốc cũng : “Thím Hai vì chuyện Hiểu Mai giới thiệu đối tượng cho Đào t.ử, gọi điện đến tận nhà máy của cô , Hiểu Mai điện thoại xong là, là động t.h.a.i khí.”

 

Lúc chạy đến đồng nghiệp ở nhà máy của Hiểu Mai , Hiểu Mai ở quê mắng cho đến mức sinh non.

 

Sắc mặt Đinh Chí Cương tái một hồi, tức giận : “Cái bà thím Hai của con thật là...”

 

Nhà lão Nhị thể như , vợ thằng Kiến Quốc đang m.a.n.g t.h.a.i to ?

 

Ồ, dường như họ cũng chẳng chính thức gửi thư về quê chuyện . Đinh Đào ở trong nhà mà, nó với bố nó về tình hình của vợ thằng Kiến Quốc ?

 

Chuyện con dâu cả tức giận đến mức mệnh hệ gì, xem nhà lão Nhị ăn .

 

Trong lòng Đinh Kiến Quốc cũng chán ghét cực độ những ở quê đó, nhưng trong lòng dù giận đến mấy, lúc cũng rảnh để chuyện khác. Nói với hai đồng nghiệp ở nhà máy của Hiểu Mai một tiếng, nhờ họ ở đây trông nom giúp, nộp tiền, nộp tiền xong còn về lấy đồ.

 

Hiểu Mai trở đột ngột, đồ chuẩn cho đứa bé đều mang theo, nộp tiền xong là vội vã đạp xe về nhà, đạp đến mức xích xe đạp như tóe lửa.

 

Mẹ vẫn còn ở thủ đô, nhờ đưa lời đến nhà vợ, vợ vẫn sang.

 

Cũng nhờ báo tin cho chị Cả , hy vọng lúc chị Cả thể bỏ qua những thành kiến đó mà sang giúp một tay.

 

thế nào, đây cũng là đứa cháu đời đầu của nhà họ Đinh.

 

Chị Cả sắp , mặt đứa trẻ, cũng nên nặng nhẹ chứ.

 

là chỗ nào cũng thấy phiền lòng.

 

Lúc Đinh Kiến Quốc đang bận đến tối tăm mặt mũi, nhịn mà nảy sinh chút oán trách đối với Đinh Niệm Quân, luôn che chở.

 

Mặc dù bên phía Niệm Quân cũng trưởng bối nào giúp đỡ, nhưng liên quan đến những thứ am hiểu, vô cùng khao khát bên cạnh một thể giúp một tay, thì đang hầu hạ em gái, thương đứa em gái đó đến mấy, trong lòng cũng tránh khỏi nảy sinh khúc mắc.

 

Khi Đinh Kiến Quốc bệnh viện, cả như vớt nước lên, phía phòng đẻ ngoài việc mơ hồ thấy tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của Lục Hiểu Mai, thì tin tức gì khác.

 

Đinh Chí Cương thấy con trai , thở phào nhẹ nhõm.

 

Ông cảm thấy chút ngượng ngùng.

 

Con dâu sinh đẻ, ông là bố chồng ở đây là thế nào?

 

May mà hai nữ đồng nghiệp bên công đoàn nhà máy của con dâu ở đây, nếu ông còn ngượng hơn.

 

Đinh Chí Cương quanh một vòng, vợ vẫn sang, vẫn sang nhỉ?

 

Mặc dù đó Lục Hiểu Mai để vợ sang chăm sóc ở cữ, vợ vẻ vui lắm, chị dâu của Hiểu Mai cũng mấy hài lòng, nhưng con gái ruột sinh con, lẽ nào lo lắng?

 

Chị Cả... mà cũng sang.

 

Quá hiểu chuyện , từng từng đều hiểu chuyện thế .

 

Trong lòng Đinh Kiến Quốc thấy lạnh lẽo, từ dâng lên một luồng tủi , ôm mặt thụp xuống .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-204.html.]

Đinh Chí Cương tưởng lo lắng cho vợ con, định an ủi vài câu thì cửa phòng đẻ kéo , một y tá thò đầu : “Người nhà Lục Hiểu Mai, mua chút gì cho sản phụ ăn .”

 

Đinh Kiến Quốc màng đến chuyện nữa, dậy với vẻ mặt ngơ ngác hỏi: “Vợ con ăn gì ạ?”

 

“Cái gì cũng , ăn chút gì mới sức mà đẻ.”

 

Đinh Kiến Quốc vội chạy ngoài, mua hai cái bánh bao về, gõ cửa đưa .

 

Lục Hiểu Mai suýt nữa thì tức c.h.ế.t.

 

Bánh bao? Cô bên nhà chồng mắng đến mức sinh non, ở trong mạo hiểm rủi ro cực lớn để sinh con, giờ còn sức, mà cho cô ăn bánh bao?

 

Tiền cô nộp lên hàng tháng, chẳng lẽ mua nổi mấy cái bánh bao nhân, mua nổi mấy quả trứng ?

 

“Đinh Kiến Quốc, đồ c.h.ế.t tiệt nhà , chia gia tài, chia gia tài!”

 

Lục Hiểu Mai hét lên khản cả giọng, bên ngoài mà da đầu tê dại...

 

Đinh Chí Cương đau cả đầu tìm bác sĩ mượn điện thoại, gọi điện thoại, với Phan Đỉnh Phong một tiếng, xem thể để Nhạc Hồng Mai về .

