Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà bà bao nhiêu đồ thế , phía nhà chú hai chỉ cho bấy nhiêu, bà sợ Hoàng Mai Hoa chuyện, lúc cháu rể tương lai đến chơi sẽ lời .

 

Đinh Quả quan tâm những chuyện , cô nhanh ch.óng cân nhắc: "Cho thêm một con cá nữa ạ, thế thôi."

 

Bành Quế Hoa đành gật đầu.

 

Con cái lớn , bà theo con.

 

Đinh Quả tươi đón , Bành Quế Hoa vội ước lượng cắt một miếng thịt, nhét phần còn cái chậu bên cạnh, lấy nắp che , tùy ý chồng thêm ít đồ lên, bấy giờ mới .

 

Hoàng Mai Hoa bạn của Đinh Đại Dũng chở cho một xe đồ, nén nổi sự tò mò trong lòng, sang xem thử, cũng thăm dò xem là bạn nào của Đại Dũng mà bản lĩnh như thế.

 

Đinh Quả nhắc đến đồ đạc, nhưng hào phóng đó là đồ do yêu nhờ đưa đến.

 

Hoàng Mai Hoa giật , ngờ Đinh Quả dạm ngõ , vội hỏi thăm tình hình yêu cô, mắt cũng để yên mà liếc quanh phòng, chỉ là tới lui cũng chẳng thấy "một xe đồ" như dân làng .

 

Đinh Quả đơn giản tình hình của Bùi Triệt, quá nhiều, một mặt lấy hạt dưa và kẹo cho Đinh San ăn, cho Đinh San một xiên kẹo hồ lô, tự dùng giấy dầu bọc một ít hạt dưa và kẹo để bên cạnh.

 

Lúc về, Bành Quế Hoa mới xách miếng thịt cắt và một con cá chép cho bà . Hoàng Mai Hoa nhếch mép một cái nhưng cũng nỡ gì, dù cũng là một miếng thịt, một con cá, miếng thịt đó cũng hơn hai cân, con cá đó ước chừng cũng hơn bốn cân, còn hạt dưa và kẹo Đinh Quả cho nữa, bà xách về nhà.

 

Hoàng Mai Hoa đứa cháu gái là một kẻ tinh ranh, vẫn còn nhớ chuyện hồi nhỏ bà đối xử tệ với cô, một xe đồ mà chỉ cho bà chút xíu thế .

 

Đinh Chí Cách đang hút t.h.u.ố.c, trái : "Người cho cũng chẳng gì, bấy nhiêu đồ chẳng lẽ đủ quý ?"

 

Hoàng Mai Hoa dĩ nhiên là quý, cuối năm làng mổ lợn, nhà bà mới chia hơn ba cân, giờ dưng thêm hơn hai cân thịt nữa, thể đón một cái Tết ngon lành.

 

so sánh với "một xe đồ" khác thì chút đồ hẻo lánh.

 

Chỉ là trong lòng kìm lẩm bẩm, cho nhiều thì thôi, cũng chẳng bảo cho bà xem tặng những gì.

 

Rồi đến yêu Đinh Quả: "Là lính, nhà ở thủ đô..."

 

Đinh Chí Cách kinh ngạc một hồi: "Đinh Quả dạm ngõ ?"

 

Hoàng Mai Hoa: "Đồ là yêu con bé nhờ đưa đến đấy."

 

Đinh Chí Cách buông một câu: "Tặng nhà chú ba cả xe đồ, chẳng tặng nhà bác cả bác gái bên bao nhiêu ?"

 

Xem gia cảnh yêu Đinh Quả tệ.

 

Ông nhớ đến Đinh Đào tận Phong Ninh, định bụng vẫn nhờ vả vợ chồng cả, xem thể tìm cho Đinh Đào một gia đình , lương thực năm mới gửi thêm cho con bé một ít.

 

Hoàng Mai Hoa thì ánh mắt lóe lên: "Để lúc gọi điện Phong Ninh chúc Tết thì hỏi thăm một câu."

 

cảm giác, cảm giác yêu Đinh Quả chắc sẽ gần gũi với phía nhà bác cả nhỉ?

 

Nếu để bà đoán trúng thì trong lòng chị dâu sẽ ấm ức thế nào đây.

 

Hoàng Mai Hoa nghĩ đến đó là thấy hả thôi.

 

Phía Đinh Quả, thím ba tranh thủ buổi trưa nắng , hì hục giặt đống quần áo bẩn của cả nhà.

 

Giặt xong quần áo là chuẩn cơm tất niên.

 

Đinh Quả cũng rảnh rỗi, gọi Đại Dũng xử lý nguyên liệu , Đinh Đại Trụ cũng chủ động giúp đỡ.

 

Đinh Đại Lâm tuổi nhỏ, đang tuổi ham chơi, đội mũ , nhét hai túi đầy hạt dưa, cầm một xiên kẹo hồ lô chạy tót ngoài.

