Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:38:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thím hai đúng là thông minh , mượn thế." Đinh Đại Dũng về Đinh Oánh, "Nói chuyện gả chồng , cô nhờ tìm giúp đấy. Đinh Nhị Cẩu đồng ý, quậy phá trong nhà, mấy của Đinh Oánh đến nhà đ.á.n.h cho Đinh Nhị Cẩu một trận, nếu Tết còn gánh phân thì chắc thể đ.á.n.h cho Đinh Nhị Cẩu lết xuống giường luôn."
Đinh Quả mà hớn hở.
Không ngờ Đinh Oánh hành động cũng chậm, mới mấy ngày ngắn ngủi hàn gắn quan hệ với phía nhà ngoại, còn thuyết phục mấy giúp đỡ.
Đinh Đại Dũng thở dài: "Chỉ là vợ Nhị Cẩu... thực sự là hiểu chuyện, Đinh Nhị Cẩu hành hạ bà và mấy đứa con như thế mà bà còn bảo vệ Đinh Nhị Cẩu, ngăn cản cho mấy em tay. Đinh Oánh thông minh, trực tiếp lôi cô ngoài, để em gái canh chừng cho về nhà, đợi mấy đ.á.n.h xong cha cô , cô tiễn mấy mới đón về. Nghe mấy trận liền, nhưng Đinh Oánh gì với cô mà cũng quậy phá nữa."
Trong đầu Đinh Quả hiện lên một khuôn mặt vàng vọt, gầy gò, mắt thấp mày châm, chính là vợ Nhị Cẩu trong ký ức của nguyên chủ, cô thở dài: "Tự bảo vệ con, còn cho nhà đẻ giúp bảo vệ, đúng là một hiểu chuyện."
Có một như , Đinh Oánh nếu nhân cơ hội mà quản c.h.ặ.t thì còn mệt cho cô .
cách xử lý của thôn vẫn còn quá ôn hòa...
Đều trọng tình cả mà!
Cũng may lời của Hoàng Mai Hoa thể gây chút phẫn nộ trong đám đông, nhất cử nhất động của Đinh Nhị Cẩu đều trong thôn giúp trông chừng, chắc là sẽ thu liễm hơn.
Còn về tình hình lâu dài của gia đình, vẫn xem ở Đinh Oánh.
"Hy vọng Đinh Nhị Cẩu thể nhớ đời."
Hai chị em bùi ngùi, đến nhà Tiêu Hải Phong.
Bữa tối ở nhà họ Tiêu cuối cùng cũng từ chối , Tiêu Hải Phong còn bảo con gái Tiêu Linh gọi Tiêu Hồng qua, cùng náo nhiệt một chút.
Ăn đến hơn bảy giờ tối thì tan tiệc, Đinh Quả mời Tiêu Hồng và Tiêu Linh tối qua chỗ tụ tập một chút.
Hai chị em vui vẻ nhận lời.
Sáng sớm hôm , Đinh Quả thấy Đinh Đào đang đợi ở cổng nhà máy.
"Chị!" Đinh Đào từ xa vẫy tay gọi Đinh Quả, vô cùng vui mừng.
Đinh Quả đạp xe tới gần xuống xe, : "Chị còn đang định lát nữa rảnh sẽ tìm em đấy. Thím hai bảo Đại Dũng mang cho em ít lương thực qua, định hỏi xem em sắp xếp thế nào."
Mắt Đinh Đào sáng lên, : "Em giữ một phần, chỗ còn mang về nhà bác cả . Anh chị về từ khi nào thế? Sáng qua em qua một chuyến, thấy nhà khóa cửa. Chiều qua em định qua chuyến nữa, nhưng bác gái bảo em ở nhà giúp chị dâu họ cơm, Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong về, em dứt ..."
Đây là lệch với Đại Dũng , chắc là Đại Dũng đến chỗ sư phụ , Đinh Đào thì đến ngõ Táo Hoa, nên mới đụng mặt .
Cô : "Hôm qua chị cùng chuyến tàu với Đinh Niệm Quân về đấy."
Đinh Đào thở dài, thần sắc phần phức tạp: "Chị về cũng cái của chị về, chúng em thể ăn một bữa ngon theo. Chị , đồ Tết bác gái mua Tết, Tết thì keo kiệt cho chúng em ăn, hôm qua mới chỉ đạo em và chị dâu họ một bàn, chị dâu họ tức nổ phổi luôn."
Cô : "Vốn đang đòi chia gia đình, thái độ chắc là càng cứng rắn hơn nữa."
Đinh Quả ngạc nhiên: "Trước Tết chia ?"
Đinh Đào nhớ mục đích tới đây: "Chưa , nhất định đợi chị về, em qua đây là để báo cho chị một tiếng, trong lòng chị cái dự tính. Chuyện thể nhúng tay thì vẫn là nên nhúng tay , hai bên đều lợi ."
