Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 187
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô lấy thêm hai củ nhân sâm đó nhờ Đại Dũng mua cho ông cụ Bùi.
Muộn nhất là chiều mai cô khởi hành về Phong Ninh, cô còn tranh thủ chút thời gian dạo quanh thủ đô, nên đợi tóc khô, Đinh Quả liền quần áo, xách đồ khỏi nhà.
Đầu tiên là đến khu đại viện quân khu, nếu ông cụ Bùi nhà, cô sẽ đến nhà họ Hoàng, họ Tống, hoặc đến ký túc xá nhà máy đồ hộp tìm dì Vu.
Đến khu đại viện quân khu, cổng vô cùng nhộn nhịp, mấy đang thủ tục đăng ký, cũng đợi ở cửa chờ cho phép , Đinh Quả lấy thư giới thiệu xếp hàng.
Lần lính gác là , khi đến lượt cô, lính gác cô đến thăm nhà họ Bùi, khỏi tò mò cô thêm vài cái, trong mắt thoáng chút đồng cảm.
Hai ngày nay khách đến nhà họ Bùi ít, mười nhà thì từ chối hết chín nhà.
Hôm qua là mùng hai Tết, nhà ngoại của cháu dâu cũ ông cụ đến chúc Tết mà còn cho , cô gái e là cũng thất vọng .
Chỉ là khi mở thư giới thiệu của Đinh Quả , rõ thông tin đó, sững một chút, đó mở cuốn sổ ghi chép bên cạnh lật xem, chào Đinh Quả theo nghi thức quân đội, : "Đồng chí, cô thể !"
Những đang chờ đợi khác bèn thắc mắc: "Đồng chí, cô trực tiếp thế?"
Người lính gác thản nhiên : "Gia đình mà đồng chí đến thăm chào hỏi từ , chúng đăng ký ở đây."
Đinh Quả đổ mồ hôi hột, cái tên Bùi Triệt miệng nhanh thật đấy.
Hoặc thể , mong chờ cô thể ghé qua một chuyến.
Cảm ơn lính gác xong, Đinh Quả xách đồ cửa, theo con đường chính quen thuộc đến nhà họ Bùi và gõ cửa.
Chương 134 Cha Bùi
Phòng sách nhà họ Bùi.
Ông cụ Bùi mắt chăm chú bàn cờ, chuyện với con trai Bùi Chính Trung đối diện: "... Cũng hẳn là tường đổ đẩy, vụ án của nhà họ Phan càng tra càng khiến kinh hãi, lạnh lòng. Ba cũng ngờ năm đó chú Phan của con lén lút nhiều việc gây hại cho đất nước và nhân dân đến thế."
Bùi Chính Trung hạ một quân cờ, : "Năm đó ba suýt chút nữa cũng... cũng là do nhà họ Phan nhúng tay ?"
Ông cụ Bùi khổ thở dài, lắc đầu: "Thật lạnh lòng, ba và ông năm đó cũng là tình giao phó mạng sống, ngờ ông còn từng chơi ba một vố."
Bùi Chính Trung toát mồ hôi lạnh, sợ hãi thôi.
Trước Tết, và vợ trở về liền cùng vợ về thăm và chăm sóc nhạc phụ đang bệnh nặng, mãi rảnh rỗi xuống chuyện với cha.
Mùng một Tết thấy con cháu nhà họ Phan đưa vợ đến chúc Tết, mới nhớ đến chuyện nhà họ Phan mà cha từng kể trong điện thoại mùa đông năm ngoái, bận rộn đến hôm nay mới thực sự thể tĩnh tâm hỏi thăm chi tiết, ngờ trong đó liên quan đến nhiều chuyện như .
Bùi Chính Trung: "Vậy nhà họ Cao đây là..."
Tiết Lan, con dâu Sư trưởng Cao, đang xách đồ qua, đang chuyện với vợ là Thiệu Tầm Bình ở phòng khách.
nhớ, Tiết Lan và Thiệu Tầm Bình quan hệ mấy thiết, tiền tỷ mới chúc Tết xong, gặp mặt , lý nào hôm nay đặc biệt ghé thăm nữa.
Ông cụ Bùi hừ nhẹ: "Con tưởng Phan Đỉnh Phong đây bằng cách nào?"
Bùi Chính Trung suy nghĩ một lát mới nhớ Cao Gia Nghiệp, cháu trai Sư trưởng Cao, là em quan hệ khá với Phan Đỉnh Phong, : "Cao Gia Nghiệp đưa ạ?"
Ông cụ Bùi bất lực lắc đầu: "Thằng bé đó với thằng nhóc nhà họ Tôn chỉ đưa Phan Đỉnh Phong đại viện, còn dẫn bọn chúng chúc Tết khắp đại viện. Chút khôn vặt của bọn trẻ, ai mà chứ? Trưởng bối hai nhà chuyện, chẳng lẽ lượt tới cửa để phủi sạch quan hệ ?"