 

Con dâu cả ở cữ cho , ngày tháng trong nhà đúng là lấy một ngày yên .

 

Ở lối cầu thang tới, Đinh Kiến Quốc thấy lòng nhẹ bẫng hẳn , vội vàng đón lấy: “Mẹ!”

 

Tốt quá , vợ sang.

 

Mẹ Lục cố ý chậm trễ, bà mua thức ăn, về nhà mới hàng xóm chuyển lời, liền vội vội vàng vàng chạy sang đây: “Hiểu Mai thế nào ? Sao trở sớm thế ? Có gọi điện cho bên ?”

 

Bà lo cho con gái là một chuyện, nhưng bảo bà chăm sóc ở cữ, nếu bên thông gia lời lẽ gì hẳn hoi, bà chẳng ăn với đứa con dâu ở nhà.

 

Đinh Kiến Quốc , nhưng chuyện chắc chắn giấu .

 

cũng tại thím Hai gọi cuộc điện thoại đó, chắc là Đinh Đào với gia đình chuyện Hiểu Mai giới thiệu đối tượng cho nó, giới thiệu kiểu nhà đó đúng là t.ử tế, nhưng thím Hai cũng nặng nhẹ, Hiểu Mai đang m.a.n.g t.h.a.i to cơ mà, hài lòng thì thể đợi Hiểu Mai sinh con xong hãy .

 

Bên phía Dương Gia Oa, mùa thu hoạch lúa mạch đang diễn sôi nổi.

 

Hoàng Mai Hoa đang đội cái nắng gắt từ công xã hớt hải chạy về làng, thần sắc chút hoảng hốt.

 

Bà quên mất vợ thằng Kiến Quốc đang mang thai.

 

nãy bà kìm cơn hỏa, khi gác máy cuộc gọi với bác Cả là bà nhịn gọi ngay đến nhà máy dệt.

 

Vợ thằng Kiến Quốc suýt nữa thì hại c.h.ế.t Đào t.ử, chẳng lẽ mắng vài câu ?

 

ngờ vợ thằng Kiến Quốc chịu nổi mắng như thế, mới mắng vài câu mà kêu đau bụng, tiếng động đó dường như còn ném cả điện thoại xuống đất.

 

Chắc là giả vờ chứ?

 

Đinh Quả đang chuẩn canh đậu xanh ở nhà thì Hạo T.ử nhắc nhở, ông bố rẻ rách của cô mang về nguồn thu cho cô .

 

Đinh Quả hậu đài xem một chút, kinh ngạc tốc độ cuộn của cái tên ‘Đinh Chí Cương’: “Có chuyện gì xảy ?”

 

Lại còn liên quan đến cô nữa.

 

Chẳng lẽ là chuyện cô về quê ?

 

Hôm nay Bùi Triệt đồng , cô vẫn ruộng nên Hoàng Mai Hoa công xã, mà nguyên nhân công xã là để chuẩn mắng từ xa.

 

Đợi cô nấu xong canh đậu xanh mang ruộng, phát hiện Hoàng Mai Hoa ở đó, lúc mới đoán điều gì.

 

Đinh Đại Trụ cũng ở ruộng, thím Ba sai mua đồ , mặc dù Đinh Quả và Bùi Triệt ngăn cản hết lời nhưng vẫn ngăn .

 

Bùi Triệt hôm nay mặc một chiếc áo ba lỗ rằn ri, cổ vắt một chiếc khăn lau mồ hôi, giơ khăn lên lau mồ hôi, nhận lấy cái bát từ tay Đinh Quả đưa tới, uống một hết hơn nửa bát.

 

Đinh Quả : “Mệt ?”

 

“Không mệt!”

 

Thể hiện ở nhà vợ tương lai thì mà mệt .

 

Chỉ cần nghĩ đến mà ông cụ nhà sắp xếp đang đường đến đây là thấy tràn đầy sức lực, cảm giác thể một chinh phục mười mẫu đất.

 

Bành Quế Hoa tới hai đứa trẻ , mắt đầy ý , một nữa bảo Bùi Triệt về nghỉ ngơi, ngoài dự đoán từ chối.

 

Khi Hoàng Mai Hoa về đến nhà qua giờ cơm trưa , vì trong lòng bồn chồn yên nên ngay cả cơm cũng chẳng thèm ăn, liền tìm Đinh Quả hỏi thăm tình hình m.a.n.g t.h.a.i của vợ thằng Kiến Quốc.

 

“Vợ thằng Kiến Quốc mấy tháng ?”

 

Mặc dù Đinh Quả chủ động quan tâm đến chuyện nhà họ Đinh, nhưng cũng Đinh Đào kể về tình hình của Lục Hiểu Mai.

 

“Chắc sắp sinh chứ? Có chuyện gì thím?”

 

Sắc mặt Hoàng Mai Hoa liền đổi.

 

Chẳng lẽ giả vờ, mà thực sự một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sắp sinh nổi giận ?

 

Lúc mắng dĩ nhiên là mắng càng độc địa càng , nhưng nếu thực sự xảy chuyện gì thì bà cũng sợ.

 

“Thì là… đang chuyện với vợ thằng Kiến Quốc thì bên kêu loảng xoảng một tiếng, vợ thằng Kiến Quốc la oai oái kêu đau bụng. lẽ nó tức giận quá chứ? Cháu xem liệu nó giả vờ ?”

 

Lời đúng là dễ để hùa theo.

 

 

Loading...