Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vùng Hội Dương sản xuất gạo, chủ yếu ăn đồ bột, là thứ thường dự trữ trong nhà.

 

Ăn cơm xong, cả nhà chú ba xã tắm rửa, Đinh Quả chợ.

 

Bình thường nhà tắm công cộng mở cửa sớm như , gần đến Tết mới đổi giờ.

 

Chiếc xe đạp mới lắp xong giấy tờ, sợ tóm cái thóp nên tạm thời thể trở thành phương tiện giao thông của gia đình.

 

Chú ba tra dầu cho xe một lượt, lau chùi cẩn thận, trân trọng dắt trong kho. Đinh Đại Trụ tập xe ở sân cũng phép, chú chỉ bảo đợi đóng dấu thép về mới tập.

 

Cả nhà đến đầu làng, kế toán làng ở đó thu tiền, thu tiền xong giấy thông hành mới lên xe.

 

Hai chiếc xe bò chờ ở đó, một chiếc chở xã, chiếc còn phụ trách chở dân làng phiên chợ cuối cùng của năm.

 

Chu Chí Cao đang chuyện với mấy thanh niên trí thức về quê ăn Tết, khóe mắt liếc thấy cô gái xinh rạng rỡ tới, vội chạy , mắt dám bừa, chỉ chuyện với Đinh Đại Trụ: "Đại Trụ, nhà các em ? Để xem cùng chuyến xe với bọn ."

 

Đinh Đại Trụ nhàn nhạt : "Đi xã."

 

Chu Chí Cao vội : "Vậy cộng thêm nhà các em nữa là đủ một xe , mau qua đây ."

 

Lại đon đả chạy về: "Đủ , chúng thể ."

 

Mấy thanh niên trí thức nãy chuyện với vốn dĩ còn thắc mắc Chu Chí Cao từ bao giờ thiết với Đinh Đại Trụ như , là để gom đủ mới gạt bỏ sự kỳ quặc trong lòng.

 

cũng thấy Đinh Quả, khỏi chút kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi thăm dân làng bên cạnh xem đó là ai.

 

Chuyến do ông tư Dương đ.á.n.h xe, mà là một đ.á.n.h xe khác trong làng họ Cao, ông ước lượng gật đầu : "Lên xe , đưa các đón đợt khác."

 

Những xã cuống quýt leo lên xe ngựa, Chu Chí Cao nhiệt tình sắp xếp chỗ cho , gọi thím gọi bác ngọt xớt, bao giờ hăng hái tham gia giao tiếp xã hội như thế.

 

Đến lúc định sắp xếp cho nhà họ Đinh, mới phát hiện Đinh Quả ở đó. Mắt Đinh Quả đang đầu một chiếc xe ngựa khác, nhưng miệng hỏi Đinh Đại Trụ: "Đại Trụ, chị họ em ?"

 

Đinh Đại Trụ kịp gì, Đinh Đại Dũng nhíu mày: "Không !"

 

Giọng chút lạnh lùng, còn chắn mặt Chu Chí Cao, che khuất tầm mắt của .

 

Chu Chí Cao định thần , tự nhiên : "Anh chỉ hỏi thôi."

 

Đinh Đại Dũng lườm một cái, đưa giấy thông hành nhà cho bác Cao đ.á.n.h xe, bác Cao vung roi một cái, thúc xe bò rời .

 

Chu Chí Cao xe bò, lòng đầy thất vọng, mấy định đầu Đinh Quả còn đó đều Đinh Đại Dũng chắn tầm mắt, thu hồi ánh mắt, cụp mi suy tính.

 

Phía Đinh Quả cũng gom đủ , nộp giấy xong là xe bò khởi hành.

 

Mấy bà thím bà bác quen trò chuyện rôm rả với Đinh Quả suốt dọc đường, cứ chằm chằm cái túi vải cô đang đeo, hỏi cô dạm ngõ , Đinh Quả hào phóng gật đầu, một cô gái cạnh cô khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ.

 

Đinh Quả thấy cô gái quen mặt, lớn hơn vài tuổi nhưng gọi tên. Ở cái tuổi mà gia đình vẫn lo liệu chuyện chồng con thì chắc hẳn là kiểu con gái mà Đinh Oánh - những giữ nhà để công điểm.

 

Giống như con trâu già cống hiến cho gia đình vài năm, cuối cùng chừng còn gia đình bán giá hời, kén chọn nhà nào sính lễ cao thì gả , vắt kiệt dầu trong xương tủy xong là mặc kệ sống c.h.ế.t của cô gái .

 

Đinh Quả thầm thở dài trong lòng, một mặt đáp lời mấy bà bác để g.i.ế.c thời gian nhạt nhẽo của hành trình.

