Đinh Chí Cương ngắt lời bà, giọng chút khàn đặc: “Bà thành thật với , Niệm Quân rốt cuộc là con của ai?”
Nhạc Hồng Mai sắc mặt biến đổi nhẹ, tim đập nhanh trong khoảnh khắc, định thần mới khôi phục vẻ thản nhiên: “Từ đầu chẳng với ông ? Con của một chị em kết nghĩa của , con bé……”
Đinh Chí Cương nghiến răng, cố gắng kiềm chế tông giọng phẫn nộ đến cực điểm của , nhưng vẫn run rẩy dữ dội, : “Còn lừa , dễ lừa thế đúng ? hỏi bà, Trương Thắng Khải là ai?”
“……”
Nhạc Hồng Mai ngay lập tức tối sầm mặt mũi, não bộ xuất hiện một trống ngắn ngủi, trong tai cũng vang lên một trận ù tai nhức nhối, sắc mặt trắng bệch.
Sao ông Trương Thắng Khải, lão Đinh thể Thắng Khải?
Không nên chứ!
Khuôn mặt biến sắc và thần tình hoảng loạn sai lầm của vợ khiến Đinh Chí Cương nhịn nhắm mắt !
Xác thực nha, con gái lớn lừa ông!
Vợ ông, ông tự cho là tình cảm ân ái cắm sừng ông về mặt tinh thần, còn để ông nuôi con của đàn ông khác.
Ông cũng giống như một lão rùa , hết lòng yêu thương đứa trẻ đó, chăm sóc từ miếng ăn giấc ngủ khi còn nhỏ, bỏ vô tâm huyết.
Đinh Chí Cương chỉ thấy từng trận ch.óng mặt, đầu t.h.u.ố.c lá trong tay rơi lúc nào .
Thấy sắc mặt chồng tím tái, Nhạc Hồng Mai thực sự sợ hãi thôi, bà hoảng loạn giải thích: “Không , lão Đinh, lão Đinh như ông nghĩ , ông ai gì ? Ông hiểu lầm !”
“ còn thế nào để hiểu lầm nữa!” Cảm xúc tận đáy lòng Đinh Chí Cương còn kìm nén nữa, bỗng nhiên dậy, mắt trợn trừng, gân xanh cổ nổi lên cuồn cuộn, dùng hết sức bình sinh gào lên một câu chất vấn xé lòng thế , “Bà định giấu cả đời ?”
“Lão Đinh……”
Kết hôn bao nhiêu năm nay, Nhạc Hồng Mai vẫn là đầu tiên Đinh Chí Cương gào thét mắng nhiếc như , chút kinh hồn bạt vía, trong giọng đều mang theo tiếng , “Ông giải th……”
Chát!
Một cái tát, trong phòng khách truyền đến sự tĩnh lặng trong khoảnh khắc.
Nhạc Hồng Mai ôm mặt, thể tin chồng mặt: “Ông đ.á.n.h ?”
Đinh Chí Cương khi tung cái tát cũng ngẩn .
Ông đ.á.n.h con, cũng từng đ.á.n.h Nhạc Hồng Mai, nhưng, đàn ông nào thể dung thứ cho việc vợ cắm sừng , dù là về mặt tinh thần cũng .
Đinh Quả đúng, Niệm Quân, nhớ nhung ai nhỉ?
Người vợ hàng ngày chung chăn chung gối đang lén lút nhớ nhung ai?
Đinh Chí Cương dám nghĩ sâu, hễ nghĩ tới ông nhịn phát điên, phát cuồng.
Ông trầm giọng : “Bà vì nuôi con của đàn ông khác, mà đem con của gửi về nông thôn, bà coi con của đàn ông khác như bảo bối, coi con gái ruột của chúng như cỏ rác, Nhạc Hồng Mai, bà giỏi thật đấy!”
Nuôi con của Trương Thắng Khải, chỉ vì Nhạc Hồng Mai thể toại nguyện gả cho Trương Thắng Khải, yêu ai yêu cả đường , liền nuôi con gái khi hạ phóng.
Thật nó nực mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-18.html.]
Đinh Chí Cương đập cửa bỏ .
