Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói hươu vượn một hồi, Đinh Oánh mấy thôi, Đinh Quả vờ như thấy, cứ tùy ý trò chuyện.
Cuối cùng, Đinh Oánh hít một thật sâu, hỏi Đinh Quả: "Đinh Quả, tớ, bố tớ đó, từ giống như mất trí , cứ mơ mộng tìm cho tớ một gia đình quyền thế." Cô mặt đỏ bừng, nhưng buộc nén sự hổ thẹn mà tự vạch áo cho xem lưng, "Cũng chẳng ông nghĩ gì nữa, lấy lắm gia đình quyền thế chờ tớ gả chứ, dựa cái gì mà cứ tìm tớ? Nếu cái giấc mộng của ông mãi tỉnh, tớ còn thể yên tâm một chút, ở nhà dù vẫn hơn là để ông bán lấy sính lễ, chị gái tớ gả nhà đó..."
Trong đầu Đinh Oánh lướt qua những vết thương chị gái và khuôn mặt gầy gò chỉ còn da bọc xương, cô kìm nghẹn ngào, gian nan : "Đợi bố tớ mơ mộng nữa, kết cục của chị cả chính là kết cục của tớ."
Đinh Oánh ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc Đinh Quả, trịnh trọng thỉnh giáo: "Đinh Quả, kiến thức rộng, học hành cũng nhiều hơn tớ, thể chỉ điểm cho tớ một chút , tớ nên gì bây giờ?"
Đinh Quả đồng cảm với Đinh Oánh, nhưng định mù quáng kết thâm giao dẫn dắt cuộc đời để đưa chỉ dẫn gì cả. Một khi chuyện thành mà Đinh Oánh lộ chuyện mặt bố cô , dựa nhân phẩm của Đinh Nhị Cẩu, chắc chắn ông sẽ bám lấy cô.
Không bám cô thì cũng vô duyên vô cớ gây thêm rắc rối cho nhà thím ba.
Vì , cô dính líu , nhưng Đinh Oánh hỏi trực tiếp như thế, Đinh Quả cũng tiện từ chối . Cô hỏi Đinh Oánh : "Cậu từng nghĩ phản kháng thế nào ?"
Đinh Oánh lắc đầu, : "Tớ , tớ nghĩ nếu thật sự xong thì lấy sợi dây thừng ngoài thắt cổ c.h.ế.t cho . tớ nỡ bỏ tớ..."
Nói đoạn cô bật .
Đinh Quả chấn động trong lòng, im lặng hồi lâu đưa khăn tay của qua.
Đinh Oánh lắc đầu, giơ tay áo lau nước mắt, đột nhiên một cái, : "Xin , tớ, tớ thật sự cũng tìm nào giúp tớ đưa ý kiến nữa , ở trong làng cũng tìm thể chuyện. Những bằng tuổi chúng cơ bản đều gả hết , ít còn ở nhà công điểm thì tuổi đều lớn hơn tớ, đây giao tình, giờ danh tiếng của tớ... cũng chẳng thèm để ý đến tớ."
Đinh Quả Đinh Oánh nhắc đến danh tiếng của thì nghĩ nhiều, cứ ngỡ là chuyện liên lụy, giống như chính cô , chẳng cũng vì một bố vô như nên mới sự đề phòng bản năng đối với Đinh Oánh ?
cũng , Đinh Oánh gì chứ?
Đinh Quả cân nhắc kỹ lưỡng hỏi: "Bên nhà ngoại nhân đinh vượng ? Có ai thể giúp ?"
Đinh Oánh ngẩn , đó mịt mờ lắc đầu, : "Tớ bốn , nhưng vì bố tớ nổi tiếng vô nên bên nhà ngoại cắt đứt liên lạc với nhà tớ nhiều năm . Mẹ tớ tính tình mềm yếu, quản bố tớ, cũng chẳng còn mặt mũi nào mà về nhà ngoại..."
Đinh Quả đưa tay xoa mặt một cái, thở hắt một thật mạnh, : "Đinh Oánh, những lời hôm nay , bất kể ai đến hỏi, tớ đều thừa nhận đấy."
Đinh Oánh ngẩn , đó mặt đỏ bừng như nhỏ m.á.u, cô liên tục xua tay : "Đinh Quả, tớ nhất định sẽ để bố tớ , đ.á.n.h c.h.ế.t tớ cũng , nếu tớ thì cứ để tớ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t..."
Đinh Quả vội ngăn : "Không chuyện đó nữa, chủ đề . Lời khuyên của tớ là nhất định tìm viện trợ bên ngoài. Nhà ngoại cắt đứt quan hệ là vì bố chứ vì , họ với nhà thì lẽ hoặc những khác trong nhà dù lén lút cũng thường xuyên qua , duy trì mối quan hệ. Từ bây giờ bắt đầu gầy dựng mối quan hệ bên nhà ngoại , tiền mua đồ thì thể sang đó giúp việc, lời cho ngọt ngào một chút."