Giúp họ chị dâu họ, chắc ơn, mà còn càng thêm đắc tội với bác trai bác gái; giúp bác trai bác gái, chắc là chị dâu họ trong lòng ý kiến.
Đinh Quả : "Ai nhất định đợi chị về mới ?"
"Bác trai đấy!"
Đinh Quả gật đầu: "Cái trò đào hố chôn chị , bác trai em lúc nào cũng chuẩn bài."
Đinh Đào nhịn .
"Yên tâm , trong lòng chị tự mà." Đinh Quả thò tay túi đeo chéo mò mẫm một hồi, lấy một hộp thịt và hai cái bánh bao đưa qua, : "Tối nay chị và Đại Dũng về một chuyến, đồ của em ngày mai chị mang đến nhà máy giấy cho."
Đinh Đào ngại ngùng nhận lấy ôm lòng, hỏi: "Chị, cha em thế nào?"
Năm đầu tiên ăn Tết ở nhà, bình thường cô dù gồng đến thì đêm ba mươi Tết vẫn lén một trận.
nghẹn một , nghĩ rằng nếu thể cắm rễ ở Phong Ninh thì cũng thể dìu dắt hai đứa em gái, ngày tháng của cha ở nhà cũng sẽ dễ thở hơn một chút.
Đinh Quả : "Rất ." Cô nhớ những gì Đinh Đại Dũng với hôm qua, , "Đinh Nhị Cẩu cũng dám tìm thím hai gây phiền phức nữa ."
Đinh Đào kinh ngạc vui mừng: "Thật ạ?"
"Thật, nhưng em đừng với bác trai bác gái nhé."
Cô còn trông chờ thím hai tiếp tục dùng chuyện đè nén Nhạc Hồng Mai thêm một thời gian nữa mà.
Nếu mâu thuẫn đó giải quyết , gánh nặng tâm lý trong lòng Nhạc Hồng Mai cũng sẽ biến mất sạch sành sanh ngay, chẳng còn áp lực tâm lý gì nữa.
Đinh Đào gật đầu lia lịa.
Vì còn , hai chị em thêm nữa, Đinh Đào rời , Đinh Quả trong xưởng.
Trong xưởng khí vui tươi, rộn ràng tiếng chúc Tết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-193.html.]
Ngày đầu tiên khai công Tết, phân xưởng bận rộn lắm, việc nhiều, một ngày thảnh thơi, tụ tập buôn chuyện, kể về chuyện gia đình riêng, hoặc những chuyện bát quái xảy trong nhà hàng xóm dịp Tết.
Nào là con gái nhà ai lao động về, vì mang lương thực về mà mắng c.h.ử.i suốt ngày trong nhà; nào là con rể nhà ai uống say, hất đổ cả mâm cơm nhà cha vợ; nào là con dâu nhà ai mùng hai xách giỏ về nhà ngoại, chồng lạch bạch đôi chân nhỏ đuổi theo, từ phía con dâu lén lút lật lớp vải bọc giỏ xem, chỉ sợ con dâu mang quá nhiều đồ về nhà ngoại...
Những chuyện bát quái từ đầu làng đến cuối ngõ, Đinh Quả đến no cả tai.
Buổi chiều tan sớm hơn bình thường nửa tiếng, Đinh Quả khỏi cổng xưởng thấy Đinh Đại Dũng đang đợi ở đó.
Công ty vận tải hôm nay cũng bận, Đinh Đại Dũng xin nghỉ sớm một tiếng về nhà lấy đồ, qua đây đợi Đinh Quả.
Đinh Quả thể tay về, nhưng Đinh Đại Dũng tay thì tiện cho lắm, mang theo một gói bánh quy đào, hai hộp hoa quả đóng hộp.
Hai đạp xe về phía khu tập thể nhà máy thép, kết quả là gặp Đinh Chí Cương đường.
"Đinh Quả, Đại Dũng!"
Đinh Chí Cương chống chân xe , ánh mắt phức tạp đứa con gái lớn một cái, : "Cha đang định đến xưởng tìm con đây."
Vừa đầu xe song song với họ.
Đinh Quả thần sắc hờ nhạt: "Con đang định về nhà một chuyến đây."
Đinh Đại Dũng vội vàng gọi: "Bác cả, chúc mừng năm mới ạ."
Đinh Chí Cương tùy ý gật đầu: "Chúc mừng năm mới." Lại Đinh Quả, "Ngày Tết ngày nhất, con về nhà mà chạy về quê thế?"
Trước mặt Đinh Đại Dũng, giọng điệu ông vẫn còn coi là ôn hòa, nhưng vẫn mang theo vài phần ý trách móc.