Bùi Chính Trung ngỡ ngàng: "Chắc hẳn ít cho rằng đó là ý của trưởng bối nhà họ Cao, họ Tôn, mượn danh nghĩa con cháu để tới thăm dò động tĩnh đúng ? Hai đứa trẻ đó cũng nghịch ngợm quá. Phan Viễn Chinh mới tổ chức xử lý, mới bao lâu , lo tránh đầu sóng ngọn gió , còn nhảy nhót lung tung trong đại viện, bộ chê ngày tháng nhà quá yên ?"
Nếu thuần túy là con cháu chúc Tết, sẽ lời .
trẻ tuổi thường giữ chuyện trong lòng, chuyện một hồi là lỡ miệng ngay.
Hai đứa nhỏ nhà họ Cao, họ Tôn thế mà còn giúp đỡ, giờ trưởng bối trong nhà , chẳng là dọn dẹp hậu quả cho chúng .
Ông cụ Bùi lắc đầu: "Tâm cơ của nhà họ Phan đều dồn hết lên chú Phan của con và Viễn Chinh , hai cha con nhà đó kẻ nào cũng tính toán, luồn lách, mà ngờ đến đời Phan Đỉnh Phong, thành một kẻ não."
Năm đó khi ông tổ chức điều tra, tất cả trong nhà đều án binh bất động, đó cũng ngóng, nhiều, cứ như thể ông chỉ nghỉ một kỳ nghỉ bình thường, kỳ nghỉ kết thúc về việc. Ngay cả khi khôi phục công tác, nhà họ Bùi cũng chủ động cắt đứt giao thiệp, mãi một thời gian dài mới từ từ với bạn cũ quen, nhưng đối với những chuyện xảy , cũng tuyệt nhiên nhắc nửa lời.
Cái đứa cháu nhà họ Phan thì , lúc nào yên . Nó rằng sự yên của nó sẽ khiến bao nhiêu cảm thấy bất an theo. Cứ loay hoay mãi, cuối cùng đến chút tình nghĩa mặt mũi cũng chẳng còn.
Trong phòng khách, Tiết Lan chuyện với Thiệu Tầm Bình một lát, bày tỏ rõ ý tứ của xong liền chuẩn dậy cáo từ.
Thiệu Tầm Bình an ủi bà: "Người trẻ tuổi huyết khí phương cương, bọn chúng là bạn bè lớn lên bên từ nhỏ, bạn bè gặp khó khăn thì tự nhiên giúp đỡ một tay. Bọn trẻ bốc đồng , chỉ cần chúng là trưởng bối canh chừng cho chúng là ."
Mặt già của Tiết Lan nóng lên.
Trong lòng tức điên lên vì đứa con trai ngu ngốc nhà .
Nhà họ Phan đó là gặp khó khăn ? Phan Viễn Chinh giờ là tội nhân rành rành đó , đây là chuyện giúp đỡ một tay là xong ?
Tiết Lan thở dài: " ngăn cản chúng , mấy hôm Phan Đỉnh Phong viện, thằng nhóc nhà chạy đôn chạy đáo giúp đỡ bận rộn, cản. Trước Tết gửi cái cái cho chúng, cũng gì. ngờ cái thằng ranh con đó dám loạn như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-187.html.]
Hôm qua còn hỏi bà, ý của ông cụ nhà bà , ông cụ tức hề nhẹ.
Hai đang ngoài thì tiếng gõ cửa.
"Tới đây!" Thiệu Tầm Bình bước nhanh hai bước, mở cửa, liền bắt gặp một khuôn mặt xinh rạng rỡ.
Thiệu Tầm Bình lập tức nhớ tới chuyện con trai trong điện thoại đêm ba mươi, trong lòng phán đoán nhưng dám chắc chắn, hỏi một câu: "Đồng chí, cô là..."
Đinh Quả cũng sững một chút, nhưng cô nhanh ch.óng thấy bóng dáng Bùi Triệt từ lông mày và mắt của phụ nữ mặt, tim đập thịch một cái, chút ngại ngùng, lễ phép mỉm : "Cháu chào bác, cháu tên Đinh Quả, cháu đến chúc Tết ông nội Bùi ạ!"
Thiệu Tầm Bình vội vàng nhường đường cho cô , giọng chứa đầy ý : "Chào cháu Đinh Quả, bác là của Bùi Triệt."
thật là !
Mặt Đinh Quả nóng lên, gọi một tiếng: "Cháu chào bác gái ạ!"