Nhạc Hồng Mai ngã ghế sofa, khuôn mặt sưng đỏ đầy vẻ bàng hoàng.
Bà hiểu lão Đinh mà chuyện ?
Trương Thắng Khải và bà còn cùng một làng, trong làng nhà ngoại bà cũng ai chuyện , lão Đinh mà ?
Đinh Quả đang xem hậu đài.
Giá trị nội hao hậu đài cuộn lên nhanh ch.óng, ban đầu là tên của Đinh Chí Cương chiếm bảng, lúc đổi thành Nhạc Hồng Mai, tên của Đinh Chí Cương trở thành xen kẽ trong đó.
Nếu dùng tốc độ xe để hình dung, lẽ … 30 dặm, nhưng trong mắt Đinh Quả thì quá chậm, cuộn dư ảnh mới .
Một bí mật kinh thiên động địa tiết lộ, một vợ yêu dấu cắm sừng về mặt tinh thần, mà mới chỉ 30 dặm.
Không , tăng tốc thôi.
Thế là cô liền mở cửa bước ngoài, rõ ràng còn hỏi: “Mẹ, bố đ.á.n.h ? Bố là hiền lành thế tay chứ? Mẹ chuyện gì tày trời ?”
Nhạc Hồng Mai đừng lúc nãy xông gào thét một trận, nhưng lúc sớm quên mất trong nhà còn , đột nhiên dọa giật , khó chịu , “Không liên quan đến mày!”
Bà lấp l.i.ế.m dậy đến chậu rửa mặt, thấy nước trong chậu bẩn, : “Đi múc cho chậu nước!”
“Được thôi.” Đinh Quả tính đáp lời, bưng chậu rửa mặt cửa, khi cửa liền ở trong hành lang đầu về hướng cửa nhà hét lớn: “Mẹ, bố chắc chắn cố ý đ.á.n.h , cái tát đó đừng để bụng, dù bố hôm nay buổi trưa còn mua món thịt về cho con mà, giống như , đồ đều để dành cho con nuôi ăn……”
Nghe cô ở hành lang la hét như , Nhạc Hồng Mai ngay lập tức tức đến tối sầm mặt mũi, gầm lên: “Mày cút về đây cho !”
“Ơ, về đây!” Đinh Quả vang dội đáp một tiếng, bưng nửa chậu nước bẩn đó xoay , bước cửa còn lầm bầm, “Bảo con múc nước giúp, nửa đường bảo con về, thật khó chiều quá !”
Nhạc Hồng Mai tức đến nghẹn lời, nghiến răng : “Mày cố ý , mày tức c.h.ế.t ? Mày la hét cái gì? Chuyện trong nhà truyền ngoài ?”
Đinh Quả lý lẽ hùng hồn: “Không truyền ngoài bà tưởng chắc? Bà đem con đẻ gửi đón con nuôi về, chuyện cả nhà máy thép ai mà chẳng ?”
“Cái tính là chuyện gì?” Nhạc Hồng Mai theo bản năng , xong ngay lập tức chút c.ắ.n rứt.
Đinh Quả quan tâm bà c.ắ.n rứt , u ám : “Cho dù đây tính, cũng tính , chuyện bà ngoại tình về mặt tinh thần, cắm sừng bố con……”
“Đinh Quả!” Nhạc Hồng Mai ngờ đứa con gái lớn đem chuyện toạc mặt, hổ đến mức da mặt đỏ bừng, bộ định đ.á.n.h cô, “Mày ăn bậy bạ cái gì thế? Mẹ là của mày, mày như thế!”
Đinh Quả nghiêng tránh cái tát đó của bà, vững lạnh : “Con nhận bà, bà mới là con; con nhận bà, bà chỉ là một bà bác bên đường thôi.”
“……”
Đứa con c.h.ế.t tiệt đúng là đến đòi nợ mà?
Mình là ruột của nó, nó nhất định tức c.h.ế.t mới thôi ?
Làm gì ai ruột như thế chứ!
Ông trời ơi, chuỗi ngày của bà sống đây!
Nhạc Hồng Mai ôm n.g.ự.c ngã xuống ghế sofa, khóe mắt rơi xuống hai hàng lệ nóng hổi.