Đinh Quả : "Chuyện gì lạ ạ? Con lớn ngần , tính mới chỉ đón ba cái Tết ở nhà các thôi, trong ký ức ngoài giặt giặt rửa rửa thì chính là giặt giặt rửa rửa, hai bàn tay cóng lên đỏ như củ cà rốt . Về quê ăn Tết thích bao, thím ba thương con, chẳng để con việc gì, chỉ việc chờ ăn thôi. Cha ạ, nếu là cha, cha sẽ về bên nào ăn Tết?"
Đinh Chí Cương nghẹn lời, chút tự nhiên : "Con gái nhà chút việc chẳng là lẽ đương nhiên ?"
Đinh Quả ông một cái: " con nhớ lúc đó cũng là con gái như Đinh Niệm Quân thì chẳng gì cả cơ mà, cô chơi thôi, hôm nay xem phim, mai trượt băng hồ ở công viên nhân dân đấy."
Đinh Chí Cương: "... Đều là do con gây tội nợ." Lại lầm bầm, "Đều bao nhiêu năm , đừng suốt ngày lôi chuyện cũ ."
Đinh Quả: "Chuyện cũ chính là để lôi mà, lôi thì nó còn ý nghĩa tồn tại gì nữa?"
Đinh Chí Cương cô, dứt khoát thèm để ý nữa, sang hỏi Đinh Đại Dũng: "Cha cháu đều khỏe chứ? Chú hai thím hai đều khỏe chứ?"
Đinh Đại Dũng: "Mọi đều khỏe cả ạ."
Đinh Chí Cương hỏi han mấy câu về ngày Tết, ngày về Tết, cứ thế trò chuyện bâng quơ với Đinh Đại Dũng khu tập thể.
Có hàng xóm thấy Đinh Quả, cất tiếng chào hỏi: "Ôi chao, Đinh Quả về , Tết thấy về thế?"
Đinh Quả : "Cháu về quê ạ, cháu lớn lên ở quê từ nhỏ nên thiết với bên quê hơn."
Đinh Chí Cương bên cạnh đ.â.m trúng tim đen: ...
Ông chút bất lực lườm Đinh Quả một cái, ở bên ngoài thì cũng giữ chút thể diện cho gia đình chứ.
Đinh Đại Dũng nén , khóa xe , xách đồ theo bác cả sắc mặt trầm uất lên lầu.
Trong nhà đúng là... khá chật chội.
Mọi đều mặt, Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong cũng , thấy Đinh Quả , Đinh Niệm Quân dậy chào Đinh Quả: "Chị, hôm qua chị nhanh quá, em đuổi theo chẳng kịp."
Đinh Quả phớt lờ ánh âm trầm của Nhạc Hồng Mai, kỳ lạ hỏi: "Hai chúng cùng đường, cô đuổi theo gì? Đuổi theo để lì xì cho chắc?"
Đinh Niệm Quân nghẹn họng, đầu tủi Nhạc Hồng Mai.
Cơn giận của Nhạc Hồng Mai nén từ Tết đến Tết, khác quạt gió thổi lửa, lúc lời gì ho, mỉa mai : "Con còn đường mà về cơ đấy?"
Đinh Quả: "Biết chứ ạ!"
Nhạc Hồng Mai: ...
"Được !" Đinh Chí Cương quát lên, "Ngày Tết ngày nhất, tất cả năng cho hẳn hoi !"
Lát nữa còn bàn bạc chuyện chia gia đình, ông còn Đinh Quả về phía mấy câu công bằng cơ mà.
Tối qua mãi với vợ , bảo bà đối xử với Đinh Quả một chút, đối xử với Đinh Quả một chút, thế mà cũng bằng thừa.
Đinh Kiến Quốc và Lục Hiểu Mai chào hỏi Đinh Quả và Đinh Đại Dũng, Đinh Đào thì khỏi , trực tiếp bưng đĩa hạt dưa mặt Đinh Niệm Quân đưa qua cho Đinh Quả: "Chị, Đại Dũng, ăn hạt dưa ."
Đinh Hương và Đinh Kiến Thiết vẫn như cũ thèm đoái hoài gì đến khác, Đinh Quả thì đại nhân chấp tiểu nhân, mỉm chào hỏi hai một tiếng: "Tiểu Ngũ Tiểu Lục , chẳng thấy cao lên tí nào nhỉ, vẫn lùn thế. Chậc chậc, tiền trong nhà đều các em phá sạch , chẳng còn đồ bổ mà ăn nữa . Chậc chậc, cái tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn mà chẳng miếng mỡ nào, đáng thương thật đấy!"
Đinh Hương, Đinh Kiến Thiết: ...
Sắc mặt Đinh Chí Cương tối sầm , hiểu ông bỗng nhớ tới bàn tiệc đoàn viên vô cùng thịnh soạn ngày hôm qua, và cả những bữa cơm gia đình ngày hôm qua nữa.