"Bố dù , mò đến cửa gây sự, bốn của đ.á.n.h một bố ?"
Thời buổi , một câu đ.á.n.h phạm pháp cũng chẳng xằng. Cậu như cha , giúp mặt là lẽ thường tình, đ.á.n.h Đinh Nhị Cẩu tàn phế thì đó cũng là xích mích của trong nhà, phê bình giáo d.ụ.c vài câu là xong chuyện, tổn thương đến gân cốt.
Đinh Oánh trợn tròn mắt kinh ngạc, lẩm bẩm: "Mấy năm tớ dạy dỗ bố tớ một trận như thế, nhưng tớ ngăn cho, bố tớ là cột trụ trong nhà, đ.á.n.h hỏng ông thì ?"
"Tớ phỉ nhổ !" Đinh Quả bực , "Cái cột trụ nhà hiện giờ một năm kiếm mấy công điểm? Thật sự đ.á.n.h hỏng ông liệt giường động đậy , các còn tiết kiệm tiền rượu nữa đấy."
Chuyện vẫn do chính Đinh Oánh tự lên mới . Cô lên thì bao nhiêu lời khuyên cũng vô ích.
Đinh Oánh bấm một miếng vá mòn rách, trong mắt hiện lên một sự d.a.o động mãnh liệt.
Nghĩ đến chị cả, nghĩ đến mỗi ngày lụng mệt mỏi kiếm tiền nuôi gia đình mà vẫn bố đ.á.n.h c.h.ử.i suốt ngày, nghĩ đến bố bại hoại danh tiếng của , nghĩ đến đứa em gái mỗi ngày ngay cả thở mạnh cũng dám, còn đứa em trai nhỏ tuổi.
Cách thực hiện sẽ khó, nhưng thật sự ai phù hợp hơn các để giúp mặt.
Cô cũng các bác các chú, nhưng sự giúp đỡ của họ luôn chỉ là một câu khuyên nhủ " mấy đàn ông đ.á.n.h vợ ", khuyên cô, khuyên chị cả khi đ.á.n.h thì chạy về nhà, thật lòng quản, chỉ là lấy lệ, chỉ hận thể để trong nhà bất cứ chuyện gì cũng đừng phiền họ.
"Đinh Quả, cảm ơn , tớ thế nào ." Đinh Oánh cảm kích cảm ơn, dậy cáo từ.
Đinh Quả theo tiễn cô .
Đi sân, thấy tiếng reo hò của Đinh Đại Lâm, Đinh Oánh sang bên cạnh.
Lúc cô thấy Đinh Đại Dũng đang bận rộn mặt đất , nhưng cô để ý bận việc gì. Lúc cô mới phát hiện, Đinh Đại Dũng đang sửa xe đạp ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-181.html.]
Không đúng, nhà chú ba Đinh mua xe đạp ?
Đinh Oánh chấn động và nghi hoặc, cái xe mới trông chẳng mới chút nào.
Cô còn nhớ lúc đại đội mua chiếc xe đạp đầu tiên trong làng, lúc đó gần như cả làng đều chạy đến xem, cô cũng chạy theo xem. Chiếc xe mới tinh, tay lái buộc một bông hoa đỏ rực rỡ, đậu oai phong lẫm liệt giữa đất trống của trụ sở đại đội, các cán bộ đại đội chằm chằm bên cạnh, chỉ xem chứ chạm tay .
Cảnh tượng đó là một trong ít những sự kiện lớn trong trí nhớ của cô, ấn tượng và vẫn còn ghi nhớ mới nguyên, khác xa với chiếc xe mà Đinh Đại Dũng đang hí hoáy tay.
dù cũ đến mấy thì đó cũng là món đồ lớn mà nhà cô bao giờ mua nổi. Một món đồ lớn như tượng trưng cho cuộc sống đang phất lên.
Cô mưu cầu sự phất lên đó, nhưng cô một sự bình yên, mỗi ngày sống trong nơm nớp lo sợ, cửa là chỉ trỏ bàn tán.
Đinh Oánh nắm c.h.ặ.t nắm tay, hít một thật sâu, một bước ngoái đầu một cho đến khi khỏi cửa, với Đinh Quả: "Không cần tiễn , lúc nào rảnh tớ đến tìm chơi."
Đinh Quả mỉm gật đầu.
Bành Quế Hoa tới chuyện với Đinh Quả: "Đó cũng là một đứa trẻ khổ mệnh, gặp bố như thế, khiến một đứa trẻ ngoan ngoãn thành trò của cả làng."