Tiết Lan bên cạnh mà kinh ngạc, vội hỏi: "Chị dâu, đây là..."
Thiệu Tầm Bình hào phóng giới thiệu với Tiết Lan: "Đây là đối tượng của Tiểu Triệt!"
Tiết Lan kêu lên: "Tiểu Triệt tìm đối tượng ? Ôi chao, con bé trông xinh xắn quá." Lại , "Vậy chị mau tiếp đón con dâu , về đây."
"Vậy tiễn cô nhé."
"Không cần tiễn cần tiễn, đều sống trong cùng đại viện cả, lúc nào rảnh sang chuyện với chị."
Tiết Lan rời , Thiệu Tầm Bình vội vàng mời Đinh Quả phòng khách, những thứ cô mang đến, trách: "Cháu đến là bác vui , còn mang đồ gì? Sau khách sáo như nữa đấy. ... Cháu ."
Rồi vội vàng gọi vọng về phía phòng sách: "Chính Trung, khách tới ."
Hai cha con trong phòng sách thấy tiếng động ở phòng khách liền lượt .
"Tiểu Đinh tới ." Ông cụ Bùi hì hì chào Đinh Quả, giới thiệu Bùi Chính Trung cho cô: "Cha của Tiểu Triệt."
"Cháu chào bác Bùi ạ!" Đinh Quả vội vàng chào hỏi, càng thêm ngại ngùng.
Cô ngờ cha Bùi Triệt từ quân khu Tây Bắc trở về ăn Tết, bất thình lình đụng mặt thế .
"Chào cháu, chào cháu." Bùi Chính Trung đáp, chỉ tay về phía sofa, "Ngồi , đừng gò bó."
Ông cụ Bùi xuống sofa đối diện, ôn tồn chuyện với Đinh Quả: "Chú thím của cháu đều khỏe cả chứ? Trong nhà chuyện đều chứ?"
Đây là cô về Hối Dương ăn Tết , Đinh Quả : "Nhờ hồng phúc của ông, đều ạ."
Ông cụ gật đầu, hỏi thăm Đinh Quả từ nhà ngày mấy, đến thủ đô khi nào, dự định ở đây bao lâu, đại loại .
Mẹ Bùi dậy lên lầu, một lát , tay cầm hai phong bao lì xì dày cộp, thiếu màn từ chối và khách sáo một hồi.
Nhận xong lì xì của Bùi, ông cụ Bùi mỉm đưa qua một cái, Đinh Quả đỏ mặt nhận lấy.
Thiệu Tầm Bình thấy cô tự nhiên, bèn bếp rửa ít trái cây, pha ấm bưng lên, hỏi thăm chuyện công việc của cô, về một phong tục ở Tây Bắc, cứ thế trò chuyện dần dần, Đinh Quả cũng còn thấy căng thẳng nữa.
Trong lúc đó ông cụ Bùi phòng sách một chuyến, chừng hai mươi phút liền gọi Đinh Quả , chỉ chỉ ống điện thoại đặt bàn, hì hì : "Điện thoại của Tiểu Triệt."
Thì là để giúp cô liên lạc với Bùi Triệt.
Vốn dĩ Đinh Quả cũng dự định mượn điện thoại nhà họ Bùi để liên lạc với Bùi Triệt.
"Bọn trẻ các cháu cứ tự nhiên trò chuyện nhé."
Ông cụ Bùi dậy ngoài, để gian cho Đinh Quả.
Đinh Quả khẽ thở phào, cầm ống áp lên tai, gọi một tiếng: "Bùi Triệt!"
Giọng chứa đầy ý của Bùi Triệt vang lên từ ống : "Quả Quả, là đây, chúc mừng năm mới."
Đinh Quả nhẹ: "Chúc mừng năm mới."
Giọng điệu của Bùi Triệt dịu dàng, quyến luyến: "Quả Quả, em nhớ ?"
Mặt Đinh Quả nóng lên, lúc gọi điện chẳng sẽ nhân viên trực tổng đài ? Cái tên cứ thế mà hỏi ?
Cô mập mờ "ừm" một tiếng, về những thứ nhờ gửi về quê: "Nhiều quá ."
Bùi Triệt chút áy náy : "Tết về , thể đến chúc Tết chú thím, nên chỉ thể gửi chút đồ thôi. Em... với chú thím ?"
Vì chắc Đinh Quả với nhà về , nên mượn danh nghĩa của Đinh Đại Dũng, tiến thể công, lùi thể thủ.
Nếu đối tượng vẫn công khai với nhà, thì những thứ đó là tặng cho Đại Dũng, để tránh vì quá đột ngột mà Đinh Quả luống cuống; nếu Đinh Quả nhắc với gia đình về chuyện của cô và , thì cứ thuận miệng giải thích một câu.