 

Cả nhà bận rộn tất bật, buổi tối chuẩn một bàn vô cùng thịnh soạn.

 

Cá chép kho tộ, cá hố chiên giòn, thịt kho tàu, tỏi hoàng xào thịt xông khói, bắp cải kiểu cũ, rong biển thái sợi trộn tỏi, gà kho tộ, khoai tây thái sợi xào chua, mộc nhĩ xào hành, lạc rang, canh đậu phụ rong biển.

 

Đinh Đại Dũng còn kiên trì cơm thố.

 

Đinh Quả thì kiên trì mở cho chú ba một chai Ngũ Lương Dịch mới đưa đến lúc chiều.

 

Đinh Chí Thành xúc động khóe mắt rưng rưng, liên tục : "Rượu thế , tự uống thì phí phạm quá..."

 

Lại : "Để dành đợi cháu rể đến cửa thì lấy đãi khách."

 

Đinh Quả bật : "Tự ăn uống dùng thì gọi là phí phạm, đem tặng khác mới là đáng tiếc." Hơn nữa, "Lúc đó rượu ngon mới, sợ gì? Uống ạ!"

 

Đinh Quả rót rượu cho chú ba thím ba, cô và Đinh Đại Dũng cũng mỗi rót một chén, cả nhà nâng chén chúc mừng, tưng bừng đón giao thừa.

 

nhà họ Đinh tận Phong Ninh thì chút hẻo lánh, cả nhà cùng mấy món lèo tèo bàn mà im lặng.

 

Cơm tất niên năm đúng chuẩn mười món một canh, thịt, bên cạnh còn để một chai Lão Bạch Can, mấy chai nước trái cây, cả nhà vui vẻ, đủ lời lành, tưng bừng đón Tết.

 

Ăn cơm xong còn gói sủi cảo, nhân thịt và nhân chay mỗi loại một phần.

 

Lúc bàn ăn, một đĩa bắp cải xào thịt sợi, một đĩa củ cải thái sợi xào cay, một đĩa đậu que khô hầm đậu phụ, một đĩa lạc rang, một bát canh rong biển.

 

Gượng ép lắm mới góp đủ bốn món một canh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-185.html.]

 

So với sự thịnh soạn năm thì đúng là chỉ mấy món lèo tèo.

 

Món chính là khoai lang hấp và bánh ngô trộn bột mì.

 

Sủi cảo năm nay cũng định , gói nhân bắp cải đậu phụ miến.

 

Lục Hiểu Mai cụp mi mắt, chồng rõ ràng Tết cũng xếp hàng mua cá và thịt, là để dành Tết đãi khách.

 

Về nhà chồng nửa năm, cô thấu nhiều chuyện, ví dụ như: họ hàng bên quê nội của bố chồng về vì quá xa, tiện; những thể đến là họ hàng bên ngoại của chồng, nhưng chồng dường như quan hệ với họ hàng bên ngoại, năm họ đến cũng chẳng chồng niềm nở, càng chẳng đãi ngộ chu đáo.

 

Trước đãi ngộ chu đáo, huống chi năm nay.

 

Người thể khiến chồng đặc biệt để dành đồ đãi ngộ thì chỉ Đinh Niệm Quân gả thủ đô thôi.

 

Năm đầu tiên Đinh Niệm Quân kết hôn, dù thế nào cũng sẽ về một chuyến.

 

Trong lòng Lục Hiểu Mai thấy thoải mái.

 

Mua đống cá thịt đó cũng dùng cả định mức của cô, Tết cô còn đưa cho chồng hai mươi tệ để sắm Tết, kết quả là cái Tết đầu tiên ở nhà chồng, ngay cả một bữa sủi cảo nhân thịt cũng ăn.

 

Lục Hiểu Mai càng nghĩ càng thấy tủi , kìm một nữa nảy sinh oán hận với Đinh Niệm Quân.

 

Nhạc Hồng Mai cũng oán hận, trong lòng bà lúc thì mắng Đinh Quả lòng lang thú, lúc thì lo cho Đinh Kiến Thiết ở nông trường. Tết nhất thế , môi trường nông trường gian khổ, nó cải tạo, chẳng nổi một cái bánh ngô lành lặn mà ăn .

 

Lúc thì lo cho Đinh Niệm Quân ở tận thủ đô, năm đầu tiên kết hôn, bố chồng xảy chuyện, chỉ còn hai vợ chồng trẻ, chẳng lo toan đón Tết .

 

Đứa con gái nuôi bà luôn lo lắng lúc đang khệ nệ bê đĩa thức ăn xào xong, dùng vai đẩy cửa bước phòng.

 

Trong phòng đang náo nhiệt.

 

Hai bạn của Phan Đỉnh Phong đến, ba đàn ông đang uống rượu tán gẫu, khói t.h.u.ố.c mịt mù trong phòng, khiến nghẹt thở.