Đinh Quả là vì chuyện đó, cô cũng một trận bực bội: "Đều là do Nhạc Hồng Mai và thím hai gây nghiệp chướng cả."
Bành Quế Hoa : "Mẹ con và thím hai con thật, nhưng chuyện qua là thôi, từng thấy bố nào cứ bám lấy chuyện đó buông, còn ban ngày ban mặt mà mơ, uống hai lạng nước đái ngựa là quên mất là con , say lướt khướt khắp nơi nhờ vả , nhất định đòi giới thiệu cho nhà thông gia quyền thế, còn chạy đến xã rêu rao chuyện con gái nhà hồi đó suýt chút nữa gả gia đình quan chức cao cấp ở thủ đô. Con xem ông chẳng cảm thấy hổ chút nào , chẳng màng gì đến danh tiếng của con gái nữa."
Đinh Quả trợn tròn mắt kinh ngạc: "Sao ông như ?"
Hèn chi Đinh Oánh nảy sinh ý định tự t.ử.
"Làng quản ạ?"
Bành Quế Hoa đảo mắt: "Sao quản, giáo d.ụ.c mấy , tác dụng gì ?" Nói xong bà bảo: "Thím hai con cũng nổi tiếng đanh đá, gặp loại vô bây giờ đều hận thể tránh Đinh Nhị Cẩu càng xa càng ."
Cho nên loại hoặc là tay, tay là đ.á.n.h cho "c.h.ế.t" luôn.
Đinh Quả khẽ nhướng mày, : "Con sang nhà thím hai một chuyến."
Bành Quế Hoa cô sang nhà thím hai gì, nhưng dù gì thì sang thăm chú hai thím hai cũng là lẽ thường, vội : "Đừng tay ."
Đinh Quả nhớ đến mấy củ khoai lang thím hai mang sang, cô bốc một nắm miến, cầm thêm một cái bánh mì nướng, sang nhà Đinh Chí Cách.
Thấy cô , Đinh Chiêu Đệ đang giặt quần áo trong sân, dáng dấp phần giống Đinh Đào, dậy ngập ngừng gọi một tiếng: "Chị Quả?"
Đinh Quả mỉm gật đầu: "Chiêu Đệ hả, lớn thế ."
Hoàng Mai Hoa từ trong phòng đón , tít mắt: "Đinh Quả, mau phòng ."
Khuôn mặt tươi của Đinh Quả liền trầm xuống, Hoàng Mai Hoa giật , thầm nghĩ nãy còn đang cơ mà, chọc giận đứa cháu gái .
Đinh Chí Cách cũng thò đầu từ trong phòng chào hỏi Đinh Quả.
Đinh Quả gọi một tiếng "chú hai", cầm đồ bước nhà.
Không thấy đứa con thứ ba trong nhà , cô hỏi một câu: "San San nhà ạ?"
"Không nó chơi bời , kệ nó , cháu xuống chuyện."
Đinh Chiêu Đệ chào hỏi xong thì tiếp tục sân giặt quần áo, Đinh Quả nhận lấy bát thím hai đưa qua, bưng trong tay cho ấm chứ uống, : "Thím hai, cháu giờ mới , nhà Đinh Nhị Cẩu còn đang đối đầu với nhà ạ?"
Hoàng Mai Hoa cô nhắc đến Đinh Nhị Cẩu, kìm hừ một tiếng, chợt nhớ đến những uất ức gian khổ gánh chịu suốt nửa năm qua, khóe mắt kìm mà đỏ lên, : "Cứ coi như thím xui xẻo tám đời mới dính cái loại đó ." Lại hằn học , "Bảo bố cháu giúp thím nuôi Đào T.ử một chút cũng chẳng quá đáng , cũng , cháu là con gái, lẽ cũng nên..."
Đinh Chí Cách ở bên cạnh ho một tiếng, ngắt lời Hoàng Mai Hoa, cũng khiến bà giật tỉnh táo , nhớ Đinh Quả bây giờ Đinh Quả nữa, còn trông cậy đứa cháu gái , vạn đắc tội, vội hậm hực ngậm miệng, : "Vẫn luôn đối đầu đấy, cái loại đó như miếng cao da ch.ó , dính là gỡ ."
Đinh Quả giả vờ như thấy những lời bà dở, : "Trước đây cháu với thím , bố chồng của Đinh Niệm Quân giờ phạm đưa cải tạo , ai còn nhớ nhung đến nhà họ tức là đang hướng về phần t.ử , là chịu điều tra đấy. Ông còn dám giở quẻ vô nữa thì thím cứ ầm lên, ầm lên tận làng luôn, tư tưởng của ông vấn đề, đem tình hình hiện tại của nhà họ Phan cho cả làng , xem làng quản ."