 

Từ Dương Gia Oa Hoàng Trang còn xa hơn cả xã, xe bò lắc lư hơn một tiếng đồng hồ mới tới nơi.

 

Do bình thường chợ b.úa kiểm soát nghiêm ngặt, cuối năm khó khăn lắm mới nới lỏng một chút, mặc dù họp chợ mấy ngày liền nhưng phiên chợ cuối cùng vẫn đông đúc, từ sáng sớm qua kẻ , tiếng rao hàng vang lên ngớt.

 

Sau khi xuống xe, một bà bác gọi Đinh Quả: "Đại Ni , cháu chợ mua gì thế?"

 

Đinh Quả : "Cháu chỉ dạo chơi cho vui thôi ạ, bác cứ bận việc của , cần quản cháu , cháu dạo xong nếu gặp xe về thì sẽ nhờ xe về luôn."

 

Bọn họ từ phía đông sang, ông tư Dương hôm nay chắc về về mấy chuyến, cần thiết tập trung ở một điểm cố định, gặp xe về là về luôn.

 

Vừa dứt lời, ông tư Dương đ.á.n.h xe bò về , ước chừng còn chạy mấy chuyến nữa.

 

Đinh Quả tách khỏi dân làng, đeo túi vải thẳng đến hàng bánh nướng xa.

 

Bánh nướng vừng giòn xốp sáu xu một cái, cần phiếu lương thực.

 

Bánh nướng đường giòn xốp kèm phiếu là một hào một cái, đều cần phiếu lương thực.

 

Không phiếu thì giá cao hơn một chút, Đinh Quả xếp hàng ở đây một lát, mua mười cái bánh nướng đường và mười cái bánh nướng vừng với giá cao.

 

Trong tay cô phiếu lương thực quốc, nhưng cô định để dành cho thím ba khi để họ đổi lấy lương thực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-183.html.]

Mỗi năm gia đình trong làng chia bao nhiêu lương thực phụ thuộc việc đổ bao nhiêu mồ hôi. Đại Dũng thành phố, Đại Trụ còn đang học, chỉ thể giúp gia đình kiếm công điểm lúc rảnh rỗi, Đại Lâm tuổi còn nhỏ, cũng đang học, giúp gia đình càng ít hơn.

 

Sau chỉ thể trông cậy chú ba thím ba, mà họ vẫn một mực gửi lương thực cho cô và Đại Dũng.

 

Đều là chắt bóp từ miếng ăn cả.

 

Đinh Quả sẵn lòng gần gũi với nhà chú ba thím ba, sẵn lòng giúp đỡ, ngoài việc trân trọng cách đối nhân xử thế của họ, ghi nhớ lòng của họ đối với nguyên chủ, còn sự hy sinh chân thành của họ qua những tiếp xúc.

 

Còn một điều nữa là, cô thể cảm nhận tình yêu thương ruột thịt mà kiếp cô hằng thiếu thốn từ chỗ thím ba chú ba.

 

Đinh Quả lấy từ trong túi vải quân dụng một cái túi vải tự tay thím ba , đựng bánh nướng , chỉ chừa một cái bánh nướng đường cầm tay ăn.

 

Bánh nướng chắc chắn ăn lúc lò mới ngon, nhưng với nhiệt độ mà cô mang về vẫn ở trạng thái lò thì thật sự giải thích , chỉ thể để cô một tận hưởng vị thơm giòn béo ngậy thôi.

 

Phía hàng bán sữa đậu nành, Đinh Quả tiếc vì bên ngoài mang theo cặp l.ồ.ng cơm.

 

Vượt qua hàng sữa đậu nành, cô còn thấy hàng mì sợi thịt băm, hàng quẩy...

 

Có thể thấy quản lý cuối năm còn gắt nữa, hàng hóa ở chợ phong phú đến mức hoa cả mắt.

 

Mì thịt băm tiện mang về, Đinh Quả mua hai cân quẩy với giá cao, bọc kỹ bỏ túi vải.

 

Tiếp theo, những thứ khác thấy ở chợ, Đinh Quả chỉ xem qua, đó lén lút đặt hàng từ trong trung tâm mua sắm của hệ thống. Dựa theo nhu cầu trong nhà, cô mua hai bánh xà phòng, mấy gói dầu gội đầu.

 

Thấy hàng bán bát, nghĩ đến bát đũa trong nhà đều ít nhiều sứt mẻ, hàng bán một hào bảy một cái. Đinh Quả mua từ hệ thống thì tốn giá trị nội hao tính còn đắt hơn mua bên ngoài một chút, tổng cộng hai hào một cái, nên dứt khoát bỏ tiền mua ở hàng bên ngoài, mua sáu cái. Đôi bàn tay của chủ hàng đầy những vết nứt nẻ vì lạnh nhưng vẫn linh hoạt, ông xếp bát chồng lên , dùng dây cỏ buộc , còn để một cái quai xách cho Đinh Quả dễ cầm.