 

Trong lòng Đinh Niệm Quân đắng chát, nhưng cũng đây lúc để mẩy.

 

Thời gian vì bố chồng xảy chuyện, Đỉnh Phong gần như chẳng còn qua nữa, chỉ hai bạn nối khố rời bỏ, thường xuyên đến giúp đỡ, tặng cái cái , Tết còn tặng hai mươi cân gạo, mấy cây bắp cải lớn, ba cân thịt, một con cá sang đây.

 

Lúc Tôn Đống Lương đang với Phan Đỉnh Phong: "Mùng một Tết, ông dẫn vợ đến chúc Tết thì còn thể lạnh nhạt với ông ? ... Lúc đó hai đứa dẫn ông ."

 

Nơi lớn lên từ nhỏ, tự do bao nhiêu năm, giờ nhờ dẫn dắt.

 

Trong lòng Phan Đỉnh Phong nên lời là cảm giác gì.

 

Cao Gia Nghiệp : "Nhà họ Bùi cũng một chuyến, mặc dù chuyện đó nhà họ giúp đỡ nhưng cũng thể bỏ bê cái tình nghĩa bên ngoài, chuyện lặt vặt gì mượn mặt mũi nhà họ cũng dễ chuyện. , năm nay chú Bùi và dì Thiệu cũng về , đến chào hỏi một tiếng."

 

Lòng Phan Đỉnh Phong khẽ động: "Anh Triệt về ?"

 

Đinh Niệm Quân thấy cái tên cũng qua, cô một thấy Phan Đỉnh Phong nhắc đến " Triệt" , vẫn luôn xem đó rốt cuộc là nhân vật như thế nào mà khiến Phan Đỉnh Phong kính trọng đến thế.

 

Cao Gia Nghiệp thấy cái tên thì rụt cổ , lắc đầu: "Chắc là , , lâu lắm chẳng gặp Triệt."

 

Tôn Đống Lương : "Hồi về, nghỉ phép năm, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng ."

 

Cao Gia Nghiệp : "Là ông dám đến gặp thì ?"

 

Tôn Đống Lương lấy vai hích một cái, bực : "Ông dám chắc? Hồi nhỏ tẩn ông hăng nhất, bắt ông quỳ xuống gọi bố, ông còn tự động hạ vai vế cho , gọi mấy tiếng ông nội luôn còn gì..."

 

"Mẹ kiếp!" Cao Gia Nghiệp giả vờ vung nắm đ.ấ.m , hai đùa giỡn om sòm.

 

Ánh mắt Đinh Niệm Quân lóe lên mấy cái, lúc ngủ buổi tối hỏi Phan Đỉnh Phong: "Anh hỏi Bùi Triệt về , tìm thì giúp ?"

 

Ánh mắt Phan Đỉnh Phong ảm đạm, nhớ nhờ Bùi Triệt giúp đỡ từ chối, lắc đầu: "Anh định nhờ giúp nữa, ông nội Bùi can thiệp thì chắc chắn cũng sẽ can thiệp chuyện . con ranh mãnh, nhiều mưu mẹo, hỏi xem thể cho lời khuyên nào , nên nỗ lực theo hướng nào..."

 

Bấy lâu nay chỉ bố đổi địa điểm hạ phóng, nhưng đến cả bố đưa cũng hỏi , điều khiến vô cùng mịt mờ và hoảng loạn, vô cùng cần một thể giúp đưa ý kiến.

 

Tôn Đống Lương và Cao Gia Nghiệp thì ăn chơi nhảy múa , chứ gặp chuyện chính sự cần đưa ý kiến thì chẳng đứa nào việc.

 

Hai đó cũng chỗ bố hạ phóng.

 

Anh tin hai đó thật sự , nhưng gia đình họ thì ?

 

Cũng , nhưng ngậm c.h.ặ.t miệng vì sợ chuốc họa nên cho .

 

Trong lòng Đinh Niệm Quân cũng thấy nghẹn ứ, cô xoa vết nứt nẻ đang ngứa ngáy, cẩn thận hỏi Phan Đỉnh Phong khi nào thì về Phong Ninh.

 

Ngày bình thường dĩ nhiên là mùng hai về nhà ngoại, nhưng họ ở xa, cộng thêm năm nay đặc biệt, Đỉnh Phong còn thủ đô, mượn dịp thăm họ hàng bạn bè để ngóng thêm chuyện của bố chồng, cô dĩ nhiên dám giục, chỉ thể tùy theo hành trình của Phan Đỉnh Phong mà quyết định.

 

Phan Đỉnh Phong thở dài: "Đợi vài ngày nữa xem tính."

 

Lòng Đinh Niệm Quân vô cùng phức tạp.

 

Cô thực chút về.

 

 

Loading...