 

Đinh Quả sợ vỡ bát nên mượn lúc cho túi lá chắn để thu gian.

 

chợ mua nhất là gà, mặc dù thím ba thịt gà là vì con gà đó đẻ trứng nữa, nhưng Đinh Quả thấy chắc vẫn là vì cô về.

 

Dạo quanh hơn nửa vòng cũng gặp hàng bán gà, ngược thấy một hàng rang hạt dưa tại chỗ.

 

Thím ba đúng là mua hạt dưa, tự rang lạc, kết quả còn "đầu bếp" nửa mùa Đinh Đại Dũng chê bai, thím ba vỗ cho mấy phát .

 

Đinh Quả mua thêm hai cân hạt dưa từ hệ thống, cô thích ăn, bình thường cũng c.ắ.n hạt dưa.

 

Dọc đường gặp một bán kẹo hồ lô, trong hệ thống của cô món . Đinh Quả mua mấy xiên, cầm một xiên tay thong thả ăn, tiếp tục dạo chơi, mua đồ thì dạo cho vui.

 

Đến khi dạo hết một vòng, Đinh Quả thấy thật sự thứ nữa nên thong thả về phía đông chợ. Lúc sắp khỏi chợ, đối diện một tới, còn gọi tên cô một tiếng.

 

Đinh Quả qua, là thanh niên chào hỏi Đại Trụ lúc sáng, hình như là một thanh niên trí thức, tên là gì thì cô quên .

 

"Đồng chí Đinh Quả." Chu Chí Cao hớn hở, chào hỏi cô bằng giọng điệu quen thuộc, "Cô mua xong đồ ?"

 

Đinh Quả gật đầu, cũng ý định chuyện sâu thêm, định lách qua tiếp.

 

Chu Chí Cao : "Để xách giúp cô nhé?"

 

Vừa định đưa tay xách cái túi tay Đinh Quả. Đinh Quả nhanh tay nhanh mắt tránh , giọng chút lạnh lùng, thẳng thắn: "Không cần đồng chí, với quen , hành động của thoải mái, còn táy máy tay chân nữa thì đừng trách khách sáo."

 

Mặt Chu Chí Cao lúc đỏ lúc trắng.

 

Đinh Quả chỉ xinh mà còn bản lĩnh đưa em họ thành phố, về thành phố nên nảy ý định theo đuổi Đinh Quả.

 

Anh cũng quá nóng vội, nhưng thời gian gấp gáp, bình thường với nhà Đinh Đại Trụ cũng qua gì, Đinh Quả về quê ăn Tết chỉ ở mấy ngày là , chẳng bao giờ mới . Muốn rút ngắn cách với Đinh Quả trong thời gian ngắn thì thể thong thả .

 

Chu Chí Cao gượng gạo: " , là thanh niên trí thức trong làng , hôm nọ cùng xe từ xã về đấy, tên là Chu Chí Cao."

 

Đinh Quả hề tự luyến, nhưng thể hiện quá rõ ràng cô buộc nghĩ theo hướng đó.

 

Nghe nhiệt tình tự giới thiệu, Đinh Quả chợt nảy ý định, đột nhiên lên: "Anh tên Chu Chí Cao ? Trong đám bạn chiến đấu của yêu cũng một tên Chu Chí Cao, đúng là trùng hợp thật."

 

Chu Chí Cao sững sờ tại chỗ, đầu óc ong ong, đúng là quá nóng vội , thậm chí còn hỏi thăm kỹ xem Đinh Quả yêu .

 

Đinh Quả bỏ .

 

Ông tư Dương đưa sang xong là về nữa, chờ ở bên ngoài chợ. Đinh Quả chào ông một tiếng, bốc một nắm hạt dưa đưa qua, tít mắt : "Bác tư ơi, bác chợ dạo một vòng ? Cháu mua xong đồ , bác dạo thì cứ , cháu trông xe bò cho."

 

Ông tư Dương lập tức hì hì, đứa trẻ thật tinh khôn.

 

Ông cũng khách sáo, : "Để bác dạo một vòng mua ít sợi t.h.u.ố.c lá, thím cháu còn bảo bác mua thêm đôi ủng mưa nữa."

 

Trước khi còn : " , nhà cháu khách đến đấy, chà chà, lái xe nhỏ đến luôn, tìm Đinh Đại Dũng, lát nữa đủ về sớm."

 

 

Loading...